"Tiền bối, bức họa này chi bằng tặng thẳng cho vãn bối đi, vừa hay gần đây vãn bối đang cần thứ gì đó để thư giãn!" Diệp Khiêm trán lấm tấm mồ hôi lạnh, vô thức ngăn gã sai vặt lại, vội vàng nói.
"Được được được, chưa từng có ai muốn tranh của lão phu cả, đã cậu có lòng như vậy, lão phu nhất định sẽ giúp cậu toại nguyện, chờ ta đã, ha ha, lạc khoản còn chưa có!"
Được người cầu vẽ, Ngưu Sơn Hà cho rằng mình là danh họa!
Ngưu Sơn Hà nghe vậy, mặt đen tím lại vì hưng phấn, nói chuyện cũng càng cố ra vẻ, một cây quạt giấy xuất hiện trong tay, quạt điên cuồng, tay kia cầm bút lên, ngay trên bức họa viết vài chữ to nguệch ngoạc như rồng bay phượng múa:
"Sơn Hà cư sĩ tặng tri kỷ Diệp Khiêm tiểu hữu!"
Viết xong, Ngưu Sơn Hà lấy ra một quả đồng ấn, hà hơi vào mặt ấn, rồi đóng lên bức họa một con dấu hình đầu bò, bên trong có sáu chữ cổ: Sơn Hà cư sĩ nhã ấn.
"Đi, đóng gói cẩn thận rồi gửi đến Phòng Đan Dược Đệ Nhất Thiên Hạ..."
Ngưu Sơn Hà đã làm người tốt thì làm đến cùng, đại tác phẩm của mình đương nhiên phải đóng gói tỉ mỉ rồi mới đưa đi, như vậy mới thể hiện thành ý.
"Không cần, không cần..."
Diệp Khiêm vội vàng nói, trực tiếp thu bức vẽ xấu này vào trữ vật giới chỉ, hoàn toàn không cho Ngưu Sơn Hà thêm cơ hội thể hiện, nói thẳng vào chính sự:
"Vãn bối hôm nay vừa đột phá, muốn cùng tiền bối thử mấy chiêu, xem thực lực đã tiến bộ đến đâu, mong tiền bối vui lòng chỉ giáo."
"Chậc chậc, các ngươi Luyện Đan Sư dùng thuốc thăng cấp quả nhiên là nhanh..." Ngưu Sơn Hà đánh giá Diệp Khiêm một lượt từ trên xuống dưới, xác định Diệp Khiêm đã đột phá Khuy Đạo cảnh lục trọng, không khỏi cảm thán.
Khi Ngưu Sơn Hà mới gặp Diệp Khiêm, cậu ta chỉ mới Khuy Đạo cảnh ngũ trọng trung kỳ. Mới có bấy nhiêu thời gian mà thiếu niên trước mắt đã một đường thế như chẻ tre, từ ngũ trọng hậu kỳ, đỉnh phong, cho đến hôm nay là Khuy Đạo cảnh lục trọng. Sự tiến bộ dũng mãnh như vậy, đương thời hiếm thấy.
"Đi, chúng ta ra ngoài thành luyện tập..." Ngưu Sơn Hà lập tức cũng hứng thú, các đại sư luyện đan vì say mê luyện đan nên thủ đoạn công kích phổ biến không mạnh, nhưng Diệp Khiêm lại là một ngoại lệ.
Đi giết Cùng Kỳ lúc, Diệp Khiêm có thể dùng tu vi Khuy Đạo cảnh ngũ trọng trung kỳ, đánh ra uy lực công kích Khuy Đạo cảnh thất trọng, hiện tại chẳng phải là càng tăng kinh khủng?
Ngưu Sơn Hà nghĩ tới đây, một tay ôm chầm vai Diệp Khiêm, trực tiếp mang theo Diệp Khiêm đi đến một ngọn núi hoang bên ngoài Phá Vận Thành.
"Đến đây đi, tiểu tử, lão tử không mở chiến thế, chúng ta trước nóng người..."
Ngưu Sơn Hà ném Diệp Khiêm ra xa 100 mét, thân cao tăng vọt đến một trượng hai. Hắn chuyên tu thân thể, dù không mở chiến thế, bản thân khí thế cũng uy mãnh vô cùng, tràn ngập cảm giác áp bách.
Về phần không mở chiến thế, cũng không phải hoàn toàn có ý định ẩn giấu thực lực. Sau khi khởi động mới mở chiến thế, mới có thể để Diệp Khiêm tự mình cảm nhận được chiến thế tăng thêm cho tu luyện giả, nói đi cũng là tấm lòng khổ tâm.
Đương nhiên, Ngưu Sơn Hà hắn cũng không muốn như Lưu Anh lật thuyền trong mương, mặt Ngưu có đen đến mấy cũng không muốn mất mặt trước tiểu bối.
Diệp Khiêm lập tức hiểu ý Ngưu Sơn Hà, không dùng trường thương, không có chiêu thức thăm dò, rút cổ đao ra lập tức xuất kích.
Pháp nguyên linh lực trong đan điền điên cuồng tuôn về phía cổ đao, thân đao lập tức bị đao mang màu tím bao trùm, đao mang dài hơn 2 trượng.
"Không Huyễn đệ tam trảm, thỉnh tiền bối chỉ giáo!"
Tiếng Diệp Khiêm truyền đến tai Ngưu Sơn Hà, theo sau là một cú sốc tinh thần cực kỳ mạnh mẽ.
Dù Ngưu Sơn Hà đã có chuẩn bị, cũng không ngờ Diệp Khiêm chưa đến Khuy Đạo cảnh thất trọng mà đã có thể sử dụng tinh thần lực để công kích.
Nếu nói tinh thần lực của đại năng Khuy Đạo cảnh thất trọng hóa thành chiến thế tựa như lợi kiếm, sắc bén dị thường, thì cú sốc tinh thần của Diệp Khiêm cho cảm giác của hắn giống như một cây búa lớn. Mặc dù không sắc bén vô song như chiến thế, nhưng một búa giáng xuống cũng khiến tinh thần trong đầu hắn chấn động dữ dội, nhất thời thất thần.
Ngay khoảnh khắc thất thần đó, cổ đao biến mất khỏi tay Diệp Khiêm, rồi đột ngột xuất hiện trên đỉnh đầu Ngưu Sơn Hà, đao mang dài 2 trượng mang theo tiếng nổ chói tai cấp tốc bổ xuống.
Ngay khi đao mang sắp chém trúng, Ngưu Sơn Hà khôi phục ý thức, mặt đen lập tức trở nên cực kỳ khó coi, một luồng chiến thế mạnh mẽ bộc phát, thân hình khẽ nhúc nhích, một tấm chắn mang theo linh quang màu vàng đất ngưng thực, cắm thẳng vào không trung giữa đao mang và thân thể hắn.
"Ầm..."
Chỉ nghe một tiếng vang thật lớn, Ngưu Sơn Hà biến mất, tại chỗ xuất hiện một cái hố sâu đường kính hơn một trượng.
Diệp Khiêm thu hồi cổ đao, cảm ứng được cổ đao trở về từ dưới đất sâu hơn 20 trượng, mang theo nước ướt sũng, trong lòng không khỏi kinh hãi.
Một đao đó, vậy mà trực tiếp bổ Ngưu Sơn Hà từ mặt đất xuống tận sông ngầm dưới lòng đất.
Thoạt nhìn, cái hố sâu đường kính hơn một trượng, sâu hơn 20 trượng vừa bổ ra, hiệu ứng thị giác hoàn toàn không thể so sánh với việc dùng trường thương san bằng một ngọn núi. Nhưng trên thực tế, một đao đó, đã mạnh hơn rất nhiều.
Sở dĩ một thương có thể san bằng đỉnh núi, ngoài việc toàn thân linh lực bộc phát, uy lực cường đại, nhưng đồng thời cũng xác minh lúc ấy Diệp Khiêm vô lực khống chế linh lực, khiến đòn tấn công đơn mục tiêu biến thành tấn công phạm vi. Còn một đao kia, Diệp Khiêm đã có thể kiềm chế đòn tấn công trong phạm vi cực nhỏ, sẽ không tạo thành linh lực lãng phí.
Hiệu ứng thị giác nhỏ đi, nhưng uy lực công kích thì mạnh hơn thật.
Về phần sự an toàn của Ngưu Sơn Hà, trên cổ đao không dính một giọt máu. Vị tiền bối văn hào chuyên tu thân thể, thích làm lá chắn thịt này chắc hẳn không bị thương tích gì, chỉ là có chút kỳ quái, lẽ ra, ông ta đã sớm nên lên đây rồi.
"Ngưu tiền bối, ngài vẫn khỏe chứ?" Diệp Khiêm thoắt cái, ghé xuống cửa động gọi.
"Ngươi vẫn khỏe chứ... khỏe chứ... sao..." Tiếng vọng vang lên từng hồi, khiến Diệp Khiêm cảm thấy lời mình nói có chút khác nghĩa, như thể đang chế giễu.
Dù sao cũng bổ người ta xuống tận mạch nước ngầm, còn hỏi người ta có ổn không, tựa hồ không được phúc hậu cho lắm, hy vọng Ngưu tiền bối bỏ qua cho.
"Rất tốt, lão tử lâu lắm rồi không bơi lặn, định bơi một lúc, tiểu tử cậu về trước đi..."
Ngưu Sơn Hà không thèm hô, tức giận truyền âm thẳng cho Diệp Khiêm, giọng điệu cực kỳ thiếu kiên nhẫn.
"Vậy vãn bối cũng cùng ngài bơi một lúc vậy, vừa hay cũng lâu rồi không bơi..."
Diệp Khiêm không dùng truyền âm, vẻ mặt hồn nhiên hô, hố sâu cũng vang vọng rất lâu "Không có bơi qua... Không có bơi qua...".
Ông không trở lại nói cho tôi biết bản thân thể nghiệm, chẳng phải phí công gài bẫy ông đến đây sao, những lời tâng bốc trước đó cũng thành công cốc.
"Không cần..."
Một tiếng gào thét từ dưới đất truyền đến, Ngưu Sơn Hà như một thân khô ráo vọt ra, ném một tấm chắn trước mặt Diệp Khiêm.
Tấm chắn không còn chút linh quang nào, chính diện một vết đao thiếu chút nữa chẻ đôi tấm chắn. Diệp Khiêm thậm chí có thể nhìn xuyên qua vết đao thấy cả đất vàng phía dưới tấm chắn.
Khóe miệng Diệp Khiêm không khỏi mang theo nụ cười, uy lực có vẻ không tồi. Tấm chắn này có thể xuất hiện trên người một đại năng Khuy Đạo cảnh thất trọng, ít nhất cũng phải là Thần khí trung phẩm.
"Tiểu tử, tấm Thổ linh thuẫn cực phẩm Thần khí này đã theo lão tử gần 1000 năm, chinh chiến vô số, cứu lão tử vô số lần tính mạng. Không ngờ nó không chết trong tay kẻ địch, ngược lại bị cậu chém hỏng..."
Ngưu Sơn Hà đặt mông ngồi dưới đất, thâm tình vuốt ve tấm chắn bị hắn ném xuống đất, rồi nhìn Diệp Khiêm, rất thương cảm nói luyên thuyên.
Thổ linh thuẫn chỉ là Thần khí trung phẩm bình thường thôi mà, ông nghĩ tôi trẻ tuổi không biết nhìn hàng sao!
Còn đi theo ông gần 1000 năm? Nhớ không nhầm thì ông mới hơn 200 tuổi thôi mà, gần 800 năm còn lại bị ông nuốt chửng rồi à, hay là nói cái thuẫn này đời trước cũng đi theo ông hả đồ khốn!
Khóe mắt Diệp Khiêm giật giật. Hai vị tiền bối Lưu Anh và Sở Bá nói không sai, lão già này đúng là đồ khốn không biết xấu hổ. Chẳng phải chỉ lừa ông một chút thôi sao, chẳng phải lừa được ông rồi còn muốn xem hiệu quả sao, ông có cần phải làm quá lên thế không!
"Gần 1000 năm tuổi đời rồi, ông bạn già, ông cứ thế mà đi sao..." Ngưu Sơn Hà như trước ngồi dưới đất thở dài thở ngắn, hoàn toàn không có một chút phong thái của đại năng Khuy Đạo cảnh thất trọng.
"Tiền bối ngài không phải mới hơn 200 tuổi sao..."
Diệp Khiêm nhìn Ngưu Sơn Hà cố ra vẻ, một cái nhịn không được, hay là nhả rãnh một câu.
"Hơn 200 tuổi không phải là gần 1000 năm à? So với thằng nhóc hơn 20 tuổi như cậu thì có phải gần 1000 năm hơn một chút không? Người văn nhã nói chuyện chẳng phải đều thế sao, hiểu không cái gì gọi là khoa trương phù hợp không..."
Ngưu Sơn Hà trừng mắt, lẽ thẳng khí hùng phản bác nói.
Tôi muốn lật bàn quá đi mất, người văn nhã cái gì chứ! Đây là hành vi thường ngày của tiền bối cao nhân sao? Trả lại tôi tiền bối Ngưu chất phác chính trực đi!
"Tiền bối sau này cần luyện đan dược gì, cứ việc dặn dò!" Diệp Khiêm khóe miệng hơi giật, nói thẳng.
"Nói sớm đi, tiểu tử cậu quả nhiên hiểu chuyện..." Ngưu Sơn Hà vẻ mặt hớn hở, vui vẻ nhặt tấm chắn lên, phối hợp nói, "Mang về sửa chữa chắc vẫn còn dùng được!"
Ngài không hổ là người của Đa Bảo hiệu buôn!
Diệp Khiêm hiện tại rất muốn cho lão già này thêm một đao nữa, không, thêm một thương nữa, trường thương còn chưa thử so chiêu!
"Ngưu tiền bối, uy lực một đao kia của vãn bối, cụ thể đạt tới trình độ nào?" Diệp Khiêm nghiêm mặt hỏi, việc này phải được Ngưu Sơn Hà, vị đại năng Khuy Đạo cảnh thất trọng này chính miệng xác nhận mới ổn thỏa.
"Đến đây, ngồi xuống đi. Cái mạch nước ngầm phía dưới nước chảy, bên trong không ít cá, câu vài con về nếm thử..." Ngưu Sơn Hà vừa ngồi xuống cửa động, hai bắp chân tráng kiện đung đưa trong không trung, lấy ra một cái cần câu móc mồi rồi bắt đầu thả câu.
Diệp Khiêm hơi khó hiểu Ngưu Sơn Hà hiện tại có ý gì, chỉ đành nghe lời ngồi bên cạnh xem Ngưu Sơn Hà câu cá.
"Lão tử bây giờ là thất trọng trung kỳ, nhưng dù là đến hậu kỳ, cũng chưa chắc có thể tung ra lực công kích đến trình độ này!"
Ngưu Sơn Hà chỉ vào cửa động, đối với Diệp Khiêm vẻ mặt cảm thán mà nói.
"Nhưng tiền bối ngài trong lúc vội vàng mà vẫn chặn được đao đó mà không bị tổn thương chút nào..." Diệp Khiêm tiếp lời, cậu mơ hồ đã hiểu ý Ngưu Sơn Hà.
"Lão tử chuyên tu thân thể, lĩnh ngộ chiến thế cũng thiên về phòng ngự, tự nhiên không thể so công kích với bọn chuyên tu đao luyện kiếm như các cậu. Cũng như phòng ngự của các cậu không bằng chúng ta vậy.
Tu vi đến thất trọng, quan trọng nhất vẫn là thế. Lĩnh ngộ về thế mới là mấu chốt của thực lực. Bất quá, tinh thần lực của tiểu tử cậu quá mức hùng hồn thâm hậu, chỉ cần không đối đầu trực diện với thế của kẻ địch, ít nhất thế của thất trọng hậu kỳ cũng không làm gì được cậu."
"Nói đơn giản, thất trọng sơ kỳ không có uy hiếp gì với cậu. Trung kỳ thì 5-5. Ta biết tiểu tử cậu còn có chiêu trường thương ẩn giấu, nếu chơi bẩn một chút, ta cảm giác thất trọng hậu kỳ cũng có thể chết dưới tay cậu. Còn chính diện thì đừng nghĩ, cậu còn không sờ được góc áo đối phương, đánh không trúng thì uy lực có lớn đến mấy cũng vô dụng!"
Diệp Khiêm vui mừng gật đầu, trình độ chiến lực này cùng suy nghĩ trong lòng Diệp Khiêm không sai biệt lắm, đã phi thường hài lòng rồi!
"Lấy ta mà nói, chính diện chiến đấu, không tính át chủ bài, ta muốn sờ đến cậu cơ bản là rất không có khả năng, cậu quá nhanh. Nhưng cậu muốn phá phòng ngự của ta cũng rất khó. Đánh đến cuối cùng, vẫn là xem sức bền, hoặc là cậu chậm lại trước, hoặc là phòng ngự của ta yếu xuống trước."
Ngưu Sơn Hà thở dài, tổng kết lại rồi nói xong, có chút thổn thức nhìn Diệp Khiêm, khoát khoát tay nói:
"Cút đi, nhìn thấy cậu, lão tử cũng cảm giác hơn 200 năm sống phí hoài..."
Diệp Khiêm cười hắc hắc, cũng không nhiều lời, trực tiếp chuồn đi, lưu lại Ngưu Sơn Hà một mình thả câu bóng lưng.
Tuy nhiên bóng lưng như trước hùng tráng dày dặn, nhưng chiếu dưới ánh chiều tà, lại thêm chút tiêu điều...