"Đinh đông" một tiếng, Dương Đào trong giấc mộng bừng tỉnh. Mệnh lực vốn xám xịt như hạt vừng đột nhiên sáng lên. Một cảm giác thoải mái trong nháy mắt gột rửa toàn thân. Mệnh lực của hắn tuy rằng chưa khôi phục đến trạng thái trước ngày hôm qua, nhưng chung quy là khôi phục được một chút, hiện tại tuy vẫn to bằng hạt vừng nhưng đã phát quang phát sáng như vàng ròng.
Bừng tỉnh, Dương Đào mạnh mẽ từ trên ghế sô pha nhảy dựng lên, chăn và khăn tắm trên người lập tức bị hất tung, cả người toàn thân thư sảng. Quét sạch vẻ suy đồi lúc sáng sớm. Từ phản hồi mệnh lực cho thấy là đến từ Cao Kim Nham, không những vận đào hoa của hắn đi vào quỹ đạo, hòa hảo như lúc ban đầu với vợ, hiệu quả Điểm Mệnh của mình đạt được tự nhiên có phản hồi. Quan trọng hơn là vận đào hoa ảnh hưởng đến quan vận của Cao Kim Nham. Quan vận của hắn triệt để ổn định, cũng có nghĩa là hắn ngồi vững vị trí Sở trưởng không thành vấn đề rồi. Gia hòa vạn sự hưng đây cũng coi như là một chuyện tốt. Cho nên chất lượng mệnh lực nhận được phi thường cao.
Trần như nhộng tinh thần phấn chấn, Dương Đào rón rén đi đến trước một căn phòng, đẩy cửa phòng nhìn vào là phòng của Hạ Tuyết Mạt, lúc này Hạ Tuyết Mạt đã ngủ say. Chỉ là tư thế ngủ không được thành thật lắm, hai chân dài trắng nõn thẳng tắp đá chăn ra, kẹp lấy gối ôm. Quần lót lọt khe màu đen, cặp mông cong hình mật đào, tỷ lệ eo mông kinh người. Bầu ngực bị váy ngủ che khuất không nhìn thấy, bất quá vị trí hai đầu vú nhô lên rõ ràng.
Rón rén đi đến trước mặt nàng, đưa tay sờ sờ trên đầu nàng, một luồng nội khí lưu chuyển.
"Ân..." Hạ Tuyết Mạt phát ra tiếng "ân", hiển nhiên là ngủ thoải mái rồi. Nội khí không có hiệu quả an thần nhưng có thể thả lỏng thần kinh và cơ bắp, để nàng ngủ một giấc ngon. Cái mông nhỏ của Hạ Tuyết Mạt theo đó vặn vẹo hai cái sau đó giống như một con heo con ngủ thiếp đi. Con heo nhỏ xinh đẹp này hôm nay chịu khổ rồi.
Lặng lẽ rời khỏi phòng Hạ Tuyết Mạt, đến một phòng ngủ khác. Phòng của Hạ Thu Diệp. Nghiên thảo phân biệt hai người là từ kiểu tóc của các nàng. Hạ Thu Diệp là tóc dài, Hạ Tuyết Mạt là tóc ngắn. Lúc này Hạ Thu Diệp cũng đang ngủ say, bất quá tư thế ngủ yên tĩnh hơn Hạ Tuyết Mạt quá nhiều, văn văn tĩnh tĩnh mà ngủ. Hơn nữa không phải váy ngủ mà là bộ đồ ngủ quần dài áo dài. Bất quá vẫn có thể nhìn ra thân hình linh lung.
Dương Đào yêu đương với Hạ Thu Diệp mấy năm trời. Lại chưa từng đụng vào nàng, đưa tay vuốt ve về phía mông cong của nàng, nhẹ nhàng thuận theo cặp mông hình mật đào vuốt ve, sợ Hạ Thu Diệp đột nhiên bừng tỉnh. Vuốt ve mông cong của nàng sau đó đến eo nhỏ. Thuận theo eo nhỏ muốn sờ lên trên thì đột nhiên Dương Đào dừng lại. Kỹ năng Võ thuật đại sư khiến thính lực của hắn đặc biệt mẫn cảm. Hắn phát hiện có người đang cố gắng mở cửa chính căn hộ này.
Lập tức bất động thanh sắc bỏ tay ra, nhanh như mèo rừng đi đến cửa ra vào lạnh lùng nhìn chằm chằm cửa. Muốn xem rốt cuộc là tên khốn nào dám giờ này mò tới cửa. Không một cước đá gãy tử tôn căn của mày thì có lỗi với quả báo mày dám đánh chủ ý lên người phụ nữ của ông.
Thế nhưng cửa vừa mở Dương Đào ngớ người, đối diện là một thục nữ khoảng bốn mươi tuổi. Một chiếc váy liền thân màu xanh hoa, giày cao gót màu trắng. Tiên tiến môn (vào cửa trước tiên) là một cặp ngực khổng lồ. Cái cổ trắng ngần, mái tóc ngắn bồng bềnh nhuộm hơi xám ngang tai, tóc ngắn ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa trơn bóng. Mang theo phong vận của phụ nữ trưởng thành cũng mang theo vài phần tinh nghịch.
Nhìn thấy Dương Đào đứng ở cửa dọa cho "Ái chà" một tiếng suýt chút nữa ngồi xuống đất. Dương Đào quên mất hắn đang trần như nhộng. Người này hắn cũng quen, mẹ của Hạ Thu Diệp - Vương Chi. Là bác sĩ chủ trị nam khoa của bệnh viện. Trước kia Dương Đào từng gặp Hạ Thu Diệp vài lần. Là một người phụ nữ rất ôn hòa. Nhưng ôn hòa chỉ là hiện tượng bề ngoài, thực tế trong xương cốt nhiệt tình như lửa. Nếu không cũng sẽ không mười sáu mười bảy tuổi đã chưa chồng mà chửa mang thai hai chị em. May mà gặp phải không phải trai đểu, nếu không thì rắc rối rồi. Sau này sinh hai chị em xong mới kết hôn với cha của chị em họ Hạ. Lúc đó hai chị em đều biết nâng váy cưới rồi.
"Dương Đào... cậu sao lại..." Vương Chi kinh ngạc nhìn Dương Đào. Thuận thế nhìn thân thể hắn.
Dương Đào sợ đến mức vội vàng che "đại gia hỏa" của mình, xoay người chạy biến, kết quả chổng mông về phía mẹ vợ. Vương Chi ôm ngực nhìn Dương Đào chật vật chạy về phòng con gái mình, nhịn không được lắc đầu. Con gái mình có phúc tính (tình dục) rồi, thân hình này thật tuyệt, cái kia cũng thật lớn.
Vương Chi một chút cũng không xấu hổ, đối với bà làm bác sĩ nam khoa, thứ này một năm không gặp một nghìn thì cũng có tám trăm. Thậm chí qua tay bà điều trị cũng không ít. Duy nhất một điểm xấu hổ chính là mẹ vợ nhìn thấy "cái đó" của con rể.
Dương Đào chạy đến phòng Hạ Thu Diệp nhảy phắt lên giường Hạ Thu Diệp, dọa Hạ Thu Diệp suýt chút nữa hét lên. Bị hắn một tay bịt miệng lại.
"Đừng hét, mẹ em đến rồi..." Dương Đào thấp giọng nói.
Hạ Thu Diệp sợ đến mức kinh hồn chưa định, quan trọng là cây hàng kia của Dương Đào cứ thế đạp lên tay nàng, quá bẩn rồi. Vội vàng bỏ tay ra, nhưng đã sờ qua rồi cảm giác mình không sạch sẽ nữa. Bất quá vừa nghe mẹ đến không dám hét nữa. Dương Đào vội vàng kéo một cái chăn che kín mình.
Quả nhiên mẹ vợ thuận theo khe cửa nhìn vào, thấy hai người ôm nhau cũng yên tâm gật đầu xoay người đi ra. Sáng sớm thế này không dậy, hiển nhiên tối hôm qua chiến đấu đến rất muộn, quá tốt rồi mình sắp có cháu bế rồi. Vương Chi hài lòng nghĩ.