"Sáu, lục trọng tiểu thế giới?!"
Du Long ngơ ngác nhìn tiểu thế giới hiện ra sau lưng Tô Bình, trọn vẹn sáu tầng!
Mặc dù biết Tô Bình tu luyện đa trọng tiểu thế giới, nhưng hắn không tài nào ngờ được, Tô Bình lại có thể tu luyện tiểu thế giới đến tận lục trọng!
Trước đó trong di tích của Thiên Ma Chí Tôn, tiểu thế giới mà Tô Bình thể hiện ra trước mặt bọn Khuynh Hồng Nguyệt và Soái Thiên Hầu chỉ là tam trọng!
Lúc ấy đã đủ để Tô Bình lấy Tinh Không cảnh quét ngang Tinh Chủ, cho dù là loại Tinh Chủ đỉnh cao mười vạn năm như Lâm Tu cũng bị Tô Bình trấn áp. Phải biết, Tinh Chủ tu luyện mười vạn năm không chỉ có mình Lâm Tu, nhưng khác với những Tinh Chủ tầm thường vô vi chỉ biết ngồi ăn chờ chết, Lâm Tu là một yêu nghiệt tuyệt thế.
Dừng lại ở Tinh Chủ cảnh mười vạn năm, chỉ là để sau này Phong Thần sẽ bước vào hàng ngũ Thiên Quân đỉnh cao, đồng thời tích lũy để tương lai phong tôn!
Dã tâm cực lớn.
Đáng tiếc lại bị Tô Bình nghiền ép một cách nghịch thiên, sau đó còn bị đoạt xá, có thể nói là bi thảm.
"Lục trọng tiểu thế giới, trấn áp Thiên Quân..." Du Long cảm nhận được một cảm giác áp bức mãnh liệt từ trên người Tô Bình, hắn cảm thấy, cho dù là chính mình, giờ phút này trực diện Tô Bình, phần lớn cũng sẽ bại trận, đây chính là sức mạnh mà Tô Bình che giấu sao?
"Chém!"
Tô Bình thôi động đạo văn, nhanh chóng nghiền giết.
Dưới sự gia tăng sức mạnh của lục trọng tiểu thế giới, đạo văn của hắn đủ để trấn áp đạo văn của ba vị Thiên Quân trước mắt, sự chênh lệch về thế giới Phong Thần cũng bị lục trọng tiểu thế giới xóa nhòa.
"Nhất định phải giết hắn!"
Ba vị Thiên Quân cắn răng chịu đựng nỗi đau trên người, sát ý trong mắt ngược lại càng thêm sắc bén và hung ác. Tên đáng sợ như vậy, nếu không chết, cho dù bọn họ có quét ngang vũ trụ, tương lai cũng có khả năng bị một mình Tô Bình lật kèo!
Giờ khắc này, sát ý của bọn họ đối với Tô Bình đã không còn liên quan đến lệnh truy nã, mà thuần túy là sự sợ hãi từ trong tâm!
Từng con chiến sủng xuất hiện, ba vị Thiên Quân nhanh chóng hợp thể với chiến sủng của mình, đồng thời triệu hồi các chiến sủng khác hỗ trợ tác chiến, cùng lúc đó, bọn họ cũng thi triển ra bí thuật tủ của mình.
Thời không xung quanh biến đổi, đi vào bên trong một thời không tương lai ở tầng thâm không thứ tám.
Nói là thời không tương lai, cũng chỉ sau thời gian vũ trụ bên ngoài một canh giờ, dừng lại ở thời không tương lai cực kỳ nguy hiểm, bởi vì tương lai bị quá khứ thay đổi, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra những nguy hiểm không thể lường trước.
Huống chi là ở trong tầng thâm không thứ tám của thời không tương lai, hoàn cảnh trở nên vô cùng nguy hiểm, cho dù là Thiên Quân cũng có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào.
Trong tầng thâm không thứ tám này bỗng nhiên xuất hiện mưa lớn, nói là mưa, thực chất là vô số quy tắc, có những giọt mưa rực lửa, những giọt mưa vàng kim, những giọt mưa đục ngầu mục nát.
Những giọt mưa này ẩn chứa đủ loại đặc tính quy tắc, uy lực của một giọt mưa thì cực kỳ yếu ớt, không đáng kể, nhưng dưới sự xối xả không ngừng, chúng sẽ dần dần lộ ra nanh vuốt.
Đây cũng là một trong những tuyệt kỹ của một vị Thiên Quân, Mộng Hồn Vũ Giới.
Để tu thành bí kỹ này, cần nắm giữ rất nhiều quy tắc, đòi hỏi ngộ tính cực cao.
"Hửm?"
Tô Bình nhìn thấy Vũ Giới này xuất hiện, trong mắt lóe lên ánh sáng, đôi mắt Hỗn Độn giúp hắn có thể nhìn thấu quy tắc và đạo văn, bí thuật của đối phương hiện rõ mồn một trong mắt hắn. Lực sát thương của một giọt mưa rất yếu, nhưng chúng lại được xâu chuỗi với nhau bằng đạo văn, một khi toàn thân bị nước mưa xối ướt, đạo văn sẽ liên kết các quy tắc trong giọt mưa, lập tức trấn sát và khóa chặt kẻ địch!
"Bí thuật này... cũng có ý tưởng đấy." Tô Bình không khỏi khen một tiếng, ý niệm vừa động, trong chốc lát, những giọt mưa trong tầng thâm không thứ tám này trở nên nhiều hơn.
Cơn mưa như trút nước lúc trước đã biến thành mưa lớn tầm tã.
Vị Thiên Quân thi triển bí thuật này cũng sững sờ, có chút giật mình, chẳng lẽ mình đột phá rồi?
Nhưng một giây sau liền cảm thấy không đúng, một nửa trong đó đã bị trộn lẫn khí tức khác, hắn dò xét một chút, không khỏi trừng lớn hai mắt, kinh ngạc nhìn về phía Tô Bình.
Khí tức cùng một nguồn.
Mộng Hồn Vũ Giới của mình, đối phương cũng biết?
Nhưng bí pháp này không phải đến từ di tích, mà do hắn tự sáng tạo!
Chẳng lẽ...
Vị Thiên Quân này lập tức cảm thấy không rét mà run, chỉ nhìn một cái mà Tô Bình đã nắm giữ rồi sao?
Hắn thừa nhận bí thuật này của mình không được tính là quá khó, nếu đem bí quyết truyền thụ cho Thiên Quân khác, Thiên Quân bình thường tu luyện vài năm cũng có thể nắm giữ, nhưng mấu chốt là, Tô Bình trước mắt... chỉ nhìn một cái liền học được?
Nội tâm vị Thiên Quân này chịu một cú sốc lớn, nhìn thấy lục trọng tiểu thế giới sau lưng Tô Bình, cùng 38 đạo văn bay lượn, không khỏi cảm thấy lạnh lẽo sâu sắc, so với Tô Bình, cái gọi là thiên kiêu tuyệt thế như bọn họ, cũng chỉ có thể xem là tầm thường.
"Bí thuật của ngươi có ý gì vậy?"
Hai vị Thiên Quân khác vây quanh Tô Bình từ hai bên trái phải, cảm nhận được những giọt mưa rơi xuống người, không khỏi truyền âm nghi hoặc nhìn về phía vị Thiên Quân kia.
"Đây không phải của ta, là hắn học lỏm, các ngươi cẩn thận!" Vị Thiên Quân này vội vàng nói.
Hai vị Thiên Quân đều kinh ngạc, thảo nào cảm giác những giọt mưa này không thích hợp, bọn họ vội vàng thi triển đạo văn, phá hủy và hong khô những giọt mưa trên người, đồng thời dựng lên lá chắn đạo văn, không để giọt mưa dính vào.
"Cửu U Thần Viêm!"
Một vị Thiên Quân khác đột nhiên ra tay, toàn thân lửa cháy bùng lên, xé toạc vết rách do đạo văn thiêu đốt. Nỗi đau đớn do bị đạo văn thiêu đốt lúc trước chỉ là hắn ngụy trang, giờ phút này bất ngờ ra tay, một thần chưởng lửa đen vỗ tới, đạo văn đan xen, tạo thành hình dạng kỳ dị, khiến uy lực được khuếch đại.
Cái gọi là chiêu thức được phác họa từ đạo văn, mạnh yếu của chiêu thức quyết định bởi sự khuếch đại sau khi phác họa đạo văn bên trong.
Một số bí kỹ đỉnh cao phối hợp đạo văn cực kỳ tinh diệu, cho dù chỉ có ba đạo văn, cũng có thể phát huy ra sức mạnh của bảy tám đạo văn!
Cửu U Thần Viêm này chính là như vậy, dung hợp trọn vẹn 48 đạo văn, uy lực khuếch đại cực cao, trong trường hợp đạo văn tương đồng, ít nhất cần 150 đạo văn mới có thể đỡ được một chưởng này của hắn!
Tô Bình trong nháy mắt liền nhìn ra cấu trúc đạo văn trong thần chưởng này, hắn đã sớm phát hiện sau khi tấn thăng thành Nguyên Thủy Hỗn Độn tộc, đôi mắt của mình có thể trực tiếp nhìn thấu đạo văn, cấu trúc tinh diệu của tất cả chiêu thức đều thu hết vào mắt hắn.
Sao chép lại cũng không khó.
Trừ phi là một số chiêu thức phối hợp đạo văn cực kỳ tinh diệu, cho dù Tô Bình muốn sao chép, trong lúc vội vàng cũng rất khó hoàn thành.
Giống như có những thứ, mắt thì học được rồi, nhưng tay thì chịu.
Bùm!
Tô Bình cũng ra tay, một chưởng này ảo diệu hơn cả Vũ Giới, muốn sao chép trong nháy mắt là gần như không thể, nhưng hắn có bí thuật thần viêm của tộc Kim Ô, giờ phút này phối hợp với nhau, một thần chưởng lửa vàng kim xuất hiện, va chạm dữ dội trong hư không.
Ầm một tiếng, lửa và đạo văn quy tắc đang chảy tán ra bốn phía, phá hủy mọi thứ xung quanh.
Hư ảnh của chưởng lửa vàng kim vẫn còn sót lại, tiếp tục vỗ về phía vị Thiên Quân kia.
Vị Thiên Quân này co rụt con ngươi, tung chưởng đối đầu, Tô Bình vậy mà lại mạnh hơn hắn?
Hắn tức giận vung tay, đánh tan hư ảnh còn sót lại, kinh hãi nhìn Tô Bình, trong lòng ngoài sát ý, nỗi sợ hãi càng điên cuồng trỗi dậy.
"Tiểu sư đệ, tên này giao cho ta." Thân ảnh Du Long lướt tới, lao về phía một vị Thiên Quân khác.
Tô Bình thấy hắn ra tay, liền thu lại tâm tư, chuẩn bị giải quyết hai vị trước mắt trước đã.
Đúng lúc này, trong thâm không hắc ám đột nhiên xuất hiện một luồng khí tức quỷ dị.
Trong thâm không này có rất nhiều âm thanh cổ xưa đang thì thầm, như ma âm rót vào não, nhưng sức mạnh linh hồn của Tô Bình rất mạnh, đã sớm có thể phớt lờ, đây đều là những âm thanh do vũ trụ ghi lại, của một số cường giả thời xa xưa để lại.
Cho dù đã chết, nhưng âm thanh vẫn quanh quẩn trong thâm không vũ trụ.
Tinh Chủ cảnh bình thường nghe được, sẽ bị sức mạnh trong những âm thanh này làm chấn vỡ tâm hồn, hoàn toàn lạc lối.
Mà giờ khắc này, luồng khí tức quỷ dị mà Tô Bình cảm nhận được, lại không phải đến từ những lời thì thầm của các tồn tại cổ xưa này, mà là một loại cảm giác khiến hắn rợn cả tóc gáy.
Giống như nơi đây là một mặt hồ, và trong khoảnh khắc, có thứ gì đó đột nhiên bơi vào hồ nước này!
"Không thể kéo dài được nữa!"
Tô Bình không dám mạo hiểm, thâm không vũ trụ cực kỳ thần bí, ngay cả Chí Tôn cũng không thể khám phá hoàn toàn, mặc dù với sức mạnh của Chí Tôn, có thể đi vào tầng thâm không thứ chín sâu nhất, nhưng Chí Tôn cũng không dám ở đó lâu.
"Sư huynh, tốc chiến tốc thắng!"
Tô Bình gọi Du Long.
Du Long đang giao chiến, nghe vậy trong lòng sững sờ, có chút lẩm bẩm, đối thủ là Thiên Quân, làm sao mà tốc chiến tốc thắng được?
Đúng lúc này, một vầng kim quang chói lọi xuất hiện, Du Long bức lui Thiên Quân trước mắt, không khỏi phân một luồng tâm thần nhìn sang, lập tức liền nhìn thấy cảnh tượng kinh ngạc.
Trên tiểu thế giới của Tô Bình, một thế giới hỗn độn xuất hiện, bên trong tràn ngập mây mù, dường như có tiếng sấm rền vang.
Một luồng khí tức khác thường mà quen thuộc truyền ra từ tiểu thế giới đó, tựa như là, đối mặt với thiên kiếp!
"Tầng thứ bảy..."
Du Long giật mình, không ngờ lục trọng vẫn chưa phải là giới hạn của Tô Bình.
Hai vị Thiên Quân đang giao thủ với Tô Bình cũng sững sờ, sắc mặt biến đổi trong nháy mắt, vội vàng muốn rút lui, nhưng Tô Bình đã ra tay. Dưới sự gia tăng sức mạnh của thất trọng tiểu thế giới, sức mạnh đạo văn của hắn trở nên càng thêm cuồng bạo, như 38 con Hắc Long, chúng quấn lấy nhau, hợp thành hai đạo văn màu đen to lớn.
Bùm!
Đạo văn thuần túy tung hoành như kiếm khí, trực tiếp xuyên thủng tiểu thế giới của một trong hai vị Thiên Quân!
"Không!"
Vị Thiên Quân thi triển Mộng Hồn Vũ Giới hoảng sợ, vội vàng thu hồi Vũ Giới, hóa thành một quả cầu mưa, muốn bao phủ và vây khốn đạo văn này.
Đồng thời, hắn lấy ra vài món chí bảo, trong đó còn có một tòa tháp nhỏ màu đen, muốn trấn áp đạo văn.
Nhưng một giây sau, quả cầu mưa vỡ tan, tòa tháp nhỏ nổ tung, những chí bảo ngăn cản còn lại cũng lần lượt bị xuyên thủng, đạo văn như một Ác Long hung bạo quấn lấy thân thể hắn, trong nháy mắt, cơ thể hắn nhanh chóng mục rữa, trong một chớp mắt đã là vạn năm, sức mạnh trên người hắn nhanh chóng suy giảm rồi biến mất, đặc tính của đạo văn khiến hắn không thể chống cự.
Giờ khắc này, hắn cảm giác mình như một đứa trẻ sơ sinh đối mặt với một Tinh Không cảnh nắm giữ quy tắc, chỉ có thể mặc cho quy tắc của đối phương ăn mòn.
"Cứu..."
Ánh mắt vị Thiên Quân này lộ ra vẻ tuyệt vọng và hoảng sợ, nhưng không từ bỏ giãy giụa, thông qua khế ước truyền lệnh cho chiến sủng của mình, dù tự bạo cũng phải giúp hắn thoát khỏi tuyệt cảnh, cản trở Tô Bình.
Chiến sủng của hắn phát ra tiếng gầm giận dữ, lao về phía Tô Bình, nhưng mới lao được nửa đường liền ngây người tại chỗ.
Khế ước bị cắt đứt, tạo thành một cú sốc cho linh hồn của chúng, tất cả ký ức liên quan đến chủ nhân đều bị xóa đi trong nháy mắt, có cảm giác đầu óc trống rỗng.
Mà vị Thiên Quân kia, cũng đã tử vong, cơ thể khom người thành một lão già, sau đó nhanh chóng mục rữa thành tro bụi, không còn lại gì, chỉ có chí bảo và chiến y đã bị hư hại nghiêm trọng rơi xuống.
Vị Thiên Quân còn lại cũng như vậy, dưới sự chống cự quyết liệt, ý đồ tách linh hồn khỏi thể xác để chạy trốn, lại bị Tô Bình trấn sát từ xa.
Hai vị Thiên Quân chết trong nháy mắt, chưa đến mười giây, Du Long và vị Thiên Quân bên cạnh cũng xem đến ngây người. Vị Thiên Quân kia rất nhanh phản ứng lại, toàn thân run rẩy, bỏ chạy như điên, không dám ở lại thêm một giây nào.
Quá kinh khủng.
Đây là Tinh Chủ sao?
Gần như là miểu sát Thiên Quân, loại chiến lực này, cho dù là Chí Tôn cũng phải tốn chút công sức mới làm được!
"Giấu rất sâu!"
Tô Bình đột nhiên nhìn về phía xa, ở đó có một giọt mưa lẫn trong những giọt mưa của hắn, khí tức gần như tương đồng, nhưng hắn vẫn nhạy bén cảm nhận được, ngón tay búng ra, giọt mưa đó lập tức bị xuyên thủng.
Khoảnh khắc bị xuyên thủng, bên trong truyền đến một tiếng hét thảm, chính là vị Thiên Quân Vũ Giới kia.
Đối phương khi thi triển Vũ Giới đã để lại một tay, chiến sủng dừng lại, hẳn là do hắn chủ động giải trừ khế ước, nhưng lần này, đối phương đã chết thật rồi.
Vị Thiên Quân chạy trốn khỏi Du Long, Tô Bình không kịp đuổi theo, đành thôi.
Hắn cuốn chiến sủng và chí bảo còn lại của hai vị Thiên Quân này vào tầng tiểu thế giới thứ tư, Tiểu Thần Giới, sau đó nói nhanh với Du Long sư huynh: "Sư huynh, chúng ta rời khỏi đây trước đi, ta cảm giác có thứ gì đó không hay đang đến gần."
"Hửm?"
Du Long giật mình, với chiến lực như vậy của Tô Bình, trực giác thường sẽ không sai, hắn không dám chậm trễ, "Được."
Hai người nhanh chóng rời khỏi thời không tương lai ở tầng thâm không thứ tám này, trở lại không gian vũ trụ bên ngoài.
Lúc này, bên ngoài vẫn đang trong cuộc hỗn chiến, nhưng không ít Phong Thần Giả đã tử trận, những người còn đang chiến đấu đều là cấp bậc Thiên Quân.
"Tam sư huynh gặp rắc rối rồi, ta đi giúp đây."
Trong mắt Du Long lóe lên kim quang, dường như có long văn đang chuyển động trong mắt, hắn không kịp nói nhiều với Tô Bình, liền chui vào một vùng thời không.
Nhìn thấy chiến lực của Tô Bình, hắn đã rất yên tâm để Tô Bình lại một mình.
Dù sao nếu thật sự gặp phải tập kích, ai bảo vệ ai còn chưa chắc đâu.
"Ở cùng tiểu sư đệ này nữa thật quá đả kích người khác..." Du Long thầm than trong lòng, đồng thời lại tràn ngập cảm khái và hưng phấn, đoán chừng sư tôn cũng không biết, chiến lực của Tô Bình lại đáng sợ đến vậy.
"Tinh Chủ cảnh... đã ngang với Đại sư huynh, Đại sư huynh thế nhưng đã tu hành mấy chục vạn năm... Mặc dù nghe sư tôn nói về tư chất của Đại sư huynh, nhưng dù sao năm tháng tu hành cũng ở đó."
Du Long thầm cảm thán trong lòng.
Bên ngoài.
Tô Bình thấy Du Long sư huynh rời đi, ánh mắt quét qua, Tam sư huynh đúng là đang gặp rắc rối, nhưng Du Long sư huynh đến đó, chắc là có thể giải quyết được.
Hắn nhìn một chút, phát hiện Cơ Tuyết Tình sư tỷ đang bị hai vị Thiên Quân vây công, nhưng nàng không đối đầu trực diện, mà liên tục phòng thủ, dường như đang chờ đợi các chiến trường khác ổn định rồi đến tiếp viện.
"May mà không có thương vong."
Tô Bình thấy mấy vị sư huynh sư tỷ đều an toàn, hắn cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
"A?"
"Tên Tinh Chủ cảnh kia vẫn còn sống!"
"Ta vừa thấy ba vị Thiên Quân đuổi giết bọn họ, Du Long Thiên Quân kia mạnh đến vậy sao, lại có thể bảo vệ được tên nhóc này dưới sự vây công của ba vị Thiên Quân?"
Những tinh khu trung lập đang quan sát xung quanh, nhìn thấy Tô Bình đứng giữa chiến trường, cũng không khỏi kinh ngạc, hiển nhiên không ngờ trong cuộc hỗn chiến kinh khủng này, một Tinh Chủ cảnh lại có thể sống sót trong khe hẹp.
Phải biết, Thiên Quân đã tử trận ba vị, Phong Thần Giả thì gần như đã bị diệt sạch, điều này khiến thân ảnh của Tô Bình trông có vẻ hơi nổi bật.
"Tiểu Thanh, đừng giỡn nữa, bây giờ không phải lúc để chơi, mau giải quyết đi." Tô Bình nhìn Tử Thanh Cổ Mãng đang dây dưa với mấy con chiến sủng giữa sân, không khỏi cau mày nói.
Tiểu Thanh thấy Tô Bình nổi giận, sợ lần sau ở thế giới bồi dưỡng hắn lại cho mình "phúc lợi", không dám chậm trễ, cơ thể đột nhiên cuộn tròn lại...