Virtus's Reader
Siêu cấp chủ thuê nhà

Chương 448: CHƯƠNG 448: CHỨNG BỆNH KỲ LẠ, THIẾU NỮ TIẾT SỮA

Đường Cần Cần nhìn Dương Đào sắc mặt ửng hồng. Dương Đào theo bản năng nhìn đôi gò bồng đảo của nàng. Trừ việc đầy đặn hơn nhiều, đồng phục học sinh cũng không che giấu được đôi gò bồng đảo to lớn đầy đặn kia ra thì không nhìn ra vấn đề gì? Nhìn khí vận của Đường Cần Cần mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp, không có ý tứ trắc trở gì. Nghĩ đến đây Dương Đào rốt cuộc yên tâm, bất quá bệnh của con gái hắn cũng ngại hỏi nhiều.

"Dương ca ca, em bị chứng bí nhũ (tiết sữa)." Đường Cần Cần lại khăng khăng muốn nói cho Dương Đào. Đối với Dương Đào, Đường Cần Cần luôn gọi khác với mẹ. Không chịu gọi chú.

"Ồ, đó là bệnh gì, nghiêm trọng không?" Dương Đào căn bản không nghĩ sâu tùy miệng hỏi, tưởng trẻ con bị bệnh thuận tiện an ủi một chút mà thôi.

"Em cũng không biết có nghiêm trọng không, chính là ý trên mặt chữ." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Cần Cần càng đỏ hơn nói.

Chứng bí nhũ? Triệu chứng phân tiết sữa? Dương Đào lướt qua trong đầu. Ngay sau đó cũng có chút xấu hổ, đây coi là bệnh gì? Em một thiếu nữ sao lại phân tiết sữa đó không phải nên là chuyện của sản phụ sao?

"Đợi lát nữa sẽ biết, sẽ không có vấn đề gì, có vấn đề cũng không sợ có chú ở đây. Chú đi mua chút nước cho cháu." Dương Đào nháy mắt mở ra chế độ nói chuyện gượng gạo. Thầm nghĩ chú chỉ hỏi thế thôi, không cần nói chi tiết cho chú như vậy đâu.

Nhưng Đường Cần Cần thực ra sợ hãi lắm rồi, trừ mẹ ra Dương Đào là người thân cận nhất. Nàng tự nhiên muốn nói cho Dương Đào, miệng nàng gọi Dương thúc thúc thực ra trong lòng coi Dương Đào chính là một người anh lớn, dũng cảm đáng tin cậy. Dương Đào nói lời này chính là an ủi xấu hổ không chỗ dung thân, nhưng Đường Cần Cần nghe xong xác thực cảm giác an toàn mười phần. Trong ấn tượng của nàng Dương ca ca chưa bao giờ nói lời không giữ lời, nói được nhất định sẽ làm được.

"Cảm ơn Tiểu Đào ca ca, em tưởng anh sẽ ghét bỏ em không quan tâm em nữa." Đường Cần Cần đỏ mặt nói. Từ có Dương ca ca biến thành Tiểu Đào ca ca, giọng nói ngọt ngào ánh mắt lấp lánh. Nghe đến mức Dương Đào trong lòng có chút tê dại quái dị. Cô nương này sẽ không phải có ý nghĩ gì với mình chứ.

Lúc này không thể nghĩ nhiều vội vàng an ủi vài câu sau đó ra ngoài mua nước để nàng ở đây ngoan ngoãn chờ Đường Lam. Dù sao cũng là con gái Lam tỷ, mình quan hệ với Lam tỷ lại nghĩ đến con gái nàng không tốt lắm. Tuy rằng loại này trước đây cũng là không có ý tốt, loại quan hệ cấm kỵ này nghĩ một chút cũng rất hưng phấn... Bất quá Lam tỷ tức giận e rằng sau này sẽ không bao giờ để ý đến mình nữa.

Dương Đào vừa nghĩ vừa ra ngoài mượn cơ hội mua nước thư giãn một chút tư tưởng của mình, nhưng mua nước xong vừa về lại gặp mẹ của Hạ Thu Diệp là Vương Vân, từ lần trước ở nhà Vương Vân xoa bóp cho bà xong thì chưa gặp lại. Hôm đó không những xoa bóp cho bà nhạc mẫu tương lai này, còn để cô em vợ Hạ Tuyết Mạt khẩu giao cho mình hai lần. Nhớ lại phong quang xoa bóp kiều diễm lần đó Dương Đào trong lòng ngũ vị tạp trần, người này sẽ không còn là nhạc mẫu tương lai của mình nữa. Mình rốt cuộc phải chia tay với Hạ Thu Diệp rồi. Bất quá trước mắt vẫn phải đi qua. Lúc này Dương Đào mới nhớ ra Vương Vân là bác sĩ điều trị chính của bệnh viện này, đã rất lâu không gặp bà rồi.

"Cậu sao lại ở đây?" Vương Vân tuy rằng sắp bốn mươi tuổi rồi nhưng tóc ngắn ngang tai, một thân áo blouse trắng phối với tất đen và giày cao gót đen, toát lên khí chất tri thức gợi cảm. Nhưng lại khiến người ta có loại khí chất chỉ có thể nhìn từ xa không thể đùa bỡn.

"Dì à, con gái bạn con đến khám bệnh, con đi cùng thôi." Dương Đào nói.

"Là bệnh gì..." Vương Vân tự nhiên hỏi. Dù sao cũng đến địa bàn của mình rồi, bất quá bà hỏi câu này lại làm Dương Đào khó xử. Nói thế nào, người ta thiếu nữ mắc phải loại bệnh đó.

"Con cũng không rõ lắm một cô bé con cũng ngại hỏi." Dương Đào thoái thác nói.

Hắn nói như vậy Vương Vân lại có chút nghi hoặc, thằng nhóc này sẽ không phải giấu con gái mình làm trò gì chứ. Không được nhất định phải qua xem.

"Bệnh viện này dì quen, dì giúp cậu qua xem xem." Vương Vân nói.

Dương Đào nghe xong cũng đúng, thế giới này người quen dễ làm việc lập tức sảng khoái đáp ứng. Vương Vân thấy hắn đáp ứng sảng khoái như vậy không giống như có vấn đề. Cũng liền đi theo qua. Vừa đi theo liền thấy Đường Lam đã từ chỗ bác sĩ đi ra, đang giáo huấn Đường Cần Cần. Nhìn thấy Dương Đào về còn dẫn theo một nữ bác sĩ xinh đẹp có chút cảm động. Tiểu Đào đây là đi tìm bác sĩ giúp mình.

Dương Đào qua giới thiệu, Đường Lam cảm giác có chút xấu hổ, thế mà là mẹ của Hạ Thu Diệp, người này thật nhìn không ra thế mà trẻ như vậy, nói là chị gái cô ấy cũng có người tin. Vương Vân đích xác rất lợi hại hơn nữa bà điều trị chính là phụ khoa, rất nhanh liền nói chuyện với Đường Lam. Đường Cần Cần chạy đến bên này Dương Đào đòi nước uống, nhìn mẹ nói chuyện với dì xinh đẹp kia nàng lúc này mới hồi phục một chút.

"Cai không bằng sơ (khơi thông), bộ dạng này chỉ có thể vắt ra trước đã, đợi qua một thời gian thích ứng thì tốt rồi. Không cần uống thuốc hai ba tháng sau tự nhiên sẽ khống chế được, cô cũng là người từng sinh con tự nhiên hiểu được. Giống như cai sữa vậy." Vương Vân dặn dò Đường Lam chú ý hạng mục.

Cai không bằng sơ? Dương Đào không hiểu ra sao nhưng không hỏi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!