Dương Thần rất xấu hổ, nàng là đến thảo luận y học. Kết quả mình chỉ lo hưởng thụ mà quên mất chuyện này. Nhưng cảm giác thân nhẹ như yến quá tuyệt vời. Không cần làm kiểm tra nàng cũng biết mình khẳng định là khỏi rồi. Nhưng đây là nguyên lý gì?
"Anh dùng là khí công sao? Hay là xoa bóp?" Dương Thần đỏ mặt hỏi. Đoán chừng từ vựng trung y nghèo nàn của nàng cũng không nghĩ ra lý luận gì khác.
"Mười vạn tệ nhớ chuyển khoản, còn phải ước định là sau này không hỏi nữa." Dương Đào đi rửa tay xong đi ra nói.
Nhìn Dương Đào rửa tay sắc mặt Dương Thần càng đỏ hơn, bởi vì bàn tay này vừa rồi cắm vào khe mông của mình. Cách quần cũng không bẩn anh rửa tay làm gì? Dương Thần trong lòng có quỷ nghĩ thầm. Tại sao trong lòng có quỷ, bởi vì nàng tự biết quần lót của mình ướt rồi. Vừa rồi bị vuốt ve kích thích là một phương diện, quần áo ép vào nơi đó làm chảy ra không ít nước. Đây là phản ứng sinh lý bình thường, Dương Thần tự an ủi mình nói. Nhưng có đôi khi càng giải thích càng là trong lòng có quỷ. Chỉ có thể tạm thời nghĩ như vậy.
Dương Dung cũng xác định lại thân thể của Dương Thần. Dương Thần tự mình cũng xác định, làm một bác sĩ căn bản không cần kiểm tra, cũng biết vết thương của mình đã khỏi. Cảm giác đó sẽ không lừa người. Dương Dung cảm thấy thật sự rất thần kỳ không hổ là Dương Đại Sư.
Tần Tri lại kéo Dương Đào sang một bên.
"Dương Đại Sư, gần đây cậu đắc tội với Lâm Uông Dương sao?" Tần Tri hỏi.
"Tôi đắc tội cha hắn, thuận tiện đắc tội hắn cũng bình thường. Sao vậy?" Dương Đào hỏi.
"Tôi nghe nói gần đây hắn chiêu mộ mấy tay đấm quyền chui, rêu rao muốn tìm cậu gây phiền phức." Tần Tri nhắc nhở nói.
"Đa tạ Tần đại ca nhắc nhở, tôi đang đợi hắn đây. Yên tâm tôi trong lòng tự có chừng mực." Dương Đào nói.
Nghe Dương Đào gọi mình là Tần đại ca, Tần Tri trong lòng có chút kích động. Việc mình làm rốt cuộc không uổng phí, Dương Đào Đại Sư này coi như đã kết giao được.
"Dương Đại Sư phải cẩn thận, bọn đánh quyền chui không giảng quy tắc, đường lối rất dã man. Có cần tôi tìm mấy cao thủ ngoại địa bảo vệ cậu không." Tần Tri nói.
"Không cần Tần đại ca, anh biết bọn họ ở đâu không? Đừng đợi bọn họ tìm tôi nữa, tôi đi tìm bọn họ..." Dương Đào nói rồi đưa tay ấn lên bàn, đợi đến khi nhấc tay lên trên mặt bàn gỗ đào thượng hạng lưu lại một dấu tay rõ ràng.
Tần Tri thật muốn phun ra một câu "đù má", đây là võ lâm cao thủ trong truyền thuyết sao? Bất quá chợt nghĩ đến, cái bàn này mình nhất định phải giữ kỹ. Dương Đại Sư có bản lĩnh thật sự sớm muộn gì cũng thành danh, đến lúc đó cái bàn này chính là đồ tốt rồi.
"Dương Đại Sư hảo bản lĩnh, tôi tìm người hỏi thăm, sau đó báo cho cậu." Tần Tri cũng là thương nhân lão luyện, kinh thán một chút rồi bất động thanh sắc nói.
Dương Đào rời khỏi nhà Tần Tri, tự nhiên lái xe chạy thẳng đến chỗ làm việc của Hạ Thu Diệp, giáo viên trường múa tự nhiên phải đi làm. Hạ Tuyết Mạt phải làm ca chiều tối không cần gấp gáp qua đó. Hắn sợ là tên khốn Lâm Uông Dương kia tìm Hạ Thu Diệp gây phiền phức.
Đến trường múa phát hiện Hạ Thu Diệp đang lên lớp, quần múa màu đen, áo bó sát eo, làm nổi bật hai quả cầu thịt vĩ đại. Cả người thư thái làm động tác tiến hành chỉ đạo. Bên cạnh có mấy phụ huynh đang đứng xem. Có người đang xem con, có nam phụ huynh thuần túy là đến xem cô giáo.
Dương Đào cũng đứng thẳng tắp trong góc nhìn Hạ Thu Diệp thần thái thư thái, động tác nhẹ nhàng dạy các bạn nhỏ. Cả đám bạn nhỏ cũng như một đàn thiên nga con đi theo cô giáo làm động tác. Một đàn thiên nga con đi theo một con thiên nga xinh đẹp trưởng thành.
Nhìn thấy Dương Đào đến, Hạ Thu Diệp tuy vẫn giữ vẻ cao lãnh thường ngày, nhưng vẫn gật đầu với Dương Đào. Dương Đào nội tâm thập phần hưng phấn nhưng vẫn chỉ nhàn nhạt gật đầu. Mãi cho đến hơn một tiếng sau giờ học kết thúc, bọn trẻ lần lượt được đón về, cũng có mấy lão đàn ông cố ý sán lại gần Hạ Thu Diệp làm quen, hỏi vấn đề của con nhưng lại cố ý khoe chìa khóa xe của mình.
Hạ Thu Diệp lạnh lùng trả lời vấn đề, ôn nhu tiến hành chỉ đạo. Luôn không cho bất cứ ai cơ hội, sẽ không cho bất cứ ai WeChat. Sau khi tất cả phụ huynh rời đi Hạ Thu Diệp đi đến bên cạnh Dương Đào.
"Sao anh lại đến đây?" Hạ Thu Diệp vẫn giọng điệu thanh lãnh kia hỏi. Bất quá có thể chủ động hỏi vấn đề là tốt rồi.
"Không có gì, nhớ em nên qua thăm em." Dương Đào cười nói.
Sau đó là lạnh trường, Hạ Thu Diệp không biết nói chuyện phiếm lắm, Dương Đào cũng không biết nói gì.
"Không được nhớ em gái tôi." Trầm mặc một lúc Hạ Thu Diệp thấp giọng nói.
Hả? Dương Đào thầm nghĩ sao lại là câu này. Hắn đâu biết hai chị em đã vào tối qua đem tâm tư xấu xa của hắn nghĩ thông suốt rồi. Đây chính là một tên đại sắc lang tham lam. Tuy rằng đã cùng em gái đạt thành thống nhất chiến tuyến, không thể để hắn chiếm tiện nghi cùng lắm chỉ là dùng tay sục. Nhưng trong tình huống không phá hoại chiến tuyến thống nhất này, Hạ Thu Diệp cảm thấy vẫn phải nói ra lời muốn nói. Ngươi nghĩ hai người quá vô sỉ, lúc này ở cùng ta, tuy rằng không có chủ đề, nhưng không thể nghĩ đến em gái ta.
Dương Đào thầm nghĩ em đoán chuẩn thật, anh thật sự đang nghĩ đến con yêu tinh nhỏ đó.
"Anh thật đúng là đang nghĩ đến cô ấy, em bảo cô ấy cẩn thận chút." Dương Đào nói.
"Cái gì? Hắn muốn làm gì?" Hạ Thu Diệp hỏi.
"Không quan trọng, đợi anh biết bọn họ ở đâu sẽ trực tiếp tìm tới cửa. Anh lo lắng là Mạnh Hạo Điền." Dương Đào nói.