Mạnh An Ny đuổi Mạnh Hạo Điền đang ủy khúc cầu toàn như con chó chết đi, nhìn chỗ hắn vừa đứng cảm thấy một trận buồn nôn, sai bảo mẫu lau đi lau lại. Cảm giác mình đã nhượng bộ rất lớn, Mạnh Hạo Điền vẫn còn ôm tâm lý may mắn, hắn chỉ cảm thấy Mạnh An Ny hiện tại đang nóng giận nói bậy bạ, sẽ không làm ra chuyện đó.
Sau khi Mạnh Hạo Điền rời đi, Mạnh An Ny lập tức cho nhân viên massage đi vào, tiến hành xoa bóp toàn thân cho nàng. Vừa rồi cùng Dương Đào luyện một đoạn khí công quyền pháp, cảm giác toàn thân mệt mỏi, đúng lúc là thời điểm thư giãn. Loại nhân viên xoa bóp này là hai mỹ nữ cùng nhau hợp tác, làm xoa bóp toàn thân cho Mạnh An Ny, để nàng khôi phục trạng thái. Đương nhiên nuôi hai nhân viên xoa bóp gọi là đến ngay như vậy giá cả không hề rẻ. Chẳng qua Mạnh An Ny căn bản không để ý. Nàng cảm giác hôm nay là ngày nàng thoải mái, thư sướng nhất kể từ khi phát bệnh. Không ngờ Dương Đào kia thật sự có chút bản lĩnh.
Đặc biệt là khi Mạnh An Ny trước khi tắm rửa cởi bỏ băng vệ sinh của mình. Từ khi phát bệnh đến nay vẫn luôn chảy máu không ngừng, đứt quãng, cho nên cả ngày không rời khỏi sự bảo vệ của băng vệ sinh. Hôm nay khi cởi bỏ băng vệ sinh, phát hiện bên trên có những cục máu đông màu nâu sẫm vừa dính vừa hôi. Đây chính là thứ bài xuất từ trong cơ thể nàng. Hơn nữa thứ này bài xuất ra khiến nàng thân tâm vui sướng giống như tháo bỏ gông xiềng, điều này làm nàng càng thêm tin tưởng vào sự trị liệu của Dương Đào. Về phần một giờ mười vạn hai mươi vạn, Mạnh An Ny căn bản không để ý. Mình sở hữu nhiều của cải như vậy để làm gì? Không tiêu cho bản thân chẳng lẽ tiêu vào chỗ khác? Cho nên Mạnh An Ny đã liệt Dương Đào vào danh sách nhân vật nhu cầu trọng điểm cho cuộc sống tương lai của mình. Quá trình trị liệu đó không những có thể làm cho thân thể mình khôi phục. Nghĩ đến những điều này Mạnh An Ny nhịn không được co ngón chân, cảm giác được xoa bóp liền có chút vô vị, không bằng một phần mười động tác của Dương Đào, liếm liếm môi không nói gì.
Dương Đào tiễn Hermila đi xong liền nằm trên giường nghỉ ngơi triệt để, giấc này ngủ thẳng đến bảy tám giờ tối, tiệc hồ bơi đã tan, Đường Lam và tất cả phụ nữ đều mặc lại quần áo bình thường. Hơn nữa Đường Lam còn làm xong cơm tối, đúng lúc Dương Đào tỉnh lại mọi người cùng nhau ăn cơm.
Tưởng Y Y vô cùng hưng phấn, xem đi xem lại tư liệu ảnh chụp hôm nay, cảm thấy mỗi một cái đều rất hài lòng, có thể dùng rất lâu. Đường Cần Cần cũng vô cùng hài lòng, hôm nay lần đầu tiên đi theo hai người chị xinh đẹp cùng nhau lên hình quay video và chụp ảnh, cũng vô cùng vui vẻ. Cô bé này vô cùng được người ta yêu thích, nhiếp ảnh gia cũng không từ chối thậm chí vô cùng hưng phấn. Dù sao thân hình đồng nhan cự nhũ như vậy rất khó tìm, thậm chí có ý muốn chụp thêm cho cô bé. Bất quá Đường Cần Cần vô cùng dứt khoát từ chối nhiếp ảnh gia, mình còn việc học chưa hoàn thành, chụp chơi chơi thì được, không thể nào lấy cái này làm nghề nghiệp, mẹ mình cũng sẽ không cho phép.
Hứa Như Yên nhìn Đường Lam luôn có ý vô ý tránh né mình, ánh mắt lấp lóe, liền biết khẳng định có chuyện... Nhưng nàng không hỏi Đường Lam, trực tiếp nhìn thấy Dương Đào liền thẩm vấn Dương Đào.
"Hôm nay các người làm chuyện xấu gì rồi, Lam tỷ sao lại tránh né ta, theo lý không đến mức a, chàng không phải là làm nàng ấy rồi sao? Là dùng chiêu trò gì không thành?" Hứa Như Yên ngồi bên cạnh Dương Đào lười biếng dựa vào vai hắn, thấp giọng hỏi.
"Không phải như nàng nghĩ đâu, hôm nay lúc ta cùng Lam tỷ làm cái đó, bị cô bạn thân Hermila của nàng quay lại rồi, cầm video uy hiếp ta một trận." Dương Đào thấp giọng nói thật.
"Oh? Thế mà còn có chuyện này, lúc đó các người là tư thế gì bị cô ta quay được đoạn nào? Còn nữa người phụ nữ kia uy hiếp chàng thế nào?" Hứa Như Yên một chút cũng không kinh ngạc, ngược lại thập phần hứng thú muốn biết, Hermila xem xong một màn xuân cung sống động thì biểu hiện như thế nào, còn nữa là uy hiếp Dương Đào ra sao.
Dương Đào tự nhiên là nói thật, đối với Hứa Như Yên hắn chưa bao giờ giấu giếm, kể lại đầu đuôi sự việc cho nàng nghe. Kết quả Hứa Như Yên cười không ngớt, ghé vào vai Dương Đào cười đến chảy cả nước mắt, hai bầu vú run rẩy không ra hình dạng, thậm chí thân thể mềm nhũn trực tiếp nằm trong lòng Dương Đào.
"Như Yên tỷ tỷ chú ý chút, đừng có lúc nào cũng rải cẩu lương, ở đây còn có một con chó độc thân này! Không đúng, là hai con..." Tưởng Y Y nhìn hai người không phân biệt trường hợp thân mật nhịn không được bắt đầu kháng nghị, thuận tiện lôi cả Đường Cần Cần vào. Bất quá Hứa Như Yên đối với sự kháng nghị của nàng ngay cả cái liếc mắt cũng lười cho, đã sớm quen với nha đầu hoạt bát nhảy nhót lung tung này gây phiền toái cho mình khắp nơi.
"Lam tỷ cứ vì chuyện này mà tránh né ta khắp nơi a? Thật là quá buồn cười. Bất quá nói đi cũng phải nói lại tên này bao nhiêu năm rồi vẫn là chứng nào tật nấy! Nhưng cô ta cũng khá có mắt nhìn..." Hứa Như Yên ôm cánh tay Dương Đào ngọt ngào nói.
Hermila hoàn toàn là không hiểu rõ tình hình đưa ra điều kiện, quả thực quá buồn cười. Dương Đào sẽ không thiếu một năm một triệu kia. Hứa Như Yên hiện tại quá biết bản lĩnh của Dương Đào rồi, đối với Dương Đào mà nói. Của cải trong tương lai là dễ như trở bàn tay. Còn muốn vì cô ta chuyên môn phục vụ ba năm, Dương Đào chính là một con cự long tiềm phục tại vực sâu sớm muộn sẽ bay lên trời, làm sao có thể vì chuyện này chịu sự chế ước của cô ta? Điều thực sự khiến Hứa Như Yên cảm thấy ngọt ngào, là Dương Đào đem chuyện này một năm một mười nói cho nàng. Hơn nữa trong cả quá trình đều đang suy nghĩ cho nàng, nếu không làm gì phải để ý đến Hermila?
"Điều kiện của chàng cũng đủ xấu, đủ thâm độc, đoán chừng Hermila hiện tại vẫn chưa hoàn hồn, chàng nghĩ thế nào? Ta hỏi chàng nếu cô ta thật sự để chàng miễn phí chơi ba năm, chàng thật sự sẽ giúp cô ta sao?" Hứa Như Yên thổ khí như lan, hỏi bên tai Dương Đào.
"Sao thế nàng ghen à?" Dương Đào quay đầu nhẹ nhàng mổ một cái lên đôi môi thơm nhỏ của Hứa Như Yên, khẽ hỏi.
"Không được sao? Sao ta không thể ghen chứ?" Hứa Như Yên như một người phụ nữ nhỏ chu miệng hỏi.
"Ái chà, chua quá đi! Yên tâm đi ta chỉ là để chọc tức cô ta, người này tâm cơ quá nặng, quyền mưu quá sâu, ai cũng hãm hại, ta tránh còn không kịp, đâu sẽ sán lại gần? Đâu có Như Yên nhà chúng ta vừa ôn nhu, thiện giải nhân ý lại còn xinh đẹp hơn cô ta gấp trăm lần..."
Dương Đào dỗ dành phụ nữ bằng những lời tình tứ thuận miệng nói ra khiến Hứa Như Yên cảm giác tim mình đều đang sủi bọt. Nịu vào vai Dương Đào không chịu dậy. Bất quá chuyển niệm nghĩ lại, Hứa Như Yên lại lo lắng một chuyện khác, đó chính là thân thể của Hermila, không thể không nói hai người thật sự là bạn thân từng rất tốt, đối với Hermila là đức hạnh gì, Hứa Như Yên biết rõ ràng. Người này tuy rằng đáng ghét, nhưng chuyện thực sự hãm hại mình làm hại mình, là sẽ không làm, đoán chừng ép Dương Đào chia tay với mình, cũng là xuất phát từ ý tốt nhưng làm hỏng việc mà thôi.
"Lão công chàng nói thân thể cô ấy thật sự nguy hiểm như vậy sao? Hay là đang dọa dẫm?" Hứa Như Yên hỏi.
"Ta nói chơi cô ta mới có thể chữa bệnh cho cô ta, tự nhiên là nói bậy bạ. Bất quá thân thể cô ta vẫn là thật sự có vấn đề. Năm xưa sảy thai không những tổn thương nguyên khí mà còn dẫn phát bệnh tim, rất có khả năng vì kích thích quá độ, sinh ra hậu quả nguy hiểm đến tính mạng!" Dương Đào trịnh trọng nói.
"Nếu chàng chơi cô ấy, thật có thể chữa bệnh cho cô ấy, kỳ thực ta cũng cho phép..." Năm xưa mình và người đàn ông kia căn bản không thành, dù không có Hermila đảo lộn mình cuối cùng cũng phải đau lòng kết thúc. Gia tộc sẽ không cho phép mình tùy ý làm bậy. Đặc biệt là vào thời điểm đó.