Virtus's Reader
Siêu Cấp Binh Vương

Chương 2064: CHƯƠNG 2064: VẬN ĐÀO HOA

Mấy tên nhóc này vẫn còn là học sinh, nhưng đều là lũ bất hảo, chuyên bắt nạt kẻ yếu, làm không ít chuyện xấu. Đánh nhau trấn lột đã là chuyện như cơm bữa. Thấy Diệp Khiêm không phải người địa phương, lại có vẻ rất có tiền, chúng tự nhiên muốn kiếm chác một phen, đúng lúc đang thiếu tiền tiêu vặt.

Nghe Diệp Khiêm nói vậy, trong lòng bọn chúng không nén nổi vui mừng, không ngờ lại có thằng ngu ngơ thế này, vậy thì chúng chẳng khách sáo làm gì. Thằng nhóc tóc đỏ lườm Diệp Khiêm, nói: “Một vạn tệ vốn đã ít rồi, viện phí bây giờ đắt đỏ thế này, một vạn chẳng chữa được bệnh gì. Mày làm tao ngã, không chừng còn bị nội thương nữa. Nhưng thấy mày cũng thành thật nên bọn tao không làm khó mày nữa. Thế này đi, mày đưa một vạn rưỡi, chuyện này coi như xong.”

Một tên bên cạnh kéo tay thằng nhóc tóc đỏ, ra hiệu bằng mắt, dường như ám chỉ hắn đòi ít quá rồi. Vừa rồi Diệp Khiêm đã nói rõ như vậy, chắc chắn là một tên nhà giàu, phải chém đẹp hắn một phen chứ. Thằng nhóc tóc đỏ trừng mắt lườm lại, ý bảo hắn biết chừng mực, tên kia bĩu môi, không nói gì thêm.

Diệp Khiêm cười nhạt, nói: “Chỉ một vạn rưỡi thôi à? Chắc chứ?”

“Chỉ một vạn rưỡi thôi.” Thằng nhóc tóc đỏ nói. “Sao mày lằng nhằng thế, rốt cuộc có đưa không? Này anh bạn, tao nói cho mày biết, bọn tao không dễ bắt nạt đâu nhé, biết lai lịch của bọn tao không? Bọn tao đều là người của gia tộc Khố Lạc Phu Tư. Nhưng mày yên tâm, chỉ cần mày ngoan ngoãn đưa tiền, bọn tao tuyệt đối sẽ không làm khó mày.”

Người của gia tộc Khố Lạc Phu Tư? Diệp Khiêm cười nhạt, dĩ nhiên là hắn không tin. Gia tộc Khố Lạc Phu Tư là tổ chức mafia lớn nhất nước E, thành viên bên trong tuyệt đối không có mấy đứa học sinh này. Dĩ nhiên, trừ phi là mấy tay chân quèn của gia tộc Khố Lạc Phu Tư thu nhận vài đàn em ở trường học, chứ chúng căn bản không được tính là người của gia tộc. Mà cho dù là người của gia tộc Khố Lạc Phu Tư thật, Diệp Khiêm cũng chẳng sợ, hắn chỉ muốn trêu chọc mấy tên nhóc này một chút thôi. Diệp Khiêm vốn không phải kiểu người hay so đo tính toán, lúc nãy thằng nhóc tóc đỏ va vào hắn, thấy nó tự ngã nên hắn cũng không muốn truy cứu. Thế nhưng, thằng nhóc này lại được đằng chân lân đằng đầu, còn muốn trấn lột mình, vậy thì Diệp Khiêm dù sao cũng đang rảnh, cứ chơi đùa với hắn một chút vậy.

Diệp Khiêm mỉm cười, móc ví từ trong túi ra, rút hai tờ tiền đưa tới rồi nói: “Đây là hai vạn, coi như bồi thường cho cậu một chút, đến bệnh viện khám cho kỹ vào, sau này đi đường cũng phải cẩn thận hơn, biết chưa?” Diệp Khiêm ra vẻ khuyên nhủ chân thành.

Thằng nhóc tóc đỏ nhận lấy tiền, nhìn Diệp Khiêm với vẻ khinh thường, rõ ràng là chẳng thèm để lời hắn nói vào tai. Cầm tiền xem xét, nó không khỏi sững người, Diệp Khiêm đưa cho nó không phải đồng Rúp, cũng không phải Nhân dân tệ, chẳng biết là tiền nước nào. Tuy nhiên, trên tờ tiền có ghi rõ chữ "Một vạn", hai tờ vừa chẵn hai vạn. Thằng nhóc tóc đỏ có chút hưng phấn, dễ dàng kiếm được hai vạn, tối nay lại có thể đi quẩy một phen rồi. Nó ngẩng đầu nhìn Diệp Khiêm, nói: “Coi như mày thức thời, chuyện này coi như xong, tao cũng không so đo với mày. Nhưng sau này đi đứng phải cẩn thận đấy, không phải ai cũng tốt bụng như tao đâu, biết chưa?”

Một tên bên cạnh huých vào tay thằng nhóc tóc đỏ, ghé vào tai nó thì thầm: “Lão đại, coi cho kỹ đi, đây là tiền Việt Nam Đồng, tao xem trên mạng rồi, chẳng đáng bao nhiêu đâu, thằng này rõ ràng đang chơi khăm anh em mình.”

Thằng nhóc tóc đỏ ngẩn ra, nhìn lại hai tờ tiền, rồi trừng mắt giận dữ với Diệp Khiêm, quát: “Mẹ kiếp, mày dám chơi tao à? Vốn tao đã không định so đo với mày, nhưng mày lại không biết điều, vậy thì đừng trách tao. Mẹ nó, hôm nay không dạy dỗ lại mày, một thằng ngoại quốc, thì mày không biết sự lợi hại của bọn tao.”

Nói xong, thằng nhóc tóc đỏ xắn tay áo, định xông lên. Nhưng Trần Mặc đã ra tay trước. Có kẻ dám vũ nhục và chửi mắng Diệp Khiêm, anh dĩ nhiên không thể tha thứ. Nếu không phải vừa rồi Diệp Khiêm cản lại, thằng nhóc này đã sớm bị hạ gục. Lần này Diệp Khiêm cũng không ngăn cản nữa, những lời vừa rồi của thằng nhóc đã chạm đúng vào giới hạn của hắn. Vốn Diệp Khiêm chỉ muốn trêu đùa chúng, để chúng biết khó mà lui, nhưng xem ra hôm nay không được rồi, không cho chúng một bài học thì chúng sẽ không biết trời cao đất dày.

Mấy tên nhóc này chẳng qua chỉ là học sinh, tuy có lăn lộn ngoài xã hội nhưng cũng chẳng có bản lĩnh gì thật sự, trước mặt Trần Mặc, chúng tự nhiên không chịu nổi một đòn. Đây là chuyện quá đỗi bình thường, Trần Mặc đã trải qua huấn luyện lính đánh thuê cực kỳ nghiêm ngặt, là thành viên của tổ chức lính đánh thuê đỉnh cấp Nanh Sói; còn bọn chúng, vẫn chỉ là học sinh, đánh nhau ẩu đả thì thường xuyên, nhưng làm sao là đối thủ của Trần Mặc?

Chỉ thấy Trần Mặc tung một cước, ngay lập tức, thằng nhóc tóc đỏ hét thảm một tiếng, cơ thể lại lăn lông lốc xuống dưới. Lần này còn nặng hơn lần trước rất nhiều, nó ngã sõng soài trên đất rên la mãi không đứng dậy nổi. Hai tên còn lại thấy vậy liền xông về phía Trần Mặc, vung nắm đấm, nhưng trông chẳng khác gì đám du côn đầu đường đánh nhau, không có bất kỳ chiêu thức nào, hoàn toàn là đánh đấm loạn xạ.

Chuyện này giống như một đứa trẻ con đối đầu với một người đàn ông trưởng thành, căn bản không có bất kỳ cơ hội chiến thắng nào. Trần Mặc cười lạnh một tiếng, vung hai nắm đấm, chỉ nghe “bốp bốp” hai tiếng, hai tên nhóc bị đấm thẳng vào mặt, lăn xuống cầu thang.

Hai cô gái đứng bên cạnh, ánh mắt sáng rực lên, nhìn Trần Mặc không chớp mắt, ngẩn ngơ. Thằng nhóc tóc đỏ gắng gượng bò dậy, tức giận quát: “Thằng khốn, có gan thì đừng đi, lão tử mà không báo thù này, tao làm con mày!”

Trần Mặc hừ lạnh một tiếng, nói: “Nếu mày không đi, còn lảm nhảm thêm câu nào nữa, tao đảm bảo mày sẽ không thấy được mặt trời ngày mai.”

Bị ánh mắt của Trần Mặc lườm, mấy tên nhóc không khỏi rùng mình, đâu còn dám nói nhiều, chỉ hung hăng lườm Trần Mặc và Diệp Khiêm rồi quay người bỏ đi. Hai cô gái kia lại có vẻ không cam lòng, đứng ngẩn ra một lúc rồi đột nhiên chạy tới trước mặt Trần Mặc, nói: “Soái ca, đây là số điện thoại của em, nhớ gọi cho em nhé.” Vừa nói, cô vừa lôi từ trong túi ra một cuốn sổ ghi chú, viết số của mình xuống rồi đưa tới.

Trần Mặc hơi ngẩn người, có chút không phản ứng kịp, một trong hai cô gái cũng chẳng ngại ngần, nhét thẳng tờ giấy vào tay Trần Mặc rồi quay đầu bỏ chạy. Cô gái còn lại cũng mỉm cười với Trần Mặc, nháy mắt đưa tình rồi quay người rời đi.

Nhìn bọn họ rời đi, Trần Mặc ngẩn người, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn, dường như có chút bối rối trước hành động của hai cô gái. Diệp Khiêm bĩu môi cười, vỗ vai Trần Mặc, nói: “Trần Mặc, vận đào hoa của cậu tới rồi kìa. Hai em gái xinh xắn đó trông cũng không tệ, chỉ là ăn mặc hơi dị một chút thôi, cậu có muốn gọi điện cho họ, để họ đến chơi với cậu không?”

Trần Mặc hơi sững người, cười khổ nói: “Lão đại, anh đừng trêu em nữa, hai cô gái đó em không kham nổi đâu. Nếu anh thích thì điện thoại là của anh, anh gọi cho họ đi.”

Diệp Khiêm cười ha hả, nói: “Người ta để ý là cậu chứ không phải tôi, tôi hóng hớt làm gì.”

“Loại tiểu nha đầu này không hợp khẩu vị của em.” Trần Mặc cười ngượng ngùng, vứt tờ giấy trong tay xuống đất, rồi nhìn Diệp Khiêm, nói: “Lão đại, chúng ta lên thôi.”

Diệp Khiêm khẽ gật đầu, cũng không tiếp tục chủ đề này nữa, quay người đi lên lầu.

Tuy là tòa nhà cũ, nhưng nội thất bên trong lại rất ổn. Đây có lẽ là điểm khác biệt lớn giữa người nước ngoài và người Hoa Hạ. Ở Hoa Hạ, nhiều người thích trang hoàng bên ngoài cho thật đẹp, giống như một số nhà xưởng, cái nào cũng mới tinh, đẹp đẽ, nhưng nội thất bên trong lại quá bình thường. Còn các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài thì khác, có lẽ nhiều nơi là tòa nhà cũ, nhưng nội thất bên trong lại vô cùng xa hoa.

Thấy Diệp Khiêm cũng tới, anh em Nanh Sói đều đứng dậy, chào Diệp Khiêm. Diệp Khiêm mỉm cười phất tay, ra hiệu cho họ ngồi xuống. Quét mắt nhìn họ, Diệp Khiêm nói: “Anh em, vất vả cho mọi người rồi, mấy ngày qua mọi người đã chịu không ít khổ cực. Tôi vì bận nhiều việc nên cũng chưa kịp qua thăm mọi người. Vô cùng xin lỗi.”

“Lão đại, đây đều là bổn phận của chúng tôi, anh khách sáo quá.” Anh em Nanh Sói nói.

Diệp Khiêm cười nhạt, khẽ gật đầu, nói: “Sắp tới còn một thời gian nữa, vẫn cần anh em vất vả thêm. Đợi dọn dẹp xong Á Lịch Sơn Đại Tác Lạc Duy Ước Phu là ổn. Mọi người ở đây cũng được một thời gian rồi, cũng quen thuộc với tình hình bên này, đợi giải quyết xong Á Lịch Sơn Đại Tác Lạc Duy Ước Phu, mọi người cứ ở lại đây giúp Trần Mặc quản lý công ty. Nhưng chỉ cần Á Lịch Sơn Đại Tác Lạc Duy Ước Phu chết, bên này cũng sẽ không còn chuyện gì, mọi người rảnh rỗi có thể đi hưởng thụ cuộc sống. Muốn về thăm nhà cũng được. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian này, vẫn phải phiền mọi người, hy vọng mọi người có thể thông cảm.”

Mọi người đều gật đầu. Trong lòng họ, Diệp Khiêm vẫn luôn là một tồn tại như thần, họ đối với Diệp Khiêm tràn đầy tôn kính và sùng bái, đối với mệnh lệnh của Diệp Khiêm, tự nhiên là răm rắp nghe theo. Hơn nữa, cuộc sống như vậy cũng không có gì tệ, ít nhất, so với trước kia đã tốt hơn rất nhiều, họ còn có gì không hài lòng nữa chứ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!