Virtus's Reader
Siêu cấp chủ thuê nhà

Chương 94: CHƯƠNG 093: Ý ĐỒ ĐEN TỐI TRONG VĂN PHÒNG PHÓ TỔNG

Tuy đã đề nghị chia tay, nhưng Dương Đào vẫn dịu dàng lái xe đưa Hạ Thu Diệp về trường vũ đạo. Trên đường đi càng thêm lịch sự, mặc dù lúc đến hai người cũng ít giao tiếp. Nhưng lúc đó ít nhất còn có thể cảm nhận được sự quan tâm và để ý của Dương Đào, còn bây giờ thì hoàn toàn là lịch sự.

“Tôi sẽ chuyển gấp đôi tiền cho anh.” Lúc sắp xuống xe, Hạ Thu Diệp nói.

“Gấp đôi thì không cần thiết, tuy bây giờ tôi không thiếu tiền, nhưng thanh toán xong cũng tốt. Dù sao sau này có lẽ tôi phải gọi cô là chị dâu.” Dương Đào không từ chối, nhàn nhạt nói.

Hạ Thu Diệp cảm thấy có chút ấm ức, cảm giác người đàn ông trước đây như hạt bụi trước mặt mình lúc này đang nhìn xuống mình. Ý của hắn là, cái gọi là bây giờ không thiếu tiền, lúc trước thiếu tiền chẳng phải đều cho cô hết sao? Bây giờ không thiếu tiền nữa cô muốn trả lại cho tôi, có chút rẻ mạt quá không. Tôi không thiếu tiền nhưng thanh toán xong với cô thì thật sự là xong, đôi bên không còn quan hệ. Cô vội vàng muốn cắt đứt quan hệ với tôi rồi đi tìm em gái tôi như vậy sao? Lần trước anh đã để ý đến nó, bây giờ lại công khai trắng trợn như vậy sao.

“Anh để ý đến em gái tôi như vậy sao?” Hạ Thu Diệp cuối cùng cũng tức giận.

“Trước đây yêu em muốn chết vì em, bây giờ mới phát hiện tôi yêu là vẻ ngoài của em. Nhưng tôi lại phát hiện linh hồn của Tuyết Mạt rất thú vị, bây giờ linh hồn và thể xác hòa làm một. Cảm giác này đáng để theo đuổi cả đời, cho nên tôi thấy cô ấy hợp hơn. Chia tay cũng đúng ý em muốn. Như vậy tôi sẽ quang minh chính đại.” Dương Đào phát hiện chiêu trò trước đây hiệu quả, vậy thì thay đổi cách thức, trực tiếp thẳng thừng đá Hạ Thu Diệp để theo đuổi em gái cô. Như vậy mới kích thích.

Dương Đào lòng dạ không tốt đâu có thật lòng từ bỏ Hạ Thu Diệp, cho dù tất cả những điều này không thành, hắn tính sai thì sau này cũng sẽ nghĩ cách, hắn đã động tay động chân trên người Hạ Tuyết Mạt. Muốn thoát khỏi ngũ chỉ sơn của hắn là không thể, không để em gái cô cảm động đến mức lấy thân báo đáp thì quyết không bỏ qua. Đến lúc đó chúng ta thể hiện tình cảm, xem cô làm thế nào. Còn không chiếm được cô sao? Nhưng bề ngoài lại rất cao thượng.

Thấy đã đến trường vũ đạo, Dương Đào lấy điện thoại ra, mở mã nhận tiền đưa cho Hạ Thu Diệp.

Hạ Thu Diệp cầm lấy điện thoại, mở cửa xe xuống xe, đi đến ven đường trực tiếp ném điện thoại vào cống thoát nước bên đường. Sau đó ngẩng cao đầu kiêu ngạo, tức giận bỏ đi. Để lại cho Dương Đào một bóng lưng lắc lư.

Dương Đào ngồi xổm bên miệng cống nhìn điện thoại của mình nằm trong nước bẩn, rõ ràng đã không còn cần thiết phải cứu nữa. Nhưng liệu pháp sốc của Hạ Thu Diệp đã có tác dụng.

Hắn đứng dậy vươn vai rồi lên xe đi. Một chiếc điện thoại thôi mà, dù sao bên trong cũng không có nhiều liên lạc.

“Ta đắc ý cười, ta đắc ý cười…” Dương Đào vui vẻ ngân nga câu hát này suốt đường đi, tiếng ga gầm rú, chiếc Maserati lao nhanh về phía trước, tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Hắn lái xe một mạch về công ty cũ của mình, thời buổi này một người không có điện thoại thì khó đi lại, hắn định đi tìm Hứa Như Yên giúp mua một chiếc điện thoại. Tiện thể đi xem Hồ Kinh Lý rốt cuộc thế nào rồi? Ban đầu hắn đã ảnh hưởng đến vận đào hoa của ông ta, em rể của tổng giám đốc này còn ở đó không? Hơn nữa hôm nay lái Maserati, thế nào cũng phải làm một màn “ta Hồ Hán Tam lại trở về rồi”.

Cho nên hắn trực tiếp đến dưới lầu công ty, đỗ xe xong, lên lầu đi thẳng đến văn phòng của Hứa Như Yên.

Người cũ trong công ty thấy Dương Đào đều thiện ý chào hỏi, dĩ nhiên cũng có người lạnh lùng đứng nhìn. Dù sao nơi nào có người nơi đó có giang hồ, không ai có thể được tất cả mọi người yêu thích. Dương Đào đều mỉm cười nhẹ coi như chào hỏi, đến văn phòng của Hứa Như Yên.

Kết quả Hứa Như Yên không có ở đó. Hình như đang họp. Hắn không còn cách nào khác đành phải đợi bên ngoài văn phòng. Vì Hứa Như Yên là phó tổng, hắn đã nghỉ việc, thư ký sẽ không cho hắn tùy tiện vào văn phòng của Hứa Như Yên. Người ta cũng không biết hắn và Hứa tổng có quan hệ gì.

Khoảng hơn nửa tiếng sau, Hứa Như Yên từ phòng họp đi ra. Áo sơ mi trắng, quần tây đen, phối với một chiếc áo khoác vest đen thời thượng. Trông rất thông minh, tháo vát, vóc dáng nội liễm. Bộ đồ này thiết kế rất hợp lý, khéo léo vận dụng những đường nét của quần áo để tôn lên cặp mông cong và bộ ngực đầy đặn của Hứa Như Yên. Khiến cô trông không quá gợi cảm mà chuyên nghiệp hơn. Hứa Như Yên là phó tổng, ngày thường phải chú trọng cách ăn mặc của mình, tuy có thân hình siêu gợi cảm, nhưng cô không phải là bình hoa trang trí, cũng không phải là thư ký bán ngực. Không cần thiết phải làm nổi bật ngực và mông của mình. Cần để người khác thấy được tài năng của mình nhiều hơn. Cho nên ở công ty cô ăn mặc cố gắng chính quy, trang trọng.

Dương Đào thấy sếp cũ của mình và Hứa Như Yên nói chuyện rồi đi ra. Hứa Như Yên thấy Dương Đào thì sững lại, mỉm cười gật đầu. Sau đó tiếp tục tiễn sếp đi.

Dương Đào nhân tiện nhìn vận thế của sếp, sắc mặt lập tức trở nên khó coi. Cẩn thận nhìn tài vận của ông ta, lại có dấu hiệu sụp đổ. Từ tài vận thượng đẳng sụp đổ một mạch thành hạ đẳng cũng không bằng, thậm chí phúc vận cũng một mảng xám trắng, có tai họa tù ngục.

Đây là tình huống gì, lại nhìn khí vận của Hứa Như Yên lại cũng bị ảnh hưởng. Tài vận không ảnh hưởng, thọ vận không ảnh hưởng, nhưng phúc vận lại đã bắt đầu chớp tắt. Phúc vận vốn trung thượng bắt đầu chớp tắt có vẻ sắp sụp đổ.

Tiễn tổng giám đốc đi, Hứa Như Yên trong ánh mắt của đông đảo nhân viên công ty mời Dương Đào vào văn phòng, khoảnh khắc đóng cửa, Dương Đào trực tiếp tóm lấy cặp mông cong của nàng. Tay liền không ngoan ngoãn nữa.

“Đừng quậy, Tiểu Đào, đang ở công ty.” Hứa Như Yên đẩy tay hắn ra, nhẹ nhàng nói.

“Yên tỷ, kích thích quá, hay là hôm nào chúng ta làm một lần ở đây đi, em cảm thấy địt chị ngay trong văn phòng của chị, mặc bộ này nhất định rất kích thích.” Dương Đào hưng phấn nói.

“Không muốn đâu, xấu hổ lắm, bị người ta phát hiện thì sau này em còn làm người thế nào.” Hứa Như Yên dứt khoát từ chối.

“Không làm mới tốt, em vừa xem qua, tướng mạo của ông ta, tổng giám đốc sắp gặp xui xẻo rồi, hơn nữa rất có thể sẽ liên lụy đến chị, gần đây hai người đang làm gì?” Dương Đào dựa vào ghế nói.

“Cậu nói gì? Sao có thể, thật sự nghiêm trọng như vậy sao?” Từ Nho Nhã biết Dương Đào không nói dối, vội vàng hỏi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!