Hứa Thanh Liên gật gật đầu, thấu qua kính chiếu hậu nhìn thấy người nằm trên mặt đất, sẽ không thật sự có việc gì chứ.
Sau khi đưa nàng về, Dương Đào liền lấy điện thoại gọi cho Đại Phi. Lúc này Đại Phi ở trong quán bar, say sưa chè chén, mỹ nhân vây quanh, thật là khoái hoạt. Ngay cả điện thoại vang lên cũng không nghe thấy, vẫn như cũ nghe nhạc, uống rượu.
Dương Đào gọi mấy cuộc điện thoại, vẫn là không có người nghe, trực tiếp liền khởi động xe đi tìm hắn. Tên hỗn trướng này, nhất định là ở trong quán bar chơi đến quên cả trời đất, ngay cả điện thoại cũng không nghe.
Tới cửa quán bar, vừa mới xuống xe, đàn em ở cửa liền nhìn thấy Dương Đào tới, lăn một vòng bò đi tìm Đại Phi ca. Khi cửa bao gian mở ra, tất cả mọi người đều tề tề nhìn sang. Đại Phi nhíu mày nhìn hắn.
"Mày làm gì?"
"Đại Phi ca, em không phải cố ý quấy rầy nhã hứng của ngài, chỉ là vừa rồi ở cửa, em nhìn thấy Dương lão bản tới."
Đại Phi nghe được xong, lập tức toàn thân chấn động, rượu trong ly đổ lên người cũng hồn nhiên không biết.
"Mày nói cái gì? Dương lão bản? Dương Đào?"
Đại Phi hai chữ cuối cùng nói rất lớn tiếng, cẩn thận nghe có thể nghe ra sự run rẩy trong ngữ khí của hắn. Không phải chứ, tại sao Dương Đào lại tới tìm hắn. Sao lại đột nhiên như vậy. Không thể nào là mình làm cái gì không nên làm đi. Không có khả năng a, hắn khoảng thời gian này để người của Thanh Long Bang đều đã kẹp chặt đuôi làm người rồi, không có khả năng sẽ làm ra chuyện đắc tội Dương Đào a.
Ngay lúc Đại Phi đi ra cửa nghênh đón, liền nhìn thấy Dương Đào đã đi vào.
"Đại Phi, lớn tiếng gọi tôi làm gì?"
"Dương... Dương lão bản, ngài tới lúc nào, sao không gọi điện thoại cho đại ca tôi, tôi còn đi nghênh đón ngài chứ." Đại Phi vẻ mặt xấu hổ nói, vừa rồi đích xác là rất lớn tiếng gọi tên hắn. Bất quá không phải cố ý. Chính là rất khiếp sợ, êm đẹp tại sao hắn lại tới tìm mình.
"Điện thoại của cậu đâu?" Dương Đào mở miệng hỏi hắn.
"Ở, ở trên bàn trà, tôi bây giờ đi lấy." Đại Phi thần sắc hoảng trương đi lấy điện thoại, mở ra xem bên trên có mấy cuộc gọi nhỡ. Đều là Dương Đào gọi.
Giây phút này, Đại Phi cảm giác trời của mình đều sập, sao lại không nghe thấy chứ. Có phải hay không sẽ không bị Dương lão bản bắt quả tang.
"Tôi vừa rồi tiếng nhạc lớn quá, cho nên không nghe thấy."
"Tôi biết, nếu không cũng sẽ không tới, tôi tìm cậu là muốn hỏi cậu có nhận ra người này không." Dương Đào cũng lười so đo với hắn nhiều như vậy, trực tiếp nói ra mục đích của mình, sau đó liền đưa ảnh chụp trên điện thoại cho hắn xem.
Đại Phi nhìn thấy ảnh chụp, mắt sáng lên nói: "Dương lão bản, Diêm Lão Tam làm sao đắc tội ngài rồi."
"Hắn tên là Diêm Lão Tam?"
"Đúng vậy, tên đầy đủ của hắn là Diêm Sấm, là người của Mãnh Hổ Bang, nghe nói người sau lưng bọn họ là một ông chủ lớn, luôn làm một ít chuyện không thể lộ ra ngoài ánh sáng, còn luôn ức hiếp thương nhân, tôi trước đó liền cùng bọn họ giao thủ qua."
"Ân, nhận ra là được rồi, cho cậu một cơ hội, bưng ổ của bọn họ đi, có làm được không?"
Dương Đào mặc kệ bọn họ là ai, đã Thanh Long Bang nói là người của hắn, vậy thì nên làm việc. Nếu không suốt ngày để bọn họ ở chỗ này ca vũ thăng bình có tác dụng gì.
Đại Phi nghe được đi tìm địa bàn của Diêm Lão Tam, trong lòng vui vẻ, tốt, thật sự là quá tốt. Hắn sớm đã muốn làm như vậy, chỉ là lo lắng Dương lão bản sẽ tức giận, cho nên liền vẫn luôn không động thủ.
"Được, Dương lão bản chờ tin tức của tôi."
"Nhớ kỹ, giáo huấn bọn họ một trận là tốt rồi, đừng gây ra án mạng."
Dương Đào làm như vậy chính là vì cho Hoàng Khải Thiên một bài học, để hắn biết người mày tìm được chẳng qua cũng chỉ như thế. Còn muốn lợi dụng những người này bắt nạt thương nhân khác, đó là nghĩ cũng đừng nghĩ.
Kỳ thật làm như vậy còn có một mục đích khác, đó chính là bên phía Hôi Nguyên Kính đã bắt đầu sản xuất lượng lớn sản phẩm, nếu bị Hoàng gia biết, khẳng định sẽ để những người này đi tìm Hôi Nguyên Kính gây phiền toái. Đã đều làm, vậy thì dứt khoát xử lý sạch sẽ, để bọn họ ngay cả cơ hội phản bác cuối cùng cũng không có.
"Yên tâm đi, giết người phạm pháp, chúng tôi vẫn là tuân thủ luật pháp." Đại Phi tuy rằng là xã hội đen, nhưng tuyệt đối không phải người lạm sát kẻ vô tội. Hơn nữa, hắn cũng là muốn giáo huấn tên Diêm Lão Tam này một chút mà thôi. Đâu thể thật sự giết người.
Dương Đào chính là đơn thuần tới phân phó một chút, đến nỗi làm như thế nào trong lòng Đại Phi hiểu rõ. Bất quá cũng không định cho hắn biết, sau lưng Diêm Lão Tam chính là Hoàng Khải Thiên.
Đại Phi nhìn Dương Đào chuẩn bị rời khỏi nơi này, trong lòng cũng hơi thở phào nhẹ nhõm, tuy rằng hắn là lão đại không sai, nhưng thủ đoạn này hắn coi như là lĩnh giáo qua. Trong lòng nói không sợ hãi là giả.
Sau khi Dương Đào rời đi, những người khác trong bao gian đi đến trước mặt Đại Phi, nói: "Lão đại, anh thật sự muốn cùng Diêm Lão Tam một phen cao thấp sao?"
"Trước đó Diêm Lão Tam làm qua cái gì các cậu đều rõ ràng, hôm nay có một lý do quanh minh chính đại chẳng lẽ tôi còn không ra tay?"
"Nhưng mà..."
"Các cậu đang sợ hãi người sau lưng hắn?" Đại Phi liếc mắt một cái liền nhìn ra suy nghĩ trong lòng bọn họ. Sớm đã nghe nói người sau lưng Diêm Lão Tam là rất lợi hại, có thể giải quyết bất kỳ chuyện gì. Cho nên rất nhiều người cho dù là bị Diêm Lão Tam bắt nạt cũng chỉ có thể nhịn xuống. Bởi vì bọn họ không muốn đắc tội người kia.
"Đó là các cậu chưa kiến thức được chỗ lợi hại của Dương Đào, đợi các cậu nhìn thấy sẽ không nghĩ như vậy, tôi nói cho các cậu biết, đã đi theo Đại Phi tôi lăn lộn, liền phải chuẩn bị tốt giác ngộ này."
Đại Phi là sợ hãi Dương Đào, cũng không phải sợ hãi bọn họ. Nếu không đi vậy thì đều cút đi. Hắn cũng không cần một huynh đệ không thể vào sinh ra tử.
Mọi người vừa nghe liền hiểu ý tứ của Đại Phi. Bọn họ tự nhiên là không dám phản bác.
Lúc này Dương Đào chuẩn bị trở về nghỉ ngơi, lăn lộn cả ngày rồi, cũng có chút mệt mỏi. Kết quả sáng sớm hôm sau liền bị điện thoại lạ đánh thức, mơ mơ màng màng nghe điện thoại, đặt ở bên tai, khàn khàn nói: "Alo, ai vậy?"
"Dương tiên sinh, tôi là Đổng Mẫn."
"Ai là Đổng Mẫn." Dương Đào buột miệng thốt ra, sau đó nhớ tới chút gì đó. Đổng Mẫn không phải là nhà đầu tư của Hôi Nguyên Kính sao? Nghĩ đến đây lập tức ý thức liền tỉnh táo vài phần, vội vàng nói: "Xin lỗi, Đổng tiểu thư, tôi vừa rồi ngủ mơ hồ."
"Không sao, là tôi gọi điện thoại quá sớm, quấy rầy anh nghỉ ngơi." Đổng Mẫn bị lời của Dương Đào chọc cười, cũng biết thời gian quá sớm, cuộc điện thoại này ít nhiều có một chút đường đột.
"Đổng tiểu thư, cô sớm như vậy tìm tôi có phải có chuyện gì hay không?" Dựa theo thân phận như Đổng Mẫn, hẳn là có chuyện gì đi, nếu không êm đẹp làm sao có thể tới tìm hắn chứ.
"Đích xác là có chút việc, ông nội tôi muốn gặp anh, vừa lúc tôi cũng có chút việc muốn nói với anh."
"Được, địa điểm nói cho tôi đi."
"Không cần, tôi qua đón anh."
Đổng Mẫn cảm thấy đã Dương Đào là ân nhân cứu mạng của bọn họ, liền nên hảo hảo chiêu đãi một phen, tuyệt đối không thể liền mất lễ số. Hơn nữa đây cũng là ý tứ của ông nội. Nếu không phải hắn ra tay tương trợ, ông nội cũng sẽ không tỉnh lại, Đổng Hạo cũng sẽ không cam tâm tình nguyện cút về. Người tài giỏi như vậy sau này sẽ không thiếu được sự giúp đỡ.
"Vậy được rồi, tôi báo địa chỉ cho cô."
【 Siêu Cấp Phòng Đông 】 (1211-1220)
Tác giả: Tục Nhân