Lần nữa bước vào Thái Cổ Thần Giới, thần lực quen thuộc vờn quanh giữa đất trời khiến Tô Bình có cảm giác thân quen. Hơn trăm năm không đến nơi này, đối với các Chí Tôn khác, đó chẳng qua chỉ là một cái chớp mắt, nhưng đối với Tô Bình, lại là một khoảng thời gian đủ dài để cảm thấy hoài niệm.
Thần lực mà ngày xưa hắn từng theo đuổi, giờ đây trong mắt Tô Bình lại mỏng manh như nước sông. Trước mặt Hỗn Độn chi khí, thần lực tựa như một nạn dân bị chủ nô bóc lột tầng tầng lớp lớp, chỉ còn lại một thân xương xẩu xấu xí.
Ý thức của Tô Bình lan tỏa, tiến vào bên trong Nguyên Thủy Đạo Giới, rất nhanh liền cảm nhận được vị trí địa giới của mình. Lần này hắn không có ý định quay về Thiên Đạo Viện. Độ kiếp đối với các Thần Vương khác là chuyện hệ trọng, cực kỳ mấu chốt, nhưng với hắn, đó chỉ là chuyện thuận nước đẩy thuyền, làm theo hứng, căn bản không có chút áp lực nào.
Bây giờ hắn chỉ là Thần Vương cảnh, độ kiếp Thần Hoàng, với sức mạnh hắn đang nắm giữ, cho dù là hắc kiếp kinh khủng nhất, hắn cũng có thể dễ dàng đánh tan.
Mà điều thật sự khiến hắn để tâm, chính là kiếp nạn của Tổ Thần cảnh.
Tô Bình dự định tiến đến một vùng đất hoang để một mình vượt kiếp.
Vút!
Rất nhanh, Tô Bình biến mất khỏi địa giới này, đi đến biên thùy của một địa giới Thần tộc trung đẳng. Nơi đây hoang vu vô cùng, xung quanh đều là Thần thú cấp thấp, mạnh nhất cũng chỉ là Chí Tôn cảnh.
Tô Bình tỏa ra khí tức, dọa cho đám Thần thú này sợ hãi bỏ chạy.
Sau khi phạm vi mười vạn dặm trở nên trống rỗng, Tô Bình gọi Nhị Cẩu và Luyện Ngục Chúc Long Thú ra. Hắn hy vọng có thể dùng Tổ Thần chi kiếp của mình để kích thích ngộ tính của chúng, mang đến cho chúng sự gợi mở.
"Đến đi."
Tô Bình giải phóng khí tức của mình.
Khi độ thiên kiếp không thể không giải phóng khí tức, vì vậy một số người để tránh né kẻ thù, lúc độ kiếp không thể không tìm kiếm cường giả che chở. Mà đại đa số người đều có gia thế khủng, có tiền bối trong tộc trấn giữ, sẽ không để cho kẻ thù có cơ hội lợi dụng.
Tô Bình có cân nhắc đến sự tồn tại của Lâm tộc, nhưng không hề để ý. Nếu đối phương thật sự dây dưa không dứt, hắn sẽ khiến bọn chúng phải trả giá bằng máu. Cho dù Lâm Tổ đích thân tới, cũng sẽ không chiếm được chút lợi lộc nào, dù sao hắn ở trong thế giới tu luyện này gần như là bất tử.
Theo khí tức hiển lộ, rất nhanh, giữa đất trời xảy ra một sự thay đổi tĩnh mịch nào đó.
Không khí vốn mỏng manh dường như đột nhiên ngưng kết, ngay sau đó được rót vào một thứ gì đó, trở nên đặc dính và nặng nề như nước biển. Ngay cả mỗi một ngọn gió trong hư không cũng đều mang theo khí tức kìm nén và cuồng bạo.
Một khắc sau, sắc trời dần dần thu liễm, ánh sáng giữa thiên địa lặng yên ảm đạm xuống.
Mây đen dày đặc không biết từ lúc nào, không biết từ nơi đâu, cuồn cuộn kéo tới, dần dần bao phủ kín bầu trời, giống như một tấm mạng nhện nối liền vào nhau, muốn săn giết con mồi rơi vào lưới.
Tô Bình ngẩng đầu lẳng lặng ngóng nhìn.
Gió nhẹ lướt qua bên tóc mai, thổi bay mấy sợi tóc rối. Lông mày hắn sắc như phong nhận, đôi mắt sáng như sao trời, trên mặt mang vẻ tự nhiên và bình tĩnh, còn có một tia cô tịch sâu xa.
Rất nhanh, lôi vân dần dần bao trùm đỉnh đầu Tô Bình, sấm sét lượn lờ, tiếng sấm rền vang, cả đất trời tràn ngập một mảnh sát khí.
Tiếng sấm gào thét tựa hồ đang tức giận mắng mỏ.
Tô Bình nhìn lôi vân dần dần biến hóa, rất nhanh liền chuyển thành màu huyết sắc, sau đó lại từ trong huyết sắc cuồn cuộn ra màu mực thâm trầm, đen như mực mà sâu thẳm, bên trong những tia sét uốn lượn đều là thiểm điện màu đen.
Oanh!
Tia sét đầu tiên đột ngột giáng xuống, không một dấu hiệu báo trước.
Nhưng Tô Bình không hề nhúc nhích, thậm chí mí mắt cũng không chớp lấy một cái, mặc cho tia sét này xuyên qua toàn thân, tựa như lướt qua một ảo ảnh, ngay cả một sợi tóc cũng không hề thay đổi.
"Nếu chỉ có trình độ này, không bằng... Cút!"
Tô Bình nhẹ giọng như tự nói, nhưng chữ cuối cùng lại giống như tiếng quát tháo, chấn động cả đất trời, lôi vân rung chuyển bốc lên, dường như không thể chịu đựng nổi ý niệm trong một chữ đó.
Lôi vân nặng nề như biển sâu vạn dặm, giờ phút này lại dần có dấu hiệu tan ra, nhưng không bao lâu lại chậm rãi khép lại, một lần nữa cuồn cuộn ấp ủ.
Chỉ là lần này, thời gian ấp ủ lại trở nên dài dằng dặc hơn rất nhiều.
Cùng lúc đó, trong hư không bốn phía, đột nhiên xuất hiện từng đạo khí tức mờ ảo.
"Quả nhiên là hắn, đáng chết, hắn còn sống!"
"Thân là con của hung thú, làm hại nhân gian, tội không thể tha thứ!"
"Đáng hận, các tộc khác còn chưa ý thức được điểm này, đáng lẽ chư tộc nên cùng nổi dậy tru sát hắn mới phải!"
"Kẻ này thế mà đang độ kiếp, đây là Thần Hoàng kiếp sao? Hắn lúc trước thế mà thật sự không phải Thần Hoàng, vậy mà hắn đã chém giết nhiều Thần Hoàng như vậy..."
Một vài giọng nói phẫn nộ và căm hận đang thì thầm bàn tán, từng đôi mắt mang theo hận ý nhìn chằm chằm Tô Bình, hy vọng hắn sẽ bị hắc kiếp đáng sợ nhất từ cổ chí kim này triệt để diệt sát.
Kiếp nạn này vừa xuất hiện, cho dù là thiên kiêu nổi danh thế gian cũng có nguy cơ vẫn lạc, số lượng thiên kiêu ngã xuống dưới kiếp nạn này lại càng nhiều không đếm xuể.
Có người từng nói, nếu tập hợp tất cả những thiên kiêu sắp chết dưới hắc kiếp lại, giữa thiên địa ít nhất phải tăng thêm một nửa cường giả đỉnh cao.
Lời này cũng không hề khoa trương, dù sao những thiên kiêu có thể dẫn tới hắc kiếp đều là những nhân tài kiệt xuất trong cùng cảnh giới, trấn áp một thời đại, xuyên suốt cổ kim, có người thậm chí có thể danh truyền trăm vạn năm, không ai có thể vượt qua.
Vút! Vút!
Từng bóng người lần lượt bước ra, rõ ràng là đông đảo trưởng lão của Thiên Đạo Viện.
Trong số họ, trưởng lão Yến Tình phát giác được khí tức của Tô Bình, liền lập tức thông báo cho các trưởng lão khác, khiến các vị trưởng lão đều chạy tới. Bọn họ biết rõ, bọn họ có thể cảm nhận được khí tức của Tô Bình, thì Lâm tộc cũng có thể cảm nhận được. Vạn nhất Lâm tộc lại lần nữa không biết xấu hổ mà suất lĩnh toàn tộc đến vây quét Tô Bình, thậm chí vị Lâm Tổ kia cũng không tiếc tự mình đến đây, Tô Bình hơn phân nửa sẽ gặp nguy hiểm.
Mặc dù lần trước Tô Bình đã thoát được một kiếp, nhưng không có nghĩa là lần nào cũng may mắn như vậy.
"Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên."
Một vị lão giả râu tóc bạc trắng khẽ vuốt chòm râu, trong mắt lộ ra nụ cười vui mừng và tán thưởng. Lúc trước nghe trưởng lão Yến Tình bọn họ nói thế này thế nọ, ông ta dù sao cũng không tận mắt nhìn thấy, mà Lâm tộc đã xóa đi đoạn thời gian chiến đấu đó, không ai có thể nghịch chuyển để xem. Đó là lịch sử đen tối của Lâm tộc, bọn họ cũng không cách nào lật xem.
Bây giờ tận mắt nhìn thấy Tô Bình, ông ta lập tức cảm nhận được sức mạnh sâu không lường được bên trong cơ thể kẻ này.
Nguồn sức mạnh này vượt xa Hoàng giả bình thường quá nhiều, thậm chí ngay cả ông ta cũng cảm thấy không bằng.
"Hắn sắp thật sự bước vào Thần Hoàng cảnh rồi..."
Một bóng hồng tinh tế bước ra, chính là Đạo Tử cổ xưa nhất của Thiên Đạo Viện, Thiên Hồng Đạo Tử.
Nàng có dáng người uyển chuyển, ánh mắt long lanh quyến rũ, mắt ngọc mày ngài, phảng phất như một đóa hoa Bỉ Ngạn nở giữa trần thế, mang theo vẻ cô tịch và yêu diễm, khiến người ta say mê.
Nàng đã sớm giác ngộ ra đạo tâm, nhưng vẫn chưa lựa chọn được một đạo tâm đủ hài lòng.
Mà từ lần trước biết được Tô Bình nghịch cảnh chém giết các hoàng giả Lâm tộc, nàng nhận được kích thích, có chút đốn ngộ, rốt cuộc đã tìm được đạo tâm của mình, cũng bước ra được một bước này.
Bây giờ, nàng đã không còn là Đạo Tử, mà là một Thần Hoàng chân chính, trở thành trưởng lão vinh dự trong viện, địa vị còn cao hơn cả trưởng lão bình thường.
Mà chiến lực của nàng cũng theo đó một bước lên trời, mạnh hơn rất nhiều trưởng lão, chỉ có số ít mấy vị trưởng lão có thể trên nàng một bậc, như trưởng lão Yến Thanh Thiên.
Nhìn thấy Tô Bình cũng sắp thật sự bước vào Thần Hoàng cảnh, trong mắt Thiên Hồng hiện lên một tia chiến ý. Nàng khinh thường việc dùng cảnh giới Thần Hoàng để khiêu chiến Tô Bình. Mặc dù Tô Bình có chiến tích hiển hách nghịch cảnh chém giết các hoàng giả, đáng để nàng coi trọng, nhưng vạn nhất thua, mặt mũi nàng sẽ chẳng còn. Mà nếu thắng, nàng cũng cảm thấy chẳng có gì vẻ vang, dù sao cũng chênh lệch một cảnh giới, thắng là chuyện bình thường.
"Coi như không địch lại ngươi, ta cũng muốn xem xem, chênh lệch giữa chúng ta là bao nhiêu..." Thiên Hồng thầm nghĩ trong lòng. Chiến tích của Tô Bình quá đáng sợ, bây giờ bước vào Thần Hoàng, nàng tự nhận mình chưa chắc là đối thủ của Tô Bình, nhưng nàng muốn thực sự xem xem, rốt cuộc chênh lệch giữa hai người lớn đến mức nào, nàng có thể đỡ được mấy chiêu.
"Hắn rốt cục cũng bước vào Hoàng giả cảnh rồi..."
Trong hư không, mấy bóng người hiện ra, trông có chút già nua, so với những tồn tại khác xung quanh, có vẻ nội liễm và khiêm tốn, khí tức gần như không thể cảm nhận được.
Bọn họ chính là các hoàng giả của Nhân tộc.
Có Tân Hoàng đã từng tiếp đãi Tô Bình, còn có Nhân Hoàng, Nông Hoàng, Văn Hoàng, Chiến Quốc Hoàng.
Bọn họ cũng là trụ cột của Nhân tộc, bảo vệ Nhân tộc trong thần giới.
Lần trước Tô Bình chém giết các hoàng giả ở Lâm tộc, chấn động toàn bộ Thần Giới. Mặc dù Lâm tộc đã che giấu tin tức, nhưng dù sao động tĩnh cũng quá lớn, Tổ Thần cũng đã ra tay, các Thần tộc cao vị khác dù tin tức có bế tắc đến đâu cũng biết chuyện này.
Bọn họ lúc ấy trở tay không kịp, sau đó lại là sợ hãi vô cùng, lo lắng cho Tô Bình.
Dù sao, thiên phú của Tô Bình quá mạnh. Trước đây Tân Hoàng đã giao Tân Thần Cung rất quý giá của mình cho Tô Bình ở, đem bảo khố của mình và những bảo tài đỉnh tiêm không nhiều của Nhân tộc đầu tư vào người Tô Bình, chính là hy vọng một ngày nào đó Tô Bình có thể trở thành trụ cột mới của Nhân tộc.
Mà bây giờ, mới chưa đến ngàn năm, Tô Bình đã bước vào cảnh giới này.
Một vị Hoàng giả đối với các Thần tộc cao vị khác đã là một nhân vật lớn trong tộc, đối với Nhân tộc mà nói, lại càng là bảo bối.
"Lũ Thiên Đạo Viện đáng chết, lũ Nhân tộc đáng chết này!"
Một vài khí tức trốn trong bóng tối, nhìn thấy rất nhiều bóng người trực tiếp xuất hiện, âm thầm nghiến răng nghiến lợi.
"Thông báo cho Tổ Thần, hốt trọn bọn chúng một mẻ. Con hung thú kia có lẽ không ở đây, để Tổ Thần tự mình đến điều tra một chút." Đã có người nổi lên sát niệm.
Rất nhanh, những bóng người xuất hiện trong hư không xung quanh ngày càng nhiều.
Ngoài Thiên Đạo Viện và Nhân tộc, các Thần tộc cao vị khác cũng lần lượt chạy đến vây xem.
Bây giờ Tô Bình không còn là một tiểu bối vô danh, từ sau khi nghịch cảnh chém các hoàng giả ở Lâm tộc, hắn đã danh chấn toàn bộ Thần Giới, mười vạn chủng tộc đều biết đến tên hắn.
Một số chủng tộc xa xôi yếu ớt cũng nghe đồn, còn thêu dệt về hắn thành vô số truyền kỳ.
"Trước đây lúc yểm hộ cho tiểu tử này rời khỏi Lâm tộc, ta đã cảm thấy người này phi phàm!"
"Không sai, lúc đầu chỉ định chọc tức Lâm tộc một phen, không ngờ lại kéo được giao tình với Nhân tộc."
"Đây chính là người đã chém các hoàng giả của Lâm tộc sao? Dẫn động hắc kiếp, sừng sững lạnh nhạt, khí phách này quả thực cao minh!"
"Có Tổ Thần suy tính, người này là thiên kiêu đứng đầu nhất Thần Giới trong mười vạn năm, trên Hỗn Độn Bảng mười vạn năm đều đủ để xếp hạng nhất, không biết là thật hay giả."
"Chắc chắn là giả, hạng nhất Hỗn Độn Bảng khó khăn đến mức nào, huống chi là bá bảng mười vạn năm. Mười vạn năm đó cũng có thể đản sinh ra một vị Tổ Thần, chẳng lẽ thiên tư của hắn còn có thể vượt qua cả Tổ Thần?"
"Đúng vậy, huống chi Tổ Thần nào lại rảnh rỗi như vậy, không có việc gì đi suy tính một tên tiểu bối."
"Không sai, nghe nói trong mắt Tổ Thần chỉ có Tổ Thần, những người còn lại đều là sâu kiến."
Theo những bóng người vây quanh nơi đây ngày càng nhiều, xung quanh bị từng đạo khí tức mạnh mẽ lấp đầy, mà lôi vân màu đen trên bầu trời cũng trở nên ngày càng nóng nảy.
Tô Bình chú ý tới những bóng người lần lượt xuất hiện xung quanh, không ngờ mình ở một nơi xa xôi như vậy mà vẫn thu hút nhiều ánh mắt đến thế. Hắn khẽ nhíu mày, nhất là khi nhìn thấy bóng dáng của các trưởng lão Thiên Đạo Viện và Nhân tộc, hắn lập tức biết được, bọn họ đến đây vì lo lắng cho an nguy của mình.
"Thiếu niên kia, cố lên nhé, ta xem trọng ngươi!"
Trong đám người, đột nhiên có một giọng nữ trong trẻo vang lên.
Tô Bình nhìn về phía đối phương, đó là một Thần tộc có làn da trắng nõn, nhưng mắt tím tóc tím. Hắn đã tìm hiểu về đặc điểm của một số Thần tộc cao vị trong Thần Thư Quán của Thiên Đạo Viện... để phòng ngừa tương lai có gặp phải mà lỡ tay giết chết, không dọn dẹp sạch sẽ.
"Tử Cực Thần tộc, quả nhiên như trong truyền thuyết, tôn trọng cường giả, tính cách hào phóng." Tô Bình liếc nhìn một cái, khẽ gật đầu, rồi thu hồi ánh mắt.
Theo tiếng kêu của Tử Cực Thần tộc, các Thần tộc khác cũng đều phá lên cười ha hả. Đối với bọn họ, họ không có thù oán gì với Tô Bình, thuần túy chỉ là đến quan sát một cuộc lột xác hoa lệ của một thiên tài.
Tô Bình có chút nhíu mày trước những ánh mắt và sự vây xem của bốn phía. Hắn vốn không thích bị người khác nhìn chằm chằm, không phải vì sẽ cảm thấy căng thẳng, mà đơn thuần là thích sự thanh tịnh.
Lúc này, lôi vân trên đỉnh đầu vẫn cuồn cuộn, tiếng sấm ngày càng lớn, nhưng lại chậm chạp không thấy sấm sét giáng xuống.
Tô Bình cảm giác lôi kiếp này đã nổi lên khoảng chừng mười phút.
"Ngươi nếu không đến, ta sẽ đến." Tô Bình nói.
Hắn truyền ý niệm mang theo một tia bất mãn vào sâu trong lôi kiếp.
Lôi kiếp vẫn ầm ầm, dường như không có phản ứng gì với Tô Bình.
Tô Bình thấy vậy cũng không dài dòng, trực tiếp tung một quyền về phía lôi kiếp.
Bùm một tiếng, quyền ảnh như hồng quang, trong nháy mắt chiếu sáng cả hư không. Một khắc sau, lôi vân đã ấp ủ từ lâu lại bị đánh thủng một lỗ.
Mà từ trong lỗ thủng, biển sét cuồng bạo trút xuống, giống như đê vỡ, nước biển bên trong ào ạt đổ xuống.
Tô Bình nhíu mày, uy lực của hắc kiếp này mạnh hơn hắc kiếp mà Lôi Quang Thử đã độ lúc trước rất nhiều. Hóa ra lúc nãy ấp ủ lâu như vậy là để chuẩn bị tung ra một đòn súc thế!
"Thứ này quả nhiên là có ý thức..." Đôi mắt Tô Bình lạnh đi. Nào có chuyện hai đạo lôi kiếp là xong, đạo thứ nhất bị hắn dễ dàng ngăn cản, uy lực đạo thứ hai lại gấp vạn lần đạo thứ nhất. Đây rõ ràng là chơi xấu, cố ý giết người!
Bất quá, cũng may hắn cũng có thể chơi xấu, cho dù thật sự không thể chống cự, cũng có thể sống lại.
Nhưng Tô Bình không có ý định dùng đến phục sinh. Trong hai mắt hắn, hàn quang đột nhiên lóe lên, ngón tay khép lại thành kiếm, một đạo kiếm khí sáng chói trong chốc lát ngưng tụ. Kiếm quang chiếu rọi đất trời, lướt qua cửu thiên thập địa, phạm vi mười vạn dặm dường như đều bị kiếm khí này bao phủ.
Một khắc sau, kiếm quang này nghịch hướng lên trời, đột nhiên lướt qua.
Tất cả những điều này đều xảy ra trong nháy mắt. Lôi kiếp đang ào ạt rơi xuống đột nhiên bị dừng lại, ngay sau đó lại bị chém ngang hông. Lôi kiếp như biến thành một bức tranh, bị chém thành hai nửa. Ngay sau đó, nơi bị chém rách nổ tung lên, nhưng năng lượng bùng nổ chỉ lan ra được vài chục mét liền nhanh chóng sụp đổ và co rút lại.
Ngay sau đó, toàn bộ lôi kiếp bị cuốn vào trong đó, bao gồm cả lôi vân phía trên, cũng bị hút vào.
Trong vài hơi thở ngắn ngủi, bầu trời đen kịt bỗng quang đãng trở lại.
Một kiếm trời trong!
Nhìn thấy cảnh tượng cực hạn này, tất cả mọi người xung quanh đều chấn động đến không nói nên lời. Tất cả xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức bọn họ không kịp phản ứng. Chỉ trong khoảnh khắc lôi kiếp giáng xuống, mọi người cảm thấy kinh khủng, nhưng một khắc sau, cảm giác khủng bố đó liền tan biến trong nháy mắt, trước mắt là một bầu trời trong xanh quang đãng...