Mạnh Hạo Điền vô cùng đắc ý, hôm nay gã nẫng tay trên của Lâm Uông Dương thật là sướng. Chiêu này đúng là thần lai chi bút, khi gã nhìn thấy có người xì hơi lốp xe của Hạ Tuyết Mạt thì đã lên kế hoạch xong xuôi. Lâm Uông Dương vẫn còn quá non nớt, vừa khéo thành toàn cho mình. Vốn dĩ mình không có cơ hội, hiện tại lại tự nhiên có cơ hội trời ban.
Đối với loại phú nhị đại như Lâm Uông Dương, Mạnh Hạo Điền không để vào mắt. Gã tuy rằng chỉ là một Phó chủ nhiệm đài truyền hình, bất quá nhà vợ lại khá lợi hại. Hắn đi đường tài phú của hắn, bên này tự nhiên có quan sơn. Gã dựa vào là quyền lực, cho nên gã căn bản không sợ chuyện nẫng tay trên kiểu này. Hơn nữa những năm này vì vợ không sinh được con, trong lòng mang nỗi day dứt với gã, rất nhiều chuyện đều chiều theo ý gã.
Cho nên gan của Mạnh Hạo Điền rất lớn, lúc rời khỏi hầm để xe vô cùng đắc ý. Thế nhưng không bao lâu sau một cuộc điện thoại gọi tới.
"Đụ má, dám nẫng tay trên, đuổi theo cho tao..." Lâm Uông Dương nghe điện thoại xong liền nổi điên. Vừa nói vừa ném bó hoa hồng sang ghế phụ chiếc xe thể thao, sau đó lên xe đạp ga đuổi theo xe của Mạnh Hạo Điền.
Lâm Uông Dương tán gái ở đài truyền hình lũ lượt thành công tự nhiên là có nội ứng, theo thời gian tính toán thì Hạ Tuyết Mạt lẽ ra phải ra rồi. Thế nhưng lại không thấy người, vậy thì chỉ có một khả năng là bị người ta dùng xe đưa đi. Hỏi một chút xem là xe của ai, lập tức có người báo cho Lâm Uông Dương.
Lâm Uông Dương không biết Mạnh Hạo Điền, sự chú ý của hắn đều đặt lên người các nữ minh tinh hoặc người dẫn chương trình nổi tiếng, xưa nay không hứng thú với đám quan chức ở đây, cũng không quen biết. Cho nên vừa nghe là chiếc Land Rover vừa nãy đi ra đã đưa Hạ Tuyết Mạt đi, hắn lập tức nổi giận. Mình giống như một thằng ngu đứng đây bị người ta chơi xỏ. Cục tức này nuốt không trôi, trực tiếp lái chiếc xe thể thao mui trần đuổi theo. Bất quá nhất thời bán hội chưa đuổi kịp.
Mạnh Hạo Điền chở Hạ Tuyết Mạt tự nhiên là không có ý tốt, làm sao lại đi đường bình thường, chuyên môn chọn những con đường nhỏ rợp bóng cây mà đi. Hạ Tuyết Mạt vừa nhìn liền biết gã đang toan tính cái gì.
"Cảm ơn Mạnh chủ nhiệm, cho tôi xuống xe ở đây là được rồi." Hạ Tuyết Mạt mặt không chút thay đổi nói.
"Thế sao được, đêm hôm khuya khoắt không an toàn, em ở đâu tôi đưa em về." Mạnh chủ nhiệm miệng nói quan tâm nhưng chân lại đạp thêm ga, tốc độ xe tăng lên.
Người phụ nữ này từ ngày đầu tiên nhìn thấy đã khiến gã ngứa ngáy trong lòng, thử đủ mọi cách thăm dò mà nàng vẫn trơ như đá, hôm nay cơ hội ngàn năm có một, cứ đè nàng ra làm thì đã sao? Trong không gian riêng tư thế này là nàng chủ động lên xe của gã, đến lúc đó cho dù có báo cảnh sát cũng nói không rõ ràng. Mình hoàn toàn có thể kiên trì nói là thực ra đang lén lút hẹn hò, đến lúc đó kiện tụng ầm ĩ cả thành phố nàng có chịu nổi không? Mình lại quen biết rất nhiều luật sư giỏi, đến lúc đó mình có thể bị làm sao chứ?
Không báo cảnh sát thì dễ nói rồi, loại chuyện này có lần một thì sẽ có lần hai. Phụ nữ à, một khi bị chiếm đoạt thân xác thì cảm thấy như chuyện tày đình, phá bình vỡ nát buông xuôi thì mình lại vớ bở. Đến lúc đó còn không phải bị mình khống chế sao? Nghĩ đến những điều này, Mạnh Hạo Điền trong lòng ngứa ngáy khó nhịn, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý.
"Mạnh chủ nhiệm, cần tôi gọi điện thoại cho chị nhà không?" Hạ Tuyết Mạt cười lạnh nói, một bên lấy điện thoại di động ra.
Nghe được câu này Mạnh Hạo Điền đột nhiên sững sờ, không ngờ người phụ nữ này lại thông minh như vậy, thế mà đoán được dụng ý của mình. Hơn nữa còn biết dùng vợ mình để uy hiếp mình. Nghĩ đến đây không khỏi bật cười.
"Khá thông minh đấy, bất quá em gọi thì đã sao? Em tưởng tôi sẽ sợ bả biết chuyện này à?" Mạnh Hạo Điền cười nói.
"Ồ, vậy tôi chỉ có thể gọi điện thoại cho cục cảnh sát thôi." Hạ Tuyết Mạt cười lạnh nói.
Mạnh Hạo Điền lắc đầu: "Tuyết Mạt, tôi thật không hiểu, rốt cuộc em muốn cái gì? Trong đám đàn ông tôi cũng được coi là loại ưu tú, sao lại không mở được cửa trái tim em, cũng không mở được hai chân của em?"
Mạnh Hạo Điền nghe nàng nói muốn báo cảnh sát lại chẳng hề khẩn trương chút nào. Bởi vì đây là trên xe đang chạy tốc độ cao, hơn nữa gã đã sớm có chuẩn bị, đâu thể để nàng nói báo cảnh sát là báo ngay được. Hơn nữa hiện tại gã chưa làm gì cả, nàng báo cảnh sát có tác dụng gì? Chỉ có thể nói là phản ứng quá khích. Lại thêm chuyện của Lâm Uông Dương phía trước, gã hoàn toàn có thể nói là lo lắng cho sự an toàn của nàng.
Nghe những lời vô sỉ của Mạnh Hạo Điền, Hạ Tuyết Mạt cảm thấy buồn nôn, đúng là mặt mũi sáng sủa nhất biểu nhân tài nhưng thực tế lại đầy bụng nam trộm nữ điếm.
"Bởi vì tôi nhìn thấy ông là buồn nôn, lý do này đủ chưa?" Hạ Tuyết Mạt lạnh lùng nói, bộ mặt này thật sự khiến nàng buồn nôn từ trong ra ngoài. Còn không bằng Dương Đào khiến người ta thoải mái. Thật sự nắm được chút quyền lực liền tưởng mình có thể muốn làm gì phụ nữ thì làm sao? Đàn ông đều khiến người ta buồn nôn như vậy à?
"Tuyết Mạt, một khuôn mặt xinh đẹp xác thực giúp em cộng điểm không ít, bất quá đây không phải là vốn liếng để em kiêu ngạo. Sở dĩ để em đứng vững ở đài truyền hình đến hiện tại là vì mọi người đang cá cược xem ai có thể hạ gục được em mà thôi. Có đẹp nữa cũng chỉ là một món đồ chơi, chi bằng nhân lúc tôi còn hứng thú với em, mau chóng biểu hiện. Nếu không cưỡng gian em thì đã làm sao?" Mạnh Hạo Điền đạp chân ga, lộ ra suy nghĩ chân thực của mình.
Hạ Tuyết Mạt cảm giác mình sắp nôn, đối với sự bẩn thỉu của đàn ông lại có thêm nhận thức mới. Sau đó từ trong túi móc ra một cây dùi cui điện, vừa ấn nút tiếng "tách tách" vang lên, tia lửa điện màu xanh lam lóe sáng.
Lần này Mạnh Hạo Điền lập tức biến sắc.
"Đừng có đùa..." Mạnh Hạo Điền không ngờ người phụ nữ này lại có chuẩn bị, còn chuẩn bị cả thứ này.
"Dừng xe, nếu không, ông cứ vĩnh biệt cái rễ của đàn ông đi..." Hạ Tuyết Mạt nói rồi dí dùi cui điện vào giữa hai chân gã.
Mạnh Hạo Điền sắc mặt đại biến, vừa nãy còn thao thao bất tuyệt nắm chắc phần thắng, hiện tại xấu hổ rồi, giống như bị tát hai cái vào mặt giữa chốn đông người, không còn mặt mũi nào.
"Tuyết Mạt, vừa nãy tôi đùa thôi, em..." Mạnh Hạo Điền còn muốn giải thích. Nhưng cảm giác cây gậy kia đã đỉnh vào "cây gậy mềm" của mình. Vội vàng đạp phanh gấp định để Hạ Tuyết Mạt xuống xe.
Kết quả một tiếng phanh gấp chói tai vang lên, ngay sau đó "Rầm" một tiếng, chiếc Land Rover rung chuyển kịch liệt. Sau đó lật nhào văng ra ngoài, bị một chiếc xe tải lớn húc lật ngửa ngay tại chỗ.