Khi nhận được điện thoại của Aleksandr Fyodorov, trong lòng Sergey Pushkin cũng vô cùng nghi hoặc. Ông chủ lại bảo mình đến đồn cảnh sát gặp ông ấy, chuyện này khiến gã chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Mãi đến khi trông thấy Aleksandr Fyodorov thật sự đang ở trong đồn cảnh sát, Sergey Pushkin mới ý thức được đã có chuyện xảy ra.
Bao nhiêu năm qua, nhờ có Makarov chiếu cố, việc kinh doanh không chỉ ngày càng phát đạt mà giới chính phủ nước E cũng không dám dễ dàng động đến Aleksandr Fyodorov. Vậy mà hôm nay, đúng vào thời điểm cuộc tổng tuyển cử ở nước E đang diễn ra sôi nổi, Aleksandr Fyodorov lại bị tống vào đồn cảnh sát. Hơn nữa, lý do lại là công ty bị tình nghi trốn thuế và rửa tiền, đây rõ ràng là muốn vu oan giá họa, chỉ là một cái cớ nhằm hạ bệ Aleksandr Fyodorov. Sergey Pushkin đã nhận ra vấn đề. Tuy nhiên, vì Aleksandr Fyodorov đã nói không sao, nên gã cũng không muốn nói thêm gì nữa.
Nghe Aleksandr Fyodorov nói xong, Sergey Pushkin hơi sững người, kinh ngạc nói: "Thưa ông chủ, bên ngoài mọi việc đều ổn thỏa, ngài cứ yên tâm, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Có tôi ở đây, tôi nhất định sẽ không để kẻ nào làm bậy. Chúng tôi sẽ tìm cách đưa ngài ra ngoài sớm nhất có thể. Không có ngài, chúng tôi chẳng khác nào rắn mất đầu."
"Bên ngoài không ổn chút nào, có chuyện lớn xảy ra rồi." Aleksandr Fyodorov thở dài, nói: "Hôm nay ta gọi cậu tới cũng chính là vì chuyện này. Sergey Pushkin, cậu theo ta bao nhiêu năm rồi?"
Sergey Pushkin ngẩn ra, suy nghĩ một lát rồi nói: "Tính từ ngày đầu tiên tôi vào công ty, đến nay đã hơn 30 năm rồi. Những năm qua nếu không có ông chủ chiếu cố, tôi đã không có được ngày hôm nay, có lẽ tôi vẫn chỉ là thằng đánh giày, cả đời không ngóc đầu lên được."
Mỉm cười nhàn nhạt, Aleksandr Fyodorov nói: "Cậu có được ngày hôm nay đều là nhờ nỗ lực của bản thân. Tính ta trước nay vốn công tư phân minh, chỉ cần các cậu làm tốt, ta sẽ có thưởng. Ta biết, cậu là người trung thành với ta nhất. Bây giờ bên ngoài đã xảy ra chuyện, ta hy vọng cậu có thể đứng về phía ta, giúp ta một tay."
Hơi sửng sốt, Sergey Pushkin kinh ngạc hỏi: "Thưa ông chủ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ạ? Có chuyện gì ngài cứ nói thẳng, chỉ cần tôi làm được, nhất định sẽ dốc toàn lực, không dám trễ nải."
"Có câu này của cậu là được rồi." Aleksandr Fyodorov nói: "Ta biết trước nay cậu vẫn luôn ủng hộ con trai thứ ba của ta kế thừa vị trí trong công ty, đúng không?" Sergey Pushkin cười gượng, không nói gì. Aleksandr Fyodorov dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Thật ra cũng không sao, mỗi người có cách nhìn khác nhau, hơn nữa, ai cũng muốn tìm cho mình một chỗ dựa tốt, ta có thể hiểu được. Nhưng cậu đã theo ta nhiều năm như vậy, lẽ ra phải hiểu rõ nhất chuyện của ta và cách làm người của ta. Mẹ của Titus là người phụ nữ ta yêu nhất, trước khi bà ấy qua đời, ta đã hứa sẽ giao sản nghiệp tương lai của tập đoàn cho nó quản lý. Đây là lời hứa của một người đàn ông với một người phụ nữ, không thể nuốt lời. Ta biết, xét về năng lực, Titus có phần thua kém anh cả và em ba của nó, nhưng tính tình nó lại trung hậu. Gia tộc lớn như chúng ta, đấu tranh thường vô cùng đẫm máu và tàn khốc. Ta tin rằng nếu Titus kế thừa vị trí của ta, nó sẽ đối xử tốt với hai người anh em của mình, sẽ không đến mức xảy ra chuyện cốt nhục tương tàn. Như vậy sau khi ta chết, cũng có thể không phụ lòng mẹ của chúng. Sergey Pushkin, ta hy vọng cậu có thể đứng về phía ta, ủng hộ Titus. Ta tin có sự giúp đỡ của cậu, tương lai nó nhất định có thể một mình gánh vác."
Im lặng một lúc, Sergey Pushkin hít một hơi thật sâu rồi nói: "Xin lỗi ông chủ, trước đây là tôi sai, là tôi đã không suy nghĩ sâu xa như vậy. Bấy lâu nay, tôi chỉ cảm thấy cậu ba có năng lực hơn Titus, giao tập đoàn cho cậu ấy thì tương lai mới phát triển tốt hơn, thật không ngờ đến những vấn đề sâu xa này. Hôm nay, nghe ông chủ nói vậy, tôi cũng đã tỉnh ra nhiều. Thật ra, đây vốn là chuyện nhà của ông chủ, tôi không tiện nói nhiều, nhưng hôm nay ông chủ đã nói vậy rồi thì tôi cũng không còn gì để nói nữa. Ông chủ bảo sao tôi làm vậy."
Gật đầu hài lòng, Aleksandr Fyodorov nói: "Có những lời này của cậu, ta cũng yên tâm hơn nhiều. Chuyện từ đầu đến cuối ta cũng không rõ lắm, ta chỉ nói sơ qua cho cậu biết. Sáng nay Titus đã dùng danh nghĩa của ta để gọi Alexander Baskov tới, vốn định để Alexander Baskov ủng hộ nó kế thừa vị trí của ta trong tương lai, nhưng lại bị Alexander Baskov thẳng thừng từ chối. Hơn nữa, hắn còn tuyên bố tuyệt đối sẽ không để Titus kế vị, dù có ta ở đây, hắn cũng sẽ không từ bỏ. Kết quả là đã xảy ra xung đột. Titus dù sao cũng còn trẻ, làm việc hơi bốc đồng nên đã ra tay với Alexander Baskov. Bây giờ, hai bên đã như nước với lửa, xem tình hình hôm nay, e rằng cuộc đấu tranh này không thể tránh khỏi. Cậu và Alexander Baskov đã đấu với nhau bao năm, cậu hẳn phải rất rõ thực lực và con người của hắn. Nếu chỉ dựa vào một mình Titus, nó vốn không phải là đối thủ của Alexander Baskov."
"Cho nên, ông chủ hy vọng tôi và cậu hai liên thủ với nhau để trừ khử Alexander Baskov, đúng không?" Sergey Pushkin hỏi.
"Không sai." Aleksandr Fyodorov nói: "Nếu cậu không giúp, thứ chờ đợi Titus chỉ có một kết cục, đó là cái chết. Hơn nữa, một khi Alexander Baskov chiếm được sản nghiệp của tập đoàn, thế lực của hắn sẽ phát triển vững chắc, đến lúc đó e rằng ngay cả ta cũng không khống chế nổi. Sergey Pushkin, bao nhiêu năm qua, người ta tin tưởng nhất chính là cậu. Bây giờ là thời khắc mấu chốt, ta hy vọng cậu có thể ủng hộ ta. Hơn nữa, nếu bên ngoài hỗn loạn, ta cũng không dễ dàng ra ngoài được. Chỉ có chúng ta đoàn kết một lòng, người khác mới không dám dễ dàng động đến chúng ta, ta mới có thể bình an vô sự ra ngoài."
"Thưa ông chủ, ngài sẽ không sao đâu, có Makarov ở đó, sao ông ấy có thể để ngài gặp chuyện được?" Sergey Pushkin nói: "Tôi nghĩ, chắc là Makarov hiện đang bận rộn chuyện tổng tuyển cử, có chút không để ý tới được, đợi ông ấy rảnh ra một chút, ngài sẽ bình an vô sự rời đi thôi."
Lắc nhẹ đầu, Aleksandr Fyodorov thở dài một hơi, nói: "Ta đã lăn lộn bao nhiêu năm trong sóng gió, thật ra, sống chết với ta từ lâu đã không còn quan trọng. Chỉ là, ta không muốn cơ nghiệp mình vất vả gầy dựng lại bị hủy trong phút chốc, rơi vào tay kẻ khác. Chuyện này dường như không đơn giản như vậy, ta có cảm giác, có kẻ đang ngấm ngầm thao túng tất cả, chúng ta tuyệt đối không thể xem nhẹ."
"Có người thao túng tất cả?" Sergey Pushkin hơi sững người, kinh ngạc nói: "Thưa ông chủ, không thể nào đâu? Ai lại có năng lực lớn như vậy chứ? Hơn nữa, đây là ở nước E, với thực lực của ông chủ, ai dám vuốt râu hùm, chẳng phải là tự tìm đường chết sao."
"Đây là một loại cảm giác. Hai ngày nay mí mắt ta cứ giật liên hồi, cảm thấy như có chuyện lớn sắp xảy ra." Aleksandr Fyodorov nói: "Cậu đừng xem thường cảm giác này của ta. Bao nhiêu năm qua, việc kinh doanh của ta có thể lớn mạnh như vậy, phần lớn cũng là nhờ vào loại cảm giác này, cho nên, ta tin tưởng nó không chút nghi ngờ." Dừng một chút, Aleksandr Fyodorov lại hỏi: "Sergey Pushkin, cậu và Diệp Khiêm quen biết khá sớm, cậu thấy hắn là người thế nào?"
"Diệp Khiêm?" Sergey Pushkin hơi sửng sốt, ngạc nhiên hỏi: "Sao ông chủ lại đột nhiên hỏi đến cậu ta?"
"Cậu trả lời ta trước đi, cậu thấy Diệp Khiêm là người thế nào?" Aleksandr Fyodorov nói.
Im lặng một lát, Sergey Pushkin nói: "Nói sao nhỉ? Tôi và Diệp Khiêm cũng không tính là quá thân thuộc, nhưng dựa vào những việc cậu ta làm ở vùng Đông Bắc, Trung Quốc trước đây, có thể thấy Diệp Khiêm là một người vô cùng có khí phách và bản lĩnh, hơn nữa thường không hành động theo lẽ thường, tạo cho người khác cảm giác cao thâm khó lường. Nhìn vào sự phát triển của Răng Sói những năm qua, không khó để nhận ra Diệp Khiêm là một người cực kỳ có dã tâm, hơn nữa dã tâm còn rất lớn. Rất nhiều quốc gia đều có sản nghiệp của Răng Sói, thậm chí ở một số nước, Răng Sói còn áp dụng thủ đoạn độc quyền, ngay cả chính phủ địa phương cũng phải vừa nể vừa sợ. Tuy nhiên, Diệp Khiêm rất biết cách đối nhân xử thế. Một mặt cậu ta bành trướng thế lực ở nước khác, mặt khác lại làm rất nhiều công tác từ thiện, cả với chính phủ lẫn người dân, vì vậy, danh tiếng của Răng Sói ở nhiều quốc gia đều khá tốt. Thậm chí, đã đến mức được thần thánh hóa. Nếu Diệp Khiêm vung tay hô một tiếng, tin rằng người dân và chính phủ các nước đó sẵn sàng chết vì cậu ta. Chỉ riêng điểm này cũng đủ thấy cậu ta là một người vô cùng khôn khéo và giỏi tính toán, tuyệt đối không thể xem thường."
Hít một hơi thật sâu, Aleksandr Fyodorov nói: "Đúng vậy, ta cũng cảm thấy Diệp Khiêm này vô cùng không đơn giản. Lần này hắn đột nhiên đến nước E khiến ta cảm thấy có chút bất an. Từ khi hắn tới, chuyện xảy ra liên miên, rắc rối không ngừng, mặc dù mọi chuyện dường như không liên quan gì đến hắn, nhưng ta lại cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy, cảm thấy sau lưng những chuyện này có kẻ đang giật dây."
Hơi ngẩn người, Sergey Pushkin nói: "Thưa ông chủ, ngài nghi ngờ tất cả chuyện này đều do Diệp Khiêm ra tay? Là hắn đứng sau giở trò, muốn nuốt chửng tập đoàn của chúng ta sao?"
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe