Dương Đào không những không dàn xếp êm xuôi mà còn không ngừng châm ngòi thổi gió, kỳ thực Dương Đào đã đắc tội Lâm Chấn Hải, đối đầu là chuyện sớm muộn. Hiện tại đối đầu với con trai ông ta cũng không cần khách khí như vậy. Đừng nhìn hắn ngôn ngữ một chút cũng không khách khí, thực tế ngoại trừ làm Lâm Uông Dương tức đến nhảy dựng lên ra, chẳng có hậu quả gì, hơn nữa trong hai người này rõ ràng Lâm Uông Dương mạnh hơn kẻ kia nhiều, chỉ cần trấn áp được Lâm Uông Dương thì kẻ kia cũng sẽ thành thật.
Nhưng không thể để tên dám đánh chủ ý lên Tuyết Mạt được hời như vậy, trước tiên để bọn họ đấu đá nội bộ một chút. Kết quả Mạnh Hạo Điền cứ thế bị giữ lại tại chỗ đầy xấu hổ.
Mạnh Hạo Điền sau khi bị tai nạn xe đã gọi người tới, đương nhiên đều là những kẻ bất tam bất tứ ngoài xã hội, phụ trách canh chừng hai chị em không cho chạy thoát. Bắt nạt phụ nữ thì được, mà Lâm Uông Dương kẻ này thích chơi phụ nữ, thích xe, thích hộp đêm. Hơn nữa tam giáo cửu lưu hạng người nào cũng chơi. Cho nên bên cạnh hắn vây quanh một đám chuyên nghiệp bồi chơi để kiếm chác từ hắn. Đây chính là một kẻ không có phẩm hạnh, nhưng bên cạnh loại người này cũng có một số kẻ dám ra tay.
Lúc này đều đang nấp ở hành lang bệnh viện, còn có kẻ vô liêm sỉ đang trêu ghẹo y tá nhỏ. Những kẻ này ăn mặc chải chuốt ra vẻ giàu sang phú quý, hơn nữa toàn thân trên dưới viết đầy chữ "tao có tiền", "tao không dễ chọc". Không ai dám dây vào bọn họ. Dưới lầu nhiều xe sang đậu như vậy, ai mà biết bọn họ muốn gây chuyện gì.
Lúc Lâm Uông Dương cãi nhau với Dương Đào, bọn họ quá biết cái nết của vị đại ca cầm đầu này, biết sắp động thủ liền lập tức xuống xe lấy đồ. Đám người này biết cái nết của Lâm Uông Dương, một khi máu nóng lên đầu là bất chấp tất cả, thật sự sẽ gây ra án mạng. Lần trước nhìn trúng một nữ sinh đại học, người ta có bạn trai dùng tiền đập không được. Kết quả tên này lái xe đâm chết bạn trai người ta. Sau đó còn bỏ tiền mua người nhận tội thay, bồi thường người ta mấy trăm vạn, cứ thế vẫn chứng nào tật nấy.
Cho nên khi hắn nổi nóng, đồ mang lên đều là gậy bóng chày các loại, không có hàng nóng đặc biệt chí mạng. Hơn nữa có thể không để hắn động thủ thì cố gắng đừng để hắn động thủ, cho nên chỉ chờ Lâm Uông Dương ra lệnh một tiếng, hai tên tóc vàng nhuộm hoe liền xách gậy bóng chày đi vào. Vừa định xông lên thì bị Lâm Uông Dương ngăn lại. Đưa tay đòi gậy.
"Đại ca, em động thủ là được, anh cứ đứng xem." Tên tóc vàng nói.
Lại bị Lâm Uông Dương giật lấy cây gậy nhét vào tay Mạnh Hạo Điền.
"Mày lên trước..." Lâm Uông Dương nói.
"Lâm thiếu, đừng đùa, tôi tuổi này sức này trên giường bắt nạt phụ nữ một chút còn được, tôi từ nhỏ đến lớn không đánh nhau..." Mạnh Hạo Điền khó xử nói.
"Nó không đánh, xử cả nó luôn..." Lâm Uông Dương đã triệt để lên cơn rồi, tất cả mọi người đều biết lúc này tốt nhất đừng giảng đạo lý với hắn. Bảo làm gì thì làm nấy, nếu không xui xẻo nhất định là mình.
Mạnh Hạo Điền cũng nhìn ra rồi, cho nên cầm gậy bóng chày quay người đối diện với Dương Đào không biết xuống tay thế nào.
"Mày xem thế này mới đúng, anh em tốt, phụ nữ chơi cùng một người, ăn đòn cũng cùng nhau." Dương Đào cười lạnh nói.
"Giết chết nó trước, sau đó hai chúng ta luân phiên chơi người phụ nữ và cô em vợ của mày. Xử nó..." Lâm Uông Dương đẩy Mạnh Hạo Điền một cái nói.
Mạnh Hạo Điền mồ hôi lạnh đều chảy xuống, sao lại đến nông nỗi này.
"Tao tưởng mày là trinh tiết liệt nữ gì, hóa ra cũng chỉ là một con đĩ lẳng lơ. Xử xong nó rồi xử mày con đĩ nhỏ." Mạnh Hạo Điền nhìn Hạ Tuyết Mạt nói. Lời này nói với Hạ Tuyết Mạt chi bằng nói là đang tự trấn an mình, nói xong vung gậy bóng chày đập xuống đầu Dương Đào.
Dương Đào chờ đến mức sắp ngáp ngủ rồi. Đưa tay trực tiếp tay không đỡ lấy đầu gậy bóng chày. "Phanh" một tiếng, Mạnh Hạo Điền thật sự là dùng hết toàn lực, nhưng thế mà bị tay không đỡ được. Kỹ năng Võ thuật đại sư trong nháy mắt phát động, thuận tay chấn động một cái. Lực lượng Mạnh Hạo Điền vung ra trong nháy mắt toàn bộ phản chấn trở lại, chỉ cảm thấy cánh tay chấn động, đau nhói từ lòng bàn tay lan đến bả vai. "Rắc" một tiếng. Trật khớp rồi.
"A..." Mạnh Hạo Điền hét thảm một tiếng cánh tay không nhấc lên nổi.
Dương Đào nhẹ nhàng như thuận tay bắt lấy một quả táo người khác ném tới, Mạnh Hạo Điền lại ôm lấy bả vai mặt đỏ bừng mồ hôi lạnh tuôn ra.
"Mày làm gì tao?" Mạnh Hạo Điền hét thảm một tiếng nói.
"Diễn cũng khá đấy, con chó Teddy kia mày xem đây chính là người thông minh, lúc hai chúng mày cùng chơi phụ nữ hắn cũng mềm yếu thế à?" Dương Đào nhân cơ hội châm ngòi.
Lâm Uông Dương giật lấy gậy bóng chày của một người khác, phẫn nộ vung lên đập vào đùi Mạnh Hạo Điền, "Coong" một tiếng.
"Ngao... Lâm Uông Dương cậu làm cái gì..." Mạnh Hạo Điền không ngờ Lâm Uông Dương lại ra tay với mình.
"Mẹ kiếp... Xử nó..." Lâm Uông Dương triệt để đỏ mắt rồi. Vung tay ra hiệu cho những người khác xử Dương Đào, hắn vung gậy bóng chày đập tới tấp vào Mạnh Hạo Điền. Hắn tuy rằng có tiền nhưng ghét nhất là người khác coi hắn như thằng ngu mà chơi xỏ. Thậm chí lửa giận lúc này còn nhiều hơn do Dương Đào mang lại.
Mạnh Hạo Điền cũng là xui xẻo, đâu biết ám kình của Dương Đào - Võ thuật đại sư lợi hại thế nào. Người khác cũng đều là kẻ ngoại đạo, càng không nhìn ra được. Chỉ thấy gã vung gậy bóng chày bị người ta đưa tay nhẹ nhàng bắt lấy đầu gậy. Mà gã buông thõng tay, cả người đau đớn không chịu nổi. Đây không phải diễn thì là cái gì. Cho nên tin lời Dương Đào, nhất là Lâm Uông Dương ra tay cực kỳ tàn nhẫn.
"Tao cho mày mẹ nó chơi tao... Tao cho mày mẹ nó diễn... Thằng ngu..."