Dương Đào nhìn ra khí vận của Lâm Chấn Hải sẽ sụp đổ trong vòng một năm, nhưng sự tình liên quan trong đó vô cùng lớn. Mệnh lực tích lũy trước mắt của hắn còn chưa đủ để nhìn trộm khí vận trong đó. Bởi vì không bàn đến vấn đề phản phệ, chỉ riêng việc khí vận hiện tại dây dưa sương mù trùng trùng, hắn nhìn cũng thấy tốn sức.
Thế nhưng của Lâm Uông Dương thì đơn giản rồi, khí vận của hắn chẳng qua là được diễn sinh từ cha, năng lực của bản thân không cách nào thoát khỏi sự che chở và ảnh hưởng từ khí vận của cha. Cũng không phải loại người có thể nhất tâm làm việc. Khí vận có thể quyết định cả đời của một cá nhân, nhưng ngược lại nỗ lực hậu thiên của cá nhân cũng sẽ thay đổi khí vận của chính mình. Đại vận mười năm, tiểu vận trước mắt. Sự sụp đổ khí vận của Lâm Chấn Hải bắt nguồn từ lựa chọn của ông ta rất nhiều năm trước, hiện tại đã là xe nặng xuống dốc không phanh lại được. Lựa chọn hiện tại của Lâm Uông Dương sẽ ảnh hưởng đến khí vận mười mấy năm sau. Bất quá hắn không có lựa chọn mà là ỷ lại vào cha mình, vậy thì khí vận khó tránh khỏi bị khí vận của cha cuốn đi một đợt, huống chi cha hắn quá mạnh mẽ.
Lâm Uông Dương tài vận thượng đẳng, phúc vận trung đẳng, thọ vận trung đẳng, quan vận đê đẳng, đào hoa vận thượng đẳng. Dương Đào thầm nghĩ tên tiểu tử này cũng thật nỗ lực a. Hiện tại ở cái tuổi này đã từng phát sinh quan hệ với hơn năm mươi phụ nữ, chưa bị vắt khô đúng là thiên phú dị bẩm. Hơn nữa tài vận và phúc vận tuy rằng đạt đến đẳng cấp này nhưng lại bị phủ lên một tầng bóng đen. Như ánh trăng dưới màn sương mù. Bất quá nói đi cũng phải nói lại, đổi lại là người bình thường đã vô cùng tốt rồi, nhưng cha hắn là Lâm Chấn Hải mà hắn chỉ có cái khí vận này thì đủ để nói lên rất nhiều vấn đề. Thế này còn xa mới đủ, giữ cơ nghiệp cũng không làm được.
Lại nhìn người còn lại, hắn không quen biết nhưng băng bó đầu đối với Hạ Tuyết Mạt và Hạ Thu Diệp đốt đốt bức nhân, càng khiến người ta chán ghét. Tài vận trung thượng đẳng, cả đời này kiếm được từ một ngàn vạn đến một trăm triệu, phúc vận trung đẳng, thọ vận trung đẳng, quan vận trung thượng đẳng, đào hoa vận trung thượng đẳng. Chỉ có điều cái đào hoa vận này quá mức tràn lan và nát. Rất nhiều đào hoa vận nông cạn dây dưa trong đó. Ngược lại đào hoa vận với vợ mình thì lại bạc nhược vô cùng. Xem ra không thường xuyên phát sinh quan hệ với vợ mình a. Cái này thì thú vị rồi.
Càng thú vị hơn là theo sự quan sát tỉ mỉ không ngừng thâm nhập của Dương Đào, phát hiện quan vận của kẻ này dây dưa cùng một chỗ với đào hoa vận của vợ. Cũng có nghĩa là tên này dựa vào vợ mà leo lên. Thiên thiên lại cõng vợ làm rất nhiều chuyện. Còn là một kẻ làm quan. Bất quá làm Ngọc Hoàng Đại Đế cũng không được, không diệt hết bọn mày thì cặp chị em này làm sao có thể trở thành người phụ nữ của ông? Mình chính là đã đánh cược với Hạ Tuyết Mạt, cho nên nhất định phải giải quyết cái rắc rối này.
Nhìn khí vận của hai người Dương Đào cười, thế mà đào hoa vận còn có chỗ giao tập. Hiển nhiên bọn họ từng phát sinh quan hệ với cùng một người phụ nữ. Hơn nữa người phụ nữ như vậy còn không chỉ một người. Lúc này càng là đan xen vào nhau, Dương Đào quyết định lại lợi dụng "Điểm Mệnh". Dám bắt nạt người phụ nữ của ông thì phải cho mày nếm chút khổ sở.
Nghĩ đến đây Dương Đào đi vào, Lâm Uông Dương đi ra ngoài lướt qua người Dương Đào. Mạnh Hạo Điền còn muốn tiếp tục áp bách sỉ nhục hai chị em, vô luận tương lai thế nào hôm nay cứ sướng trước đã rồi tính. Thế nhưng còn chưa nói gì đã nhìn thấy một thanh niên đẹp trai sáng sủa đi vào. Sau đó đứng trước mặt Hạ Thu Diệp.
"Sao lại ra nông nỗi này? Tuyết Mạt làm sao vậy?" Dương Đào quan thiết hỏi, bất quá đứng trước mặt Hạ Thu Diệp nhưng lại nhìn Hạ Tuyết Mạt. Bởi vì hắn từng nói với Hạ Thu Diệp cảm thấy Hạ Tuyết Mạt thích hợp hơn, tuy rằng là cố ý nói như vậy để kích thích tâm tư của Hạ Thu Diệp. Hiện tại mình phải diễn tiếp vở kịch này. Tuy rằng trường hợp này có chút tàn nhẫn, bất quá không thể kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
"Tỷ phu, bọn họ muốn bắt nạt em, muốn em bồi bọn họ ngủ. Em không chịu hắn liền uy hiếp em, suýt chút nữa người ta không gặp được anh rồi..." Hạ Thu Diệp còn chưa kịp nói gì Hạ Tuyết Mạt đã lao tới trước, trực tiếp ôm lấy đùi Dương Đào, thân mật gọi tỷ phu. So với hạt tiêu nhỏ cá chết lưới rách, ngọc nát ngói lành vừa nãy căn bản không phải cùng một người. Trong nháy mắt biến thành bé ngoan bị hoảng sợ.
Hơn nữa một câu "tỷ phu" trực tiếp sát thương hai người kia. Lâm Uông Dương xoay người quay lại, đụ má? Tỷ phu? Tỷ phu của ai, chị gái em là của anh mà. Giận đùng đùng nhìn Dương Đào. Mạnh Hạo Điền cũng mông lung, đụ má tình huống gì, tỷ phu? Người này là tỷ phu của Hạ Tuyết Mạt, tục ngữ nói mông của em vợ một nửa là thuộc về anh rể, nhưng nhìn cái bộ dạng này, khắc trước còn sống chết với mình, hiện tại lại biến thành bé manh bảo. Đây không phải một nửa cái mông, mà là cả cái mông đều là của tỷ phu rồi đi. Nghĩ đến đây cũng phẫn nộ nhìn Dương Đào. Mình giày vò lâu như vậy không được, tên khốn này đến sau thế mà trong nháy mắt được dán ngược lại, đây là thần thánh phương nào?
Nhìn ánh mắt của hai nhóm người, Dương Đào nhìn Hạ Tuyết Mạt đã hóa thân thành em vợ, thầm nghĩ cô em yêu tinh này a, đúng là biết chọn thời điểm. Đây là đẩy mình vào hố lửa a, bất quá tình tiết này vừa khéo khớp với vở kịch mình muốn thiết kế, làm khổ chị gái em rồi. Không biết chị em về nhà có chia tay với em không. Một tiếng tỷ phu này triệt để đẩy tất cả ánh mắt và lửa giận về phía Dương Đào, trong lòng Hạ Tuyết Mạt có một tiểu ác ma đang ngự trị, trực tiếp bán đứng Dương Đào. Ai bảo anh nói có thể giải quyết rắc rối, muốn làm bạn trai tôi thì xem bản lĩnh của anh rồi. Hạ Tuyết Mạt thật biết chọn thời điểm. Cú này nàng triệt để tách mình ra khỏi trung tâm cơn bão.
"Ngoan, có tỷ phu ở đây không ai có thể bắt nạt em, sau này ngoan ngoãn nghe lời..." Dương Đào cũng không phải dễ chọc, em dâng tới cửa thì đừng trách anh không khách khí. Đưa tay vuốt ve tóc nàng ôn nhu nói.
Mạnh Hạo Điền trong lòng có một vạn con ngựa cỏ bùn chạy qua. Lâm Uông Dương nhìn Hạ Thu Diệp càng là một vạn con bay qua. Hạ Thu Diệp, ngũ vị tạp trần.