"Kỳ quái, trong tay ta là thứ gì?" Rõ ràng tay mình cũng không nắm trên thanh sắt, nhưng lại có thể cảm giác được trong tay nắm thứ gì đó, Lục Lê Hoàng nhịn không được lẩm bẩm nói.
Mà bên kia, sắc mặt Dương Đào đã có chút phát xanh.
Lục Lê Hoàng nhìn xuống, lại phát hiện tay mình, đang gắt gao nắm chặt một vật nào đó giữa hai chân Dương Đào...
"A, ngại quá!" Lục Lê Hoàng giật nảy mình, vội vàng buông tay ra.
Dương Đào một trận cạn lời. Nàng nếu nắm thêm một lát nữa, từ nay về sau nàng sẽ thủ tiết luôn đấy!
Bất quá, không thể không nói chuyến đi chơi này tương đối kích thích. Khi hai người từ trên Tàu Hải Tặc bước xuống, Lục Lê Hoàng đều có chút chân cẳng bủn rủn.
"Ta muốn ngươi bế ta." Mắt thấy mình có chút đi không nổi, Lục Lê Hoàng đột nhiên vươn tay về phía Dương Đào, vẻ mặt tùy hứng.
Được được được, không thành vấn đề, đều chiều theo nàng. Dương Đào nhẹ nhàng bế Lục Lê Hoàng lên, cùng nàng tiếp tục đi dạo trong công viên giải trí.
"Tiếp theo làm gì đây?"
"Ta muốn xem phim 4D!" Lục Lê Hoàng có chút kích động nói.
Từ sau khi gia tộc mình suy lạc, bao gồm cả lần xem phim trước, nàng đều quên mất là chuyện khi nào rồi... Khi đó có thể xem một bộ phim 3D đều đã là sự tồn tại không thể cầu, không ngờ mới qua bao lâu, phim 4D đều đã phổ cập rồi. Bất quá thẳng đến hiện tại, nàng đều chưa từng trải nghiệm phim 4D hoàn chỉnh, hôm nay nhất định phải cùng tên đáng ghét bên cạnh đi trải nghiệm!
"Phim 4D sao?" Dương Đào cũng là miệng đầy đáp ứng, bế cô gái trong lòng liền đi tới rạp chiếu phim 4D. Đã theo đuổi con gái, vậy thì thỏa mãn mọi nhu cầu của nàng.
Sau khi hai người đeo kính 3D xong, buổi biểu diễn điện ảnh trước mắt cũng bắt đầu. Kỳ thật nghiêm khắc mà nói, loại phim 4D trong công viên giải trí này cũng không thể gọi là điện ảnh, chỉ có thể coi là một số vở kịch ngắn mà thôi. Bất quá cũng chính vì đây chỉ là một số vở kịch ngắn, cho nên bên chế tác mới có tinh lực và công sức thiết kế một số thứ tương đối tinh mật ở bên trong.
Phim rất nhanh liền bắt đầu, theo thế giới đại dương từ từ hiện lên trên màn hình lớn, xung quanh cũng bắt đầu tôn lên bầu không khí. Sương mù mát lạnh cùng với gió nhẹ thổi tới đều khiến người ta như lạc vào cảnh giới kỳ lạ.
"Hóa ra đây chính là phim 4D sao? Thật thần kỳ a!" Lục Lê Hoàng nhịn không được than thở.
Thoát ly thế giới công nghệ cao lâu như vậy, Lục Lê Hoàng nhịn không được bắt đầu cảm khái, khoa học kỹ thuật hiện tại phát triển lại nhanh chóng như thế. Tuy rằng mười năm qua nàng vẫn luôn không có cơ hội thưởng thức những cảnh sắc thần kỳ này, nhưng may mà... Nàng quay đầu nhìn Dương Đào. Có tên này bồi mình, vậy thì sau này, mình nhất định phải ngắm hết vạn thủy thiên sơn của cả thế giới! Nhìn sườn mặt soái khí của Dương Đào, trong lòng Lục Lê Hoàng nai con chạy loạn.
Mà lúc này trên màn hình lại đột nhiên nhảy ra một con cua lớn, vươn cái kìm của mình, rậm rạp cua con từ trên kìm của nó nhảy xuống. Dưới sự hỗ trợ của kính 3D, những con cua nhỏ này cứ như từ trên mặt mình vồ tới vậy!
Mà mị lực chân chính của phim 4D cũng không chỉ là những xung kích về thị giác này. Trong rạp chiếu phim, mọi người nháy mắt cảm giác cả bắp chân mình dường như đều cảm thấy ngứa ngáy. Sự xung kích sàn sạt, giống như không ngừng có lượng lớn cua nhỏ đang quấn quanh bên người, thậm chí...
"A!" Lục Lê Hoàng giật nảy mình, nhịn không được nhảy dựng lên, ngồi lên người Dương Đào. "Có người sờ mông ta!"
Nghe được câu này, khán giả ngồi bên cạnh đều nhịn không được phát ra tiếng cười thiện ý. Đây kỳ thật cũng là một thiết kế của rạp chiếu phim 4D mà thôi! Sự đặc thù của ghế ngồi làm cho ngươi cảm giác dưới mông lục cục lục cục, giống như có thứ gì đang động đậy vậy.
"Trời ơi, thật chân thực!" Lục Lê Hoàng nhịn không được cảm khái. "Không đúng, sao hiện tại dưới mông vẫn còn có thứ gì?"
Mà nàng đột nhiên cũng ý thức được hình như có chút không đúng, mình rõ ràng đều đã đổi sang ngồi trên đùi Dương Đào, sao vẫn cảm giác dưới mông có thứ gì đó? Khi đưa tay sờ sờ, sắc mặt Lục Lê Hoàng nháy mắt đỏ bừng. Dưới cái mông nhỏ mềm mại của mình, Dương Đào đã sớm... Hóa ra...
"Khụ khụ, hiện tại còn chưa được." Lục Lê Hoàng khẽ ho hai tiếng, sắc mặt đỏ bừng né sang một bên, ngồi lại vị trí của mình.
Nhưng Dương Đào nghe được câu này, lại hai mắt tỏa sáng. Cái gì gọi là hiện tại còn chưa được? Vậy cũng có nghĩa là, sau này có thể sao? Trong đầu hồi tưởng lại cái mông tròn trịa rắn chắc của sư phụ thân yêu, Dương Đào lập tức thèm nhỏ dãi.
Bất quá do bộ phim này vốn là kịch ngắn, lập tức liền phải kết thúc, cho nên hai người tự nhiên cũng không có phát sinh cái gì ở đây. Mà sau khi từ rạp chiếu phim đi ra, hai người cũng là ngựa không dừng vó, một hơi đi nhà ma, tàu lượn siêu tốc, cùng với đủ loại trò chơi hoa hòe hoa sói.
Mà hiện tại chỉ còn hai hạng mục cuối cùng. Dương Đào tự nhiên cũng là cố ý để hạng mục này lại cuối cùng, bởi vì hắn luôn cảm thấy thứ này nhất định phải lưu lại vào một thời gian tốt nhất mới được.
"Ta nói Tiểu Đào, thứ đồ chơi này có phải hơi ấu trĩ chút không?" Nhìn vòng xoay ngựa gỗ lên lên xuống xuống trước mắt, Lục Lê Hoàng ngẩn người, nàng không ngờ Dương Đào lại dẫn mình tới chơi cái này.
"Cái này có gì mà ấu trĩ, thứ này mới là thú vị nhất, đến đây, nhìn xem ngồi ở trên đó đều là những người nào?" Dương Đào chỉ chỉ chỗ ngồi.
Nhìn kỹ lại, Lục Lê Hoàng cũng có chút kinh ngạc, không ngờ ngồi trên vòng xoay ngựa gỗ này, trẻ con chân chính chỉ có 1/3 mà thôi, đại bộ phận còn lại đều là những người lớn. Không còn gánh nặng tâm lý này, nghe tiếng nhạc ôn nhu, Lục Lê Hoàng cảm giác giống như trở lại một thời đại nào đó, thời đại vô ưu vô lự kia.
"Được rồi có chỗ trống rồi, mau tới mau tới!" Dương Đào nhanh chóng kéo tay nàng, hai người cùng ngồi lên vòng xoay ngựa gỗ.
Theo tiếng nhạc nhu hòa từ từ vang lên, ngựa gỗ lên lên xuống xuống bắt đầu nhảy nhót, hơn nữa xoay tròn. Dưới ánh đèn kỳ diệu cùng bầu không khí âm nhạc này, Lục Lê Hoàng nháy mắt liền cảm giác hết thảy trước mắt cũng không còn ấu trĩ nữa. Thậm chí bắt đầu trở nên mộng ảo, ánh đèn hôn hoàng và ánh tà dương chiếu rọi, làm cho nàng cảm thấy mình phảng phất đặt mình vào thế giới cổ tích. Đặc biệt là sau lưng mình, còn ngồi một bạch mã hoàng tử.
Khuyết điểm duy nhất chính là bạch mã hoàng tử này cứ dùng cây súng nào đó đỉnh vào nàng... Bất quá Lục Lê Hoàng ngược lại căn bản cũng không để ý, hôm qua lúc uống say, quần lót đều vứt, không biết cùng tên này đã cùng nhau làm chuyện điên rồ gì. Lại thêm nàng cũng rất muốn sớm điểm bắt lấy Dương Đào, cho nên, nàng kỳ thật cũng không để ý hành vi giở trò lưu manh của Dương Đào, thậm chí còn... có chút thích?
Dương Đào kỳ thật cũng rất đau trứng. Hắn cũng không muốn biến thái, lưu manh như vậy, nhưng không còn cách nào, ai bảo hai người cách nhau gần như vậy, mông Lục Lê Hoàng lại vểnh cao dụ người...