Nói Nhâm Thiếu ỷ vào quyền thế của cha mà làm xằng làm bậy, ngang ngược càn rỡ, Diệp Khiêm tuyệt đối không hoài nghi. Thế nhưng, muốn nói mấy tên thủ hạ của hắn là những kẻ từng trải sóng gió, Diệp Khiêm cũng không dám gật bừa. Nhìn bộ dạng mấy tên nhóc con đó, đơn giản chỉ là mấy tên tép riu, ỷ vào thế lực của Nhâm Thiếu mà cáo mượn oai hùm, một đám chỉ biết nịnh bợ mà thôi.
Nghe Nhâm Thiếu nói vậy, Thanh Phong thật sự có chút nhịn không được, "PHỤT" một tiếng bật cười. Nếu những người này cũng có thể xem là kẻ từng trải sóng gió, vậy hắn tính là cái gì? Chẳng phải là người từ cõi chết bò về sao?
Chứng kiến vẻ khoa trương của Thanh Phong, trên mặt Nhâm Thiếu rõ ràng hiện lên một tia phẫn nộ. Tuy hắn hung hăng càn quấy, nhưng không phải là kẻ ngu ngốc, nếu ngay cả vẻ giễu cợt rõ ràng của Thanh Phong mà hắn cũng không nhận ra thì đúng là sống vô dụng rồi. Cười lạnh một tiếng, Nhâm Thiếu nói: "Sao nào? Không tin à? Coi thường Nhâm Thiếu này sao?"
"Ai nha, trời đất ơi, tôi cười đau cả bụng." Thanh Phong khó khăn lắm mới ngừng được nụ cười của mình, chỉ vào đám nhóc con đối diện, nói: "Tôi xin thề, bọn chúng mà cũng coi là kẻ từng trải sóng gió ư? Nhìn bộ dạng cứ như mới cai sữa ấy." Tiếp đó nhìn Diệp Khiêm, nói: "Boss, đừng đùa nữa, nói thêm gì nữa, tôi sợ tôi sẽ chết vì cười mất."
Diệp Khiêm khẽ nhún vai, nhìn Nhâm Thiếu, nói: "Thôi được rồi, đừng làm loạn nữa. Thằng nhóc, nói cho cậu hay, nể mặt cha cậu, những chuyện xảy ra mấy ngày nay tôi sẽ không truy cứu. Thanh Phong, đưa cho bọn chúng một phong bao lì xì."
"Mẹ kiếp, dám giỡn mặt tao à? Lời tao đã nói rất rõ ràng, Động Mạn Thành tao muốn chiếm hai phần trăm cổ phần, bằng không thì, tao đảm bảo chúng mày không có cách nào khởi công." Nhâm Thiếu thấy mình phí cả buổi miệng lưỡi, Diệp Khiêm lại căn bản không coi mình ra gì, phẫn nộ quát.
Diệp Khiêm khẽ nhíu mày, nhìn Khố Lạc Phu Tư – An Đức Liệt, nói: "Ở chỗ các anh, nếu gặp phải người như vậy sẽ làm thế nào?"
"Giết thẳng tay, sau đó băm thành từng mảnh, ném cho chó ăn." Khố Lạc Phu Tư – An Đức Liệt thản nhiên nói. Nhìn vẻ mặt hắn, một bộ rất nghiêm túc, không hề giống nói dối.
"Ông Tây, nhớ kỹ, đây là ở Trung Quốc, anh tin hay không, tôi cho anh có đi mà không có về được không?" Nhâm Thiếu hung hăng trừng mắt nhìn Khố Lạc Phu Tư – An Đức Liệt nói.
Một thằng nhóc con như vậy, Khố Lạc Phu Tư – An Đức Liệt đương nhiên sẽ không để vào mắt, sẽ không cảm thấy sợ hãi. Huống chi, bây giờ còn có Diệp Khiêm ở bên cạnh, đây là ở Trung Quốc, mọi chuyện tự nhiên sẽ có Diệp Khiêm xử lý, hắn căn bản không cần lo lắng. Bất quá, hai tên bảo tiêu của hắn lại chợt ngăn ở trước mặt, chăm chú nhìn chằm chằm Nhâm Thiếu.
Diệp Khiêm cau mày, trên mặt dần dần hiện lên một vòng vẻ giận dữ, thằng nhóc này quả thực là một khối đá cứng đầu, căn bản là không nói lý lẽ, xem ra không cho hắn một bài học, chỉ sợ là sẽ không biết thu liễm. Hơn nữa, hắn lại còn dám uy hiếp khách của mình, nếu Diệp Khiêm không làm chút gì chẳng phải sẽ bị Khố Lạc Phu Tư – An Đức Liệt coi thường. Vốn dĩ Diệp Khiêm cũng không muốn làm lớn chuyện, thế nhưng hôm nay xem ra, chỉ sợ không làm lớn cũng không được.
Sắc mặt ngưng trọng, không có bất kỳ dấu hiệu, Diệp Khiêm một cước hung hăng đạp tới. Nhâm Thiếu căn bản không có bất kỳ phòng bị, cả người lập tức bị đạp bay lên không, ngã bịch xuống đất. Kỳ thật, cho dù hắn có phòng bị, cũng căn bản không ngăn được chân này của Diệp Khiêm, loại công tử nhà quan ỷ vào quyền thế của cha mà làm xằng làm bậy như hắn, nếu thật sự động thủ cũng không có bao nhiêu năng lực. Huống chi, Diệp Khiêm thế nhưng là đệ nhất cao thủ vật lộn trong đội lính đánh thuê Răng Sói lừng lẫy, gần đây lại vẫn luôn cần luyện cổ võ thuật, tuy nói mới miễn cưỡng xem như nhập môn, nhưng đối phó người như Nhâm Thiếu đã là dư sức.
Đã có Diệp Khiêm ra tay trước, Thanh Phong đương nhiên là không chút do dự xông tới. Cả người như hổ vồ dê, chỉ nghe thấy từng tiếng kêu thảm thiết, những tên nhóc con kia từng tên một bị đánh ngã trên đất, khóc thét không thôi. Một bên Lý Tể Thiên xem có chút trợn mắt há hốc mồm, dù sao hắn vẫn luôn làm ăn chính đáng, tối đa cũng chỉ là đôi khi có chút đầu cơ trục lợi mà thôi, tuy nhiên cũng từng chứng kiến xã hội đen đấu tranh, bất quá hơn phân nửa vẫn là dùng số đông để thắng, như Thanh Phong loại này một người quét ngang đối thủ tình huống, hắn còn là lần đầu tiên gặp phải, khó tránh khỏi có chút giật mình.
Nói thật, lúc trước sở dĩ lựa chọn hợp tác với Diệp Khiêm, đó là bởi vì Lý Tể Thiên nhìn trúng hắn có thể trong thời gian ngắn như vậy liền đã khống chế cục diện thành phố NJ. Một nhân vật như vậy, theo hắn hẳn là có chút trí tuệ và sức mạnh, nhưng đối với Diệp Khiêm hắn lại cũng không biết nhiều lắm, từ trước đến nay đều là hắn tự mình xử lý chuyện làm ăn, hôm nay có cơ hội như vậy, Lý Tể Thiên tự nhiên là muốn cho Diệp Khiêm phơi bày một ít năng lực của mình, hắn cũng tốt hơn để nhận thức Diệp Khiêm. Thế nhưng mà chiếu theo tình hình hôm nay xem ra, tựa hồ là chính mình đã đánh giá quá cao những tên nhóc con kia, từ lúc Diệp Khiêm xuống xe bắt đầu, vẫn không hề để bọn chúng vào mắt, căn bản chính là đang đùa giỡn bọn chúng mà thôi. Giống như con chuột bị mèo bắt, tùy ý để con chuột nhảy nhót, nhưng thủy chung không thoát khỏi lòng bàn tay mèo. Mà Diệp Khiêm, chính là con mèo đó.
Cũng trách cái tên Nhâm Thiếu kia quá không biết điều rồi, nếu không Diệp Khiêm cũng sẽ không làm như vậy. Dù sao, hiện tại kẻ thù lớn nhất của Diệp Khiêm vẫn là Hoa Kiệt và Lôi Giang, một lòng muốn diệt trừ bọn họ. So với Hoa Kiệt, Lôi Giang, Nhâm Thiếu bất quá chỉ là một con sâu róm nhỏ bé không đáng kể mà thôi, Diệp Khiêm không muốn vì mâu thuẫn với hắn mà gây ra quá lớn biến cố, khiến sự chú ý của Hoa Kiệt và Lôi Giang tập trung vào mình. Thế nhưng mà cái tên Nhâm Thiếu này, bởi vì từ nhỏ đã được nuông chiều từ bé, cho nên dưỡng thành thái độ coi trời bằng vung, ngang ngược càn rỡ. Những năm gần đây, ỷ vào quyền thế của cha hắn, ngược lại cũng không ít làm chuyện loại này. Bởi vì rất nhiều ông chủ đều ôm thái độ "nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện", hơn phân nửa đều là cho hắn mọi thứ ngon ngọt, bất quá Nhâm Thiếu ngược lại cũng không phải chuyện gì cũng không làm, cũng sẽ biết trợ giúp chuẩn bị một chút, ví dụ như cái gì phòng cháy, công thương... Hơn nữa, vì quan hệ của cha Nhâm Thiếu, người trên đường cũng sẽ không đi gây sự với hắn, miễn cho tự mình rước lấy phiền toái.
Nhâm Thiếu làm việc này, Nhâm Xuân Bách đương nhiên cũng biết. Hắn cũng đã nói rất nhiều lần, thế nhưng mà Nhâm Thiếu luôn xem lời hắn nói là gió thoảng bên tai, hơn nữa Nhâm Thiếu tuy nhiên làm việc có chút quá đáng, ngược lại cũng không làm gì phạm pháp loạn kỷ cương, làm ăn cũng coi như được, Nhâm Xuân Bách cũng chỉ đành mở một con mắt nhắm một con mắt.
Hai tên thủ hạ của Khố Lạc Phu Tư – An Đức Liệt trông thấy Thanh Phong như Thanh Phong quét lá rụng mà nhẹ nhõm giải quyết những người kia, trong lòng có chút phát run. Tuy nhiên lúc ở sân bay bọn hắn đã lĩnh giáo qua võ nghệ của Thanh Phong, bất quá dù sao chỉ là trong chớp mắt, cũng không có nhìn rõ ràng. Hiện tại, nhưng khi nhìn rành mạch, khí thế ngút trời của Thanh Phong lúc này thế nhưng mà lại khiến bọn hắn giật mình không nhỏ.
Khố Lạc Phu Tư – An Đức Liệt ngược lại không có nhiều phản ứng, theo hắn, người của Răng Sói có võ nghệ như vậy đó là chuyện đương nhiên, không có gì kỳ quái.
Tất cả những điều này, bất quá chỉ là phát sinh trong vài phút ngắn ngủi mà thôi. Đây là Thanh Phong đã nương tay rồi, không làm quá mức, nếu không những tên nhóc con kia cũng tuyệt đối sẽ không chỉ là thương gân động cốt đơn giản như vậy.
"Vô vị, quả thực chẳng có tí thử thách nào nha. Các người không phải đều là kẻ từng trải sóng gió sao? Sao đều nhát cáy thế à? Quả thực quá mất mặt chết người ta rồi ah." Thanh Phong không hề keo kiệt sự coi thường của mình, ánh mắt từng tên một lướt qua trên người bọn chúng, chậm rãi nói.
Những tên nhóc con kia nào dám nói chuyện, sợ chọc giận vị đại gia này thì lại gặp xui. Bọn chúng thế nhưng đã tự mình lĩnh giáo qua võ nghệ của Thanh Phong rồi, cái đó cùng chính mình quả thực cũng không phải là một đẳng cấp. Trước mặt Thanh Phong, bọn chúng bất quá chỉ là một đám nhóc con cầm súng đồ chơi gây sự mà thôi.
"Mẹ kiếp, chúng mày dám đánh tao? Chuyện là chúng mày gây ra, không thể trách tao rồi, bây giờ coi như là hai phần trăm cổ phần cũng đừng mơ mà dọn dẹp, hừ!" Nhâm Thiếu ôm bụng của mình, phẫn nộ nói.
"Còn dám mạnh miệng?" Thanh Phong mở trừng hai mắt, liền muốn xông lên.
Diệp Khiêm phất phất tay, ngăn cản Thanh Phong. Cất bước đi đến trước mặt Nhâm Thiếu, chậm rãi ngồi xổm xuống, đưa tay tháo kính râm trên mặt Nhâm Thiếu, thổi thổi, đeo lên mắt mình. "Thằng nhóc, nếu như tao sợ lời của mày vừa rồi tao đã không đánh mày rồi, vừa rồi đã cho mày thể diện, là mày không muốn. Mày đừng tưởng rằng ỷ vào chút thế lực của cha mày mà có thể muốn làm gì thì làm, tao cho mày biết, trước mặt tao, mày cái gì cũng không phải, biết không?" Vỗ vỗ khuôn mặt Nhâm Thiếu, Diệp Khiêm chậm rãi nói, "Đừng nhìn tao, tao biết mày không phục. Vậy thì sao nào, cứ nói ra đi, tao cố gắng tiếp chiêu."
"Được, có bản lĩnh mày hôm nay cũng đừng đi, ở chỗ này chờ, tao không cho cái Động Mạn Thành của chúng mày đóng cửa, tao thề không họ Nhâm." Nhâm Thiếu vẻ mặt hung tợn nói.
"Tao chờ mày, bất quá, mày cũng đừng không dám đến nha. Mày nếu không đến, tao sẽ đi tìm mày." Diệp Khiêm khẽ nở nụ cười, nói.
"Ai không dám ai là cháu trai." Nhâm Thiếu chống tay đứng dậy, hai mắt dừng ở Diệp Khiêm, nói. Vẻ mặt hung tợn kia, cùng vẻ mặt ung dung bình thản, treo nụ cười của Diệp Khiêm tạo thành rõ ràng đối lập. Nhưng mà, ai cũng sẽ không cảm thấy Diệp Khiêm thua Nhâm Thiếu một bậc, ngược lại càng lộ ra khí thế của Nhâm Thiếu yếu hơn rất nhiều.
"Chúng ta đi." Nhâm Thiếu gọi đám thuộc hạ của mình một tiếng, đã đi ra công trường.
Nhìn xem mấy chiếc xe trước sau rời đi, Thanh Phong có chút nhún vai, nhìn Diệp Khiêm, nói: "Boss, anh rốt cuộc là muốn làm gì vậy? Sao lại thả hắn đi? Nếu là tôi, trực tiếp tiễn hắn đi bệnh viện rồi."
"Đúng vậy, Diệp lão đệ, vạn nhất hắn mang một đám người tới, chúng ta làm sao ứng phó?" Lý Tể Thiên nói. Hắn đương nhiên không phải sợ hãi, hắn chỉ là muốn biết Diệp Khiêm có phải hay không có cái gì sắp xếp.
Diệp Khiêm khẽ cười cười, nói: "Tôi chính là hy vọng hắn mang một nhóm người tới, như vậy mới phải. Hắn làm lớn chuyện lên một chút, hắn mới khó bề xoay sở."
"Boss, anh có ý gì? Tôi không hiểu." Thanh Phong ngơ ngác hỏi.