"Là tranh chữ của Vương Duy, chính là của Vương Duy." Vương Bình mở bức tranh ra, nhìn một lúc, kích động nói: "Đặc điểm lớn nhất của tranh chữ Vương Duy chính là trong thơ có họa, trong họa có thơ. Các anh xem, bức tranh phong cảnh nông thôn này, miêu tả cảnh đẹp thiên nhiên đồng thời, toát ra thú vui nhàn nhã, tiêu dao trong cuộc sống ẩn dật. Vương Duy là đại diện cho phái thơ điền viên sơn thủy, dựng cờ riêng trong thời kỳ Thịnh Đường, chữ và họa của ông ấy không ai bắt chước được."
Diệp Khiểm giả vờ ngơ ngác, kinh ngạc hỏi: "Vương bí thư, đây thật sự là tranh chữ của Vương Duy sao? Tôi cứ tưởng người mua kia lừa tôi, ha ha, ông cũng biết tôi là người thô kệch, làm sao hiểu được tranh chữ. Nhưng lúc đó thấy người mua kia nói lời thề son sắt, hơn nữa anh ta coi như là ân nhân của tôi, lại vừa lúc thiếu tiền, nên tôi mới mua."
"Ai, Diệp lão đệ à, tôi không biết phải nói ông thế nào nữa. Ông có biết bức họa này bây giờ trên thị trường đáng giá bao nhiêu tiền không?" Vương Bình hỏi. Thấy Diệp Khiểm lắc đầu, Vương Bình tiếp lời: "Bức tranh chữ này tối thiểu giá trị 2 triệu Đô-la, đó là nói giảm đi đấy. Tuy nhiên, quan trọng hơn không phải bức tranh này đáng giá bao nhiêu tiền, mà là giá trị lịch sử của nó. Đối với những người yêu thích tranh chữ hoặc nghiên cứu lịch sử như chúng ta, bức tranh chữ này quả thực là vật báu vô giá."
"Nghe Vương bí thư nói như vậy, tôi thật đúng là nhặt được bảo rồi. Ha ha!" Diệp Khiểm nói: "Nếu Vương bí thư thích bức tranh chữ này như vậy thì cứ giữ lại xem thêm vài ngày, tiện thể giúp tôi tìm người mua luôn ạ."
"Ừm? Cậu muốn bán bức tranh chữ này sao? Diệp lão đệ, cậu cần phải cân nhắc kỹ, bức tranh chữ này rất trân quý đó." Vương Bình kinh ngạc nói.
"Tôi là người thô kệch, lại không hiểu thưởng thức, giữ lại bức tranh này cũng vô dụng, chi bằng bán đi cho thực tế." Diệp Khiểm cười cười ngượng ngùng, nói: "Tôi là người tục, mong Vương bí thư đừng trách."
"Diệp lão đệ, nếu cậu thật sự muốn bán thì chi bằng bán cho tôi đi." Vương Bình nói: "Cậu cũng biết, tôi là người mê tranh chữ mà. Ha ha."
"Nếu Vương bí thư đã thích như vậy, vậy thì cứ giữ lại đi ạ. Bởi vì người ta nói bảo kiếm tặng anh hùng mà." Diệp Khiểm nói.
"Ai, cái này không được, đồ vật quý giá như vậy tôi không thể nhận." Vương Bình nói: "Tình nghĩa quy tình nghĩa, cũng không thể để cậu chịu thiệt thòi lớn được. Bất quá hiện tại tôi không có nhiều tiền mặt như vậy, tôi sẽ trả cho cậu theo từng giai đoạn, thế nào? Diệp lão đệ, dàn xếp dàn xếp nhé?"
"Vương bí thư đã nói như vậy, vậy tôi đành phải làm kẻ tiểu nhân một chút vậy. Bức tranh chữ này lúc ấy tôi mua về là 2 triệu nhân dân tệ, không phải Đô-la. Tôi chuyển nhượng lại cho ông đúng giá gốc. Bất quá dù sao tôi cũng không vội dùng tiền, ông không cần quá sốt ruột." Diệp Khiểm nói ra.
Kỳ thật, tất cả mọi người đều hiểu rõ, đây bất quá chỉ là hình thức mà thôi. Vương Bình vô cùng rõ ràng, những lời Diệp Khiểm nói ít nhiều có chút hơi nước, một người có ngốc đến mấy cũng không thể vô duyên vô cớ bỏ ra nhiều tiền như vậy mua một bức tranh chữ mà chính mình không biết giá trị. Hơn nữa, người bán tranh chữ cho Diệp Khiểm cũng không thể ngu đến mức, một bức tranh giá trị ít nhất 2 triệu Đô-la lại chuyển nhượng với giá 2 triệu nhân dân tệ. Cho dù có gấp gáp đến đâu, bức tranh này mang đến bất kỳ thương nhân đồ cổ nào cũng không chỉ có cái giá tiền này.
Diệp Khiểm đương nhiên cũng hiểu rõ, mặc dù mình nói uyển chuyển, nhưng Vương Bình khẳng định cũng biết ý của mình. Bất quá việc tặng lễ, có đôi khi chú trọng chính là vấn đề hình thức, chú trọng cách tặng. Phương thức tặng lễ của Diệp Khiểm tuy không mới lạ, cũng rất quê mùa, nhưng đối với Vương Bình, một người mê chữ họa, lại có sức hấp dẫn rất lớn.
Ra khỏi nhà Vương Bình, Diệp Khiểm chở Jack chạy về nhà. Bức tranh Vương Duy kia đương nhiên là đã được giữ lại, còn về chuyện Vương Bình nói sẽ dùng tiền mua, mọi người đều lòng dạ biết rõ.
"Boss, có phải hơi nhiều không ạ?" Trên đường, Jack có chút nhịn không được hỏi.
Diệp Khiểm khẽ nở nụ cười, nói: "Đầu tư cao thì hồi báo cao. Vả lại, tôi làm gì có nhiều tranh chữ như vậy, chỉ cần một bức tranh là có thể kéo ông ta xuống nước."
Jack gật đầu, nói: "Cũng có lý, không có trả giá thì làm sao có hồi báo. Tuy rằng trả giá hơi nhiều, nhưng tin tưởng sau này hồi báo cũng rất lớn. Boss, hiện tại mặt bạch đạo cơ bản đã giải quyết, chắc không có vấn đề gì, tiếp theo chính là người trên mặt hắc đạo."
"Cái này tạm thời không vội, hiện tại Thanh bang, Hồng Môn cùng với Tập đoàn Đông Tường đang tranh đấu gay gắt, tin rằng không có thời gian để ý tới chúng ta. Chỉ là, tôi không rõ vì sao Thanh bang lại chưa có động tĩnh gì, theo lý thuyết điều này không hợp logic. Chúng ta đập phá địa bàn của Thanh bang, bọn họ ít nhất cũng phải phái người đến đàm phán mới đúng." Diệp Khiểm nhíu mày, không nghĩ ra dụng ý của Thanh bang rốt cuộc ở đâu, "Jack, cậu vẫn nên cho nhiều người lưu ý một chút động tĩnh bên Thanh bang."
"Rõ!" Jack gật đầu đáp.
"Còn nữa, những nhân viên có tiềm lực tiến vào Răng Sói, cũng không nên chỉ truyền thụ các loại kỹ năng cho bọn họ, quan trọng hơn vẫn là khảo sát phẩm chất. Đặc biệt là những binh sĩ xuất ngũ, những người này lúc còn trong quân đội đều được giáo dục chủ nghĩa yêu nước mạnh mẽ, muốn hoàn toàn thu phục được bọn họ, cần một ít thời gian và thủ đoạn. Cậu bảo Thanh Phong chú ý một chút, cậu ta quá lộ liễu, có một số việc nên nắm chắc tốt chừng mực." Diệp Khiểm nói.
"Boss, tôi biết phải làm sao." Jack nói.
Diệp Khiểm ha ha cười một tiếng, nói: "Hình như tôi có chút lề mề rồi, ha ha, cậu làm việc tôi yên tâm. Sau này còn phải nhờ cậu vất vả nhiều hơn một chút."
"Tất cả mọi người là vì Răng Sói mà." Jack nói.
Diệp Khiểm mỉm cười nhẹ gật đầu.
Đưa Jack về Công ty Bảo an Thiết Huyết xong, Diệp Khiểm lại lên xe, lái xe chạy tới biệt thự Tần Nguyệt. Tối hôm qua đã giằng co cả đêm với yêu nữ Tống Nhiên kia, Diệp Khiểm cũng không dám quay về chỗ cô ta nữa, nếu không chỉ sợ đêm nay mình lại đừng nghĩ có thể ngủ ngon. Ngủ cùng một người phụ nữ có mị lực và sức hấp dẫn như Tống Nhiên, nếu không nghĩ cách gì thì đó là điều không thể, thế nhưng hết lần này tới lần khác lại không thể làm cái kia cái gì, điều này đối với Diệp Khiểm quả thực chính là một loại tra tấn.
Điều khiến Diệp Khiểm buồn bực vẫn là thân phận của cô bé Hồ Khả. Mạng lưới tình báo Răng Sói và mạng lưới tình báo thương mại của Tập đoàn Hạo Thiên do Tống Nhiên thành lập, rõ ràng đều không tra ra được thân phận của cô bé Hồ Khả. Rất rõ ràng, thân phận của Hồ Khả không đơn giản, chỉ sợ là thuộc về một tổ chức quốc gia giữ bí mật nào đó của Hoa Hạ, giống như Răng Sói vậy.
Sau khi dừng xe, Diệp Khiểm trực tiếp đi vào biệt thự. Đêm nay dường như có chút bất đồng, trong biệt thự yên tĩnh một cách kỳ lạ, dĩ vãng lúc nào cũng nghe thấy cô bé Triệu Nhã líu ríu nói không ngừng. Diệp Khiểm khẽ nhíu mày, thầm nghĩ: "Không phải là xảy ra chuyện gì chứ?" Nghĩ tới đây, Diệp Khiểm thả nhẹ bước chân, chậm rãi đi thẳng về phía trước. Tay đặt lên Huyết Lãng ở thắt lưng, Huyết Lãng dường như cũng cảm nhận được nguy hiểm, lưỡi đao tỏa ra sát ý đậm đặc...