Phó Diên Tông căn bản không nghe lọt tai, trong mắt hắn hiện tại chỉ có thứ bột màu xanh lam này. Sự cám dỗ phát ra từ nội tâm khiến hắn nắm chặt chiếc lọ thủy tinh nhỏ bé, vô số âm thanh vang vọng trong đầu. Hít một hơi, chỉ hít một hơi thôi, hít xong lần này sẽ cai. Những âm thanh ma quỷ này khiến hắn rục rịch muốn động thủ, nhưng rốt cuộc vẫn không động. Bởi vì còn có lý trí nói cho hắn biết không thể đụng vào, tia lý trí cuối cùng nói cho Phó Diên Tông biết thứ này một khi đụng vào thì mọi nỗ lực trước đó đều đổ sông đổ biển. Đặc biệt là sự thất vọng của cha, của Sư phụ... Sư phụ sẽ giết chết hắn mất.
Nghĩ đến Sư phụ, lý trí của Phó Diên Tông đang hồi phục. Nhưng có lẽ hít một lần, chỉ một lần thôi Sư phụ căn bản sẽ không phát hiện. Ngày mai dậy sớm làm xong việc. Sư phụ căn bản không phát hiện được.
"Phó Diên Tông, em đang nói chuyện với anh đấy, không cho phép anh đụng vào thứ đó."
Thiếu nữ chủ nhân bữa tiệc hôm nay mặc bộ lễ phục dạ hội lộng lẫy, dưới tà váy xẻ cao là đôi chân dài trắng nõn. Giày cao gót tức giận giậm mạnh xuống sàn.
"Đụng vào thì sao? Tài sản nhà chúng ta đủ cho chúng ta ăn chơi hưởng lạc mấy đời rồi, chẳng phải chỉ hít một hơi thôi sao, có thể làm sao chứ? Hạ Lan Quân, cô hơi lo chuyện bao đồng rồi đấy. Phó gia ca ca còn chưa phải là bạn trai cô đâu."
Lúc này một cô gái nhỏ nhắn ngực nở mông cong với thần thái lẳng lơ bước tới, rúc vào người Phó Diên Tông nói.
"Chu Kỳ, cô điên rồi sao, cô tự mình không muốn sống thì đừng kéo theo người khác, đây là thứ tốt lành gì sao?" Chủ nhân bữa tiệc Hạ Lan Quân giận dữ nói.
"Vẫn là câu nói đó, cần cô quản sao? Cô với Phó Diên Tông ca ca có quan hệ gì? Ca ca, em bồi anh cùng sướng nhé, giống như trước đây vậy. Còn có thể gọi thêm mấy tỷ muội nữa." Chu Kỳ vừa đốp chát lại Hạ Lan Quân vừa câu dẫn Phó Diên Tông.
"Hôm nay là tiệc sinh nhật của tôi, anh dám ở đây chơi thứ này, tôi thấy anh sống đủ rồi." Hạ Lan Quân trực tiếp chĩa mũi dùi vào tên thanh niên lưu manh kia.
Tên thanh niên lưu manh giật mình sợ hãi, vị này không dễ chọc. Vội vàng đứng dậy xin lỗi.
"Hạ Lan đại tiểu thư, tôi cũng là đến trợ hứng thôi chứ không có ý gì khác. Muốn cho không khí vui vẻ lên chút. Tôi đi đây, Phó ca ca đưa đồ cho tôi đi. Hạ Lan đại tiểu thư không vui rồi. Hôm nay không thể mời ngài được."
Tên thanh niên lưu manh nói rồi đưa tay trực tiếp đòi Lam Tinh Linh từ Phó Diên Tông. Tuy rằng bề ngoài tỏ ra nể mặt Hạ Lan Quân và có vẻ sợ hãi, nhưng nội tâm lại không thực sự sợ. Chỉ là nể mặt mà thôi. Sau lưng hắn cũng có người chống lưng. Thật sự muốn cứng rắn thì chưa chắc đã chịu thiệt. Đám tiểu thư thiếu gia này đều là những kẻ sĩ diện, mình mặt dày mày dạn chỉ cần tiền, nể mặt chút thì chẳng mất gì. Hơn nữa lời này nói ra mang ý xấu. Có ý khiêu khích quan hệ của hai người.
Hạ Lan Quân gần đây đi lại rất gần với Phó Diên Tông, điều này đã khiến một số người rất không vui. Đừng tưởng đám con ông cháu cha này không có đấu đá. Những mối quan hệ thân thiết này còn mang theo lợi ích gia tộc, thật sự nếu hai người đến với nhau thì không biết ảnh hưởng đến lợi ích của bao nhiêu người. Trong đó có Chu Kỳ.
Tên côn đồ đưa tay đòi Lam Tinh Linh, ống này không hề rẻ. Hàng hiếm giá mấy vạn tệ đấy.
Phó Diên Tông ở giữa sự giao phong của mọi người, hắn cũng đang thiên nhân giao chiến. Lúc này lại đã mồ hôi đầm đìa toàn thân. Mồ hôi làm ướt đẫm cả áo phông. Sự giằng co to lớn khiến hắn toàn thân run rẩy, ánh mắt mê ly, mồ hôi nháy mắt ướt đẫm quần áo. Cảm giác như vừa vớt từ dưới nước lên. Sự cám dỗ của thứ này ăn sâu vào tận xương tủy. Thực sự không còn cách nào, hắn bắt đầu hít sâu vận chuyển phương pháp Dương Đào dạy cho hắn, tuy chưa đạt đến mức nội công nhưng rất nhanh cơ thể liền điều chỉnh lại. Người cũng từ từ mở mắt. Mồ hôi toàn thân như vừa xông hơi xong.
"Phó ca, không phải huynh đệ không nể mặt. Đây là tiệc sinh nhật của Hạ Lan đại tiểu thư, không thể làm bẩn chỗ này. Hoặc là ngài trả đồ cho tôi, hoặc là tôi vẫn mời ngài nhưng chúng ta phải đổi chỗ khác." Tên thanh niên lưu manh đưa tay nắm lấy một đầu ống thủy tinh cười nói.
"Phó Diên Tông, đừng để tôi coi thường anh." Hạ Lan Quân cuống lên sắp chửi người rồi. Đám người này không có một ai tốt lành. Nhưng cô là tiểu thư nhà giàu lại có tính cách ôn nhu, sẽ không chửi đổng như đàn bà chanh chua cũng không hung hăng. Dù có tư bản đó cũng sẽ không dùng.
"Thế sao được, cậu đã nói mời khách rồi, tôi sao có thể không nể mặt." Phó Diên Tông nói.
Hạ Lan Quân trên mặt vừa tức vừa giận không biết làm sao, nước mắt sắp trào ra rồi. Ngược lại tên thanh niên lưu manh lại cười. Cười rất vui vẻ. Nhìn thấy Phó Diên Tông mở lọ thủy tinh nhìn bột màu xanh lam hắn càng thêm đắc ý, nếu có thể hít ngay tại chỗ này thì càng tốt.
Nhìn Phó Diên Tông trực tiếp đổ bột ra tay, hơn nữa hơi quá liều. Một lần nhiều như vậy dễ xảy ra chuyện.
"Phó ca, ít thôi, hàng này độ tinh khiết cao, lần đầu đừng nhiều như vậy..." Tên thanh niên lưu manh nói.
"Không sao, tôi tin cậu..." Phó Diên Tông cười nói.
"Cái gì?" Tên thanh niên muốn hỏi ý gì, kết quả Phó Diên Tông tung một cước đá tới. Trực tiếp đá trúng ngay giữa hai chân.
"Á đù..." Tên thanh niên hét thảm một tiếng. Một hơi thở hắt ra, đau đến mức cong người như con tôm luộc.
Phó Diên Tông trực tiếp bịt tay lên mũi miệng hắn. Nắm lấy đầu hắn đập mạnh xuống, "Rầm" một tiếng, đập vào cạnh quầy bar. Tên thanh niên đau đến hít một ngụm khí lạnh, toàn bộ Lam Tinh Linh đều bị hít vào. Ngay sau đó là một trận ho sặc sụa nhưng đã không kịp nữa rồi. Hàng này đúng là hàng tốt. Hít vào lập tức tan ra và hấp thụ. Tên thanh niên lắc lắc đầu, cả người lâng lâng bay bổng.
"Phó Diên Tông, địt mẹ mày tưởng tao sợ mày à..." Tên thanh niên lưu manh nổi giận, cầm lấy một chai rượu. Kết quả bị Phó Diên Tông nhảy lên đạp một cước vào mặt trực tiếp bay ngược ra ngoài. Tiệc sinh nhật biến thành hiện trường ẩu đả.
Tên thanh niên rất có sức chiến đấu, ít nhất không sợ vị thiếu gia này, nhưng Phó Diên Tông gần đây hồi phục rất tốt, cộng thêm chiếm được tiên cơ nên căn bản không sợ hắn. Tính khí thiếu gia nổi lên, vớ được cái gì là phang cái đó vào đầu đối phương. Chẳng mấy chốc đánh cho đầu rơi máu chảy. Nhưng tên thanh niên lại hăng máu lên, càng đánh càng hưng phấn. Cả người hưng phấn...