Virtus's Reader
Siêu cấp chủ thuê nhà

Chương 317: CHƯƠNG 316: YẾN DĨNH ƯU VIỆT

Phó Diên Tông tiểu tử này có một ngàn cái không phải... nhưng trên lễ phép vẫn là không tồi. Vào cửa ăn cơm biết tự mình rửa sạch sẽ. Sau đó rất có lễ phép chào hỏi vợ Tần Tri. Chẳng qua rất chật vật, giống như tàn phế lết hai chân, hơi dùng lực một chút liền nhe răng trợn mắt. Nhìn Dương Đào giống như tiểu quỷ gặp Diêm Vương gia, sợ tới mức không dám ngẩng đầu, người này quả thực chính là đại ma đầu.

Dương Thần hóa thân thành fan cuồng nhỏ, các loại cầu xin làm nũng thậm chí động viên chị gái và anh rể mình hỗ trợ cầu tình. Tần Tri là rất vui lòng, bất quá ông biết bên phía Dương Đào hình như không dễ dàng như vậy. Chính mình có thể chuẩn bị lễ vật cảm tạ nhưng không thể mở miệng. Người ta đã hỗ trợ cứu mạng rồi, còn muốn chỗ tốt thì quá phận rồi. Dương Thần hiển nhiên không quan trọng bằng hai đứa con của mình. Dương Dung không nghĩ nhiều như vậy, ngược lại khuyên vài câu Dương Thần đừng hồ nháo. Dương Thần không được, không phải xới cơm cho Dương Đào thì là gắp thức ăn cho Dương Đào, chỉ thiếu nước hầu hạ y thực trụ hành. Cứ muốn biết điểm huyệt là chuyện gì xảy ra.

"Cái Quỳ Hoa Điểm Huyệt Thủ này của cô, từ đâu học được cái 'meme' này?" Dương Đào hỏi.

"Có một quyển sách tên là Võ Lâm Ngoại Truyện a, bên trong có tên gọi là Đạo Thánh dùng loại công phu này." Dương Thần nói.

"Không phải phim truyền hình sao?" Dương Đào kỳ quái hỏi.

"Chưa nghe nói quay phim truyền hình, chỉ là một quyển sách mà thôi." Dương Thần nói.

Dương Đào cũng không nhớ rõ phim truyền hình này còn có phiên bản tiểu thuyết, thế giới này quả nhiên là đã xảy ra biến hóa vi diệu, có lẽ không phải vi diệu, là biến hóa nghiêng trời lệch đất. Mặc kệ những thứ đó, những việc này không quan hệ với Dương Đào. Cuối cùng thực sự là chịu không nổi sự mè nheo của Dương Thần, đáp ứng dạy nàng một ít công phu. Nhưng Quỳ Hoa Điểm Huyệt Thủ gì đó chính mình không biết, võ thuật đại sư có công phu đả huyệt, chẳng qua không có thần kỳ như vậy, muốn điểm huyệt có thể dạy một ít.

Dương Thần lúc này mới vui mừng khôn xiết, còn hỏi có cần quỳ trên mặt đất dâng trà không.

"Thôi đi, chỉ là dạy cô một chút bản lĩnh nhỏ chơi đùa. Muốn chân chính bái sư thì quy củ lớn lắm, cô cũng không thích hợp. " Dương Đào lắc đầu nói.

"Vậy anh cũng là sư phụ của con, tới tiểu hài tử, gọi sư tỷ." Dương Thần quay đầu lại đi trêu chọc Phó Diên Tông.

"Dựa vào cái gì, ta nhập môn trước. Cái đồ chơi này cũng không phải dựa theo tuổi tác, là dựa theo nhập môn trước sau. Muốn gọi, cũng là ngươi gọi sư ca." Phó Diên Tông không chịu chịu thiệt. Hôm nay hắn lần đầu tiên cảm nhận được chỗ thần kỳ của Dương Đào. Tuy rằng rất chịu tội nhưng thật sự rất lợi hại, đã có vài phần nhận đồng. Ngươi lại đây cướp vị trí với ta dựa vào cái gì, chỉ bằng ngươi lớn lên xinh đẹp biết làm nũng, không có cửa đâu! Bên người Dương thúc phụ nữ xinh đẹp có mấy người, ngươi tính là gì.

"Phản rồi ngươi..." Dương Thần cười lạnh, dùng đũa một cái chọc vào đùi Phó Diên Tông.

"Ngao... Tần thúc thúc, giết người rồi..." Phó Diên Tông xoay người cầu cứu Tần Tri, nước mắt đều sắp ra rồi.

Phó Diên Tông bị Dương Thần ngược đến kêu loạn... nhưng chính là không phục thua.

Ăn xong cơm chiều, Phó Diên Tông bị Tần Tri phái người đưa về nhà, Dương Đào tự mình lái xe chuẩn bị về nhà. Lại đột nhiên nhận được điện thoại của Yến Dĩnh. Nhìn thấy cuộc điện thoại này Dương Đào trong lòng kích động, hô hấp đều dồn dập rất nhiều. Tư liệu Yến Dĩnh hắn tra xét một chút. Thế giới này chung quy Yến Dĩnh vẫn là có một số thay đổi. So với trong ký ức nguyên lai càng hot hơn, bất quá tuổi tác hình như không đúng lắm. Những thứ này không nghĩ nhiều nữa, lập tức nghe điện thoại.

"Đệ đệ, đang ở đâu, có thời gian không?" Thanh âm lười biếng của Yến Dĩnh mang theo mị hoặc truyền tới.

"Người khác hỏi khẳng định không có, ngài hỏi tùy thời có." Dương Đào nói.

"Thật biết nói chuyện, tới Tây Trạch..." Thanh âm Yến Dĩnh lười biếng nói.

Tây Trạch, đó là một hội sở rượu vang đỏ ẩn tế (kín đáo), không quá nổi danh, là bởi vì người không có tài lực và danh tiếng cũng vào không được. Người bình thường không biết mà thôi. Dương Đào từng cùng Phó Hằng đi qua một lần. Rượu vang đỏ hắn không hiểu tốt xấu, bất quá chỗ đó cũng không phải người nào cũng có thể vào. Không có hội viên dẫn theo căn bản vào không được. Yến Dĩnh đây là đang mời, cũng là khảo nghiệm mình a. Dương Đào từng đi qua bất quá không có thẻ hội viên. Chỗ đó phí hội viên hai trăm vạn khởi điểm.

Buông điện thoại trực tiếp gọi điện thoại cho Phó Hằng.

"Lão Phó, bên Tây Trạch có quan hệ không? Kiếm cho ta cái thẻ hội viên hiện tại dùng, tiền ta chuyển cho ngươi." Dương Đào cùng Phó Hằng cũng không khách sáo.

"Chuyện lớn bao nhiêu đâu, ta có hai cái để ở đó giữ lại tặng người. Ngươi trực tiếp đi là được, đúng rồi chân con trai ta xử lý thế nào, ngươi ra tay quá độc rồi." Phó Hằng trong điện thoại oán giận.

"Từ phụ đa bại nhi, ngươi cũng đừng biểu hiện ra nhân từ với hắn. Trẻ tuổi hai ngày là khỏi rồi, ta dạy hắn chính là đồ tốt." Dương Đào nói.

Một nghe có người luyện công, Dương Thần tới hứng thú, hưng phấn đi theo cùng đi. Tần Tri trong lòng nói sao lại gọi không vào, cũng đi theo đi xem. Kết quả đến nơi nhìn thấy giật nảy mình, lúc này Phó Diên Tông đã nước mũi nước mắt giàn giụa, toàn thân run rẩy sung sướng. Nhưng vẫn duy trì tư thế kia, nghe được có người tới, lập tức la to gọi nhỏ lên.

"Dương thúc, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi, cầu xin thúc thả ta ra đi..." Phó Diên Tông khóc.

Dương Thần chạy tới trước, vừa thấy luyện công cái gì, không phải chỉ đứng tấn thôi sao, luyện công phu gì? Xem dọa thằng nhóc này kìa. Dương Đào này cũng không phải người tốt lành gì.

"Sai ở đâu?" Dương Đào cũng không nóng nảy, mà là đi tới hỏi.

"Dương thúc, ta chỗ nào cũng sai rồi cầu xin thúc, chân ta gãy rồi." Phó Diên Tông qua loa nói.

"Xem ra nhận thức không đủ sâu sắc chuẩn xác, ngồi xổm thêm một tiếng nữa đi..." Dương Đào nói.

"Đừng, Dương thúc ta sai rồi, ta không nên thăm dò thúc, ta không nên quản chuyện của thúc, ta tồn tâm bất lương ta sai rồi. Chân ta thật sự sắp gãy rồi, cầu xin thúc thả ta đứng lên..." Phó Diên Tông không dám giở trò nữa, vội vàng nói.

"Ngươi không biết tự mình đứng lên sao, vì sao phải cầu hắn..." Dương Thần rất tò mò, giống như một đứa bé tò mò hỏi.

Phó Diên Tông nhìn tỷ tỷ xinh đẹp này đang tò mò nhìn mình, trong lòng càng là đại quýnh (xấu hổ). Ở trước mặt mỹ nữ mất mặt, nhưng quá thống khổ rồi.

"Dương thúc, ta sai rồi, cầu xin thúc... không dám nữa..." Phó Diên Tông sắp khóc, không, là thật sự khóc, nước mắt nước mũi khống chế không được.

Dương Đào gật gật đầu một cước đá vào mông hắn, Phó Diên Tông chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn, cả người 'phịch' một cái ngồi phịch xuống đất, hai chân không ngừng run rẩy. Nhưng tay không chịu buông xuống, thẳng đến khi Dương Đào vỗ vỗ sau lưng hắn. Lúc này mới cảm giác tốt hơn một chút, vội vàng buông tay liều mạng xoa nắn đùi mình. Hắn cảm giác đùi gãy rồi, đã không phải của mình nữa.

Dương Thần đột nhiên hiểu, không phải tiểu tử này không muốn động, là hắn động không được.

"Dương Đào anh điểm huyệt hắn sao? Quỳ Hoa Điểm Huyệt Thủ sao?" Dương Thần hưng phấn hỏi.

"Quỳ Hoa cái quỷ, bất quá cùng nguyên lý điểm huyệt không sai biệt lắm. Hắn nếu nỗ lực luyện tập phương pháp ta bảo hắn, tự nhiên sẽ trùng khai hai chân tự do hoạt động. Nhưng tạp niệm hắn quá nhiều, chỉ có thể tự mình chịu tội." Dương Đào nói.

Nghe được lời này Phó Diên Tông sắc mặt một khoa (xanh mét), thúc nói sớm a.

"Sư phụ, người dạy con..." Dương Thần trực tiếp đổi giọng, đưa tay kéo cánh tay Dương Đào nói.

"Cô thôi đi, hảo hảo làm bác sĩ của cô đi, nào có công phu rảnh rỗi dạy cô." Dương Đào hất tay ra nói.

"Không cần, con cứ muốn học, sư phụ người dạy con đi, không được dạy con điểm Quỳ Hoa Điểm Huyệt Thủ cũng được a. Sau này ai nếu dám chọc con, điểm hắn..." Dương Thần lược đái làm nũng đi theo Dương Đào, như hình với bóng nói.

Dương Đào đầu rất to, thế giới này có Võ Lâm Ngoại Truyện sao? Thế giới thần kỳ, thế giới kia của mình rất nhiều thứ cùng nơi này là giống nhau, bất quá thời không là sai lệch. Thế giới kia của mình, những nữ tinh nam tinh Hồng Kông đó đều già rồi, thế giới này vẫn là đương đả chi niên (đang độ sung sức), thậm chí còn trẻ. Nhưng nghe câu nói này của Dương Thần, hình như Quỳ Hoa Điểm Huyệt Thủ cái 'meme' đến từ Võ Lâm Ngoại Truyện này, đã tồn tại rồi. Đây là tình huống gì? Dương Đào lại một lần nữa nhớ tới sự không quá bình thường của thế giới này. Giống như khối rubik của thế giới cũ, bị đánh loạn lên vậy.

Dương Đào lái xe tới hội sở Tây Trạch. Bất kỳ chỗ nào cũng là nơi nhìn quần áo (nhìn mặt bắt hình dong). Dương Đào lái chính là Maserati, trực tiếp liền đến cửa, nếu là xe bình thường ngay cả cửa cũng vào không được. Sau khi tiến vào hội sở, trực tiếp nhắc tới tên của mình. Quả nhiên phục vụ viên xinh đẹp ưu nhã mở ra một cái hộp, đích thân hai tay đưa cho Dương Đào một tấm thẻ hội viên, đồng thời đăng ký tên họ của Dương Đào còn mở tủ rượu chuyên dụng, giữ lại cho Dương Đào sau này để rượu.

Dương Đào không vội đi tìm Yến Dĩnh, mở ra tủ rượu của mình căn cứ theo giới thiệu của phục vụ viên, lấy ra một chai rượu vang đỏ đại khái hơn mười vạn mới đi ra. Trong tủ rượu liền mấy chai rượu vang đỏ... nhưng giá trị cộng lại lên đến hàng trăm vạn. Cũng không biết thật giả, dù sao cái điệu bộ này, nhìn liền làm cho người ta cảm thấy cao cấp, đây chính là chỗ cao minh của người ta.

"Ta hẹn với Yến tỷ tới đây, tỷ ấy ở đâu?" Dương Đào hỏi phục vụ viên.

"Tôi cần xác nhận một chút." Phục vụ viên lễ phép nói.

"Đừng phiền toái, ta trực tiếp gọi điện thoại đi." Dương Đào nói. Lấy điện thoại ra trực tiếp gọi.

"Tỷ, ở chỗ nào, ta đến rồi." Dương Đào nói.

"Phong Đan Bạch Lộ..." Yến Dĩnh có chút lười biếng nói.

Phục vụ viên nghe được, lập tức phía trước dẫn đường, vòng ra phía sau men theo con đường nhỏ yên tĩnh ưu nhã một đường chuyển du, cuối cùng đi tới phía sau một tòa lầu nhỏ. Hoàn toàn là trang trí kiểu Tây, yên tĩnh ưu nhã, cửa còn có bảo vệ. Sau khi đi vào, đến cửa một gian phòng ở lầu hai. Phục vụ viên ưu nhã mở ra cửa lớn. Trong phòng có ba người, một người là Yến Dĩnh, một người đàn ông bốn năm mươi tuổi lười biếng nằm ở trên sô pha bưng ly rượu vang đỏ. Trong nho nhã mang theo chút lười biếng. Còn có một mỹ nữ tóc dài sắc mặt đà hồng, ba mươi tuổi trên dưới, váy đen tóc dài, đang bắt chéo chân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!