Dương Đào nhận được điện thoại của Hạ Tuyết Mạt đúng lúc vừa tắm rửa xong, đang ôm Hứa Như Yên muốn làm một lần "tấn công thâm nhập", giao lưu sâu sắc một chút. Nhận được cuộc điện thoại này có chút bất ngờ, dù sao cũng đã quá nửa đêm rồi. Mình uống rượu đến giờ này cũng đã tỉnh rượu. Nhưng có một điểm không bất ngờ, hắn đoán chừng hai ngày nay chuyện xui xẻo của Hạ Tuyết Mạt sắp bùng phát rồi. Vẫn là một kiếp đào hoa. Lúc này Hạ Tuyết Mạt gọi điện cho hắn kỳ thực khiến hắn rất vui vẻ.
"Miệng quạ đen, tôi gặp rắc rối rồi, đang ở bệnh viện nhân dân, mau tới cứu tôi và chị tôi." Hạ Tuyết Mạt thì thầm nói.
Dương Đào lập tức tỉnh táo, buông Hứa Như Yên ra.
"Như Yên tỷ, em ra ngoài một chuyến, về sẽ nói cho chị biết xảy ra chuyện gì." Dương Đào vừa nghe Hạ Tuyết Mạt đang ở bệnh viện lập tức lo lắng.
"Cẩn thận chút, có việc gì không giải quyết được thì gọi cho chị..." Hứa Như Yên ôn nhu nói. Nàng cảm thấy ngày mai mình hình như không cần đi làm nữa, bởi vì lúc Dương Đào uống rượu nàng đã lục tục biết được từ các kênh thông tin, dự án của công ty mình e rằng sắp hỏng rồi, hơn nữa các bộ phận liên quan đã để mắt tới dự án này. Một khi bắt đầu bắt tay vào điều tra thì đó chính là một trận tuyết lở. Dương Đào không quấy rầy nàng, vừa khéo cho nàng thời gian bố trí tất cả.
Lúc này Mạnh Hạo Điền và Lâm Uông Dương đã đối đầu nhau. Mỗi bên đều nắm giữ tài liệu đen của đối phương, một khi tung ra thì đều đủ chết. Lúc này không có chuyện lưỡng bại câu thương, nhất là vì phụ nữ. Cho nên hai gã ổi tỏa không giống như Hạ Thu Diệp hy vọng là sẽ đánh nhau. Dù sao hai kẻ này không phải hổ, một núi không dung hai hổ, nhưng có thể dung nạp hai bầy chó săn, chỉ cần trong tình huống thức ăn đầy đủ.
Một cặp chị em song sinh a. Tuyệt đối là bữa tiệc lớn thịnh soạn, hơn nữa đủ cho hai người chia nhau. Thế là hai người rời khỏi phòng bệnh ra ngoài thương lượng một chút.
"Không cần thiết phải tổn thương nhau như vậy, mỗi người một em, chơi chán rồi đổi. Hoặc là cùng nhau chơi..." Lâm Uông Dương lập tức đưa ra kiến nghị.
"Lâm thiếu chủ ý hay, đã như vậy để cậu chọn trước." Mạnh Hạo Điền cũng lộ ra nụ cười ổi tỏa nói.
Hợp tác mới có thể cùng thắng, vốn dĩ đối phó một bên đã rất khó chịu rồi, hiện tại hai người dần dần hợp lưu, khiến hai chị em lập tức rơi vào cảnh địa càng thêm nguy hiểm.
"Tôi hiện tại thích cô chị mặt lạnh tóc dài kia rồi, thật muốn xem lúc cô ta dâm đãng lên thì sẽ có bộ dạng gì." Lâm Uông Dương hưng phấn nói.
"Được, tôi vẫn thích con bé hạt tiêu nhỏ kia, nhất định phải địt nó. Tôi mặt trắng cậu hát mặt đỏ." Mạnh Hạo Điền cười nói.
Hai người phân công xong xuôi, Mạnh Hạo Điền dẫn người quay lại phòng bệnh.
"Hạ Tuyết Mạt, em biết tôi muốn cái gì. Đã rượu mời không uống muốn uống rượu phạt thì đừng trách tôi không khách khí. Cho em hai lựa chọn, hoặc là làm theo lời tôi ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ. Hoặc là hậu quả của tất cả chuyện này để em gánh chịu, dùi cui điện tôi đã thu giữ rồi, trên đó có vân tay của em, vụ tai nạn xe này là do em gây ra, cái này đã cấu thành tội cố ý gây thương tích và nguy hại an toàn công cộng. Đến lúc đó đi mà nói với cảnh sát..."
Mạnh Hạo Điền có thể lăn lộn đến ngày hôm nay cũng có chút đầu óc, có thể lấy chức quan cao làm hậu thuẫn, vợ thì bị chơi đùa trong lòng bàn tay, có thể chơi bao nhiêu phụ nữ ở đài truyền hình mà không xảy ra chuyện gì, không chỉ dựa vào một khuôn mặt và quyền lợi. Trí thương này cũng đủ dùng.
Chuyện này thật sự nói không rõ ràng, Hạ Tuyết Mạt có phòng bị với Mạnh Hạo Điền, trước khi lên xe đã biết có người cố ý làm xe xì hơi, cho nên mới mang theo bình xịt hơi cay và dùi cui điện. Sau khi lên xe Mạnh Hạo Điền cũng ôm lòng hoài nghi, cho nên móc dùi cui điện ra uy hiếp. Hiện tại hậu quả của sự tùy hứng đã đến, chuyện này thật sự nói không rõ. Vụ tai nạn xe này nếu Mạnh Hạo Điền thật sự lấy cái dùi cui điện ra nói chuyện, Hạ Tuyết Mạt giải thích không nổi. Vụ kiện này mà đánh lên, cộng thêm Mạnh Hạo Điền đẩy sóng trợ gió, Hạ Tuyết Mạt thật sự tình ngay lý gian.
Nếu nàng lấy ra là bình xịt phòng lang còn nói rõ được, cứ nói Mạnh Hạo Điền phi lễ nàng. Nhưng lấy ra dùi cui điện, đây là vũ khí có tính tấn công nguy hại cực lớn. Thứ này cho "hạt tiêu nhỏ" Hạ Tuyết Mạt niềm tin cực mạnh, hiện tại cũng trở thành mối đe dọa cực lớn. Nếu Mạnh Quảng Hạo đủ tàn nhẫn tự tạo ra vết tích điện giật trên người mình, Hạ Tuyết Mạt không chỉ là cố ý gây thương tích, rất có khả năng bị nghi ngờ mưu sát. Bởi vì trên xe đang chạy tốc độ cao mà chích điện tài xế, kiểu gì cũng là nghi ngờ giết người. Tuy rằng chính mình cũng ở trên xe có chút logic không thông, bất quá có hành vi chứng minh là được. Cho nên Hạ Tuyết Mạt thật sự rất rắc rối.
Bất quá hạt tiêu nhỏ cũng không phải dễ chọc.
"Câm cái miệng bẩn thỉu của ông lại, có bản lĩnh thì ông cứ báo cảnh sát. Tôi sẽ nói ông định quấy rối tôi nên tôi mới phản kích. Đừng tưởng chỉ có ông biết thuê luật sư, thắng thua còn chưa biết đâu, cho dù cuối cùng vào tù tôi cũng chơi chết với ông đến cùng, bổn cô nương thà làm ngọc nát cũng không để con chó như ông chiếm tiện nghi..." Hạ Tuyết Mạt cương liệt nói.
Mạnh Hạo Điền tức đến nghiến răng, gã không ngờ thời buổi này còn có người phụ nữ cương liệt như vậy, đổi lại là người phụ nữ khác thì sớm đã phục mềm rồi. Tuổi hoa rực rỡ ai lại nguyện ý vào tù ngồi chứ. Đừng nói cứng rắn, e rằng chỉ cần có khả năng đó thôi là đã mềm nhũn rồi. Chỉ cần nàng mềm một lần thì sau này mặc cho mình nhào nặn. Thế nhưng đến lúc này rồi mà vẫn cứng đầu như vậy.
"Em cứng, coi như em giỏi. Bất quá Hạ Tuyết Mạt, em tự mình hào hoành có nghĩ tới vị mỹ nữ giống hệt em này không? Em ở đơn vị đắc tội bao nhiêu người, nếu mỗi người nhổ một bãi nước bọt hắt nước bẩn vào em, tôi lại thuê thêm ít thủy quân bôi đen em một chút, bản thân em không sợ nhưng chị gái em có chịu nổi không?" Mạnh Hạo Điền cười lạnh nói.
Lần này Hạ Tuyết Mạt rốt cuộc lo lắng rồi. Cũng nhớ tới lời Dương Đào từng nói, rắc rối của chính nàng sẽ ảnh hưởng đến chị gái nàng. Thế mà trúng phóc.