"Không cần, có hai bước chân thôi mà cần gì em đưa. Phòng livestream vừa mới chuyển qua, một đống việc chờ em sắp xếp, em không cần lo cho anh, cứ lo việc của em đi." Dương Đào từ chối sự đưa tiễn của Ôn Minh Lan, tự mình chậm rãi đi đến phòng nghỉ, càng đi đầu càng choáng, khó khăn lắm mới đến được mép giường, ngã đầu xuống, gần như ngủ thiếp đi ngay lập tức.
Dương Đào ngủ không biết bao lâu, cảm thấy miệng khô khát khó chịu, vịn đầu ngồi dậy tìm nước uống, lại vô tình đè phải một khối gì đó mềm mại. Ban đầu còn tưởng là Ôn Minh Lan làm xong việc đến cùng hắn, cũng không để ý, nhoài người đến tủ đầu giường lấy một chai nước uống cạn một hơi, cảm giác nóng rát trong cổ họng cuối cùng cũng dịu đi.
Nằm lại xuống, vươn tay ôm "Ôn Minh Lan", định ôm ngủ thêm một lát, lại bị dọa cho một phen — làm gì có Ôn Minh Lan, rõ ràng là cặp chị em sinh đôi vừa mới nổi tiếng.
Chỉ thấy hai chị em chắc đều đã uống rượu, mặt mày hồng hào, dựa vào nhau ngủ say sưa, miệng nhỏ hơi hé, phát ra tiếng ngáy nhẹ. Dải lụa vốn thắt ở cổ áo váy Lolita đã bung ra, để lộ nửa bên vai mềm mại, chiếc váy vốn đã ngắn lại càng bị vén lên tận eo, để lộ hai đôi chân thon dài quấn vào nhau, mang tất trắng.
Bất kể là thân hình, dung mạo hay động tác, thần thái, đều mang vẻ ngây thơ và e ấp của thiếu nữ, khiến người ta không nhịn được muốn bắt nạt họ, làm họ khóc, sủng ái họ.
Dương Đào nhìn mãi không khỏi bụng dưới căng lên, thầm mắng mình một tiếng cầm thú, hai chị em trông tuổi còn rất nhỏ, chắc chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, mình lại nảy sinh ý nghĩ như vậy, đúng là cầm thú.
Dương Đào không muốn gây phiền phức cho mình, định đứng dậy rời đi, vừa mới động, em gái liền lật người, tay chân quấn lấy hắn, theo động tác, chiếc váy ngắn hoàn toàn mất tác dụng, để lộ chiếc quần lót hoa nhí màu hồng nhạt bên trong tất trắng.
Hai chị em vốn chỉ ngủ nửa bên giường, may mà cả hai đều nhỏ nhắn, miễn cưỡng ngủ được, em gái vừa lật người, chị gái suýt nữa rơi xuống đất, Dương Đào vội vàng vươn tay kéo người lại.
Không ngờ chị gái dụi mắt ngồi dậy, chỉ là thần sắc vẫn còn mơ màng, bộ dạng "tôi là ai, tôi đang ở đâu".
Dương Đào lập tức đau đầu, vốn dĩ chị gái nói chuyện không qua não, thấy em gái đang quấn trên người mình, thật sự là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch. Hắn không dám thở mạnh, chỉ hy vọng cô không nhìn thấy mình, tiếp tục ngủ thêm một lát.
Chị gái ngồi ngây người một lúc, đột nhiên quay đầu nhìn thấy Dương Đào, Dương Đào đã chuẩn bị sẵn sàng, cô dám hét lên là mình sẽ bịt miệng cô lại. Không ngờ chị gái đột nhiên cười khúc khích, loạng choạng quỳ dậy trèo qua em gái bò sang bên kia của Dương Đào, tay chân cũng quấn lấy hắn.
"Tổng giám đốc Dương, em lại mơ thấy anh rồi, vui quá." Gương mặt nhỏ của chị gái cọ cọ vào vai Dương Đào, giọng lí nhí say sưa nói. "Lén nói cho anh biết nhé... mỗi lần mơ thấy anh, sáng dậy quần lót đều bị ướt."
Hóa ra là rượu vẫn chưa tỉnh, đang nói mơ. Dương Đào trong lòng nhẹ nhõm, nảy sinh hứng thú trêu chọc cô bé, thuận theo lời chị gái hỏi: "Trong mơ đã xảy ra chuyện gì? Tại sao quần lót lại bị ướt?"
"Mơ thấy anh hôn em, còn sờ ngực em nữa. Ai da, xấu hổ quá." Chị gái chắc là nhớ lại cảnh trong mơ, mặt càng đỏ hơn, "Em cũng không biết tại sao quần lót lại bị ướt nữa."
Dương Đào tiếp tục hỏi cô, "Vậy lúc em mơ thấy anh, có sướng không?"
"Sướng chứ, sướng lắm. Tổng giám đốc Dương, hôm nay chúng ta lại làm chuyện trong mơ trước đây được không?" Chị gái chủ động ưỡn bộ ngực không mấy đầy đặn cọ vào Dương Đào, "Tổng giám đốc Dương, hôm nay sao anh không sờ em nữa, trong những giấc mơ trước đây anh đều sờ ngực em, sờ đến mức người ta ngứa ngáy lắm."
Dương Đào không cao thượng đến mức đó, mỹ thực bày trước mắt sao lại có ý định không nuốt vào bụng? Chỉ là lo lắng hai chị em chưa thành niên, sẽ gây phiền phức cho công ty, lúc này chị gái chủ động dâng đến tận miệng rồi, không mở miệng nữa thì hắn đúng là cầm thú không bằng.
Đã vậy thì không có gì phải khách sáo nữa, Dương Đào vươn tay ôm chị gái vào lòng, "Anh đưa em đến chỗ khác, em gái em ở bên cạnh không tiện."
Chị gái lại cười khúc khích, "Em và em gái vốn là một thể, anh có thể sờ em tại sao không thể sờ em gái em? Hơn nữa trong những giấc mơ trước đây, không phải chúng ta thường xuyên ba người cùng nhau sao?"
Được thôi, người ta còn không ngại chị em song phi, mình còn có gì phải khách sáo. Dương Đào ôm chị gái vào lòng, cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ khiến hắn vừa yêu vừa hận.
Vị quả xanh hơi chát, nhưng cũng chính sự non nớt này lại càng thêm quyến rũ. Dương Đào thỏa thích mút lấy vị ngọt trong miệng chị gái, một bên từ cổ áo vươn tay vào, nắm lấy một bên trái đào nhỏ. Trái đào còn chưa chín, chỉ có thể coi là một quả đào xanh nhỏ, cảm giác trên tay cứng hơn của Ôn Minh Lan và Lâm Hiểu Hiểu rất nhiều, nhỏ xíu, hạt đậu trên đỉnh nhỏ xíu, khẽ nắn một cái là dựng đứng lên, dường như đang mời gọi người ta hái.
Thân thể non nớt của chị gái lần đầu bị đàn ông trêu chọc như vậy, rất nhanh đã run rẩy rên rỉ. Dương Đào lo lắng đánh thức em gái, với tính cách của em gái e là sẽ làm ầm lên tại chỗ, đành phải hôn lấy miệng nhỏ của chị gái, không để cô kêu quá lớn.
Không ngờ vẫn kinh động đến em gái, thấy hai người ôm nhau hôn đến chết đi sống lại, em gái ngồi dậy chất vấn: "Tổng giám đốc Dương, sao anh có thể làm vậy với chị tôi? Anh mau buông chị tôi ra."
Dương Đào còn chưa kịp nói, chị gái đã giãy giụa ngồi dậy, nắm tay em gái, "Em gái đừng giận mà, không phải em nói em cũng thích tổng giám đốc Dương sao? Lại đây chúng ta cùng nhau đi. Giấc mơ lần này không giống trước đây, tổng giám đốc Dương sờ em còn sướng hơn nữa."
Em gái hận thù lườm Dương Đào, rõ ràng cho rằng hắn đã bắt nạt chị gái, còn lừa chị gái là đang mơ.
Không ngờ chị gái tiếp tục nói những lời kinh người, "Em gái sao vậy? Không phải em nói cũng mơ thấy bị tổng giám đốc Dương sờ sao? Chẳng lẽ là vì chị ở đây nên em ngại? Không sao, chị em chúng ta vốn là một thể, hơn nữa trong những giấc mơ trước đây, có mấy lần đều là chúng ta cùng nhau."
Mặt em gái lập tức đỏ bừng, liếc Dương Đào một cái rồi vội vàng quay đi, "Nói bậy, em nói với chị những lời này lúc nào. Chị say rồi, em đưa chị về nghỉ ngơi."
Chị gái một tay kéo em gái, một tay ôm Dương Đào, hai bên đều không buông, "Không mà không mà, em muốn tổng giám đốc Dương sờ em, em cũng lại đây thử một chút đi, tổng giám đốc Dương vừa rồi sờ em siêu sướng, sướng hơn bao nhiêu lần trước đây."
Dương Đào không thích ép buộc người khác, nhẹ nhàng đẩy chị gái ra, "Em về với em gái trước đi, có chuyện gì đợi em tỉnh rượu rồi nói."
Chị gái lập tức mắt đỏ hoe, ôm Dương Đào không buông, "Em không, em muốn tổng giám đốc Dương sờ em, em gái rõ ràng cũng thích, tại sao lại không muốn nữa?"
Thấy chị gái khóc càng lúc càng đau lòng, Dương Đào đẩy cũng không được, ôm cũng không xong, cơn đau đầu sau khi say càng nghiêm trọng hơn, cũng dần mất đi kiên nhẫn.