Được nữ thần chủ động thủ dâm cho mình đương nhiên trong lòng cảm giác thập phần sướng, chỉ riêng cú này thôi thì rủi ro tối qua cũng đáng giá. Chỉ có điều cảm giác trên xác thịt thực sự không ra sao. Thực sự là nữ thần Hạ Thu Diệp một chút hàm lượng kỹ thuật cũng không có. Không còn cách nào khác Dương Đào chỉ có thể hạ tràng chỉ đạo. Dù sao nhục bổng là của mình sướng hay không sướng mình cảm nhận rõ nhất.
"Nắm chặt chút, dùng sức không sao đâu, không hỏng được đâu, không dùng sức không sướng..." Dương Đào chỉnh lại tư thế của mình, để nữ thần cầm thuận tay hơn một chút. Quả nhiên cảm giác tay nữ thần đột nhiên chặt hơn một chút, cô lấy đại nhục bổng của mình một trận thoải mái. Nhất là lúc lên xuống tuốt lộng Dương Đào nhịn không được rên rỉ, mạnh hơn vừa nãy nhiều.
"Thế này sao, lực độ thế nào có đau không?" Hạ Thu Diệp nhắm mắt nhẹ giọng hỏi. Cảm giác mình đang nắm một cây xúc xích nướng hỏa nhiệt vậy, cảm giác thật quái dị. Nghe tiếng Dương Đào phát ra tiếng hít hà khiến nàng cảm giác toàn thân ngứa ngáy. Dường như có một luồng lực lượng kỳ quái dũng động trong thân thể, nhịn không được kẹp chặt hai chân, bất quá cánh tay có chút mỏi rồi. Dù sao trước kia chưa từng làm động tác này, lần đầu tiên tốc độ và tần suất này nắm bắt không tốt.
"Lực độ vừa vặn, không đau, tốc độ nhanh hơn chút... phía trên mẫn cảm hơn chút..." Dương Đào nằm trên giường nhịn không được nói.
"Cái đó, tay em mỏi rồi, có thể đổi tay khác không..." Hạ Thu Diệp dừng động tác lại xấu hổ nói.
Loại chuyện này thế mà còn phải thỉnh thị, Dương Đào lần đầu tiên phát hiện một mặt đáng yêu của nữ thần. Nhất là còn nhắm mắt nói. Nhìn khuôn mặt đỏ như vải điều của nữ thần, và giọng nói run rẩy Dương Đào cảm thấy nên tiến thêm một bước khai phát một chút.
"Cái đó... kỳ thực em có thể ngồi dậy, hai tay cùng dùng, dù sao cái của anh rất thô, em có thể dùng được lực lượng..." Dương Đào tuần tuần thiện dụ (dẫn dắt từng bước).
Hạ Thu Diệp từ góc độ học thuật và vật lý suy nghĩ một chút về vấn đề này, hình như là như vậy, thế là một tay nắm lấy đại nhục bổng của Dương Đào tay kia chống thân thể thật sự ngồi dậy rồi, nhưng vẫn không dám mở mắt. Tìm chuẩn vị trí xong hai tay bắt đầu lên xuống nhanh chóng tuốt lộng đại nhục bổng của Dương Đào, quả nhiên tốt hơn vừa nãy nhiều. Bởi vì nữ thần có thể dùng được lực đạo nên tốc độ cũng tăng lên, Dương Đào cảm giác đại nhục bổng một trận thư sảng. Nhất là nằm mà nữ thần đang tuốt lộng nhục bổng cho mình, cái này tuyệt sướng nổ rồi.
Nhìn Hạ Thu Diệp vì vận động lên xuống cánh tay kéo theo hai bầu vú khổng lồ không ngừng lắc lư, Dương Đào thật muốn nắm lấy nhu niết một phen. Bất quá sợ làm nữ thần tức giận, mình ngay cả bước này cũng kiếm củi ba năm thiêu một giờ, cho nên sinh sinh nhịn xuống. Thế nhưng dụ hoặc vẫn không ngừng. Động tác của nữ thần càng lúc càng nhanh, cần phát lực, cho nên thân thể tiền khuynh (nghiêng về trước). Tuy rằng mặc quần ngủ nhưng hai cái mông thủy mật đào tròn trịa vẫn làm quần ngủ căng phồng lên, gợi cảm mười phần Dương Đào chỉ có thể cách không quan sát, tay dừng giữa không trung không dám động.
"Nga... dùng sức... sướng quá... thật sướng... chính là như vậy... tuyệt quá... lên trên một chút..." Dương Đào nhịn không được rên rỉ. Cảm giác đại nhục bổng của mình càng lúc càng bành trướng, trong lỗ sáo từng luồng dịch tiền liệt tuyến không ngừng chảy ra, làm tay Hạ Thu Diệp dính đầy, lại cũng có tác dụng bôi trơn.
"Là... ra rồi sao... có chút trơn trơn..." Nữ thần Hạ Thu Diệp thấp giọng run rẩy hỏi. Nàng ngửi thấy một mùi vị không tốt lắm, đây là mùi hormone cấp tốc phân tiết cộng thêm tiền liệt tuyến, mùi đàn ông đặc trưng. Nàng lần đầu tiên ngửi thấy khiến người ta có chút buồn nôn, nhưng cũng có chút rạo rực.
"Không có, đó là dịch bôi trơn tiết ra, đừng quản nó, tiếp tục... nga... sướng... tuyệt quá..." Dương Đào thấp giọng rên rỉ. Dọa Hạ Thu Diệp suýt chút nữa dừng lại.
"Anh... anh... đừng phát ra tiếng... mẹ em ở bên ngoài..." Hạ Thu Diệp thấp giọng nói.
"Được, vậy em cho anh sờ một cái..." Dương Đào đưa ra yêu cầu quá phận.
"Anh... anh người này thật quá đáng..." Hạ Thu Diệp cắn môi đỏ mặt nói. Mình đều nhượng bộ đến mức này rồi, thế mà còn muốn sờ mình. Bất quá dù sao cũng thế này rồi, sờ một cái thì sờ một cái hình như cũng chẳng có gì to tát.
"Nga... sướng... tuyệt quá... Thu Diệp... thật tuyệt..." Dương Đào cố ý phóng đại âm thanh rên rỉ.
Hạ Thu Diệp giật mình, người này sao lại không biết xấu hổ như vậy, lập tức dừng lại.
"Anh đừng như vậy, nếu không em không làm cho anh nữa..." Hạ Thu Diệp tức giận nói.
Đều đến nước này Dương Đào cũng không muốn ép nàng nữa, sau này còn nhiều thời gian cho nên hắn tiến một bước Dương Đào lùi một bước.
"Được rồi, anh nhẹ chút..." Dương Đào nói.
Động tác tiếp tục, Hạ Thu Diệp nhanh chóng tuốt lộng, Dương Đào thấp giọng rên rỉ. Khoái cảm càng lúc càng mãnh liệt cơ thể người nhịn không được căng cứng.
"Nhanh... nhanh... gia tốc... dùng sức... ra rồi..." Dương Đào thấp giọng rên rỉ căng cứng thân thể. Đại nhục bổng càng thêm kiên đĩnh nóng hổi. Hạ Thu Diệp mỏi lắm rồi, lần đầu tiên làm chuyện này không thạo lắm. Bất quá biết lúc này phải tăng tốc. Nhanh chóng tuốt lộng nhục bổng của Dương Đào, vì vận động kịch liệt cũng không thể không nhanh chóng thở dốc. Nàng còn chưa biết nguy hiểm ngay trước mắt.
Dương Đào hừ một tiếng trầm đục toàn thân căng cứng hai chân duỗi thẳng, hai tay gắt gao nắm lấy ga giường. Một luồng chất lỏng màu trắng bắn mạnh ra.
Hạ Thu Diệp cảm giác có luồng chất lỏng cường kính phun lên mặt mình, nóng hổi còn mang theo một mùi tanh nồng. Ngay sau đó nàng trong nháy mắt ý thức được đây là thứ gì rồi. Là tinh dịch của đàn ông. Quá kinh tởm rồi.
"A..." Một tiếng hét chói tai từ miệng Hạ Thu Diệp phát ra, nhưng Dương Đào phun không phải một luồng, luồng thứ hai ngay sau đó bắn tới. Vừa khéo phun vào trong miệng Hạ Thu Diệp.
"A..." Hạ Thu Diệp lại là một tiếng hét chói tai. Ngay sau đó là một trận nôn khan. Sau đó luồng thứ ba phun lên mắt. Hạ Thu Diệp cảm giác mình sắp chết rồi. Dương Đào cũng chấn kinh rồi mình thật sự không phải cố ý. Thực sự là không ngờ tới.
"Dương Đào tôi giết anh... nga..." Hạ Thu Diệp hét lên. Nhưng ngay sau đó là một trận nôn khan.
Nghe thấy tiếng động Vương Chi đang nấu cơm, tưởng con gái mình làm sao? Sao lại hét thảm thiết như vậy, vội vàng xông tới đẩy cửa ra nhìn, xoay người lại đóng cửa lại. Sáng sớm các con chơi lớn vậy sao? Không ngờ cô con gái lớn bình thường ra vẻ cao cao tại thượng cao lãnh của mình, thế mà chơi lớn như vậy. Chẳng phải là trong miệng bị phun chút chất lỏng sao, cái thứ đó ai chưa từng ăn. Cần gì đại kinh tiểu quái, sau này quen rồi là được. Phải luộc hai quả trứng gà cho con rể tương lai tẩm bổ mới được.