Sáng sớm hôm sau ngủ dậy, Đường Lam cảm giác toàn thân thoải mái, vươn vai một cái càng thấy sảng khoái cả người. Lúc rửa mặt kinh ngạc phát hiện những vết nám trên mặt mình ban đầu đều đã mờ đi rất nhiều. Thậm chí da mông trên người cũng trơn bóng trắng nõn hơn một chút. Đặc biệt là những chỗ sừng hóa do năm tháng để lại đều nhẹ đi rất nhiều. Chẳng lẽ được đàn ông tư nhuận lại có hiệu quả này? Đường Lam trong lòng thầm nghĩ, hồi vị lại sự mỹ diệu hôm qua.
Hứa Như Yên sáng sớm rời giường rửa mặt soi gương phát hiện quả nhiên những tì vết nhỏ trên da mặt hôm qua đã biến mất. Cả khuôn mặt đều trơn bóng mọng nước, đồ vật của ông chồng xấu xa này thật sự rất bổ dưỡng. Lần sau có nên ép nhiều một chút không, dù sao hắn hình như lúc nào cũng có thể cứng, mỗi lần phun đều không ít.
Chỉ có Tưởng Y Y lúc dậy thì hai mắt thâm quầng ủ rũ.
"Như Yên tỷ, hai người buổi tối có thể nhỏ tiếng chút không, biết là tỷ sướng, hét to như vậy làm gì, em vẫn là hoàng hoa đại tiểu thư a. Kích thích quá..." Tưởng Y Y hôm nay thật sự bị tra tấn đủ đường, hôm nay một chút cũng không rụt rè nữa, trực tiếp lười biếng nằm bò lên vai Hứa Như Yên làm nũng.
"Nhìn xem da mặt tỷ thế nào?" Hứa Như Yên không trả lời nàng mà ngược lại khoe khuôn mặt của mình.
Tưởng Y Y nhìn một cái liền lập tức tỉnh táo. Phụ nữ theo năm tháng tăng lên da dẻ sẽ dần dần nảy sinh biến hóa, cho dù ngươi dùng mỹ phẩm đắt tiền đến đâu cũng không thể nào so được với hàng nguyên bản mười bảy mười tám tuổi. Tưởng Y Y hơn hai mươi tuổi nhưng đã vô cùng chú ý chăm sóc da. Nhưng gặp quỷ rồi, rõ ràng Hứa Như Yên lớn hơn mình mấy tuổi mà da dẻ lại giống như mình lúc mười mấy tuổi, cảm giác mọng nước búng ra sữa, sờ vào càng là trơn bóng không tì vết. Hơn nữa cả khuôn mặt không có một góc chết nào.
"Tỷ tỷ, tỷ làm thế nào vậy? Dùng mặt nạ gì, giới thiệu cho em với." Tưởng Y Y hưng phấn nói.
"Được a, tỷ nói cho em biết, em ngàn vạn lần đừng nói cho người khác..." Hứa Như Yên nói rồi ghé vào tai Tưởng Y Y nhẹ nhàng thốt ra hai chữ.
"Đàn ông..."
Hứa Như Yên nói xong cười bỏ đi. Tưởng Y Y lúc này mới phản ứng lại.
"Như Yên tỷ, tỷ đúng là đại sắc lang, quả nhiên là tặc tâm bất tử. Tỷ đợi đã... em không đùa với tỷ, tỷ dùng phương pháp bảo dưỡng gì..." Tưởng Y Y không chịu tin tưởng bám lấy Hứa Như Yên đòi bí phương. Một khuôn mặt thanh xuân thì người phụ nữ nào mà không hướng tới.
Dương Đào ngủ đến tự nhiên tỉnh, không chịu nổi vợ chồng Tần Tri thúc giục bèn lái xe đi một chuyến đến nhà Tần Tri kiểm tra thân thể Dương Dung. Chẳng có việc gì, sắc mặt người ta cũng tốt rồi, ăn gì cũng ngon đi đường hổ hổ sinh phong, một buổi sáng đi bộ ba cây số Tần Tri cảm giác mình còn đuổi không kịp nàng.
Dương Thần triệt để không hiểu nổi, mỗi ngày kiểm tra thân thể là công việc của nàng. Nhưng căn bản không cần kiểm tra, dùng mắt thường cũng có thể thấy biểu tỷ mình thân thể thập phần khỏe mạnh. Còn cường hãn hơn cả bà bầu bình thường. Đây chính là người mấy ngày trước suýt chút nữa không giữ được con không nói, thậm chí ngay cả mạng mình cũng suýt mất, hiện tại với mấy ngày trước căn bản là hai người khác nhau.
"Dương đại phu, anh rốt cuộc dùng phương pháp gì?" Dương Thần lần này rất khách khí, trực tiếp gọi là đại phu.
"Không thể nói, không có ý nghĩa áp dụng phổ biến. Cô cũng không cần quấn lấy tôi, phương pháp này có thể dùng trên người biểu tỷ cô, nhưng không thể phổ cập. Y học không thể phổ cập không phải là y học chân chính. Cho nên cô cũng không cần gọi tôi là đại phu, tôi không phải hành nghề y." Dương Đào trực tiếp nói, để cô nàng mỹ nữ năm trăm năm trước cùng một nhà này mau chóng chết cái tâm đó đi.
"Bất kỳ y học nào trước khi xuất hiện đều là thực nghiệm, chỉ cần có hằng tâm không ngừng thực nghiệm sẽ cuối cùng tạo phúc cho xã hội, tôi có quyết tâm này." Dương Thần kiên quyết nói.
Nhất thời Dương Đào có chút kinh ngạc, thật là một cô nương tốt có tinh thần trách nhiệm. Bất quá càng là người như vậy càng khó giải thích hoặc là khó từ chối. Trong cuộc sống ngàn vạn lần phải cẩn thận những kẻ mở miệng là nhân nghĩa đạo đức, ngậm miệng là vì toàn nhân loại. Bởi vì bất luận thật giả loại người này đều có mục đích to lớn, đó chính là bắt ngươi miễn phí cống hiến cho toàn nhân loại. Kẻ lừa đảo là vì trục lợi lừa không thành thì sẽ ra tay. Những kẻ thánh mẫu chân chính của thế giới bọn họ thật sự có thể vì thế giới mà cống hiến chính mình, đương nhiên lúc cần thiết cũng có thể cống hiến luôn cả ngươi.
Đáng tiếc Dương Đào không phải là một người có tinh thần trách nhiệm với hòa bình thế giới, sẽ không vô duyên vô cớ miễn phí công khai chuyên lợi của mình. Đương nhiên nếu hắn có thứ đó, hắn là một người cực độ ích kỷ, huống chi phương pháp trị liệu kia của hắn căn bản người khác không làm được cũng sẽ không học được.
"Tôi khám bệnh cho người ta, hai mươi vạn tệ một lần, nể tình tinh thần trách nhiệm xã hội của cô giảm giá cho cô một nửa còn mười vạn tệ. Tôi chỉ trị liệu cho cô một lần, có thể học được bí mật trong đó hay không xem bản lĩnh của cô rồi. Sau này đừng quấn lấy tôi hỏi vấn đề cá nhân này nữa." Dương Đào nói.
Dương Thần nghĩ cũng không nghĩ liền đáp ứng.
"Được, mười vạn tệ tôi vẫn còn, tôi cần chuẩn bị gì. Cần gây mê không? Vậy phải đến bệnh viện." Dương Thần nói.
"Không cần, cô đứng yên đừng động đậy tôi chỉ cần vuốt ve xương chậu của cô là được. Đương nhiên cũng có thể cần đến mông hoặc gốc đùi, cô đừng tưởng tôi đang giở trò lưu manh là được." Dương Đào cười nói.
Dương Thần vừa nghe hồ nghi nhìn hắn, tên này không phải thật sự muốn giở trò lưu manh chứ. Còn cần gốc đùi, vậy chẳng phải khoảng cách đến bộ vị tư mật của mình rất gần rồi sao?
"Có thể, bất quá tôi muốn biểu tỷ và tỷ phu có mặt." Dương Thần kiên quyết nói. Nếu Dương Đào không đồng ý, chắc chắn là có tâm tư bất chính.