Vẫn là Lưu Kình Tùng đưa Dương Đào về nhà, Tần Tri không những hứa hẹn hai chiếc xe, lúc đi còn lấy cho Dương Đào đại sư hai cái hộp, nhất quyết đòi đưa lên xe. Sau đó hí hửng về nhà đợi vợ rồi. Dương Đào chỉ biết một cái hộp bên trong là nhân sâm, cái hộp còn lại là một cái bình. Có thể tặng cho mình chắc là đồ cổ gì đó, bất quá hắn cũng không để trong lòng. Hôm nay tuy rằng ăn một củ nhân sâm và gà mái già nhưng vẫn tỏ ra thân thể mệt mỏi.
Về đến nhà Lưu Kình Tùng rời đi, Dương Đào từ hầm xe xách hai cái hộp theo cầu thang lên tầng một. Vừa vào cửa liền nhìn thấy Đường Lam đang dọn dẹp bãi cỏ vườn hoa trong sân, thật là một người phụ nữ cần cù. Bất quá nhất cử nhất động bộ ngực đôi phì nhiêu và mông to theo động tác của nàng lắc lư. Dương Đào nuốt nước miếng một cái, lập tức có ý tưởng.
"Lam tỷ..." Dương Đào yếu ớt gọi một tiếng.
Đường Lam mặc quần bò rộng thùng thình, thân trên một chiếc áo sơ mi kẻ sọc cũ kỹ, đang nỗ lực cắt tỉa vườn hoa. Nghe thấy tiếng gọi quay đầu nhìn lại là Dương Đào, bất quá sắc mặt này dọa người quá.
"Tiểu Đào, cậu sao vậy..." Đường Lam vứt dụng cụ xuống chạy nhanh lại. Bước này sải ra khoảng cách rất dài, vú bự run rẩy mông cong mềm mại, thật là vưu vật ngực tấn công mông phòng thủ. Hơn nữa trên mặt treo đầy vẻ lo lắng nồng đậm.
Lên đến nơi liền quấn lấy cánh tay Dương Đào. Một đôi vú bự mềm mại ép lên người Dương Đào, một mùi hương hoa cỏ cộng thêm mùi vị thục nữ đặc hữu trên người Đường Lam, trực tiếp kích phát hormone của Dương Đào, côn thịt to lớn suýt chút nữa cương lên. Dương Đào đè một chút trọng lượng lên người Đường Lam.
"Lam tỷ đừng căng thẳng, chỉ là hôm nay ra ngoài nắng nhiều quá, có chút không thoải mái... thở khó chịu quá..." Dương Đào vừa dùng cánh tay cọ xát ngực nàng vừa lảo đảo nói.
"Vậy làm sao bây giờ? Có cần đi bệnh viện không..." Đường Lam sợ hãi hỏi, nàng là thật sự lo lắng cho cơ thể Dương Đào. Bất quá ngực bị cánh tay cọ xát nảy sinh một chút cảm giác tê dại khiến nàng cũng có chút không muốn buông ra. Nhưng nàng càng lo lắng cho Dương Đào hơn.
"Không cần, ta cần nghỉ ngơi, Lam tỷ dìu ta lên giường..." Dương Đào nghĩ thầm ta làm sao có thể đi bệnh viện? Lúc này trong nhà không có ai chính là thời cơ.
"Được rồi, Tiểu Đào cậu chậm chút..." Đường Lam dìu Dương Đào muốn lên lầu, trọng lượng này càng thêm đè lên người. Hai người càng thêm thân mật rồi. Một đường run rẩy đưa Dương Đào vào phòng, sau đó Đường Lam vội vàng đi rót nước. Sợ hắn say nắng còn cho thêm chút muối và đường.
Dương Đào có kỹ năng Võ Thuật Đại Sư tự nhiên có phương pháp khống chế huyết mạch. Một lát sau sắc mặt càng thêm trắng bệch. Đường Lam càng thêm lo lắng, vội vàng đỡ hắn dậy đặt vào trong lòng mình, sau đó đút nước cho hắn. Nằm trong lòng ngực mềm mại của nàng, Dương Đào cảm giác được hạnh phúc, đặc biệt là nằm trên bộ ngực lớn của nàng như ở trên mây.
"Tiểu Đào cậu đừng dọa tôi, uống nước trước tôi lát nữa đưa cậu đi bệnh viện." Đường Lam lo lắng trán đều là mồ hôi.
"Không cần Lam tỷ, bệnh cũ rồi. Uống chút nước nghỉ ngơi một chút là được..." Dương Đào mới không đi bệnh viện lập tức bịa ra một cái cớ.
Đường Lam vừa nghe bệnh cũ yên tâm hơn một chút, vội vàng đút nước cho Dương Đào. Dương Đào vuốt ve mu bàn tay Đường Lam uống nước, đột nhiên nội khí bùng phát. Đường Lam chỉ cảm thấy mu bàn tay tê rần, cốc nước trong nháy mắt nghiêng đổ. Ào một cái một cốc nước muối đường cứ thế đổ hết lên người Dương Đào, quần hắn cũng ướt một mảng lớn.
"Ái chà..." Đường Lam kinh hô một tiếng ảo não muốn chết, sao nước còn cầm không chắc nữa. Vội vàng luống cuống tay chân lau, sau đó cởi quần áo cho Dương Đào. Áo sơ mi cởi ra xong Dương Đào liền ở trần thân trên rồi. Mùa hè ở Trường Sa nóng thế nào? Sẽ không mặc nhiều như vậy. Nhìn cơ thể Dương Đào Đường Lam cảm thấy có chút ảo giác, sao lại càng thêm kiện tráng rồi, hơn nữa có đường nét, cơ bụng thật đẹp. Không khỏi ngẩn người một chút, vội vàng phản ứng lại lại đi rót nước cho Dương Đào.
Dương Đào tỏ ra càng thêm hư nhược rồi. Quay lại xong đút nước cho Dương Đào.
"Lam tỷ, ta khó chịu quá cho ta nước..." Dương Đào rên rỉ môi khô khốc.
"Đây tới ngay..." Đường Lam còn muốn đút nước, nhưng nghĩ đến bộ dạng vừa rồi sợ lại làm đổ. Vội vàng đi lấy thìa canh, đáng tiếc mấy lần đút nước đều bị Dương Đào cố ý làm đổ hoặc chảy đi mất. Đường Lam càng sốt ruột càng không thể đút vào miệng, làm Dương Đào đầy mặt đều là nước.
"Lam tỷ... nhanh lên, dùng miệng đút ta... ta khát quá... sắp chết rồi..." Dương Đào run rẩy cơ thể nói.
Đường Lam ngẩn ra, khuôn mặt đầy đặn bỗng chốc hồng nhuận lên.
"Không... không hay... lắm..." Đường Lam lắp bắp nói.
"Tỷ tỷ... cầu xin tỷ... ta sắp chết rồi..." Dương Đào đáng thương nói.
Vừa nghe lời này Đường Lam một chút do dự cũng biến mất rồi, cứu người trước quan trọng hơn, cái khác không nghĩ nữa. Đường Lam cắn răng nhắm mắt uống một ngụm nước muối đường, môi từ từ đến gần môi Dương Đào. Ngay khoảnh khắc môi chạm nhau Đường Lam cảm giác tim mình như đánh trống. Trừ bố của Cần Cần nàng chưa bao giờ chạm qua bất kỳ người đàn ông nào, người đàn ông khác cũng chưa từng chạm qua môi nàng. Hiện tại thế mà... nghĩ đến những điều này sắc mặt càng đỏ, thậm chí cơ thể hơi run rẩy, nhưng sau khi chạm vào môi, môi Đường Lam nhẹ nhàng mở ra một khe hở, dòng nước thuận theo vị trí hai người môi giao nhau chảy vào miệng Dương Đào.
Dương Đào ngửi mùi hương thảo mộc trên người nàng còn có mùi vị hỗn hợp của thục nữ, cảm nhận đôi môi mềm mại của nàng còn có mùi vị nước muối đường, thật là ngọt ngào. Chỉ có điều đôi môi này rất nhanh liền tách ra, ý chưa thỏa mãn còn chưa hoàn toàn nếm trải được.
Dương Đào cảm thấy chưa thỏa mãn, Đường Lam ngay khoảnh khắc môi chạm nhau cảm giác toàn thân bị điện giật, đại não trống rỗng, sống lưng tê dại, theo bản năng kẹp chặt hai chân còn có cặp mông thịt to lớn như cối xay. Trong nháy mắt rất nhiều hình ảnh lóe lên trong đầu.
"Đỡ nhiều rồi, cho ta thêm chút nữa tỷ tỷ, ta muốn, ta khát quá..." Dương Đào đáng thương nói, thở dốc càng thêm dồn dập.
Đường Lam sợ đến mức không dám dừng lại, có lần vừa rồi lần thứ hai càng thêm thuận lợi không do dự nữa, uống một ngụm lớn sau đó nhanh chóng nhắm vào môi Dương Đào, lần này chạm vào càng thêm đầy đủ, bốn cánh môi của hai người tiếp xúc đầy đủ với nhau, nảy sinh ma sát. Nước muối đường từ từ chảy vào miệng Dương Đào, môi hắn nhu động ma sát môi Đường Lam, điều này khiến Đường Lam theo bản năng muốn thè lưỡi, nhưng lý trí cường đại ép buộc nàng nói với bản thân, đây không phải người đàn ông của mình, không thể...
Ngay lúc nàng do dự khống chế, ra sức khống chế bản thân, Dương Đào bắt đầu mút mát, thậm chí lưỡi còn vào trong miệng nàng.
"Ưm..." Đầu lưỡi chạm nhau Đường Lam phát ra một tiếng bản thân đều không ý thức được rên rỉ. Trong linh hồn dường như có một ngọn lửa bị châm ngòi, trong nháy mắt bùng nổ, nổ tung toàn thân nàng.
Đường Lam vội vàng tách ra, nhưng nàng biết quần lót của mình ướt rồi. Thật xấu hổ. Tiểu Đào không phải cố ý chứ? Đường Lam nội tâm thầm suy đoán. Nhưng nhìn thấy bộ dạng Dương Đào vô thức há miệng thè lưỡi đòi nước, nghĩ đến hắn chắc không phải cố ý, sau khi có phán đoán này Đường Lam nội tâm lại vô cùng thất vọng. Cũng có thể là mình nghĩ nhiều rồi, cũng có thể mình không xứng, thật là người phụ nữ ô uế, sao có thể nghĩ những thứ đó. Vội vàng cứu người a.
Đường Lam vừa thất vọng vừa trách cứ bản thân, lại uống một ngụm nước muối đường nhắm vào miệng Tiểu Đào liền hôn xuống, không sai lần này Đường Lam là dùng nụ hôn, cũng có thể bản thân nàng đều không ý thức được. Bốn môi tương đối nhẹ nhàng ma sát, Dương Đào vừa uống nước muối đường vừa mút mát môi Đường Lam, lưỡi tiếp tục thâm nhập khoang miệng nàng tìm tòi. Mút mát. Lưỡi Đường Lam lần nữa bị chạm vào, toàn thân không khỏi run lên một cái. Cảm giác mình có thứ gì đó sắp bùng phát ra. Theo bản năng mút mát một cái, nước muối đường xong việc rồi nhưng hai người tịnh không tách ra, lưỡi nhẹ nhàng ma sát vào nhau, ban đầu vẫn là Dương Đào đang mút mát, nhưng có một cái Đường Lam bắt đầu mút mát, lưỡi cũng chủ động động đậy.
Giả bệnh Dương Đào tâm tình bành phái, Đường Lam trong lòng có ta nếu không làm sao sẽ hôn môi. Đường Lam nội tâm sợ hãi, lo sợ, may mắn lưỡi run rẩy cùng lưỡi Dương Đào quấn quýt lấy nhau. Hai người trong nháy mắt mút mát. Đường Lam nội tâm vô số giọng nói không kìm nén được đang nói nàng không biết, chỉ một lần, chỉ một lần, hắn bệnh rồi đây là chữa bệnh. Dưới sự dụ hoặc của giọng nói này, Đường Lam mút mát càng ngày càng tham lam. Cho đến khi nàng tự mình phát ra một tiếng rên rỉ tiêu hồn dâm đãng. Lúc này mới bị đánh thức vội vàng tách ra, lại nhìn Dương Đào đang tụ tinh hội thần nhìn mình, tịnh thả liếm môi vẻ mặt chưa thỏa mãn.
"Tiểu Đào cậu... cậu..." Đường Lam kinh hoảng thất thố.
"Lam tỷ, nụ hôn của tỷ ngọt quá, ta còn muốn..." Dương Đào nắm lấy Đường Lam đang muốn chạy trốn nói.
"Tiểu Đào cậu... cậu bệnh khỏi rồi... vừa rồi... vừa rồi không phải... tôi chỉ là..." Đường Lam kinh hoảng thất thố muốn rút cánh tay ra.
"Lam tỷ... ta muốn tỷ... ta rất thích tỷ... ta muốn nụ hôn của tỷ..." Dương Đào thuận thế ngồi dậy đưa tay nâng mặt nàng nói.
"Cậu... đừng... Tiểu Đào cậu... ưm... đừng... ưm... a... ưm... ô..." Đường Lam xấu hổ giãy giụa, né tránh. Nhưng khi môi Dương Đào tương đối với môi nàng. Cảm giác tiêu hồn vừa rồi lần nữa hung hãn ập đến, khiến đại não nàng một mảnh trống rỗng không cách nào từ chối nữa.
Đường Lam hô hấp dồn dập, phát ra tiếng ưm ưm. Khi lưỡi Dương Đào thò vào miệng nàng, Đường Lam rốt cuộc không nhịn được nữa rồi, nhẹ nhàng mở đôi môi gợi cảm của mình ra, cái lưỡi nhỏ cùng lưỡi Dương Đào quấn quýt lấy nhau. Hai người môi tương đối, tương hỗ mút mát, lưỡi ra sức quấn quýt lấy nhau, tương hỗ mút mát nước bọt của đối phương, tiến vào cảnh giới quên mình.
Nhiều năm qua lần nữa có người nếm trải đôi môi mình, cùng mình hôn môi, Đường Lam triệt để quên hết mọi thứ, hưởng thụ sự kích tình trước mắt, thậm chí khi tay Dương Đào vuốt ve đến bộ ngực to lớn của nàng nàng đều không có cảm giác. Hai bầu vú to lớn mềm mại nặng trĩu bị Dương Đào nắm trong tay tùy ý nhào nặn, trong miệng lại đang nếm trải cái lưỡi thơm nhỏ của Đường Lam, khoang miệng Đường Lam có một mùi hương thảo mộc, tiếng rên rỉ của Đường Lam không ngừng kích thích Dương Đào, khẩu súng lớn của hắn đã căng thẳng thẳng đứng. Muốn đâm thủng trời xanh.
Là một Võ Thuật Đại Sư công phu trên ngón tay tự nhiên có, lặng lẽ vặn đứt cúc áo của Đường Lam, áo sơ mi triệt để tách ra, hai bầu vú to lớn mềm mại dưới sự nâng đỡ của áo lót màu be nhảy ra ngoài. Nhẹ nhàng vạch áo lót ra, Dương Đào bắt được một hạt đậu nhỏ như hạt lạc, đó là đầu vú, đầu vú mềm mại trong tay Dương Đào không ngừng nhào nặn. Đường Lam phát ra một tiếng rên rỉ du dương.
"A Tiểu Đào đừng... tôi không muốn làm người phụ nữ hư hỏng... tôi... tôi đã làm gì..." Đầu vú bị bắt được Đường Lam!