Dương Đào nghĩ thầm thảo nào Cao Sở Trường này tướng mạo xấu xí lại không có bản lĩnh thật sự gì, lại có thể leo lên địa vị như ngày nay trên quan trường. Tuy rằng không tính là quan lớn gì, nhưng cũng là lãnh đạo độc đương một mặt, so với mấy trưởng khoa cục trưởng ở cơ quan hỗn cơm ăn, kỳ thực chuyện bé tí tẹo đều phải nhìn sắc mặt cấp trên thì có mặt mũi hơn nhiều. Chuyện này hành sự trượng nghĩa, không so đo tiền tài, còn tỉ mỉ thể thiếp cấp dưới, lãnh đạo nào không thích, ai lại không vui lòng kết giao?
Dương Đào không nếm ra trong canh bổ Cao Sở Trường bưng tới dùng nguyên liệu gì, nghĩ thầm dù sao ăn không chết người, coi như nước uống là được. Không ngờ ực hai bát xuống, vùng bụng dưới lập tức cảm giác ấm áp, trên người cũng không hư lạnh như vậy nữa. Không khỏi hiếu kỳ hỏi một câu: "Thật là đồ tốt, không biết là dùng nguyên liệu gì hầm, ta cũng cho người làm ít ăn."
Cao Sở Trường cười thần bí, ghé vào tai Dương Đào thấp giọng nói vài chữ, Dương Đào không khỏi mặt lộ vẻ xấu hổ, muốn nói gì lại nói không nên lời.
"Ha ha, ta biết ngay nói cho cậu nghe cậu sẽ là phản ứng này." Cao Sở Trường vỗ vai Dương Đào cười to, "Dù sao không phải đồ ăn chết người, hơn nữa cũng không thương thiên hại lý, không ai ăn thì cũng là thiêu rồi chôn, sao lại ăn không được? Cậu cứ nói có tác dụng hay không là xong."
Dương Đào vốn dĩ không cảm thấy canh bổ có vấn đề gì, biết là nguyên liệu gì nấu, lập tức cảm giác trong miệng trong dạ dày đều là tinh khí, nhưng cũng biết Cao Sở Trường là một phen ý tốt, không có cách nào nổi giận với hắn, bất đắc dĩ cười khổ gật gật đầu. Rốt cuộc không dám ở nhà Cao Sở Trường lâu, sợ hắn lại lộng ra đồ ăn kỳ quái gì, về nhà xong liên tục ực hai cốc trà đặc lớn, mới cảm giác mùi vị trong miệng tan đi chút.
Thay Cao Sở Trường làm việc là thật sự mệt rồi, buổi chiều không muốn đi làm, trùm chăn ngủ một giấc, cũng không ai gọi hắn, mãi đến khi trời tối đen mới có điện thoại gọi vào. Nghe máy thì lại là Cao Sở Trường, không đợi Dương Đào chào hỏi đã cười to hét lớn nói: "Dương lão đệ, lão ca thật sự phải cảm ơn cậu, cậu chính là thần tiên sống a. Vốn dĩ sếp bọn ta nhìn ta mũi không phải mũi mắt không phải mắt, lần trước cấp trên họp còn đề xuất điều ta đến nơi khỉ ho cò gáy, cậu đoán xem thế nào, vừa rồi tuyên bố điều chỉnh nhân sự, sếp bọn ta bị điều đi rồi, ta tiếp thế vị trí của ông ấy vào cục thành phố làm phó cục trưởng. Dương lão đệ, đây đều là quan vận cậu cải ra cho lão ca a. Lão ca thật không biết báo đáp cậu thế nào cho tốt. Như vậy, buổi tối ra ngoài bồi lão ca uống vài ly, lão ca giới thiệu mấy người cho cậu quen biết."
Dương Đào không muốn động đậy, muốn tìm cái cớ từ chối không đi, Cao Sở Trường lại không cho hắn cơ hội nói chuyện, nói một tiếng: "Đợi đấy, ta lập tức phái xe đi đón cậu." Liền cúp điện thoại.
Dương Đào nghĩ nghĩ buổi tối không có việc gì, vừa ngủ dậy buổi tối cũng không dễ ngủ, dứt khoát chấp nhận ý tốt của Cao Sở Trường đi ngồi một chút, nếu không lão ca này còn không biết muốn lăn lộn ra bao nhiêu chuyện nữa.
Thành ý của Cao Sở Trường không thể khinh thường, chẳng những mở phòng bao lớn nhất ở KTV lớn nhất thành phố, càng là chuẩn bị mười mấy loại rượu ngon bình thường có tiền cũng chưa chắc mua được, chỉ riêng hai chai rượu tây trong đó đã trị giá sáu con số. Càng khoa trương hơn là còn gọi mười mấy người tiếp khách đeo vàng đeo bạc nhìn một cái là biết ông chủ lớn, cũng không biết Cao Sở Trường nói với mấy ông chủ này thế nào, vừa thấy Dương Đào liền tề xoát xoát đứng dậy gọi Đào ca, nhường chỗ mời rượu thập phần ân cần.
Dương Đào uống hai ly rượu, đang định biểu đạt một chút thịnh tình khoản đãi vô cùng cảm kích các loại, Cao Sở Trường lại gọi vào một đám em gái, hô lạp lạp một đám ít nhất phải hai ba mươi người. Mọi người để Dương Đào chọn trước, Dương Đào không hứng thú uyển chuyển từ chối, Cao Sở Trường vung tay lên, đám này lui ra lại đổi một đám khác vào. Nhất định bắt Dương Đào chọn hai em chơi đùa giết thời gian.
Dương Đào muốn nói bản thân hắn chính là mở công ty livestream, nữ chủ bá dưới tay mấy chục người, hơn nữa mỗi người một vẻ mỗi người một tài nghệ, không hơn mấy em gái chuyên chức bồi cười này sao? Khóe mắt liếc qua đột nhiên phát hiện có khuôn mặt quen thuộc, lời từ chối liền nghẹn ở cổ họng.
Cao Sở Trường thuận theo tầm mắt Dương Đào nhìn qua, thấy là một cô bé mặc váy siêu ngắn màu đen, dáng người nhỏ nhắn da dẻ trắng trẻo. Bất quá cũng có khả năng là cô bé mặc JK màu xanh da trời bên cạnh kia, lấy nhãn quang của Cao Sở Trường mà xem, cô bé thì nên mặc hoa hòe hoa sói mới tốt, dứt khoát gọi cả hai qua mỗi người một bên ngồi cạnh Dương Đào. Lúc này lại từ chối thì có chút mất hứng, Dương Đào liền không nói gì nữa.
Lại uống hai vòng, mọi người đều có ba phần men say, bản tính đàn ông cũng liền lộ ra. Tính tình trầm ổn chút thì còn chỉ là nắm tay em gái bên cạnh nói chuyện nhân sinh và lý tưởng, tính tình gấp gáp đã ôm em gái mình chọn rống ca bài "Em gái ngồi đầu thuyền" rồi. Đàn ông mà, sở cầu bất quá hai chữ danh lợi, sở thích bất quá mỹ nhân và xe sang, tiêu mấy đồng tiền lẻ vui vẻ vui vẻ vốn cũng không có gì đáng trách.
Dương Đào vẫn luôn không để ý lắm đến hai em gái bên cạnh, lúc này mới nhìn trái phải một chút, em váy xanh vội vàng bồi nụ cười, rót ly rượu đưa đến bên miệng hắn, Dương Đào nể mặt uống một ngụm, quay đầu nhìn em còn lại. Em gái một thân đen thì cao lãnh hơn nhiều, ngay cả nụ cười cũng không có, ánh mắt nhàn nhạt nhìn lại Dương Đào, trong ánh mắt mang theo chút ý vị khiêu khích.
Dương Đào không khỏi có chút phạm mê hồ, khuôn mặt này hôm qua mình rõ ràng đã gặp, chẳng qua lúc đó đeo tai thỏ mặc trang phục hầu gái, vành mắt khóc đỏ hoe, muốn bao nhiêu đáng thương có bấy nhiêu đáng thương. Lúc này nhìn kỹ dường như không phải cùng một người, độ cong đuôi mắt hướng lên trên, môi cũng mỏng hơn một chút. Bất quá Dương Đào cũng không chắc chắn, đều nói thuật trang điểm có thể so với đổi đầu, chút khác biệt nhỏ này hẳn là không nói lên được điều gì đi.
"Sao, đổi bộ quần áo liền muốn giả vờ không quen biết ta?"
Váy ngắn đen sửng sốt, đứng dậy liền đi ra ngoài, mọi người không hiểu ra sao nhìn qua, Dương Đào vội vàng cười nói: "Không có việc gì không có việc gì, ta bảo cô ấy đưa ta đi phòng vệ sinh." Nói rồi đuổi theo ra ngoài.
Nha đầu kia chạy cũng nhanh thật, Dương Đào đuổi đến cuối hành lang mới đuổi kịp nàng, vừa vặn thang máy đưa lên một tốp khách, ồn ào không tiện nói chuyện, Dương Đào nửa lôi nửa bế đưa nha đầu kia vào cầu thang bộ. Nha đầu kia ra sức giãy dụa, nếu không phải Dương Đào tránh nhanh, suýt chút nữa bị nàng cắn một cái vào tay, Dương Đào cũng là phiền rồi, trực tiếp ném người vào góc tường. Đương nhiên, trên tay vẫn là lưu lại chừng mực, nếu không nha đầu kia phải gãy mấy cái xương.
"Sao thế a, ban ngày làm việc ở chỗ ta, buổi tối ra ngoài làm thêm? Bị ta phát hiện rồi trên mặt không giữ được liền muốn chạy?" Dương Đào bị chọc tức, thanh âm không khỏi cũng cao hơn vài phần, "Ngươi hôm qua cầu xin ta cho ngươi công việc là nói thế nào, làm việc tốt, làm người tốt. Buổi tối liền chạy đến loại địa phương này bồi rượu, đây là coi ta là thằng ngốc mà lừa gạt hả?"
"Không phải. Anh nhận nhầm người rồi. Tôi không phải chị ấy." Nha đầu kia giãy dụa nửa ngày cũng mệt rồi, co rúm ở góc tường chỉ là quật cường không chịu phục mềm. Bị hỏi gấp cũng chỉ có mấy chữ này.