"Đừng..." La Tĩnh Mẫn thấy Dương Đào đi tới sợ đến mức nhảy dựng lên. Thứ kia vừa cắm qua cúc hoa lại muốn cắm mình tuyệt đối không thể. Cầm nước khoáng xé ra rửa sạch cho Dương Đào. Xác nhận sạch sẽ xong vẫn bị Dương Đào học theo dáng vẻ của Hứa Như Yên đè lên giường một trận điên cuồng xuất ra. Xuân Thủy Ngọc Hồ triệt để rò rỉ, trực tiếp làm nàng hai mươi phút Dương Đào mới buông tha, toàn thân mồ hôi đầm đìa cơ bắp như điêu khắc, cơ bụng càng thêm rõ ràng.
"Đào... Đừng... Không chịu nổi... Tàn phá quá..." Hứa Như Yên nhìn hắn rục rịch đi tới toàn thân mềm nhũn cầu xin.
Dương Đào vẫn kéo nàng qua, bất quá lần này nhẹ nhàng hơn, đại kê ba cũng dần dần thu nhỏ biến thành kích thước mười tám mười chín, lúc này mới nhẹ nhàng từ phía sau cắm vào trong tiểu huyệt của Hứa Như Yên, nhẹ nhàng rút cắm va chạm.
"A... A... Đào hư hỏng bị chàng làm chết rồi... Ư... Ưm... A... A..." Cảm nhận được sự dịu dàng Hứa Như Yên rốt cuộc yên tâm, bị côn thịt kia "bạch bạch" va chạm hưởng thụ niềm vui sướng nhẹ nhàng. Vừa rồi bị cây đại nhục bổng kia tàn phá thô bạo, kích thước này thật sự coi là dịu dàng rồi. Bị cánh tay mạnh mẽ của Dương Đào ôm lấy, "bạch bạch" va chạm vào mông cong, Hứa Như Yên nhẹ nhàng lẳng lơ kêu lên.
"Tỷ tỷ ta muốn bắn vào bên trong..." Dương Đào vừa "bạch bạch" rút cắm vừa hưng phấn nói.
"Được... Ông xã tốt... Cứ như vậy... Nhẹ nhàng... A... Sướng quá... Ưm... Tuyệt quá... A... Tới đi... Bắn vào bên trong..." Hứa Như Yên quay đầu hôn Dương Đào hưởng thụ sự rút cắm nhẹ nhàng của hắn. Từng trận khoái cảm vui sướng không ngừng tích lũy. Từng trận tiểu cao trào nhẹ nhàng không ngừng lan tràn, cảm giác vô cùng khoái lạc. Sự dịu dàng sau cơn cuồng bạo khiến Hứa Như Yên nếm trải.
Jessica và La Tĩnh Mẫn đã không dám lên tiếng nữa, sợ lại bị làm cho hứng lên. Tên này quả thực không phải người. Bình thường hắn làm sao chịu nổi. Tiểu cao trào của Hứa Như Yên hết lần này đến lần khác, bất quá rất nhẹ nhàng rất nhanh trầm mê trong đó.
"Sắp ra rồi... Tỷ tỷ sắp ra rồi..." Dương Đào rốt cuộc sướng khoái.
"Tới đi, em muốn... Em muốn... Tinh dịch của chàng..." Hứa Như Yên kích tình bành trướng nói.
Vừa nói xong, liền cảm giác một luồng tinh dịch nóng hổi mạnh mẽ trực tiếp từ cái quy đầu to lớn đang đỉnh sâu trong tiểu huyệt của mình phun ra, nóng hổi và mạnh mẽ, lượng rất lớn. Từng đợt phun khiến Hứa Như Yên run rẩy. Cuối cùng hai người ôm nhau không động đậy nữa, Dương Đào cũng không rút ra. Hứa Như Yên cũng không động. Rốt cuộc yên tĩnh.
Phó Diên Tông thì không tốt như vậy, tuy vết thương đã được băng bó, nhưng bị ném vào một kho lạnh đông lạnh mấy tiếng đồng hồ rồi tính tiếp. Bao Ca trực tiếp gọi điện thoại cho Phó Hằng. Kết quả Phó Hằng nói một câu đã biết, làm phiền anh chăm sóc nhiều rồi cúp điện thoại.
"Địt mẹ, lão già này coi thường tao, cảm thấy tao không dám làm gì mày a." Bao Ca nhìn Phó Diên Tông phẫn nộ nói.
"Quen là tốt rồi, tao thường xuyên gây họa bên ngoài. Ông già tao sớm đã quen rồi. Mày muốn làm gì tao thì nhanh lên." Phó Diên Tông căn bản không để ý. Bao Ca tức giận đá một cước vào xương đùi hắn, đau đến mức Phó Diên Tông nhe răng trợn mắt nhưng không để trong lòng.
"Được, tao không chấp nhặt với mày, tao muốn xem Sư phụ mày có bản lĩnh gì." Bao Ca nói. Vừa định gọi điện thoại quyết định thôi, mai tính tiếp. Nhốt thằng nhóc này lại trước đã.
Sáng sớm hôm sau Dương Đào đúng giờ tỉnh lại, mình đang ở trên giường, bên trái Hứa Như Yên ngủ say như một đóa hải đường nở rộ, La Tĩnh Mẫn ở bên phải kiều diễm như hoa. Jessica chân dài đắp một cái khăn tắm ngủ mê mệt trên sô pha. Dương Đào dậy nhìn mới hơn năm giờ. Tắm rửa đánh răng sau đó ra sân luyện quyền. Hoạt động một vòng hơn nửa tiếng, lại phát hiện cửa có một người đi vào. Chính là một trong những người tối qua đuổi theo Jessica, áo sơ mi trắng.
"Dương cố vấn chào buổi sáng a." Áo sơ mi trắng rất lễ phép chào hỏi.
"Ồ, chào buổi sáng, quen tôi?" Dương Đào hỏi.
"Tôi tên Tần Duyệt, chúng ta không quen, không mời mà đến có chút đường đột, bất quá đối với Dương cố vấn ngưỡng mộ đã lâu, hôm nay đặc biệt đến bái phỏng, lễ vật hôm khác sẽ bù." Áo sơ mi trắng khách khí nói.
Là một phú nhị đại dậy sớm như vậy chuyên môn chặn đường mình, đoán chừng là có chuyện làm ăn tới cửa. Không có khả năng lớn là vì chuyện của Jessica. Theo bản năng nhìn thoáng qua khí vận của Tần Duyệt, trong lòng hiểu rõ. Xuất thân của người này không kém Lâm Uông Dương. Bất quá thảm hơn Lâm Uông Dương nhiều. Lâm Uông Dương là con một, vị này vừa vặn ngược lại.
"Chuyện của anh tôi không giúp được, anh tuy giàu nhưng không quý, có một luồng quý khí đè ép anh, hơn nữa anh xuất thân không tốt chú định không thể trở mình. Nếu là vì chuyện này tôi lực bất tòng tâm." Dương Đào nói.
Áo sơ mi trắng ngẩn ra, lập tức trong mắt lại lóe lên hào quang. Mình chỉ tự báo danh tính mà thôi đối phương thế mà liếc mắt nhìn ra vấn đề của mình. Tuy rằng lời nói quyết tuyệt nhưng nhất định là có cách.
"Dương cố vấn, không, Dương Đại Sư thần cơ diệu toán, tôi muốn biết thế giới này có nghịch thiên cải mệnh hay không?" Áo sơ mi trắng đổi chủ đề.
"Nghịch thiên hai chữ này đã nói lên vấn đề rồi, tôi khuyên anh đừng thử, nếu có bất kỳ ai nói có thể giúp anh nghịch thiên cải mệnh đều là lừa anh đấy." Dương Đào nói.
"Vậy mệnh của tôi như thế nào?" Áo sơ mi trắng không chịu từ bỏ hỏi.
"Người khác hỏi tôi vấn đề này bình thường là mười vạn, anh một trăm vạn đi." Dương Đào nói.
"Không thành vấn đề, còn xin Dương Đại Sư chỉ điểm." Tần Duyệt sảng khoái đáp ứng.
"Một đời phong lưu đa tình chủng, nhẫn nhục chịu đựng phú thọ túc. Trong mệnh anh trừ quý ra cái gì cũng có. Chỉ cần anh chịu nhẫn nhục chịu đựng cúi đầu làm nhỏ thì cái gì cũng không thành vấn đề. Cho nên mệnh của anh chú định anh không nên hỏi nhiều, không nên nghĩ nhiều." Dương Đào nói.
Chỉ có một câu, câu này xác thực điểm trúng nội tâm Tần Duyệt. Bị người nghe được cái này chắc tức chết, anh một câu đòi người ta một trăm vạn còn nhanh hơn cướp ngân hàng. Nhưng Tần Duyệt lại không nói gì nữa. Cái gì cũng có rồi nhưng còn phải nhẫn nhục chịu đựng. Đây mới là khó nhất a.
"Được, Dương Đại Sư thanh toán thế nào." Tần Duyệt thống khoái nói.
Công ty tư vấn của Dương Đào tuy vẫn đang sửa sang, nhưng các thủ tục khác đã đăng ký xong. Trực tiếp chuyển khoản vào tài khoản công ty. Tần Duyệt không nói hai lời trực tiếp chuyển khoản. Sau đó rời đi, Dương Đào lại vui không nổi, tên này vừa nhìn là biết người tâm tư nặng nề, mình điều lý hắn như vậy thế mà đều chấp nhận. Đã chấp nhận tại sao không nhận mệnh chứ, xem ý tứ này sau này còn muốn quấy rầy mình. Nghịch thiên cải mệnh, mệnh của anh không dễ sửa đâu. Cảm thán nói.