Chết người là mảnh đất này vẫn là đất nông nghiệp, cần đả thông quan hệ quá nhiều. Dương Đào chỉ phát hiện giá trị tiềm năng của mảnh đất này còn những việc khác không phải chuyên môn của hắn. Phó Hằng và Trương Kiến Lâm đau đầu.
"Đất cứ lấy trước đã, có thể không cần thay đổi tính chất sử dụng đất chúng ta xây một cái nông trang sinh thái." Trương Kiến Lâm vỗ đùi nói.
"Có lý, cứ lấy đất về tay trước đã." Phó Hằng gật đầu đáp ứng, tuy rằng làm như vậy hậu hoạn vô cùng nhưng chung quy vẫn là lấy đất trước đã.
Dương Đào lại gọi điện thoại cho Hứa Như Yên.
"Tỷ, có khoản đầu tư chắc chắn lời không lỗ, có thể gấp đôi có bao nhiêu tiền nhàn rỗi?" Dương Đào hỏi trong điện thoại.
Dương Đào nói chắc chắn lời không lỗ Hứa Như Yên là tin tưởng, bất quá nàng cần vốn để tái cơ cấu công ty không ít. Cho nên trông cậy nàng bỏ ra bao nhiêu tiền thì không khả năng lắm. Nhưng Hứa Như Yên làm việc rất chắc chắn bất luận là xuất thân gia đình mưa dầm thấm đất hay là lăn lộn thương trường bao nhiêu năm nay. Gặp chuyện không hoảng, tự nhiên có cách. Bất quá chuyện này trong điện thoại không thể nói quá rõ ràng, thế là mấy người hẹn một chỗ hơi kín đáo chút để bàn bạc.
Kỳ thực là ba người đang bàn, Dương Đào căn bản chính là đang làm linh vật. Bởi vì đây không phải chuyện trong lĩnh vực chuyên môn của hắn. Ba ức không phải con số nhỏ, hơn nữa cần đả thông quan hệ không ít. Cho nên quyết định chia sẻ chi phí. Người làm ăn đều biết đừng vọng tưởng ăn một mình, đặc biệt là lúc đầu tư có rủi ro. Chia sẻ rủi ro là thao tác tất nhiên. Tuy rằng mọi người đều tin tưởng Dương Đào nhưng ván cờ bên ngoài mảnh đất này e rằng không thiếu được. Đây không phải Dương Đào có thể khống chế.
Thế là Tần Tri, Lưu Kình Tùng đều được gọi đến, mấy tay làm bất động sản này cộng thêm Hứa Như Yên bắt đầu đàm phán. Tần Tri nhìn Dương Đào có chút oán trách chuyện này tại sao không tìm mình đầu tiên? Lưu Kình Tùng rất hưng phấn. Toàn bộ quá trình đàm phán Hứa Như Yên cử trọng nhược khinh, bình tĩnh ung dung, giọng điệu không nhanh không chậm cũng không đốt đốt bức người cứ như vậy nhàn nhạt. Tuy rằng nói ít nhưng mỗi câu đều điểm vào chỗ yếu hại, đến nỗi mấy người đàn ông đều không coi nàng là phụ nữ, trực tiếp coi thành đối thủ ngang tài ngang sức để đàm phán.
Cuối cùng sau khi tính toán và đàm phán, bắt đầu giao thoa nắm giữ cổ phần rót vốn. Hứa Như Yên cam kết nhượng lại 30% cổ phần sau khi tái cơ cấu công ty, đổi lấy sáu ngàn vạn vốn. Cộng thêm ba ngàn vạn của Dương Đào chiếm cổ phần 25%. 75% còn lại mấy người kia chia nhau. Dương Đào không hiểu, tại sao đất định giá ba ức, sau khi gọi vốn lại biến thành gần bốn ức. Nhưng sau khi thành lập công ty vốn đăng ký lại là mười ức, mọi người thực góp ba ức sáu ngàn vạn. Mánh khóe trong đó hắn không hiểu nhưng nhìn mấy người này vui vẻ hắn cũng vui vẻ theo.
Đàm phán kết thúc Phó Hằng nhìn Hứa Như Yên lắc đầu liên tục, người phụ nữ này thật lợi hại, lần đầu tiên làm ăn coi như là lĩnh giáo rồi. Người phụ nữ này tuyệt đối không phải bình hoa, trước kia nghe nói lợi hại hôm nay rốt cuộc kiến thức được rồi. Sau đó nàng lại đàm phán riêng với Phó Hằng rất lâu. Phó Hằng cuối cùng đáp ứng Dương Đào một số việc. Dương Đào cũng đáp ứng sau này miễn phí giúp hắn mấy lần.
Ăn xong cơm tối mọi người ai nấy giải tán, Hứa Như Yên vì uống rượu nên sắc mặt ửng hồng. Hai người ngồi trên xích đu ở hậu viện rúc vào nhau.
"Cậu nhóc xấu xa này, ở đâu ra nhiều tiền thế?" Hứa Như Yên dựa vào vai Dương Đào hỏi.
Hứa Như Yên lúc đàm phán rót vốn thì lôi lệ phong hành, phách lực mười phần, là một nữ tổng tài bá đạo hoàn toàn. Nhưng hiện tại dựa vào vai Dương Đào lại biến thành người phụ nữ nhỏ bé ở nhà ôn nhu hiền huệ. Giống như lúc dọn dẹp vệ sinh vô tình phát hiện một khoản quỹ đen, hiện tại bắt đầu tra hỏi.
Dương Đào ôm eo nhỏ của Hứa Như Yên, khóe miệng treo nụ cười.
"Có đôi khi em cảm thấy em quá vô sỉ rồi, biệt thự này là tỷ tỷ mua cho em đến giờ vẫn chưa trả hết. Hiện tại không những chiếm biệt thự còn chiếm thân xác tỷ tỷ. Luôn cảm thấy mình ăn cơm mềm này có chút cứng. Liền nghĩ kiếm chút tiền, cho nên lần trước công ty xảy ra chuyện tiết lộ tin tức cho Trương Kiến Lâm. Tỷ có giận không." Dương Đào cũng không giấu giếm nói.
"Sao không muốn ăn cơm mềm của tỷ nữa? Hay là muốn tỷ chia cổ phần cho cậu?" Hứa Như Yên khẽ hỏi.
"Em không nói cho tỷ biết làm động tác nhỏ chính là sợ tỷ biết, cơm mềm của tỷ tỷ em chỉ cần có thể cứng thì không thể nào buông tha. Cổ phần gì đó em cũng không có ý nghĩ. Bất quá đàn ông luôn phải có chút quỹ đen a." Dương Đào vuốt ve eo nhỏ của Hứa Như Yên nói.
"Đàn ông các cậu a, luôn có những ý nghĩ kỳ quái, bất quá có chí tiến thủ là đúng. Chuyện lần này may nhờ có cậu đợi đến khi công ty chỉnh hợp xong xuôi tỷ cho cậu 30% cổ phần." Hứa Như Yên nói.
Cái này làm Dương Đào giật mình.
"Như Yên tỷ em không có ý đó, tiền này em không lấy nữa đều cho tỷ, em không muốn tính toán rõ ràng với tỷ." Dương Đào vội vàng nói.
Đùa gì vậy tiền thứ này đủ tiêu là được, căn bản của mình là hệ thống. Không cần thiết vì chuyện này ảnh hưởng tiến trình hệ thống yêu cầu. Huống chi Như Yên tỷ đối với mình thật sự tốt, từ sâu trong nội tâm tiền không quan trọng bằng Như Yên tỷ. Ba ngàn vạn rất nhiều mình có lẽ bỏ lỡ cơ hội này phải kiếm rất lâu. Nhưng không quan trọng bằng mỗi nụ cười của Như Yên tỷ, chỉ cần nàng vui vẻ, chỉ cần có thể vãn hồi không cần cũng được.
Hứa Như Yên nhìn Dương Đào phát hiện hắn không phải bộ dạng nói đùa, không khỏi càng thêm cảm động nằm bò lên người hắn, ngửi khí tức nam tử hán của hắn. Trong lòng nghĩ đến mình may mắn biết bao mới gặp được một người đàn ông như vậy.
"Không lấy không được, tỷ sợ là hiện tại không cho cậu tương lai sẽ có phiền phức." Hứa Như Yên nói.