Ngay khoảnh khắc kẻ địch áp sát, Tống Nhiên đột nhiên nhảy vọt ra, khóa chặt cổ họng một tên. Những tên còn lại vội vàng quay nòng súng lại, nhưng Tống Nhiên và đối thủ đang quấn lấy nhau, lăn lộn dưới đất, khiến chúng không thể nào nhắm bắn. Tống Nhiên nhanh chóng rút dao găm từ người đối thủ, đâm thẳng vào tim hắn.
Sau đó, cô thuận thế lăn một vòng, tiếp cận chân ba tên còn lại, dao găm trong tay đâm ngược lên. Thật không may, cô vừa hay đâm trúng "bộ vị nào đó" của một tên đàn ông. Hai tên còn lại lập tức bắn xối xả xuống đất chỗ Tống Nhiên, cô nhanh chóng lăn người, những viên đạn để lại dấu vết liên tiếp trên mặt đất sau lưng cô.
"Đoàng! Đoàng!" Hai tiếng súng vang lên, hai tên đạo tặc còn lại với vẻ mặt không thể tin nổi, chậm rãi quay người lại. Nhìn thấy Ngô Hoán Phong trước mặt, chúng định giơ súng lên. "Đoàng! Đoàng..." Lại là một loạt đạn liên tiếp, cơ thể hai tên đạo tặc cuối cùng chậm rãi đổ gục.
Ngô Hoán Phong vội vàng bước tới đỡ Tống Nhiên dậy, lo lắng hỏi: "Chị Nhiên, chị không sao chứ?"
Tống Nhiên cười khổ một tiếng, đáp: "Không sao. Haizz, lâu quá không hoạt động, thân thủ kém đi nhiều rồi. Cẩn thận!" Tống Nhiên bỗng nhiên túm lấy Ngô Hoán Phong, xoay người ngay tại chỗ. Mặc dù không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng Ngô Hoán Phong theo bản năng nhanh chóng đẩy Tống Nhiên sang một bên. "Phập" một tiếng, một viên đạn găm vào cơ thể Ngô Hoán Phong. Ngay khoảnh khắc đó, Ngô Hoán Phong xoay tay bắn một phát, hạ gục đối phương.
Ngô Hoán Phong và Tống Nhiên đều không ngờ rằng, kẻ địch vẫn còn một tên trốn trong xe, mãi đến phút cuối mới lộ diện. Nếu không phải Ngô Hoán Phong, Tống Nhiên có lẽ đã mất mạng dưới họng súng của đối phương. Thấy Ngô Hoán Phong ngã xuống, Tống Nhiên cuống quýt chạy tới, gọi: "Hoán Phong, Hoán Phong, tỉnh lại đi, em tỉnh lại đi."
Ngô Hoán Phong cười thảm một tiếng, máu tươi từ ngực tuôn ra xối xả, dù Tống Nhiên cố gắng bịt lại cũng không ngăn được. Rất nhanh, ngực Ngô Hoán Phong đã nhuộm đỏ máu.
"Các cậu không..." Diệp Khiêm ở cửa ngõ nhìn xác kẻ địch nằm la liệt trên đất, vừa mở miệng thì chợt thấy Ngô Hoán Phong đang gục ở một bên, lời vừa định nói liền nuốt ngược lại. Hắn cuống quýt lao đến bên cạnh Ngô Hoán Phong, một tay ôm lấy cậu ta, gào lên: "Hoán Phong, Hoán Phong, mày tỉnh lại đi, đừng có vô dụng như vậy, tỉnh lại!" Vừa gọi, nước mắt hắn không tự chủ chảy ra.
Ngô Hoán Phong chậm rãi mở mắt, yếu ớt nói: "Lão... Lão đại, em... em mệt quá, muốn... muốn ngủ một lát."
"Không được ngủ! Lão tử không cho mày ngủ, mày không được ngủ! Nói chuyện, nói chuyện với tao!" Diệp Khiêm không ngừng thúc giục. Tống Nhiên nén nước mắt, cuống quýt lấy điện thoại ra bấm 115.
"Lão đại, vậy... Chúng ta chơi trò chơi đi, anh hỏi em vài câu hỏi." Ngô Hoán Phong dựa vào ý chí lực của mình, cố gắng không để mình chìm vào giấc ngủ. Cậu biết, chỉ cần ngủ đi, có lẽ sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
"Được, được." Diệp Khiêm nói, "Mày tên là gì?"
"Ngô Hoán Phong! Phi Thiên Sói Ngô Hoán Phong!"
"Năm nay mày bao nhiêu tuổi?" Diệp Khiêm nghẹn ngào hỏi.
"23." Ngô Hoán Phong nói, "Lão đại, anh không thể hỏi câu nào sâu sắc hơn à?"
"Được, để tao nghĩ, để tao nghĩ." Diệp Khiêm đã hoàn toàn mất bình tĩnh, không gì đau khổ hơn việc nhìn huynh đệ của mình nằm trong vòng tay, sắp chết. "Tại sao mày mãi không tìm bạn gái?" Diệp Khiêm hỏi.
"Thôi, để em hỏi anh đi." Ngô Hoán Phong có chút bất đắc dĩ nói, "Lão đại, tại sao anh lại chọn gia nhập Răng Sói?"
"Ban đầu là vì mưu sinh, bây giờ là vì sự chấp nhất và trách nhiệm đối với anh em." Diệp Khiêm không chút do dự đáp lời.
Ngô Hoán Phong khẽ nở nụ cười, hỏi tiếp: "Vậy... Vậy lý tưởng lớn nhất của Lão đại là gì?"
"Mẹ nó, sao mày hỏi mấy câu sâu sắc thế. Lý tưởng, lý tưởng... Lý tưởng lớn nhất của tao là có thể chôn cất hài cốt của đội trưởng tại nghĩa trang liệt sĩ, phát triển cơ nghiệp Răng Sói ra toàn thế giới, dẫn dắt anh em bước lên đỉnh cao quyền lực, nhìn xuống tất cả mọi người." Diệp Khiêm nói.
"Lớn quá, em không biết mình có thể đi cùng anh đến ngày đó không." Ngô Hoán Phong nói.
"Có thể, mày nhất định có thể. Mày từng nói, mạng mày là của tao, tao chưa cho phép mày chết, mày không được chết." Diệp Khiêm nghẹn ngào nói, nước mắt cuối cùng không thể kìm nén được, như đê vỡ, cuồn cuộn chảy xuống.
"Vậy em chỉ có thể thiếu anh thôi, kiếp sau em trả lại cho anh." Ngô Hoán Phong yếu ớt nói, ánh mắt đã bắt đầu dần dần mất đi ánh sáng.
"Không được! Mẹ nó, thiếu nợ cái gì ở đây? Đời này mày phải trả cho tao, không trả thì không được chết!" Diệp Khiêm nói.
Ngô Hoán Phong cười thảm một tiếng, nói: "Lão đại, em chưa thấy anh khóc bao giờ, trông xấu quá."
"Tao nào có khóc, tao là đau lòng! Mày chết rồi ai trả nợ cho tao? Mày đừng quên, mày còn thiếu tao vài trăm đồng đấy." Diệp Khiêm lau nước mắt, nghẹn ngào nói.
"Đồ keo kiệt, anh em với nhau mà vài trăm đồng cũng so đo." Ngô Hoán Phong nói, "Lão đại, em kể anh nghe một câu chuyện cười nhé, em thấy anh cười trông đẹp trai hơn."
"Mày không phải là thích tao rồi đấy chứ, muốn chơi Brokeback (Gay) à? Tao chỉ thích phụ nữ thôi." Diệp Khiêm nói.
Ngô Hoán Phong cười một tiếng, nói: "Một người đàn ông đến bệnh viện, bác sĩ hỏi: 'Anh khó chịu ở đâu?' Người đàn ông đáp: 'Tôi nói ra anh không được cười.' Bác sĩ gật đầu đồng ý. Người đàn ông cởi quần, chỉ thấy 'cái đó' chỉ to bằng que diêm. Bác sĩ cười điên cuồng không ngừng. Người đàn ông giận dữ quát: 'Mẹ nó, sưng lên cả tuần rồi mà ông còn cười!'"
Diệp Khiêm không nhịn được "PHỤT" một tiếng bật cười. Hắn mắng: "Mẹ kiếp mày, sắp chết rồi còn kể chuyện cười cấp thấp như thế."
Ngô Hoán Phong khẽ cười một tiếng, nói: "Lão đại, không được, em thật sự không trụ nổi nữa. Mệt quá, muốn ngủ lắm."
"Mẹ nó, xe cứu thương sao vẫn chưa tới?" Diệp Khiêm lớn tiếng quát, "Mày không được ngủ, không được ngủ! Nói tiếp, kể tiếp chuyện cười đi!"
Ngô Hoán Phong khẽ cười một tiếng, đôi mắt chậm rãi khép lại.
*
Ngô Hoán Phong được đưa vào phòng phẫu thuật cấp cứu, Diệp Khiêm và Tống Nhiên lo lắng chờ bên ngoài. Nhìn ánh đèn phòng phẫu thuật vẫn sáng, Diệp Khiêm không ngừng đi đi lại lại.
"Diệp Khiêm, anh yên tâm đi, Hoán Phong sẽ không sao đâu." Tống Nhiên an ủi. Thực ra, chính cô cũng vô cùng lo lắng. Trong Răng Sói, ngoài Diệp Khiêm ra thì Ngô Hoán Phong là người có tình cảm tốt nhất với cô. Nhiều năm qua, Ngô Hoán Phong luôn đi theo bảo vệ cô, bao nhiêu nguy hiểm đều là cậu ta đứng ra che chắn trước mặt cô.
"Yên tâm? Sao tao yên tâm được chứ! Hừ, để tao biết là ai làm, tao sẽ cho cả nhà hắn chết hết." Trong mắt Diệp Khiêm toát ra sát ý đậm đặc. Đã lâu lắm rồi, Tống Nhiên chưa từng thấy Diệp Khiêm có ánh mắt như vậy. Lần trước là khi đại chiến với Báo Tuyết, Diệp Khiêm mới có vẻ mặt này.
"Đáng tiếc không giữ lại được ai sống sót, nếu không đã biết kẻ chủ mưu là ai rồi." Tống Nhiên nói.
"Hừ, dù chúng nó chết hết, kẻ chủ mưu đứng sau cũng đừng hòng chạy thoát." Nói rồi, Diệp Khiêm lấy điện thoại ra gọi đi, nói: "Jack, mày lập tức bay đến Thành phố N.J. một chuyến. Ngoài ra, cái bộ phận tình báo mày thành lập cũng nên phát huy tác dụng rồi."
Jack nhận được điện thoại, nghe ra giọng Diệp Khiêm không ổn, sau khi cúp máy không dám lơ là, cuống quýt gọi điện đặt vé máy bay bay đến Thành phố N.J. ngay trong đêm.
Đèn phòng phẫu thuật cuối cùng tắt, bác sĩ bước ra. Diệp Khiêm cuống quýt xông tới, lo lắng hỏi: "Bác sĩ, thế nào rồi? Huynh đệ tôi sao rồi?"
"Chúng tôi đã lấy viên đạn ra, nhưng bệnh nhân vẫn bị thương rất nặng, viên đạn gần như xuyên thủng phổi. Việc cậu ấy có tỉnh lại được hay không, phải xem vào ý chí lực của bệnh nhân." Bác sĩ nói.
"Mẹ kiếp! Tao đưa người đến đây là để mày chữa bệnh, không phải để xem ý chí lực của huynh đệ tao! Mẹ mày, nếu huynh đệ tao có mệnh hệ gì, tao giết cả nhà mày!" Diệp Khiêm túm lấy cổ áo bác sĩ, giận dữ quát. Diệp Khiêm vốn dĩ đã không có thiện cảm gì với mấy tên bác sĩ này, vừa nhận phong bì vừa gây nguy hiểm đến tính mạng người bệnh, còn hay ra vẻ quan trọng.
Bác sĩ rõ ràng bị thái độ của Diệp Khiêm dọa sợ, lắp bắp nói: "Anh... Anh muốn làm gì?"
"Làm gì? Mày mẹ nó ngay cả một bệnh nhân cũng không chữa khỏi, làm bác sĩ cái quái gì? Lão tử giết mày ngay bây giờ!" Diệp Khiêm vừa nói vừa một tay nhấc bổng bác sĩ lên, đi đến lan can hành lang, định ném hắn xuống.
Bác sĩ sợ hãi kêu la oai oái. Hắn từng gặp không ít kẻ điên, nhưng tất cả đều quỳ gối trước mặt hắn cầu xin cứu người, chưa từng có ai như Diệp Khiêm, dám thật sự định giết mình trước mặt bao nhiêu người như vậy. Sự hoảng sợ trong lòng hắn có thể tưởng tượng được. Những y tá xung quanh cũng kinh hãi kêu lên.
"Diệp Khiêm, cậu làm gì đó? Mau thả người xuống!" Một tiếng quát chói tai truyền đến. Diệp Khiêm quay đầu nhìn lại, thấy Mạnh Trường Đức cùng vài người đang bước tới.
"Mạnh bá bá!" Diệp Khiêm kiềm chế cơn giận, thả bác sĩ xuống. Bác sĩ nghe thấy người trước mặt là Tỉnh trưởng, lập tức khí thế tăng vọt. Hắn nghĩ Diệp Khiêm không dám làm gì mình trước mặt Tỉnh trưởng, ba bước làm hai bước chạy đến bên cạnh Mạnh Trường Đức, nói: "Mạnh Tỉnh trưởng, ngài phải làm chủ cho tôi! Người này... người này quá coi trời bằng vung rồi!"
Mạnh Trường Đức liếc xéo hắn một cái, nói: "Chuyện bệnh viện các anh tôi cũng biết chút ít. Bác sĩ, cứu chữa người bệnh là nhiệm vụ của mình, nhưng bây giờ thì sao? Không đưa phong bì thì không chịu mổ, hừ, thật làm mất đạo đức nghề y!"
Tên bác sĩ kia sững sờ. Mạnh Trường Đức nói rất uyển chuyển, nhưng gián tiếp cảnh cáo hắn đừng dây dưa nữa. Hắn áy náy cúi đầu, nói lời cáo biệt rồi vội vàng hấp tấp rời đi.
"Diệp Khiêm, chuyện này tôi cũng đã biết. Bạn của cậu không sao chứ?" Mạnh Trường Đức bước đến bên cạnh Diệp Khiêm, quan tâm hỏi.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn