Dương Đào ôn nhu kéo Hứa Như Yên, vào phòng chiếu phim.
Trước giường bệnh của Mã Sinh Ngọc Tử và hai sư huynh, đứng một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi gương mặt cương nghị, còn có một Mã Sinh Hạnh Thứ Lang vẻ mặt hoảng sợ.
"Ai đánh?" Người đàn ông gương mặt cương nghị, nhìn chưởng ấn dưới sườn Mã Sinh Ngọc Tử, còn có chưởng ấn bầm tím rõ ràng trên nửa khuôn mặt, dùng tiếng Nhật hỏi.
Mã Sinh Hạnh Thứ Lang cũng có chút nghi ngờ, nhưng con gái không lên tiếng, ông ta không tiện nói gì. Người đàn ông gương mặt cương nghị tên là Bình Điền Tam Nguyệt, là bạn tốt của ông ta, cũng là đại sư Karate vô cùng nổi tiếng, là sư phụ của con gái ông ta. Con gái bộ dạng rất thê thảm miệng thổ máu tươi, hơn nữa sắc mặt khó coi, bác sĩ chỉ nói nội tạng chịu chấn động, rất có thể có xuất huyết nội. Nhưng sau khi siêu âm, phát hiện nội tạng đích xác bị thương rồi, nhiều tạng khí chịu tổn thương, nhưng không nghiêm trọng. Đều có tình trạng xuất huyết nội, nhưng không cần phẫu thuật, chỉ cần tự lành là được.
Thực tế cũng là không có cách nào, vết thương mổ xẻ so với nội thương bị đánh ra, càng nghiêm trọng hơn. Hơn nữa sau khi mổ xẻ, không có phương án trị liệu gì tốt, chỉ có thể không mổ xẻ để những vết thương đó tự mình lành lại, quá trình này chính là chịu tội rồi. Tiêu viêm giảm đau tự lành, sau đó nhất định sẽ để lại nội thương cũ, Mã Sinh Ngọc Tử phẫn nộ nhìn cha.
"Cái tên Dương cố vấn kia..." Mã Sinh Ngọc Tử cắn môi nói.
"Ta không phải đã cảnh cáo con sao, đừng đi chọc giận cậu ta sao? Con..." Mã Sinh Hạnh Thứ Lang không biết nói gì cho phải. Dù sao cũng là con gái mình, con gái từ nhỏ yêu thương hết mực, bị thương thành cái dạng này mình rất đau lòng, không nỡ nói thêm gì nữa.
"Cha con nói đúng, con không nên đi chọc giận loại người này. Hai sư huynh của con một người gãy xương tay, một người nứt xương chân."
"Mà con nghiêm trọng nhất nếu trị liệu không tốt, sẽ để lại nội thương vĩnh viễn." Bình Điền Tam Nguyệt lạnh lùng nói.
"Tam Nguyệt, ông đây là ý gì? Cái gì là vĩnh viễn..." Mã Sinh Hạnh Thứ Lang kinh khủng hỏi.
"Ta rất tò mò, hắn tại sao ra tay nặng như vậy với con? Ta cần biết quá trình." Bình Điền Tam Nguyệt lạnh lùng nói.
"Tại sao? Sư phụ, hắn chẳng qua là một tên khốn Trung Quốc ti bỉ, hắn..." Mã Sinh Ngọc Tử nói rồi một trận ho khan, kết quả kéo động ngũ tạng lục phủ đau đớn xé rách khổng lồ, làm cho cô ta sắc mặt trắng bệch nói không ra lời. Cuối cùng thở dốc hồi lâu mới hồi phục lại, Bình Điền Tam Nguyệt từ đầu đến cuối nhìn bất động, một chút ý tứ lo lắng cũng không có, ông ta chưa bao giờ làm sự thương hại vô nghĩa.
"Hắn chẳng lẽ còn mạnh hơn con sao?" Mã Sinh Ngọc Tử nói ra nghi hoặc của mình.
"Ta cũng muốn biết, hơn nữa ta nhất định sẽ đi kiểm chứng, ta cần biết quá trình." Bình Điền Tam Nguyệt lạnh lùng nói, không vì Mã Sinh Ngọc Tử bị thương mà khách khí.
Mã Sinh Ngọc Tử kể lại quá trình không sót chi tiết nào, từ lần đầu tiên bị búng trán thẹn quá hóa giận, đến lần thứ hai bị đánh thành cái dạng này đều nói.
"Con nên cảm ơn lòng nhân từ của đối phương, nhổ nước bọt vào kẻ mạnh không phải là dũng cảm mà là ngu xuẩn và lỗ mãng." Bình Điền Tam Nguyệt lạnh lùng nói.
"Sư phụ, Karate là võ đạo mạnh nhất thế giới, cuối cùng có một ngày con nhất định sẽ đánh bại hắn, người Trung Quốc không thể nào mạnh hơn chúng ta." Mã Sinh Ngọc Tử kiên định mà điên cuồng nói.
"E rằng con phải đi cầu xin người đó cứu con trước đã, nếu không để lại ám thương, con cả đời cũng khó đạt được thành tựu gì trên võ đạo." Bình Điền Tam Nguyệt nói với Mã Sinh Ngọc Tử.
"Tại sao?" Mã Sinh Ngọc Tử còn chưa nói gì, Mã Sinh Hạnh Thứ Lang nghi hoặc hỏi.
"Muốn nói rõ ràng cần lý luận rất dài, giải thích đơn giản nhất, chính là trong võ đạo Trung Quốc, có thể làm bị thương người thì có cách trị liệu."
"Bởi vì người làm bị thương biết đặc điểm võ đạo của mình, cũng biết phương pháp điều dưỡng tương quan." Bình Điền Tam Nguyệt nói.
Nói xong liền đi, không nhìn Mã Sinh Ngọc Tử nữa. Mã Sinh Ngọc Tử cảm giác vạn niệm câu hôi, lời của sư phụ đối với cô ta mà nói, chính là thần minh không thể nghi ngờ, nhưng cũng dồn cô ta vào ngõ cụt.
Mã Sinh Hạnh Thứ Lang đi theo Bình Điền Tam Nguyệt, bước ra khỏi phòng bệnh.
"Hạnh Thứ Lang, ông giáo dục con gái thế nào vậy, đã nói với ông đừng để nó tiếp xúc với đám cánh hữu kia, đám người đó tâm địa hẹp hòi, hơn nữa sẽ mang lại phiền phức cho gia tộc ông."
"Quan trọng hơn là người Trung Quốc vô cùng ghét, đám người đó và mớ lý luận đó, cứ tiếp tục như vậy tâm nguyện của ông, căn bản không thể kết thúc."
Người thật thà Mã Sinh Hạnh Thứ Lang vội vàng gật đầu, ông ta cả đời thật thà chất phác, nhưng là bạn rất tốt với Bình Điền Tam Nguyệt. Hiện tại bị bạn già mắng té tát một trận, cũng ý thức được con đường của con gái dường như đi lệch rồi.
"Để nó đích thân tới cửa xin lỗi, cầu xin sự giúp đỡ của đối phương, nếu không sau này đừng nói ta là sư phụ của nó." Bình Điền Tam Nguyệt nói.
Câu nói này mới làm cho Mã Sinh Hạnh Thứ Lang giật mình, bị bạn già mắng cũng không phải lần đầu tiên, nhưng muốn đuổi con gái đi, chuyện này thì nghiêm trọng rồi.
"Ông đây là ý gì, muốn cắt đứt tình bạn với tôi sao?" Mã Sinh Hạnh Thứ Lang sốt ruột rồi.
"Ông cái người này cả đời làm việc, sao cứ không nắm được trọng điểm, đây là sự tôi luyện cho con gái ông, phế vật, tôi sao lại quen biết người bạn như ông chứ." Bình Điền Tam Nguyệt tức giận bỏ đi.
Bình Điền Tam Nguyệt làm việc chuyên chú, hơn nữa không ngừng tôi luyện bản thân. Ngược lại Mã Sinh Hạnh Thứ Lang hoàn toàn tương phản, trừ hài cốt của cha, dường như không có chuyện gì làm ông ta để tâm, làm cái gì cũng ba tâm hai ý không chịu nghiêm túc, nhưng hai người lại là bạn rất tốt.
Nghe thấy không phải muốn cắt đứt tình bạn, Mã Sinh Hạnh Thứ Lang yên tâm rồi, bất quá lại phát sầu rồi. Con gái thật sự là tìm phiền phức a.