Đường Lam vẻn vẹn bị Dương Đào cắm qua một lần, đã thích ứng với đại gia hỏa của Dương Đào. Không hổ là danh khí Long Hấp Thủy. Vốn dĩ đây là lần thứ hai, Dương Đào còn cẩn thận chút nhưng phát hiện căn bản không cần thiết, tiểu nhục huyệt này của Đường Lam năng lực thích ứng phi thường mạnh. Bị mình làm một lần đã thích ứng rồi, hiện tại hoàn toàn cắm vào tí nào cũng không thành vấn đề, hơn nữa Đường Lam không có thần tình thống khổ đều là hưởng thụ.
Điều này khiến Dương Đào cảm giác sảng khoái tràn trề, nhất là tiểu nhục huyệt này sau khi cắm vào nhục bổng của mình bị bao bọc chặt chẽ hấp dẫn, dường như có vô số cái miệng nhỏ mút mát liếm lộng nhục bổng của mình. Khiến người ta thoải mái muốn một cái bắn luôn. Đây cũng chính là Dương Đào thiên phú dị bẩm, đổi lại người khác hai cái đã xuất tinh sớm rồi. Thật không biết chồng trước của bà làm sao chịu đựng được.
Dương Đào lần này không khách khí nữa, nắm lấy thịt mềm trên eo Đường Lam bắt đầu dùng sức xung kích. Tiếng va chạm "bạch bạch" đã cấp tốc vang lên. Từ khi có sự gia trì của Võ thuật đại sư thể lực và kỹ xảo của Dương Đào mười phần. Tiếng va chạm "bạch bạch" nhanh chóng, cây đại nhục bổng kia nhanh chóng tiến xuất trong tiểu mật huyệt của Đường Lam. Vốn dĩ vì nhục bổng quá thô to căng ra hai cánh môi âm hộ hoàn toàn thành hình chữ O mỏng manh, bọc trên đại nhục bổng của Dương Đào, hiện tại hoàn toàn đang cấp tốc phiên cổn (lật qua lật lại). Từng luồng dịch thể bị đại nhục bổng mang ra bị âm thần ma sát xuống dịch thể xung quanh không ngừng tăng nhiều. Thuận theo âm thần chảy xuống nhỏ giọt lên quần.
Đường Lam phát hiện mình mắc lừa rồi, đứa em trai hư hỏng này đâu phải là sắp bắn, rõ ràng là tăng tốc độ.
"A... nga... ân... người xấu... em trai hư... nga... xong đời rồi..." Đường Lam thấp giọng rên rỉ, thân thể bị Dương Đào va chạm giống như bị ấn vào gậy rung gắn động cơ vậy, không ngừng run rẩy. Tiếng va chạm truyền đến trên mông cong, từ lúc đầu là tiếng "bạch bạch" đến hiện tại là tiếng "pia pia", từng trận dịch thể bị va chạm tán ra trên mông cong.
Dương Đào giống như máy đóng cọc hình người xung kích, dùng đại nhục bổng không ngừng ma sát tiểu nộn huyệt Long Hấp Thủy của bà. Long Hấp Thủy này là danh khí, càng đâm rút kích thích thì nước càng nhiều, cũng giống như đầm lầy càng ẩm ướt thì lực hấp dẫn càng mạnh. Cho nên Dương Đào nhanh chóng đâm rút bên trong tiểu huyệt nhiều nước rồi, cảm giác lực hấp dẫn và lực ma sát càng lúc càng mạnh. Đại nhục bổng bị thịt non bên trong tiểu huyệt quấn quanh bao bọc mút mát. Từng trận khoái cảm truyền khắp toàn thân. Khiến hắn nhịn không được muốn bắn ra, hét lên.
Dương Đào mang theo khoái cảm, trên thịt non của tiểu mật huyệt đều là thần kinh, bị Dương Đào kích thích như vậy, càng thêm khoái cảm mười phần chính là Đường Lam. Bất quá hắn sinh sinh nhịn được, lần trước chỉ lo chơi, không có cuối cùng khai phát ra cực trí của cái tiểu nhục huyệt này là dạng gì. Lần này nhất định phải xem xem bị thao đến cực trí là dáng vẻ gì. Cho nên hai chân phát lực, hai tay nắm lấy vẫn "bạch bạch" xung kích. Hơn nữa ba nông một sâu, lúc nhanh lúc chậm.
"A... nga... xong đời rồi... xong đời rồi... không cần nữa... trời ạ... Tiểu Đào... không cần nữa... quá hư rồi... cậu... cậu... mau bắn đi..." Đường Lam hai tay nắm lấy hòn non bộ lắc đầu quầy quậy thấp giọng rên rỉ, cầu xin. Sướng nổ rồi, bà cảm thấy mình không chịu nổi nữa. Không những hai chân run rẩy toàn thân đều đang run rẩy. Bị cây nhục bổng kia làm cho toàn thân ngứa ngáy, từng luồng mồ hôi từ bên trong thấm ra ngoài.
Đường Lam cảm giác mình sắp bị thao đến đứng không vững rồi, nhưng thân thể bà thiên thiên không khống chế được vặn vẹo, mông cong kẹp chặt đùi duỗi thẳng, tiểu mật huyệt liều mạng mấp máy mút mát. Từng luồng dịch thể nhanh chóng lấp đầy tiểu huyệt, tiếng "cô cô" lần nữa truyền đến. Dương Đào từng trận va chạm tạo ra từng trận sóng mông dập dềnh, mỗi lần va chạm kéo theo một trận lắc lư trước sau của Đường Lam, hai bầu vú khổng lồ treo trước ngực cũng theo đó không ngừng lắc lư.
Rốt cuộc năm phút sau cao trào thứ hai của Đường Lam đến. Dương Đào cảm giác thịt non bên trong tiểu mật huyệt cấp tốc mấp máy. Cô chặt lấy đại nhục bổng của mình. Ngay sau đó lại mở ra, một luồng dịch thể đỉnh vào đại nhục bổng của mình cứ thế phun ra ngoài. Cơ hội đến rồi, Dương Đào nắm chặt eo Đường Lam tự mình hai chân bám đất eo dùng lực, bắt đầu cấp tốc đâm rút, đem dịch thể phun ra đỗi ngược trở lại. Đương nhiên là không chặn được, dịch thể chỉ có thể cưỡng ép thuận theo khe hở phun xạ ra ngoài. Cho nên khoảnh khắc nhục bổng của Dương Đào rút ra dịch thể "xì xì" phun ra, khoảnh khắc cắm vào dịch thể bị đỉnh trở lại. Cứ như vậy tiếng va chạm "bạch bạch", dịch thể "ào ào" phun đầy lên tinh hoàn và bụng dưới của Dương Đào, sau đó thuận theo tinh hoàn và đùi Đường Lam chảy xuống tạo thành một dòng suối thác nước.
"A... em trai hư... cậu lừa chị... trời ạ... trời ạ... a... nổ tung rồi... sắp bay rồi... a Tiểu Đào... em thật hung mãnh..." Đường Lam cảm giác mình không chịu nổi nữa. Loại khoái cảm như nổ tung này, bình sinh chưa từng có, loại cảm giác thỏa mãn này cũng chưa từng có. Lần đầu tiên trong đời có được sự giải phóng khoái cảm như vậy, bất quá khoái cảm đến quá bạo liệt khiến bà cảm giác hai chân mình bủn rủn.
Dương Đào cũng cảm giác sướng nổ rồi, nếu Hứa Như Yên bị tấn công như vậy sớm đã trợn trắng mắt rồi, nhưng Đường Lam không những có thể chịu đựng còn có thể duy trì tư thế này, hơn nữa trong tình huống cao trào phun nước bị mình càng thêm kịch liệt xung kích, Đường Lam trong miệng hét lên sắp nổ tung rồi, thân thể cũng theo đó run rẩy.