"Ách, a a." Trần Tư căn bản lười để ý ông ta, trực tiếp đưa thực đơn cho phục vụ viên. "Nào, các người cũng gọi đi."
"Vậy tôi không khách sáo nữa." Trần Duệ a a cười nói. Ông ta tuy làm ăn kiếm được không ít, nhưng nơi này ông ta cũng không thường xuyên đến, cho dù đến cũng không thể lần nào cũng gọi nhiều món đắt tiền như vậy. Hiếm khi có cơ hội thế này, theo tính cách của ông ta, sao có thể không chém đẹp một bữa chứ?
"Cho tôi mấy món này." Không chỉ bản thân Trần Duệ, ngay cả vợ con ông ta gọi món, đó cũng là không hàm hồ.
"Khá lắm, vừa rồi còn nói bọn con ăn không nổi món ở đây, hiện tại gọi món lại ác thế." Nhìn thấy hành vi không biết xấu hổ của gia đình này, Trần Nhã không nhịn được lẩm bẩm.
"Uống chút không?" Gọi món xong, Trần Duệ lại hỏi.
"Uống cái gì mà uống? Đều đang lái xe." Trần Tư cảm thấy người anh cả này thực sự quá không biết xấu hổ rồi.
"Lái xe có làm sao, vợ con anh đều có bằng lái, các chú không phải cũng thế? Lúc về để họ lái là được." Trần Duệ vô tư nói.
(Khá lắm, đây là muốn ăn chắc tôi rồi nha.) Nhìn Trần Duệ thế này, nội tâm Dương Đào cũng có chút không sướng.
"Ơ? Anh không phải..." Không ngờ, nhìn mặt Trần Duệ, phục vụ viên này lại nhớ ra cái gì.
"Hả? Sao thế?" Thấy phục vụ viên như vậy, Trần Duệ kỳ quái hỏi.
"Tôi nhớ anh lần trước hình như từng ăn cơm cùng Vương Ni Mã Vương tổng." Phục vụ viên này không biết trong phòng là không khí gì, cậu ta chỉ coi người đến đây đều là bạn của Dương Đào, cho nên cậu ta cũng không giúp Dương Đào nhắm vào cái gì, chỉ là phục vụ bình thường.
"Ui da da, không ngờ chuyện tôi từng đến đây, người khác đều biết nha." Nhìn thấy phục vụ viên này lại nhận ra mình, Trần Duệ lập tức hưng phấn lên. Vốn dĩ đã thích làm màu trước mặt hai người em trai, lúc này càng được tâng bốc đến mức không biết trời trăng gì rồi.
"Ách..." Phục vụ viên muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn nín trở về, nghĩ là cho bạn của Dương Đào một chút mặt mũi. Thực ra cậu ta sở dĩ nhớ kỹ người này, thực sự là vì người này quá khó hầu hạ. Cậu ta nhớ lần trước tên này sở dĩ không bàn thành chuyện làm ăn, chính là vì hắn quá coi trọng bản thân. Sau khi đến đây, coi mình là bố của nhà hàng, yêu cầu cái này yêu cầu cái kia, động một chút là văng tục, còn tưởng mình rất lợi hại. Cậu ta và đồng nghiệp đoán, tên này chắc là muốn thể hiện trước mặt ông chủ mình, hoặc đối tác rằng mình ở đây rất có địa vị, nhưng nào biết trong giới thượng lưu thực sự, hành vi như vậy thực sự rất buồn cười.
"Ui da da, thật ngại quá, lại ở nơi như thế này bị người khác nhận ra." Trần Duệ làm ra vẻ vô cùng ngại ngùng. "Nhưng mà không còn cách nào nha, người như tôi thường xuyên lui tới những nơi này, không bị nhận ra cũng khó. Không giống một số người, rõ ràng không có quan hệ này, còn cứ cố dính vào."
"Ực ực." Dương Đào áp căn lười để ý ông ta, ngồi trên bàn, tiếp tục uống trà.
(Sao tôi cảm thấy tình huống có chút không đúng nhỉ?) Phục vụ viên nhìn không khí có chút xấu hổ trước mắt, đột nhiên cảm giác hình như có chỗ nào không đúng.
"Cứ thế đi, cho chúng tôi thêm hai chai Mao Đài hoặc là Ngũ Lương Dịch, đều được." Trần Duệ đưa thực đơn cho phục vụ viên.
"Vâng ạ, có nhu cầu gì xin tiếp tục gọi tôi." Phục vụ viên tất cung tất kính cầm thực đơn ra khỏi cửa.
(Thật sự quá kỳ quái, nếu nói là giữa bạn xấu gọi món kiểu trả thù thế này thì, Dương tiên sinh hẳn phải có biểu thị gì mới đúng chứ.) Phục vụ viên này bắt đầu ý thức được sự tình có chút không đúng. (Hơn nữa căn cứ vào cách làm người của Dương tiên sinh, ngài ấy sao có thể kết bạn với loại người này chứ?)
Sau khi xác định suy nghĩ trong lòng, phục vụ viên thở dài. (Xem ra là qua lại làm ăn rồi, thật là, thật không hy vọng miễn phí cho loại người này.)
"Ui da, thấy chưa? Thấy chưa? Đây mới là cuộc sống thượng lưu, tôi đến khách sạn năm sao này, người khác đều nhận ra tôi, chú nói chú quen biết ông chủ này, chú nhìn xem, chú đến đây, có ai nói qua chú không?" Phục vụ viên rời đi xong, Trần Duệ lại bắt đầu mỉa mai Dương Đào.
"Này, sao bác biết cậu ấy đến đây những người này không..." Trần Nhã vừa định nói gì, lại bị Dương Đào vỗ vai, ngăn lại.
"Trần đại bá nha, cháu nghe nói bác trên thương trường dường như ở thành phố Giang Bắc địa vị khá cao, đúng không?" Dương Đào đột nhiên nói.
"Hư danh mà thôi, không cần để ý nhiều như vậy." Trần Duệ lúc này ngược lại bày ra vẻ khiêm tốn, nhìn rất là ghê tởm.
"Vậy đã như thế, chắc hẳn bác cả, bác hẳn là rất uống được rượu nhỉ?" Dương Đào lại hỏi.
"Đó là tự nhiên, nếu không uống được rượu, trong giới làm ăn này lăn lộn thế nào?" Trần Duệ nhìn Dương Đào bắt đầu có chút thích rồi. Không ngờ thằng nhóc này lại biết cho mình cơ hội như vậy, để mình làm màu.
"Vậy đã như thế, lát nữa, vãn bối bồi bác uống hai ly thế nào?" Dương Đào cười nói.
"Được, được được, khẳng định không vấn đề gì." Trần Duệ vội vàng đáp ứng. Phải biết giống như rượu ông ta gọi này, cho dù là ông ta bình thường cũng rất ít uống, hôm nay Dương Đào mời khách, ông ta còn có thể tìm cơ hội uống một bữa ra trò, ông ta sao lại không vui chứ? Còn về việc ăn xong bữa này, Dương Đào sẽ trả bao nhiêu tiền, cũng như sẽ khó xử thế nào, đó không phải chuyện ông ta cần cân nhắc.
"Ha ha..." Nghe Dương Đào muốn cụng rượu với Trần Duệ, Trần Nhã ở bên cạnh không nhịn được cười. Người khác không biết tửu lượng hôm nay, cô còn không biết? Không nói cái khác, Dương Đào có thể chuốc say mười cái Trần Duệ cũng không thành vấn đề.
"Nào nào nào, không nói cái khác, làm hết các món trên thực đơn này trước đã." Phục vụ viên mang thực đơn xuống bếp xong, vội vàng nói với người nhà bếp.