Với Y An lúc này, chỉ có một câu có thể hình dung tâm trạng của hắn, đó chính là: "Sợ gì chứ, cứ làm tới thôi!"
Hắn biết tiếp theo phải đối mặt với điều gì, đó là sự truy đuổi của một Đô đốc Hải quân, nhưng thế thì nhằm nhò gì. Chỉ cần có thể chống cự đến lúc ra khơi, thì chính là trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá vẫy vùng. Nếu lực lượng Hải quân thật sự đủ mạnh, thì làm sao còn có nhiều hải tặc tiêu dao tự tại như vậy được? Hơn nữa, vượt qua Red Line chính là Tân Thế Giới, lực lượng của Hải quân ở đó sẽ càng yếu hơn.
Không thể không nói, sự chuẩn bị từ sớm của Y An cuối cùng cũng có đất dụng võ.
Lúc trước, hắn sở dĩ để hệ thống tự động làm mới Cửa Hàng Thẻ Bài và mua mảnh vỡ thẻ bài Hiei, chính là để phòng bị tình huống này xảy ra. Hắn cũng biết việc để hệ thống tự làm mới rất có thể sẽ gây lãng phí kim cương, không bằng tự mình từ từ làm mới, nhưng thời gian không chờ đợi ai cả. Hiện tại, hắn đang rất cần một lá bài uy lực trong tay để làm át chủ bài ứng phó với nguy cơ.
Thẻ bài Hiei không nghi ngờ gì là lựa chọn tốt nhất, chỉ cần có thể sử dụng Hắc Long Ba, dù lúc đó không đánh thắng được Đô đốc Hải quân thì tự vệ cũng không thành vấn đề.
Giờ phút này, Y An cũng giống như những nô lệ này, trở thành một thành viên trong nhóm người phải trốn khỏi Mariejois, cho nên có thể nói họ là cùng một phe, càng cần phải đoàn kết lại với nhau.
Dưới sự dẫn dắt của hắn, mọi người đi tới trang viên của một Thiên Long Nhân khác.
Lúc này màn đêm đã buông xuống, nhưng cổng trang viên cũng có vệ sĩ áo đen đứng gác. Nhìn thấy một đám người đằng đằng sát khí như Y An xông tới, đám vệ sĩ áo đen giật nảy mình, lập tức định nổ súng.
Thế nhưng, tốc độ của Y An còn nhanh hơn bọn họ. Hắn thoáng một cái đã biến mất tại chỗ, lúc xuất hiện lần nữa đã ở sau lưng đám vệ sĩ áo đen. Ánh đao lóe lên, hai tên vệ sĩ áo đen lập tức ngã xuống đất.
"Phá cửa, xông vào!" Y An hô lớn.
"Để tôi!" Người tộc Gấu Đen lông lá thùng thình bước lên, dùng cùi chỏ đâm thẳng vào cánh cửa hoa lệ của Thiên Long Nhân. Một tiếng "rầm" vang lên, cánh cửa bị đâm cho tan nát.
Cánh cửa vừa sụp đổ, một đám nô lệ đã sớm lửa giận ngút trời liền tràn vào trang viên của Thiên Long Nhân này. Đối mặt với đám vệ sĩ túa ra từ trong trang viên, ai có thể chiến đấu thì chiến đấu, ai có thể nổ súng thì nổ súng, cùng bọn vệ sĩ lao vào hỗn chiến.
Còn Y An thì dẫn một bộ phận người xông thẳng đến nơi giam giữ nô lệ.
Nhà tù nô lệ của Thiên Long Nhân đều có một đặc điểm, đó là đủ lớn, nhưng đồng thời cũng đủ cũ nát. Đối với nơi ở của nô lệ, Thiên Long Nhân thường sẽ không xây dựng quá tốt, cho nên rất dễ nhận ra.
Y An cũng không biết trang viên này rốt cuộc là của gia tộc Thiên Long Nhân nào.
Hắn dẫn người xông thẳng một mạch đến nhà tù nô lệ, sau khi vào trong liền phân hai người đi tìm chìa khóa, còn mình thì cùng những người khác phá lồng giam.
Vừa thấy Y An và mọi người xông vào, các nô lệ ở đây còn giật mình, nhưng khi mấy người thấy Y An chém giết vệ sĩ, đồng thời bắt đầu mở lồng giam cho họ, tất cả nô lệ đều kịp phản ứng. Họ cất lên tiếng hoan hô vang trời, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.
Mỗi một nô lệ bị giam ở đây đều từng nghe qua câu chuyện về nhà thám hiểm Fisher Tiger mười một năm trước. Dù không thể trốn thoát, nhưng điều đó không ngăn được họ ngày đêm mơ tưởng rằng sẽ có một người giống như Fisher Tiger, tái diễn lại lịch sử, cứu họ ra khỏi địa ngục trần gian này.
Mà bây giờ, phảng phất như ông trời đã nghe thấy lời kêu gọi của họ, người đó thật sự đã xuất hiện!
"Cảm ơn! Cảm ơn anh!" Một nô lệ vừa được thả ra khỏi lồng giam, khóc nức nở nói với người đàn ông tộc Tay Dài đã giải thoát cho mình.
"Không cần cảm ơn tôi!" Người đàn ông tộc Tay Dài cười, chỉ vào bóng lưng Y An nói: "Muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn ân nhân áo đen chung của chúng ta đi! Là ngài ấy đã giải thoát cho chúng ta trước."
Bởi vì Y An vẫn còn che mặt, nên các nô lệ không biết gọi hắn thế nào, chỉ có thể gọi bằng cái tên "ân nhân áo đen".
Y An cũng không để ý, lớn tiếng nói: "Nhanh lên, giải cứu tất cả mọi người ra! Ai có thể chiến đấu thì cầm vũ khí lên chiến đấu!"
"Hú hú!!!"
Những nô lệ giành lại được tự do phấn khích hoan hô.
Trong nhóm nô lệ này cũng có không ít chủng tộc chiến đấu mạnh mẽ, và hiếm có nhất là bên trong lại còn có một người tộc Người Khổng Lồ!
"Này, anh bạn to xác!" Y An hô về phía người tộc Người Khổng Lồ: "Vết thương trên chân cậu không sao chứ?"
Trên đùi của người đàn ông tộc Người Khổng Lồ này có một vết thương xuyên thấu, hơn nữa trông có vẻ đã khá lâu. Nghe Y An hỏi, anh ta cắn răng đứng dậy nói: "Ân nhân, ngài yên tâm, tôi chịu được! So với việc giành lại tự do, chút vết thương này chẳng là gì cả! Từ giờ trở đi, ngài chỉ đâu, tôi đánh đó!"
"Vậy thì tốt, cùng nhau giết ra ngoài!"
Theo lệnh của Y An, người khổng lồ kia gầm lên một tiếng, trực tiếp húc vào tường, phá ra một cái lỗ lớn rồi dẫn đầu xông ra ngoài. Những người khác thì theo sau Y An cùng lao ra.
Sự gia nhập của người đàn ông tộc Người Khổng Lồ không nghi ngờ gì đã cổ vũ sĩ khí rất lớn. Sau khi giải thoát liên tiếp hai trang viên, số lượng nô lệ đi theo sau lưng Y An đã gần đạt tới hai trăm người. Nhiều người như vậy hợp lại cùng nhau, sức mạnh bộc phát ra cũng ngày càng lớn.
Chờ đến khi Y An và mọi người đánh lui đám vệ sĩ ở đây, đang chuẩn bị tiến đến trang viên thứ ba thì Den Den Mushi con của Y An đột nhiên vang lên.
Sau khi kết nối, Ni Yotte có chút lo lắng nói: "Anh... anh thả nô lệ của Thiên Long Nhân đi rồi phải không?"
"Sao thế, bên đó đã nhận được tin tức rồi à?" Y An hỏi.
"Đúng vậy, tôi vẫn luôn để ý, vừa mới thấy có lính Hải quân vội vã chạy đến chỗ Chính Phủ Thế Giới báo cáo!" Ni Yotte nói.
"Ừm, hiểu rồi, xem ra Hải quân sắp xuất động rồi!" Y An nói: "Các cô bảo vệ tốt bản thân nhé."
"Yên tâm, tôi có Den Den Mushi trắng, có thể phòng bị nghe trộm!" Ni Yotte nói: "Đến lúc đó tôi sẽ tiếp tục thông báo tình hình cho anh."
Cúp điện thoại, Y An bình tĩnh lại, hắn biết bên Hải quân chẳng mấy chốc sẽ phát hiện ra đây không chỉ đơn thuần là một cuộc bạo động của nô lệ. Bọn họ sẽ nhanh chóng điều động một lực lượng lớn.
Như vậy, bây giờ phải nghĩ cách để kìm chân Hải quân một chút.
Y An đưa mắt nhìn về phía tòa nhà ở cao lớn của Thiên Long Nhân ở phía xa trong trang viên này.
"Ân nhân, chúng ta còn chưa đi sao?" Các nô lệ vẫn luôn vây quanh Y An, một người đàn ông tộc Tay Dài thấy hắn cúp điện thoại mới lên tiếng hỏi.
"Khoan đã, chờ tôi vài giây!" Y An nói.
Sau đó, hắn tra Diêm Ma Đao vào vỏ, giơ tay trái lên.
Bụp! Một tiếng động nhỏ vang lên, một ngọn lửa bùng lên trong lòng bàn tay Y An.
Ngọn lửa này phiêu động với một màu sắc kỳ lạ, khiến một đám nô lệ trong lòng căng thẳng. Họ có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng rực từ ngọn lửa, thế là bất giác lùi lại một chút.
Y An ngẩng đầu, nhìn vầng trăng không quá sáng trên trời, đột nhiên nhếch miệng cười nói: "Mỗi đêm trăng lại nhớ đến ta... Bát Tửu Bôi!"
Dứt lời, Y An mạnh mẽ vung tay về phía mặt đất. Một quả cầu lửa màu tím khổng lồ lập tức bay là là trên mặt đất, dưới ánh mắt chăm chú của đám nô lệ, quả cầu lửa Bát Tửu Bôi của Y An bay thẳng đến trước dinh thự của Thiên Long Nhân, sau đó đâm vào tường của tòa nhà.
Oành!! Ngay khoảnh khắc tiếp xúc với bức tường, uy lực của Liệt Diễm Bát Tửu Bôi đột nhiên bùng nổ. Một cột lửa khổng lồ bất ngờ phun thẳng lên trời như suối phun, dù ở cách rất xa cũng có thể nhìn thấy cột lửa ngút trời này.
Ngay lúc cột lửa bùng nổ, dinh thự của Thiên Long Nhân cũng bốc cháy. Liệt diễm màu tím nuốt chửng cả tòa nhà, sau đó bắt đầu cháy hừng hực.
"Trời... Trời ạ!"
Các nô lệ trợn mắt há mồm nhìn cảnh này, đều bị uy lực của ngọn lửa dọa sợ. Bọn họ vốn thấy Y An toàn dùng Diêm Ma Đao chiến đấu, còn tưởng hắn chỉ là một kiếm sĩ, không ngờ hắn tiện tay tung ra một quả cầu lửa mà lại có thể thiêu rụi cả một tòa nhà lớn như vậy trong nháy mắt!?
Thì ra ân nhân của chúng ta lại mạnh đến thế này!? Ngầu vãi!
Trong phút chốc, lòng tin chạy thoát của các nô lệ tăng mạnh. Nhìn tòa nhà đang bốc cháy, trong lòng họ dâng lên một cảm giác khoái trá khó tả.
"Cháy đi, cháy đi! Tốt nhất là thiêu chết luôn cả đám Thiên Long Nhân xấu xí đó!"
Y An tung ra Bát Tửu Bôi cũng tiêu hao không ít niệm lực, nhưng thể lực của hắn bây giờ dồi dào, tốc độ hồi phục niệm lực cũng khá nhanh nên không đáng kể. Hắn nhìn dinh thự đang bốc cháy, nói với mọi người: "Đi thôi! Lát nữa dù Hải quân có đuổi tới, bọn họ cũng phải chia bớt người đi dập lửa!"
Các nô lệ lập tức hiểu ra ý đồ của Y An, thế là ai nấy đều gào lên, nhanh chóng theo Y An rời đi.
Bởi vì thứ Y An đốt không phải là dinh thự bình thường, mà là nơi ở của Thiên Long Nhân. Cứ như vậy, nếu bên Hải quân không muốn để Thiên Long Nhân bị thiêu chết, họ tất yếu phải cử một bộ phận nhân lực đến cứu giúp. Đến lúc đó, số người truy bắt Y An và mọi người sẽ ít đi rất nhiều.
Nhân lúc bên Hải quân còn cần thời gian để điều động nhân lực, Y An lại dẫn các nô lệ tấn công một trang viên Thiên Long Nhân khác, sau đó bắt chước y hệt, lại dùng Bát Tửu Bôi phóng hỏa.
Kết quả của việc Y An hóa thân thành kẻ cuồng phóng hỏa chính là Mariejois chìm trong biển lửa. Tuy các công trình kiến trúc trong thành phố khá thưa thớt, nhưng lại có không ít cây cối cao lớn. Nhiệt độ của liệt diễm màu tím cũng cực cao, khó mà dập tắt. Những ngọn lửa này sau khi lan đến cây cối cũng nhanh chóng thiêu rụi chúng.
Ngọn lửa bùng lên dữ dội, trong đêm tối trông vô cùng bắt mắt, ngay cả phía Chính Phủ Thế Giới ở xa cũng nhìn thấy hỏa hoạn này.
Các nhà lãnh đạo quốc gia đang ở trong khách sạn lúc này cũng bị đánh thức. Họ mặc đồ ngủ, đi đến bên cửa sổ, nhìn về phía cảnh tượng trong thành Mariejois.
Sau đó, họ bắt đầu gọi điện thoại cho nhau.
"Biết có chuyện gì xảy ra không?"
"Không biết nữa!"
"Toang rồi..."
"Chẳng lẽ lại là cuộc bạo động nô lệ năm xưa tái diễn?"
"He he, cháy hay lắm..."
"Cháy đi, cháy đi, không ngờ hội nghị thế giới lần này lại được xem chuyện đặc sắc như vậy."
"Báo cho người của chúng ta, không cần để ý đến chuyện này."
Mặc dù là các quốc gia đồng minh của Chính Phủ Thế Giới, nhưng điều đó không có nghĩa là quốc gia nào cũng một lòng với họ. Vấn đề căn nguyên nằm ở Thiên Long Nhân.
Thiên Thượng Kim, không phải quốc gia nào cũng sẵn lòng nộp. Trên thực tế, hội nghị thế giới đã tổ chức rất nhiều lần, và trong vô số cuộc họp, đều có người đề nghị hủy bỏ chế độ Thiên Thượng Kim, nhưng chuyện này lại bị Chính Phủ Thế Giới mạnh tay dẹp xuống.
Hơn nữa, Thiên Long Nhân đã quen thói tác oai tác quái, một số vị vua của các quốc gia cũng bị chúng vênh váo tự đắc dạy dỗ. Lâu dần, rất nhiều quốc gia cũng mang lòng oán hận với Thiên Long Nhân.
Cho nên, ngoại trừ một số vị vua không có cốt khí, vì muốn nịnh bợ Thiên Long Nhân mà lo sốt vó, phần lớn các quốc gia còn lại cũng chỉ đang lạnh lùng đứng xem màn kịch hay này.