Địch Nhượng, một cao thủ yoga, Diệp Khiêm từng có ơn với anh ta ở đảo quốc, sau đó đã tiễn anh ta về nước, đồng thời dặn dò Phong Lam chăm sóc. Ý định của Diệp Khiêm rất rõ ràng, chính là muốn bồi dưỡng Địch Nhượng trở thành người phát ngôn của mình. Mọi chuyện đã qua một thời gian dài như vậy, cái gọi là nuôi binh nghìn ngày, dùng binh một giờ, lúc này cũng là lúc cần dùng đến Địch Nhượng.
Sau đó, Diệp Khiêm lại gọi một cuộc điện thoại cho Phong Lam, bảo anh ta cũng chuẩn bị một chút, chờ đợi mệnh lệnh của mình. Phong Lam không nói gì, không hỏi gì, gật đầu nhận lời. Nói chuyện vài câu xong, Diệp Khiêm liền cúp điện thoại. Anh đi vào phòng bệnh của Lâm Nhu Nhu, cô đang ngủ say, chỉ là lông mày hơi nhíu lại, không biết có phải đang gặp ác mộng hay không. Diệp Khiêm nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường cô, vươn tay ra, nắm chặt bàn tay mềm mại của Lâm Nhu Nhu. Có lẽ trong lúc ngủ mơ Lâm Nhu Nhu vẫn còn một chút cảm giác, lông mày cô dần giãn ra.
Diệp Khiêm cứ như vậy lẳng lặng nhìn cô, khóe miệng hiện lên một nụ cười mỉm, trong lòng lại có một nỗi đau khó tả. Lâm Nhu Nhu là một cô gái yếu đuối đến nhường nào, thế nhưng lại dùng đôi vai yếu đuối ấy gánh vác quá nhiều chuyện vì mình. Diệp Khiêm đau lòng, sự quật cường của cô bé này khiến Diệp Khiêm vừa yêu quý vừa đau lòng.
Không biết từ lúc nào, Diệp Khiêm cũng dần chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm, khi Lâm Nhu Nhu tỉnh lại, trông thấy Diệp Khiêm ngủ gục bên giường mình, trong lòng cô an tâm hẳn. Những năm gần đây, Diệp Khiêm ở bên ngoài không ngừng chiến đấu, trong lòng Lâm Nhu Nhu cũng vô cùng lo lắng, cô thật sự không biết khi nào tỉnh dậy sẽ nghe được tin xấu về Diệp Khiêm. Cho nên, cô phải không ngừng công tác, như vậy mới có thể làm tê liệt bản thân, để bản thân không phải nghĩ ngợi nhiều. Nhưng mà, điều này có chút tự lừa dối bản thân, vô luận cô làm thế nào, trong lòng vẫn luôn nhớ đến Diệp Khiêm, lo lắng cho sự an nguy của anh.
Tối hôm qua cũng giống như vậy, cô không hỏi Diệp Khiêm đi làm gì, nhưng trong lòng cô hiểu rõ Diệp Khiêm đã làm gì, tự nhiên là lo lắng khôn nguôi. Bệnh nặng chưa lành, cơ thể vốn yếu ớt của cô cuối cùng vẫn không chống đỡ nổi, chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng mà, dù là như thế, dù trong mơ cô vẫn nhớ đến Diệp Khiêm.
Nhìn xem Diệp Khiêm ngủ say, Lâm Nhu Nhu lại không đành lòng đánh thức anh, cố gắng muốn ngồi dậy khỏi giường, vô tình chạm vào vết thương của mình, không khỏi hít một hơi khí lạnh, "Híz-khà-zzz..."
Diệp Khiêm bỗng nhiên bừng tỉnh, thấy Lâm Nhu Nhu như vậy, trừng mắt nhìn cô, nói: "Sao không gọi anh dậy? Một mình tự giày vò, lỡ có chuyện gì thì sao? Đến, nhanh nằm xuống!"
"Em... Em..." Lâm Nhu Nhu sắc mặt đỏ bừng, muốn nói lại thôi.
Diệp Khiêm hơi sửng sốt một chút, kinh ngạc hỏi: "Sao vậy? Có phải đói bụng rồi không? Em chờ, anh lập tức đi mua đồ ăn sáng cho em ngay, xin lỗi nhé, lỡ ngủ quên mất."
"Không phải, em... em muốn... đi vệ sinh!" Hai chữ cuối cùng, nhỏ đến mức không nghe thấy, nếu như không phải Diệp Khiêm thính lực tốt, chỉ sợ còn không nghe được. Hơi sửng sốt một chút, Diệp Khiêm trợn mắt nhìn Lâm Nhu Nhu, nói: "Đã là vợ chồng già rồi, còn có gì mà ngại chứ, anh có phải chưa từng thấy đâu."
"Anh có thể đừng lưu manh như thế không?" Lâm Nhu Nhu trợn mắt nhìn Diệp Khiêm, càng thêm ngượng ngùng.
Ha ha cười cười, Diệp Khiêm nói: "Được rồi, được rồi, đến, anh đỡ em dậy." Vừa nói, Diệp Khiêm vừa đứng dậy, nhẹ nhàng đỡ Lâm Nhu Nhu đứng lên. "Hay là anh bế em đi, em đi như vậy có mệt lắm không?" Diệp Khiêm hỏi.
"Không cần, cứ để em tự đi thôi." Lâm Nhu Nhu nói, "Đi lại một chút coi như vật lý trị liệu, anh đỡ em là được."
Thấy Lâm Nhu Nhu kiên trì, Diệp Khiêm cũng không nói thêm gì nữa. Đến cửa nhà vệ sinh nữ, Diệp Khiêm gõ cửa, xác nhận bên trong không có người rồi đỡ Lâm Nhu Nhu vào. May mà đây là bệnh viện, dù người khác có thấy cũng sẽ không nghĩ nhiều. Bất quá, nói đi thì cũng phải nói lại, Diệp Khiêm cũng không phải chưa từng vào nhà vệ sinh nữ, ngược lại cũng không sợ người khác nghĩ ngợi lung tung.
Đỡ Lâm Nhu Nhu trở lại phòng bệnh xong, Diệp Khiêm đứng dậy đi mua chút đồ ăn sáng về, vừa cẩn thận đút cho cô, vừa nói: "Hôm nay em khẩu vị đã khá hơn nhiều rồi. Ừm, tốt lắm, cứ thế này em sẽ nhanh chóng xuất viện thôi." Đối với chuyện tối ngày hôm qua, Diệp Khiêm hoàn toàn không đề cập đến, anh không muốn đem những chuyện này nói cho Lâm Nhu Nhu, khiến cô phải lo lắng cho mình.
"Ở đây em cũng không quen, em cũng muốn sớm chút trở về, mùi thuốc bệnh viện quá nồng." Lâm Nhu Nhu nói.
"Đợi em khỏe hơn một chút, sau khi hỏi ý kiến bác sĩ, anh sẽ đưa em về lại thành phố SH. Chỗ đó có trại an dưỡng tư nhân do tập đoàn Hạo Thiên xây dựng, sẽ tốt hơn rất nhiều." Diệp Khiêm nói.
"Em đã tốt hơn nhiều rồi, sáng mai em về luôn đi." Lâm Nhu Nhu nói, "Huống hồ, sau khi về em có thể gặp con bé Lâm Nhi và thằng nhóc Hạo Nhiên, tâm trạng cũng sẽ tốt hơn. Hai đứa nhóc nghịch ngợm đó, lần nào cũng chọc em vui vẻ." Lâm Nhu Nhu kỳ thật có suy nghĩ của riêng mình, cô hiểu rõ Diệp Khiêm ở bên ngoài còn có rất nhiều chuyện muốn làm, cho nên, không muốn ở lại đây khiến Diệp Khiêm phải lo lắng mà không thể chuyên tâm làm việc.
Diệp Khiêm trong lòng cũng hiểu rõ, Lâm Nhu Nhu cũng không nói toạc ra, anh cũng không muốn nói toạc. Gật gật đầu, Diệp Khiêm nói: "Ngày mai anh hỏi qua bác sĩ, nếu như bác sĩ nói có thể, anh sẽ nhờ Diêm môn chủ dùng máy bay trực tiếp đưa chúng ta về. Ở bên đó có nhiều người chăm sóc em, anh cũng yên tâm hơn một chút. Anh là đàn ông, làm việc không thể nào cẩn thận như vậy được, ha ha."
"Anh không cần đi theo em về, anh có việc thì cứ đi làm đi." Lâm Nhu Nhu nói, "Hôm nay, hôm nay anh là của em, hôm nay em muốn anh cả ngày đều ở bên em, em sẽ mãn nguyện."
Diệp Khiêm hơi cười cười, nói: "Được, hôm nay cứ tùy em muốn làm gì thì làm nhé, em muốn thế nào cũng được." Vừa nói Diệp Khiêm vừa làm ra vẻ "để em tùy ý".
Sáng ngày thứ hai, Diệp Khiêm hỏi ý kiến bác sĩ, bác sĩ đến kiểm tra cho Lâm Nhu Nhu, không có vấn đề gì lớn, vết thương đã vượt quá dự liệu của anh ấy, hồi phục khá nhanh. Cái này là nhờ cổ khí Thái Cực của Diệp Khiêm, khả năng hồi phục mạnh mẽ đã nhanh chóng chữa lành nội tạng của Lâm Nhu Nhu.
Tuy Lâm Nhu Nhu lần nữa kiên trì, nhưng Diệp Khiêm vẫn không thể yên tâm để Lâm Nhu Nhu một mình trở về. Ngồi trên máy bay, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao? Cho nên, anh để Lâm Nhu Nhu đợi thêm một ngày, mình sẽ nhờ Diêm Đông sắp xếp một y tá đi cùng, lỡ có bất kỳ bất trắc nào cũng có thể kịp thời cấp cứu.
Suy tư sau một lát, Diệp Khiêm vẫn có chút không yên tâm, dù sao, y tá là người ngoài mà. Anh nghĩ có nên để Nhược Thủy đến chăm sóc Lâm Nhu Nhu một chút không, bất quá, nghĩ kỹ lại, thôi vậy. Lâm Nhu Nhu hiện tại đang bị bệnh, nếu như biết chuyện của Nhược Thủy, e rằng ít nhiều sẽ bị đả kích. Cuối cùng, Diệp Khiêm vẫn gọi một cuộc điện thoại cho Tống Nhiên, cô ấy gật đầu đồng ý, tối hôm sau, Hồ Khả liền đến.
Có Hồ Khả chăm sóc Lâm Nhu Nhu, Diệp Khiêm cũng có thể yên tâm hơn một chút. Anh hiểu được Lâm Nhu Nhu không muốn anh vì cô mà chậm trễ bước chân của mình, như vậy cô sẽ cảm thấy mình đã trở thành chướng ngại vật của Diệp Khiêm. Đây là một kiểu tình yêu dành cho Diệp Khiêm, Diệp Khiêm hiểu rõ, cho nên, anh phải học cách thấu hiểu và chấp nhận tình yêu này.
Nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm sau Hồ Khả và Lâm Nhu Nhu, cùng với cô y tá do Diêm Đông mời, ba người lên máy bay trở về thành phố SH. Chỗ đó có trại an dưỡng tư nhân do tập đoàn Hạo Thiên đầu tư xây dựng, ở Hoa Hạ là số một số hai, bên trong không chỉ có y sĩ chuyên nghiệp mà còn có chuyên gia dinh dưỡng, y tá... Người có tiền thì không tiếc tiền, cho nên, nhà này trại an dưỡng tư nhân quy mô tuy lớn, nhưng người đến đây vẫn nườm nượp không ngớt.
Bệnh tình của Lâm Nhu Nhu đang hồi phục rất nhanh, cho nên, trong lòng Diệp Khiêm cũng thoáng an tâm hơn một chút. Có Hồ Khả và Tần Nguyệt chăm sóc, còn có con bé Diệp Lâm và thằng nhóc Diệp Hạo Nhiên ở bên cạnh bầu bạn, bệnh tình của Lâm Nhu Nhu chắc chắn sẽ nhanh chóng hồi phục.
Sau khi đưa Lâm Nhu Nhu đi, Diệp Khiêm cũng chậm rãi đi về phía Ma Môn. Chuyện của Brahma giáo, Diệp Khiêm đương nhiên không thể bỏ qua. Tuy đã giết ba Thánh sứ kia, nhưng nỗi phẫn nộ trong lòng anh lại căn bản không có cách nào kiềm chế. Lâm Nhu Nhu trong lòng Diệp Khiêm có một vị trí vô cùng quan trọng, làm tổn thương cô ấy, Diệp Khiêm há có thể dễ dàng tha thứ như vậy?
Trên đường đi, Diệp Khiêm không đón xe, một mình, ngậm điếu thuốc, chậm rãi bước đi. Cũng là muốn nhân cơ hội này suy nghĩ thật kỹ. Brahma giáo là một tôn giáo của Ma Môn, tuy đã lâu không qua lại, nhưng chắc hẳn Ma Môn hiểu về Brahma giáo nhiều hơn anh rất nhiều. Mình muốn đối phó Brahma giáo, vậy nhất định cần phải hiểu rõ hơn về Brahma giáo.
Bỗng nhiên, Diệp Khiêm lông mày hơi nhíu lại, phát hiện có người đang theo dõi mình từ phía sau. Anh không khỏi lạnh lùng cười một tiếng, cái thủ pháp theo dõi này cũng quá thiếu chuyên nghiệp rồi. Chỉ là, sẽ là ai theo dõi mình? Người của Brahma giáo chắc không biết là ai gây ra, dù có biết cũng không thể nhanh như vậy đã chạy tới, rồi tìm được tung tích của mình chứ? Ma Môn thì lại càng không thể.
Diệp Khiêm lông mày nhíu chặt lại, có chút nghĩ mãi không ra. Con ngươi hơi đảo một vòng, Diệp Khiêm lạnh lùng cười một tiếng, tăng nhanh bước chân của mình, dần đi về phía những nơi ít người. Tùy tiện rẽ vào một con hẻm, Diệp Khiêm dừng lại. Từ trong túi móc ra một điếu thuốc châm lửa, Diệp Khiêm chậm rãi hít một hơi, xoay người, nhìn lướt qua xung quanh, nói: "Bằng hữu, thoải mái xuất hiện đi, làm gì lén lén lút lút? Có chuyện gì tìm tôi Diệp Khiêm, cứ ra mặt nói thẳng là được."
Lời vừa dứt, một lát sau, ba người đàn ông mặc đồng phục tu sĩ theo cửa ngõ chậm rãi đi đến. Người ở giữa khoảng hơn 50 tuổi, hai người phía sau trẻ hơn, một cao một thấp. Diệp Khiêm hơi sửng sốt một chút, mình và người của Mật Tông hoàn toàn không có bất kỳ quan hệ gì mà? Sao bọn họ lại theo dõi mình? Hơi sửng sốt một chút, Diệp Khiêm mở miệng hỏi: "Nguyên lai là ba vị đại sư. Không biết ba vị đại sư xưng hô thế nào, theo dõi tôi có chuyện gì không? Diệp mỗ hình như không quen biết ba vị."