Virtus's Reader
Siêu Cấp Binh Vương

Chương 1793: CHƯƠNG 1793: PHÉP KHÍCH TƯỚNG

Diệp Khiêm cũng không hiểu tại sao Băng Băng dạo này lại có vẻ hơi chống đối mình. Trước đây cô nàng cũng rất lạnh lùng, nhưng không đến mức câu nào câu nấy cũng chĩa vào hắn như thể có thù oán gì. Tuy nhiên, Diệp Khiêm vẫn hiểu rõ tính tình của Băng Băng, cô nhóc này thuộc tuýp người khẩu xà tâm phật, bề ngoài thì lạnh lùng hết chỗ nói, nhưng nội tâm lại vô cùng ấm áp.

Đôi khi trêu chọc cô, cũng là một chuyện khá vui. Cầm chìa khóa, hắn đi vào tầng hầm. Mạc Trường Hà trái lại rất ung dung, mang chút hương vị mua vui trong cay đắng, một mình nằm trong phòng giam khẽ ngâm nga. Đây cũng là chuyện chẳng đặng đừng, ông ta không thể nào ra ngoài được, nhưng một ngày ba bữa đều có người mang đến, tuy không ai nói chuyện cùng, có hơi cô đơn, nhưng cũng coi như tự tại. Điều ông ta quan tâm bây giờ chính là liệu có thể tự tay giết Trần Húc Bách để giải tỏa nỗi căm phẫn trong lòng hay không, còn những chuyện khác đều không quan trọng.

"Trưởng lão Mạc xem ra rất nhàn nhã nhỉ, có vẻ đã quen với cuộc sống ở đây rồi." Diệp Khiêm cười ha hả nói.

Mạc Trường Hà sững người, khẽ quay đầu lại, liếc nhìn Diệp Khiêm rồi hỏi: "Cậu đến đây làm gì?"

"Đến thăm trưởng lão Mạc chứ sao, sợ ngài ở đây một mình cô đơn." Diệp Khiêm mỉm cười nói. "Nhưng xem bộ dạng của trưởng lão Mạc bây giờ, có vẻ như tôi đã lo bò trắng răng rồi. Trưởng lão Mạc có thể tĩnh tâm lại, tôi đây cũng yên lòng hơn nhiều rồi, để ngài không hiểu lầm rằng tôi cố ý giam ngài ở đây, trong lòng tôi cũng thấy nhẹ nhõm hơn." Dừng một chút, Diệp Khiêm nói tiếp: "Hôm nay tôi đến cũng là để báo cho trưởng lão Mạc một tin, không thể để ngài bị cô lập, đến tình hình bên ngoài thế nào cũng không biết được."

Mạc Trường Hà toàn thân chấn động, bật mạnh dậy, hưng phấn nói: "Có phải chuẩn bị đối phó Trần Húc Bách rồi không? Mau, thả ta ra ngoài, ta muốn tự tay giết Trần Húc Bách, nếu không khó mà giải được mối hận trong lòng ta."

"Không phải, bây giờ vẫn chưa phải lúc đối phó với Trần Húc Bách." Diệp Khiêm nói.

Mạc Trường Hà khẽ nhíu mày, lại nằm xuống, nói: "Không phải đối phó Trần Húc Bách, vậy cậu tìm ta làm gì?"

"Đừng nóng vội, đối phó Trần Húc Bách cần phải bàn bạc kỹ hơn. Hôm nay tôi đến là muốn báo cho ông biết, Ngôn Kế Phong đã chết rồi." Diệp Khiêm nói. "Hôm nay trong lễ kế nhiệm của Trần Húc Bách, hắn đã chuẩn bị bom định cho nổ chết Trần Húc Bách, nhưng đã đi sai một nước cờ. Kết quả là Trần Húc Bách đã sớm có chuẩn bị, cuối cùng trừ khử được Ngôn Kế Phong. Hôm nay, toàn bộ Hàn Sương tông phái đã nằm trong tay Trần Húc Bách, hắn đã thành công leo lên vị trí Tông Chủ của Hàn Sương tông phái."

"Đáng đời!" Mạc Trường Hà hừ lạnh một tiếng, nói: "Nếu hôm đó hắn chịu đứng ra cùng ta chống lại Trần Húc Bách thì đã không có kết cục ngày hôm nay. Hừ, tính tới tính lui, cuối cùng chẳng phải vẫn bị Trần Húc Bách trừ khử đó sao, đúng là tự làm tự chịu." Đoạn, ông ta quay đầu nhìn Diệp Khiêm, nói: "Bây giờ Trần Húc Bách đã là Tông Chủ của Hàn Sương tông phái, muốn đối phó hắn càng khó hơn, kế hoạch của cậu xem ra cũng không ổn rồi. Nếu cậu không làm được thì mau thả ta ra, để ta đi giết Trần Húc Bách."

"Ông ư? Bây giờ e rằng ông còn chưa vào được cửa Hàn Sương tông phái, nói gì đến chuyện giết Trần Húc Bách, ông vẫn quá coi thường hắn rồi." Diệp Khiêm cười nhạt nói. "Muốn đối phó Trần Húc Bách, nhất định phải giữ được bình tĩnh, không thể nóng vội. Hơn nữa, tôi giữ lại Trần Húc Bách bây giờ còn có việc cần dùng, không thể để ông giết hắn được."

"Hừ, cậu đừng giống như Ngôn Kế Phong, tính tới tính lui, cuối cùng lại tính cả bản thân mình vào, đúng là được không bù mất." Mạc Trường Hà nói. "Chẳng phải chỉ là đối phó một tên Trần Húc Bách thôi sao? Cần gì phải phiền phức như vậy? Bây giờ hắn tin tưởng cậu như thế, cậu cứ tùy tiện tìm một cái cớ dụ hắn ra ngoài, sau đó để ta giết hắn, chẳng phải là giải quyết xong mọi rắc rối sao. Vị trí Tông Chủ Hàn Sương tông phái ta không cần, để Thiếu chủ làm cũng không tệ, ta chỉ muốn giết Trần Húc Bách, đó cũng là chút báo đáp duy nhất cho sự áy náy của ta đối với Tông Chủ."

"Giết Trần Húc Bách thì có gì khó? Nếu chỉ đơn giản là giết hắn thì tôi đã sớm ra tay rồi, cần gì phải phiền đến ông?" Diệp Khiêm nói. "Tôi giữ lại hắn là có mục đích của tôi, cho nên, không thể để ông động thủ vào lúc này. Nhưng ông yên tâm, chuyện đã hứa với ông tôi nhất định sẽ làm, Trần Húc Bách tôi sẽ giao cho ông. Còn cuối cùng có giết được hắn hay không, thì phải xem bản lĩnh của ông rồi. Ông cứ nhân khoảng thời gian này mà chuẩn bị cho tốt, điều chỉnh trạng thái của mình đến mức tốt nhất đi, tôi không muốn thấy cuối cùng ông cũng chết trong tay hắn, lãng phí tâm huyết của tôi."

"Chuyện đó không cần cậu quan tâm, cậu cứ lo làm tốt việc của mình đi." Mạc Trường Hà nói. "Trần Húc Bách âm hiểm xảo trá, nếu không thì ngay cả Liễu Minh Lập cũng không bị hắn lừa, bị hắn lợi dụng. Nếu ta đoán không lầm, bây giờ hắn cũng chẳng tin tưởng gì cậu đâu, chỉ là cảm thấy cậu vẫn còn giá trị lợi dụng mà thôi. Đợi đến khi cậu hết tác dụng, người đầu tiên hắn trừ khử chính là cậu. Đừng để trộm gà không được còn mất nắm gạo là được rồi."

"À, còn một chuyện tôi suýt quên nói cho ông biết. Hôm nay, Trâu Song cùng các vị Tông Chủ của mấy đại tông phái đã thương nghị, nhất trí đề cử tôi lên làm minh chủ võ đạo." Diệp Khiêm mỉm cười nói. "Nói cách khác, từ hôm nay trở đi, tôi chính là minh chủ võ đạo, thân phận địa vị đều trên Trần Húc Bách."

Mạc Trường Hà hơi sững sờ, có chút bất ngờ, nhưng ngay sau đó lại cười khinh bỉ, nói: "Ngồi lên vị trí minh chủ võ đạo thì đã sao? Bọn họ đều là một lũ cáo già, đề cử cậu làm minh chủ võ đạo, chắc chắn là có âm mưu quỷ kế gì đó, muốn đẩy cậu ra làm kẻ chết thay. Cậu thật sự nghĩ rằng mình có thể dùng thân phận minh chủ để áp chế bọn họ sao? Hừ, bọn họ căn bản sẽ không thèm để ý đến cậu đâu, cái chức minh chủ võ đạo của cậu chẳng qua chỉ là hư danh thôi. Trên thế giới này, có thực lực mới là quan trọng nhất, không có thực lực thì cậu chẳng là gì cả, cho dù cậu là minh chủ võ đạo, cũng chẳng có tác dụng gì."

"Nói thì đúng là như vậy, nhưng mọi chuyện đều phải làm từng bước một chứ." Diệp Khiêm mỉm cười nói. "Hôm nay tôi đến đây, chỉ là để báo cho ông những tin tức này, chứ không cần ông cho ý kiến gì. Ông cứ yên tâm đi, chuyện của tôi tôi sẽ biết cách xử lý, ông cứ chờ ngày ra ngoài giết Trần Húc Bách là được."

"Tự tin là chuyện tốt, nhưng đừng quá tự đại." Mạc Trường Hà cười lạnh một tiếng rồi quay đầu đi.

Diệp Khiêm khẽ nhún vai, không nói thêm gì nữa, quay người rời khỏi tầng hầm. Diệp Khiêm giữ lại Mạc Trường Hà, không chỉ đơn thuần là để ông ta đối phó Trần Húc Bách, nếu muốn giết Trần Húc Bách thì chính Diệp Khiêm hoàn toàn có thể làm được, không cần Mạc Trường Hà ra tay. Diệp Khiêm cảm thấy, Mạc Trường Hà ở Hàn Sương tông phái nhiều năm như vậy, làm sao có thể không có vài người thân tín? Địa vị, danh vọng đều có đủ, nhất định sẽ có một đám bạn bè trung thành của ông ta, giữ lại Mạc Trường Hà là để sau này con đường đưa Bạch Ngọc Sương lên vị trí Tông Chủ Hàn Sương tông phái được thuận lợi hơn.

Ra khỏi tầng hầm, hắn đi vào phòng ăn, Băng Băng đã nấu xong thức ăn, bày cả lên bàn. Băng Băng ngồi trước bàn ăn, không động đũa, mãi cho đến khi ánh mắt cô thoáng thấy Diệp Khiêm, lúc này mới cầm đũa lên bắt đầu ăn. Cảnh này, Diệp Khiêm nhìn thấy rõ mồn một, hắn khẽ cười, nói: "Chuẩn bị nhiều món thế này à? Xem ra tôi đúng là có lộc ăn rồi."

"Không có phần của anh." Băng Băng lạnh lùng nói.

Diệp Khiêm bĩu môi, cũng không để ý, ngồi xuống, dùng tay bốc thẳng thức ăn cho vào miệng. Hành động này khiến Băng Băng giật mình, cô hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Khiêm, nói: "Anh có thấy bẩn không hả?... Để tôi đi lấy bát đũa cho." Nói xong, Băng Băng đứng dậy, đi về phía nhà bếp.

Không lâu sau, Băng Băng quay lại, trong tay có thêm một bộ bát đũa. Diệp Khiêm nhếch miệng cười, quả nhiên hắn đoán không sai, Băng Băng chính là khẩu xà tâm phật, nếu chỉ có một mình cô ăn, việc gì phải nấu nhiều món như vậy? Rõ ràng là thấy Diệp Khiêm đến nên mới nấu thêm mấy món, chỉ là cô không quen chủ động đối tốt với người khác. Dù trong lòng muốn giữ Diệp Khiêm ở lại ăn cơm, nhưng lại không thể nói ra lời.

Đưa bát đũa cho Diệp Khiêm, Băng Băng lườm hắn một cái, nói: "Dùng tay bốc anh không biết là bẩn à? Cho anh bát đũa này."

"Cảm ơn!" Diệp Khiêm nhếch miệng cười nói.

"Anh không về ăn cơm thì không thể gọi điện thoại cho các cô ấy một tiếng sao?" Băng Băng hỏi.

"Gọi điện thoại? Gọi gì chứ? Tôi có làm gì bên ngoài đâu, sao phải gọi điện thoại." Diệp Khiêm nói. "Sao tôi nghe thấy lời cô có chút mùi giấm chua thế nhỉ, không phải là cô đang ghen đấy chứ? Nói thật đi, Băng Băng, có phải cô thích tôi rồi không?"

Băng Băng toàn thân chấn động, sau đó hừ lạnh một tiếng, nói: "Diệp Khiêm, anh đừng có tự mình đa tình nữa, anh nghĩ phụ nữ trên đời này ai cũng sẽ thích anh sao? Nói thật nhé, tôi thực sự không nhìn ra anh có điểm nào tốt, muốn ngoại hình không có ngoại hình, muốn vóc dáng không có vóc dáng, tôi thật không biết anh có điểm nào đáng để tôi thích. Hừ, đúng là nực cười, tôi mà lại đi thích loại người như anh sao?" Nhưng trong lòng Băng Băng lại có một giọng nói khác không ngừng vang lên: "Đúng vậy, anh chính là loại người đó, nhưng tại sao mình vẫn cứ thích anh chứ? Tại sao?"

Diệp Khiêm đảo mắt một cái, nói: "Này, cô nói chuyện có thể đừng thẳng thắn như vậy được không, cô làm tôi tổn thương lòng tự trọng lắm đấy, tôi có tệ đến thế sao? Tôi thật sự phục cô rồi, nói chuyện không thể vòng vo một chút à. Hơn nữa, trước mặt tôi, cô nói vài lời dễ nghe cũng không mất miếng thịt nào đâu."

"Tôi nói chuyện chính là thẳng thắn như vậy, anh không thích thì có thể không nghe." Băng Băng nói.

"Được rồi, đây là cô nói đấy nhé? Cô đừng có hối hận." Diệp Khiêm nói. "Cô không thích tôi tôi lại thấy tự tại, nếu cưới cô về nhà, ngày nào cô cũng trưng ra bộ mặt đó để đả kích tôi, chắc tôi bị đả kích đến chết mất. Thật ra thì, cô cũng không tệ, chỉ là miệng hơi độc, hơi lạnh lùng một chút thôi."

"Tôi thích thế, không chịu được thì anh có thể đi, không ai bắt anh đến đây." Băng Băng nói. "Rốt cuộc anh có ăn cơm không? Không ăn thì đi ngay đi, tôi không có thời gian nói nhảm với anh."

"Ăn chứ, đương nhiên là ăn rồi, có đồ ăn chùa mà không ăn thì đúng là ngốc." Diệp Khiêm mỉm cười nói...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!