Virtus's Reader
Siêu cấp chủ thuê nhà

Chương 142: CHƯƠNG 141: NỮ THẦN CUỐI CÙNG CŨNG BIẾT MÙI VỊ NHÂN GIAN

"Đều đã sống chung rồi, trong nhà sao lại không chuẩn bị đồ của người ta?" Vương Chi vừa ăn cơm vừa hỏi Hạ Thu Diệp.

"Hừ, không có, không cho hắn tới, ghét chết đi được..." Hạ Thu Diệp lạnh lùng nói.

Kết quả chứng minh nữ thần có cao lãnh đến đâu trước mặt mẹ cũng trĩ nộn như đứa trẻ. Bị Vương Chi vỗ một cái vào mông. Đây là nói cái gì, vừa nãy còn thân mật với người ta giờ lại giận dỗi rồi, không lâu nữa chơi quá đáng một chút sao. Đợi con kết hôn sinh con hầu hạ muốn chơi thì sợ người ta không chơi với con nữa.

"Nói cái gì đấy, giận dỗi không xong rồi phải không." Vương Chi vỗ cho một cái, cao lãnh nữ thần Hạ Thu Diệp cũng chỉ có thể cúi đầu ăn cơm.

Kỳ thực Hạ Thu Diệp cũng mới 23 tuổi, căn bản không vội kết hôn sinh con, nhưng so với người phụ nữ mười sáu mười bảy tuổi đã sinh con như Vương Chi thì là muộn hơn nhiều. Hơn nữa Vương Chi với tư cách người từng trải, luôn cho rằng người đến tuổi nào thì nên làm việc của tuổi đó. Con gái mình ở độ tuổi thích hợp gặp được người thích hợp thì mau chóng kết hôn, sinh con, đừng kiểu cách tới kiểu cách lui để lại tiếc nuối về sau, cuối cùng gả cho một người các phương diện đều không bằng người này. Rất nhiều cô gái chẳng phải như vậy sao, luôn cảm thấy người trước mắt không thích hợp, luôn cảm thấy không thể tạm bợ, đợi đến đủ tuổi rồi thành gái ế. Không còn cách nào khác vẫn phải lấy người cuối cùng thì tạm bợ. Còn không bằng người ban đầu kia.

Bà lo lắng nhất chính là con gái mình phiêu lãng dẫn đến tâm lý kỳ vọng hư cao. Đây là điều tối kỵ, hạnh phúc không phải dùng giá cả để đo lường. Nhà mình không thiếu tiền cũng không cần con rể có tiền có thế, chỉ cần là người đàng hoàng có chí tiến thủ là được. Dương Đào yêu đương với Hạ Thu Diệp bốn năm năm rồi, đứa trẻ này thật thà bổn phận là người có thể thác phó. Hơn nữa chồng mình đã qua đời, ba người phụ nữ Hạ gia cần có một người đàn ông đứng mũi chịu sào. Dương Đào có thể, là một ứng cử viên thích hợp. Vạn nhất tìm đến một kẻ lang tâm cẩu phế, mấy người Hạ gia này không đủ để họa hại. Nào biết Dương Đào cũng là một tai họa, cứ muốn họa hại con gái bà đây.

Mẹ vợ nhìn con rể tự nhiên là vui vẻ, Dương Đào cảm thấy nhất định phải tạo quan hệ tốt với bà mẹ vợ này, ít nhất có thể trấn áp nữ thần. Quan sát khí vận của bà một chút. Kết quả giật nảy mình.

Vương Chi, tài vận trung đẳng, phúc vận trung đẳng, quan vận trung hạ đẳng, đào hoa vận trung hạ đẳng. Người phụ nữ như vậy coi như là vận tốt rồi, cả đời này có từ một ngàn vạn đến một trăm triệu tài sản. Xem ra Hạ gia không thiếu tiền. Phúc vận trung đẳng cũng coi như một đời hạnh phúc. Thế mà còn có quan vận, bà là bác sĩ khả năng ở bệnh viện có chức danh hoặc chức vụ. Đào hoa vận trung hạ đẳng, cũng có nghĩa là bà không phải một bạn đời.

Tỉ mỉ nhìn thoáng qua đào hoa vận của Vương Chi, Dương Đào thuần túy tò mò. Bên trên một dòng chữ nhỏ hiện ra, kết quả làm Dương Đào chấn kinh một chút. Không ngờ bà mẹ vợ này lại là loại người này. Đào hoa vận của Vương Chi hiển thị đích xác đến hiện tại chỉ có hai người đàn ông, bất quá hai người đàn ông này là dây dưa cùng một chỗ đồng thời tồn tại. Tuy rằng đều là chuyện mười mấy năm trước rồi. Bất quá vẫn không qua được mắt Dương Đào. Cũng có nghĩa là Vương Chi khi ở bên cạnh cha của Hạ Thu Diệp thế mà còn có một tình nhân cố định. Bất quá hai bạn đời này hầu như biến mất tại cùng một thời điểm, cũng có nghĩa là năm đó nhất định xảy ra chuyện rồi. Nếu không không đến mức như thế, sau đó đào hoa vận của Vương Chi liền kết thúc.

Dương Đào thật sâu chấn kinh một chút, thuận thế kiểm tra khí tức thân thể bà một chút, phát hiện thế mà ở vị trí tử cung có một khối bóng đen, thậm chí ảnh hưởng đến âm đạo của bà. Bất quá đây là mẹ vợ tương lai mình cũng không tiện nói gì. Tương lai có cơ hội thì trị liệu một chút, bất quá hiện tại vẫn là không nói thì hơn có chút xấu hổ.

Cơm sáng ăn xong, bữa sáng này có chút muộn. Vừa khéo qua giờ cao điểm buổi sáng. Rất nhanh người giao hàng đã đến. Tưởng Y Y cũng không biết Dương Đào thích kiểu gì liền mang thêm mấy bộ, vừa khéo bị Vương Chi giữ lại bên chỗ Hạ Thu Diệp. Dương Đào rốt cuộc không cần cởi truồng nữa, thay quần áo xong định đi. Kết quả Vương Chi đâu chịu buông tha hắn, cái sức lao động miễn phí này. Lập tức dẫn Hạ Thu Diệp và Dương Đào ra ngoài mua sắm, hai cô con gái sinh hoạt đều không ra sao, đồ dự trữ trong nhà không đủ rồi. Vừa khéo Dương Đào ở đây thì kéo đi cùng.

Dương Đào lái chiếc Panamera chở mẹ vợ Vương Chi và cô bạn gái chưa chia tay Hạ Thu Diệp đi thẳng đến trung tâm thương mại mua đồ. Đều là một số đồ dùng sinh hoạt. Đối với sự cần cù tỉ mỉ của Dương Đào khiến Vương Chi vô cùng hài lòng. Hạ Thu Diệp lạnh mặt nhưng không có tính khí lớn như vậy nữa. Nhân lúc Vương Chi đi chọn đồ Hạ Thu Diệp nhéo Dương Đào.

"Anh sao lại đáng ghét như vậy, không nhắc nhở một chút. Bẩn chết đi được, buồn nôn..." Hạ Thu Diệp vừa nhéo Dương Đào vừa nói.

Dương Đào vội vàng trên mặt lộ ra thần tình thống khổ, thực tế chút lực lượng này đối với hắn mà nói một chút ý nghĩa không có như gãi ngứa. "Võ thuật đại sư" gia thân tuy rằng chưa thể đao thương bất nhập, nhưng tuyệt đối là phòng hộ lực nhất lưu.

"Bao nhiêu năm nay lần đầu tiên, anh cũng không khống chế được, anh làm sao biết có thể phun xa như vậy." Dương Đào cảm kích bán thảm (giả vờ đáng thương).

Sự chuyển biến của Hạ Thu Diệp khiến hắn rất vui. Có chút ý tứ liếc mắt đưa tình ở bên trong rồi. Trước kia đừng nói cái này, ngay cả nhìn thêm một cái cũng lười.

"Anh còn nói, anh còn nói... không có lần sau đâu..." Hạ Thu Diệp không vui nói. Tuy rằng nói như vậy, nhưng chuyện này không có buồn nôn như trong tưởng tượng, hơn nữa làm xong trong thân thể mình dường như có xung động gì đó, cảm giác không giống như lúc bị em gái dùng đồ giả làm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!