Virtus's Reader
Siêu Cấp Binh Vương

Chương 1640: CHƯƠNG 1640: CHUYỆN CŨ NHƯ KHÓI

Diệp Khiêm đã quen với thái độ lạnh lùng của Băng Băng, nên cũng chẳng thấy có gì lạ. Dù cô nàng không thừa nhận, nhưng Diệp Khiêm thừa biết cô ta cố ý đến giúp mình, điều đó là không thể nghi ngờ.

"Không ngờ cô cũng là giáo viên ở học viện võ đạo, sao cô không nói sớm?" Diệp Khiêm nói, "Có cô ở đây, chúng ta có thể hỗ trợ lẫn nhau, ha ha, tôi cũng chẳng sợ ai bắt nạt. Hơn nữa, sau này chúng ta đi làm, tan tầm cũng có thể cùng nhau, có bạn đồng hành thì tốt quá rồi."

"Anh không hỏi thì đương nhiên tôi chưa nói." Băng Băng đáp, "Hơn nữa, tôi thích một mình. Tôi chẳng có gì để hỗ trợ anh, cũng không cần anh hỗ trợ gì cho tôi. Thế nên, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, sau này ai đi đường nấy."

Bất đắc dĩ lắc đầu, Diệp Khiêm có chút bó tay với cô nàng này, chẳng lẽ nói chuyện không thể chừa chút tình cảm sao? Cứ thế thì ai mà chịu nổi. "Sao cô cứ lạnh như băng, xa cách ngàn dặm thế này, không tốt đâu." Diệp Khiêm nói, "Tôi nghĩ, cô chắc chắn không có bạn bè đúng không?"

"Không cần anh quan tâm, tôi không cần bạn bè." Băng Băng nói, "Còn nữa, chuyện anh ở cùng tôi không được phép nói lung tung ra ngoài, nếu để tôi biết anh nói linh tinh, đừng trách tôi không khách khí." Vừa dứt lời, đột nhiên, Băng Băng quay người, trên tay nắm một con dao găm, dí vào cổ họng Diệp Khiêm.

Diệp Khiêm không khỏi sửng sốt một chút, ha ha cười cười, đưa tay đặt lên lưỡi dao, chậm rãi đẩy ra, nói: "Cẩn thận một chút, lỡ tay một cái là có án mạng đó nha. Thật ra, tôi thấy cô không hề khó gần như vẻ bề ngoài đâu, cô là một cô gái rất tốt. Nếu cô có thể sửa cái tính tình này một chút, tôi tin chắc sẽ có rất nhiều đàn ông theo đuổi cô."

"Câm miệng, còn nói linh tinh, đừng trách tôi." Băng Băng lạnh giọng nói.

Diệp Khiêm có chút lè lưỡi, không dám nói thêm nữa, xem ra, cô nàng này thật sự giận rồi. Có vẻ, muốn thay đổi cô ấy cũng không phải chuyện một sớm một chiều, cần phải từ từ thôi. Tuy nhiên, nhìn cô nàng như vậy ngược lại cũng rất đáng yêu, nếu Băng Băng không còn là bộ dạng hiện tại, có lẽ cũng không phải là Băng Băng nữa.

"Thầy... thầy Diệp!" Một giọng nói truyền tới. Diệp Khiêm không khỏi quay đầu nhìn lại, là Hác Mẫn, không khỏi ngượng ngùng nở nụ cười. Băng Băng khẽ cau mày, thu dao găm lại, ánh mắt lướt qua người Hác Mẫn, nhàn nhạt hừ một tiếng.

"À... cô Hác à." Diệp Khiêm ngượng ngùng cười cười, nói, "Sao cô cũng tới đây?"

"À, tôi thấy anh lâu như vậy mà chưa đến, sợ anh có chuyện gì nên mới tới xem sao. Thế nào rồi? Đã dạy dỗ đám học trò xong chưa?" Hác Mẫn nói.

"Ách, tuy đám tiểu thí hài đó không dễ đối phó, nhưng may mà tôi cũng có chút phách lực, cuối cùng cũng chấn áp được chúng." Diệp Khiêm nói.

"À, vậy thì tốt rồi, vẫn là thầy Diệp có cách. Đám học trò đó là phiền phức nhất, không ngờ ngày đầu tiên đi dạy mà anh đã chấn trụ được chúng." Hác Mẫn trên mặt lộ chút sùng bái, nói, "Thầy Diệp, vậy bây giờ không có việc gì chứ? Không có việc gì thì chúng ta đi thôi. Đi mua thức ăn trước, sau đó cùng về nhà tôi, được không?"

Quay đầu nhìn Băng Băng, rất rõ ràng, sắc mặt cô nàng có chút không đúng, rất lạnh băng, đứng một bên dường như cũng có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương. Không khỏi nhíu mày, Diệp Khiêm ngượng ngùng cười cười, có chút ấp a ấp úng không biết nên nói gì cho phải.

Băng Băng lạnh lùng hừ một tiếng, cất bước bỏ đi. Diệp Khiêm há to miệng, muốn gọi cô ấy, nhưng lại thủy chung vẫn không gọi thành tiếng. Ai, cái này đều tự trách mình thôi, mình sớm chút nói cho cô ấy tình hình thực tế không phải tốt rồi sao, lại bịa một lý do lừa cô ấy nói mình không quay về, kết quả bây giờ bị vạch trần rồi, cũng khó trách cô ấy tâm trạng không tốt.

Hác Mẫn có chút sửng sốt, kinh ngạc nhìn Diệp Khiêm, nói: "Thầy Diệp, vừa rồi là chuyện gì vậy? Sao cô Băng Băng lại đột nhiên rút dao ra với anh? Anh có phải đã đắc tội cô ấy không?"

Khẽ cười cười, Diệp Khiêm nói: "À, không có gì đâu, tính tình cô Băng Băng cô cũng biết đấy, chính là cái tính đó. Ha ha, tôi không cẩn thận nói sai một câu, cô ấy liền như vậy. May mà cô đến kịp, nếu không, e rằng cô ấy thật sự sẽ động thủ. Thôi được rồi, chúng ta đi thôi."

Hác Mẫn nhìn bóng lưng Băng Băng, như có điều suy nghĩ, rồi khẽ gật đầu. Diệp Khiêm là một người không giỏi từ chối, nên mới gây ra tình huống khó xử như bây giờ. Anh cũng không hề nghĩ đến việc sẽ xảy ra chuyện gì với Hác Mẫn, buổi trưa giúp cô ấy hả giận, đó hoàn toàn chỉ là trùng hợp, cũng chỉ là sự giúp đỡ giữa đồng nghiệp mà thôi. Hôm nay, người ta Hác Mẫn có ý tốt mời mình về nhà làm khách, muốn nói lời cảm ơn, mình tổng không có ý tứ từ chối chứ?

Đi siêu thị mua đồ ăn trước, sau đó hai người cùng nhau về nhà Hác Mẫn. Căn nhà là trường học phân phối, không lớn lắm, nhưng cũng đủ cho Hác Mẫn dùng. Trong nhà chỉ có cô ấy và đứa con 5 tuổi, bình thường khi cô ấy đi làm, thằng bé đều giao cho bảo mẫu trông.

Đẩy cửa vào, liền thấy một cậu bé thoáng cái từ trong nhà vọt ra, ôm chầm lấy Hác Mẫn, thân mật gọi "Mẹ". Diệp Khiêm có chút sửng sốt, thật không ngờ Hác Mẫn đã kết hôn rồi, hơn nữa, còn có một đứa bé lớn như vậy. Hác Mẫn cũng không nói, làm hại mình một chút cũng không có chuẩn bị, quà cũng không mua, có chút không có ý tứ.

"Nhanh, gọi chú đi!" Hác Mẫn nói với cậu bé.

Cậu bé ngược lại một chút cũng không sợ người lạ, rất sảng khoái gọi một tiếng chú. Diệp Khiêm cười cười ngượng ngùng, nói: "Sao cô không nói sớm, hại tôi chẳng mua được quà gì." Rồi xoa đầu cậu bé, nói: "Xin lỗi nha, chú hôm nay đến vội quá, chẳng mua được gì cả. Hay là, con nói cho chú biết con thích gì, lần sau chú mua cho con."

"Mẹ nói không được tùy tiện xin đồ của người khác." Cậu bé nói.

Diệp Khiêm sững sờ, lập tức ha ha cười một tiếng. Hác Mẫn vẻ mặt hạnh phúc, cậu bé chính là mệnh căn của cô ấy, mặc kệ ở bên ngoài có khổ sở đến mấy, về đến nhà, nhìn thấy thằng bé, Hác Mẫn tổng sẽ cảm thấy rất hạnh phúc. Xoa đầu cậu bé, Hác Mẫn nói: "Bài tập làm xong chưa? Mau về phòng làm bài tập đi, mẹ đi nấu cơm."

"Vâng!" Cậu bé gật đầu đáp lời, sau đó chào Diệp Khiêm, rồi hấp tấp chạy vào phòng mình. Nhìn thấy cậu bé này, Diệp Khiêm không khỏi nghĩ đến con trai mình, cái thằng nhóc yêu nghiệt đó, trên mặt cũng không khỏi lộ ra một nụ cười hạnh phúc.

Hác Mẫn đem tất cả những điều này đều thu hết vào mắt, trong lòng khẽ cười thầm, nói tiếp: "Thầy Diệp, anh ngồi nghỉ một chút, tôi đi làm cơm, lát nữa là xong. Nếu nhàm chán, anh cứ xem TV trước đi." Vừa nói, Hác Mẫn vừa mời Diệp Khiêm ngồi xuống, sau đó đi rót một chén trà mang tới.

Đối với sự khách khí như vậy của Hác Mẫn, Diệp Khiêm ngược lại có chút không quen, ngượng ngùng cười cười, nói: "Ách, cô Hác, cô không cần mời tôi đâu, cô cứ đi nhanh lên."

"Vậy anh ngồi một lát đi, tôi đi nấu cơm trước." Hác Mẫn nói xong, quay người đi vào phòng bếp.

Diệp Khiêm đứng dậy bốn phía đánh giá, phòng tuy không lớn lắm, nhưng lại được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ. Cô Hác này nhìn có vẻ là một người phụ nữ khá tốt nhỉ? Rất biết cách dọn dẹp nhà cửa. Chỉ là, đã đến lâu như vậy rồi, lại vẫn chưa thấy chồng Hác Mẫn, Diệp Khiêm không khỏi có chút sửng sốt, âm thầm nghĩ: "Chẳng lẽ đã chết rồi sao?"

Hác Mẫn hôm nay tâm trạng dường như rất tốt, khi nấu cơm, vậy mà nhịn không được ngân nga một khúc hát nhỏ. Diệp Khiêm nhìn xem bộ dạng của cô ấy, có chút ngẩn người, có chút bất đắc dĩ lắc đầu. Diệp Khiêm không phải đồ ngốc, đại khái cũng có chút hiểu được, bất quá, loại chuyện này anh cũng không nên nói quá trắng ra.

Trở lại phòng khách ngồi xuống, Diệp Khiêm bật TV lên xem. Không bao lâu, đồ ăn đã chuẩn bị xong xuôi. Tràn đầy cả bàn đồ ăn, rất bắt mắt, so với đồ ăn trong nhà hàng cũng không kém. Hác Mẫn mời Diệp Khiêm ngồi xuống, sau đó gọi thằng bé.

Ba người ngồi xuống ăn cơm, giống như một gia đình ba người vậy. Diệp Khiêm cũng không nói chuyện, ngoại trừ thỉnh thoảng tán thưởng tài nấu nướng của Hác Mẫn, về cơ bản thì cứ cúi đầu ăn cơm, không rên một tiếng. Cậu bé ăn chẳng được bao nhiêu, chén cơm còn chưa vơi đi chút nào đã đứng dậy bỏ đi.

Hác Mẫn khẽ cười một tiếng, nói: "Thằng bé này, bị tôi làm hư rồi. Thầy Diệp, anh dùng bữa đi, đừng chỉ chú tâm ăn cơm thế chứ. Tôi cũng không biết anh thích ăn gì, nên cứ tùy tiện làm một ít, cũng không biết có hợp khẩu vị của anh không."

Ha ha cười cười, Diệp Khiêm nói: "Tài nấu nướng của cô Hác chẳng kém gì đầu bếp chuyên nghiệp đâu. Đúng rồi, cô Hác, sao không thấy chồng cô đâu? Anh ấy làm nghề gì vậy?"

Có chút sửng sốt, trên mặt Hác Mẫn không khỏi hiện lên một nét ảm đạm, trầm mặc một lát, nói: "Chúng tôi ly hôn rồi. Anh ta cũng là giáo viên như tôi, nhưng sau này dính vào ma túy, tiền trong nhà đều bị anh ta phá sạch. Cuối cùng cũng bị trường học đuổi việc, tôi đã cầu xin anh ta rất nhiều lần, bảo anh ta cai nghiện, thế nhưng anh ta cứ không nghe. Cơn nghiện phát tác, nếu tôi không đưa tiền sẽ đánh tôi. Cuối cùng, thậm chí còn muốn bán con trai đi. Tôi thật sự không chịu nổi nữa, nên đã ly hôn với anh ta. Thế nhưng, anh ta vẫn không chịu buông tha tôi, thường xuyên tìm tôi gây phiền phức. Cho nên, sau này nhìn thấy thông báo tuyển dụng giáo viên ở đây, tôi cũng cứ đến."

Diệp Khiêm có chút ngẩn người, ngượng ngùng cười cười, nói: "Xin lỗi."

"Không sao đâu, chuyện đã qua rồi." Hác Mẫn nói, "Cuộc sống bây giờ cũng rất tốt, dù ở trường tôi không có địa vị gì, nhưng vẫn tốt hơn ở bên ngoài, ít nhất không còn phải sợ anh ta đến quấy rối nữa, coi như là yên ổn."

"Ách!" Diệp Khiêm ngượng ngùng lên tiếng, không nói thêm nữa. Cúi đầu, lặng lẽ ăn phần của mình...

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!