Trong tiệm.
Tiễn hai người đi rồi, Tô Bình dẫn Đao Tôn đến không gian thử nghiệm trong cửa hàng.
"Ở đây sao?"
Nhìn căn phòng trống không, Đao Tôn vô cùng kinh ngạc, nơi này cũng đơn sơ quá rồi đấy.
"Ngài muốn địa hình thế nào?" Tô Bình đi đến bảng tùy chọn bên cạnh cửa, tiện tay chuyển sang địa hình rừng núi, chỉ thấy căn phòng trong khoảnh khắc rung động, ngay sau đó những bức tường trắng tinh bắt đầu đổi màu, mặt đất cũng dần xuất hiện cát sỏi và đá vụn.
Rất nhanh, căn phòng trắng tinh đã biến thành một chiến trường trong rừng núi.
Có núi, có rừng.
Đao Tôn kinh ngạc, hắn dùng cảm giác của mình lan tỏa ra, lập tức phát hiện những núi đá này vậy mà đều là vật thật!
Đúng là công nghệ cao quá mà!
Đao Tôn đã từng thấy không ít nơi hoành tráng ở bên ngoài, nhưng một căn phòng thần kỳ như vậy thì đây là lần đầu tiên hắn gặp, vậy mà có thể tạo ra một chiến trường từ hư không, thật không thể tin nổi!
Tô Bình vung tay, một vòng xoáy không gian hiện ra, bóng dáng Tiểu Khô Lâu từ bên trong rơi xuống, lộn một vòng rồi bò dậy khỏi mặt đất, rút đao ra cảnh giác nhìn bốn phía.
Đến khi nhận ra không có kẻ địch, nó mới thoáng thả lỏng cảnh giác, ngẩng cái đầu ngơ ngác nhìn Tô Bình.
Tô Bình truyền ý niệm, bảo nó há miệng ra rồi lấy Huyết Tinh đang lơ lửng bên trong hộp sọ của nó.
Viên Huyết Tinh này đã rất nhỏ, Tô Bình ước tính, nhiều nhất là nửa tháng nữa, Tiểu Khô Lâu sẽ có thể chuyển hóa hoàn toàn huyết mạch của mình. Đến lúc đó, sức chiến đấu của nó chắc chắn sẽ lại tăng lên một bậc, nhưng tương ứng, tư chất của nó cũng sẽ lại giảm xuống.
So với tư chất, Tô Bình đương nhiên quan tâm đến thực lực chiến đấu hơn, tư chất chỉ là ước định về tiềm năng, còn chiến lực mới là sức mạnh thực sự.
"Cái này của cậu, muốn địa hình nào cũng được à?" Đao Tôn thu hồi ánh mắt, hỏi Tô Bình đầy hiếu kỳ.
"Cơ bản là vậy."
Tô Bình tiện tay chuyển đổi thêm vài địa hình khác, có vùng biển, có sân tổng hợp, cũng có cả đầm lầy.
Đao Tôn nhìn đến trợn mắt há mồm, dù kiến thức rộng rãi, hắn cũng bị căn phòng thần kỳ này làm cho kinh ngạc, không ngờ Liên Bang đã phát triển được thứ công nghệ cao thế này, thật lợi hại.
Cuối cùng, Đao Tôn chọn một chiến trường tổng hợp.
"Tiểu gia hỏa, đi theo ông ấy học hỏi cho tốt vào." Tô Bình xoa đầu Tiểu Khô Lâu, cổ vũ nó.
Hồng quang trong hốc mắt Tiểu Khô Lâu lóe lên, nó gật đầu.
Tô Bình tạm biệt Đao Tôn, để lại phòng thử nghiệm cho bọn họ.
...
Buổi chiều khách hàng không nhiều, cũng chỉ có vài người lần lượt ghé qua.
Dường như bị bức tượng rồng thần bằng đá ở cửa làm cho kinh sợ, mấy vị khách vào cửa đều có chút rụt rè, tò mò nhìn ngó xung quanh.
Đến khi nhìn thấy Joanna, phản ứng của các khách hàng gần như giống hệt nhau, tất cả đều bị vẻ đẹp như tiên nữ của cô làm cho chấn động.
Tuy nhiên, sau khi được Joanna dẫn đến trước mặt Tô Bình và hỏi về giá cả dịch vụ ở đây, họ lập tức đỏ mặt chuồn thẳng, không dám ở lại lâu.
Quá đắt.
Đối với Chiến Sủng Sư bình thường mà nói, chi phí ở cửa hàng của Tô Bình đúng là đắt đỏ thật, nhưng hoàn toàn xứng đáng.
Thế nhưng, chỉ có những người đã từng chi tiền mới biết được nó "xứng đáng" thế nào, đây cũng là một điểm khiến Tô Bình đau đầu. Mãi mới có vài người qua đường ghé vào, thường thì còn chưa kịp trải nghiệm đã bị giá cả cao ngất dọa cho chạy mất.
Hoàng hôn buông xuống, Đao Tôn dạy xong liền tạm biệt Tô Bình rồi rời đi.
Ngày hôm sau không có buôn bán gì, Tô Bình đành phải đặt hy vọng vào việc mời ngôi sao đại diện và quảng bá.
Bữa tối vẫn ăn ở nhà.
Lúc ăn cơm, Ngô Quan Sinh cũng có mặt, ông ta vẫn đang dạy Tô Lăng Nguyệt Trị Liệu Thuật. Dù sao Tô Bình đã cho ông ta thời hạn, ông ta không dám lười biếng, chỉ mong mỗi ngày đều đến, dạy cho Tô Lăng Nguyệt xong thật sớm để mình cũng có thể sớm ngày thoát thân, lấy lại tự do.
Tối hôm đó, Ngô Quan Sinh cũng bị giữ lại ăn tối cùng.
Trước mặt Tô Bình và Joanna, Ngô Quan Sinh không còn vẻ lạnh nhạt như khi đối mặt một mình với Tô Lăng Nguyệt nữa, ông ta có chút căng thẳng, muốn về nhà nhưng lại bị Lý Thanh Như nhiệt tình giữ lại.
"Chỉ là thêm một đôi đũa thôi mà." Lý Thanh Như hết sức kính trọng vị đại sư đang dạy Trị Liệu Thuật cho con gái mình.
Ngô Quan Sinh thấy Tô Bình không có ý kiến gì, cũng không tiện từ chối thẳng thừng, đành phải miễn cưỡng ở lại.
Chỉ là bữa tối có mùi vị gì thì hắn hoàn toàn không cảm nhận được.
Tô Lăng Nguyệt có tâm tư nhạy bén, trong lúc ăn cơm đã nhận ra, vị lão sư của mình dường như có chút sợ hãi Tô Bình. Ngoài Tô Bình ra, ông ta có vẻ còn e dè cả cô nhân viên mà Tô Bình mới tuyển.
Trong lòng cô tò mò nhưng không biểu lộ ra ngoài, cảm thấy Tô Bình lại đang che giấu bí mật gì đó mà cô không biết.
Ăn tối xong, Tô Bình tự mình tiễn Ngô Quan Sinh, sau đó dẫn Joanna về cửa hàng.
Ký túc xá nhân viên của Joanna được Tô Bình sắp xếp bên trong Lồng Nuôi Dưỡng, nơi này có linh khí dồi dào, nghỉ ngơi ở bên trong cũng có chút lợi ích.
Tô Bình cũng chiếm một Lồng Nuôi Dưỡng, bây giờ nhà ở gần, hắn ngủ trong tiệm cũng như nhau.
"Hỗn Độn Tinh Lực Đồ..."
Tô Bình ngồi xếp bằng trong Lồng Nuôi Dưỡng, bắt đầu hấp thu linh khí để chuyển hóa thành Tinh lực.
Linh khí trong Lồng Nuôi Dưỡng như nước biển tràn vào qua lỗ chân lông, chảy vào cơ thể hắn. Các tế bào trong cơ thể Tô Bình giống như từng vòng xoáy, hút Tinh lực vào và tích trữ bên trong, không ngừng bổ sung.
Không thể không nói, việc tu luyện Hỗn Độn Tinh Lực Đồ quá mức bá đạo, người bình thường tu luyện là hấp thu, còn bộ công pháp này lại giống như cướp đoạt, mà là cường đoạt!
"Với tiến độ tu luyện này, chưa đến nửa tháng là mình có thể lên đến cấp sáu trung vị rồi. Một hai tháng sau, đột phá đến cấp bảy không thành vấn đề. Đến lúc đó, mượn sự gia tăng sức mạnh của Lăng Kính Tinh Hạch, về mặt bộc phát Tinh lực, thậm chí có thể đạt đến trình độ gần cấp chín!"
Tô Bình càng tu luyện càng hăng hái, tâm trạng cũng ngày càng phấn chấn.
...
...
Ngày hôm sau.
Tống Lộ lại đến để ký hợp đồng chính thức với Tô Bình, tiện thể mang theo cả luật sư giỏi nhất của mình.
Hai người xác nhận xong hợp đồng, sau khi ký kết, Tô Bình và Tống Lộ cùng nhau ra ngân hàng chuyển khoản.
Lúc này, Tô Bình mới cảm nhận được lợi ích của ngân hàng Tinh Liên mà Tần Thư Hải đã từng đề cập với mình. Nếu hắn đăng ký ở ngân hàng Tinh Liên và nhận được tư cách khách quý hai sao, hắn có thể trực tiếp chuyển khoản cho đối phương ngay tại nhà mà không cần phải chạy đi chạy lại.
Rất nhanh.
Tô Bình và Tống Lộ đã hoàn thành việc chuyển khoản tại ngân hàng, hai bên cùng lăn tay, hợp đồng chính thức có hiệu lực.
Ngoài hợp đồng đại diện thương hiệu, Tô Bình còn bàn luôn cả hợp đồng quảng bá, tiền đặt cọc cũng thanh toán cùng một lúc.
"Tô tiên sinh, hợp tác vui vẻ."
"Ừm, chuyện quảng bá hy vọng sẽ được tiến hành càng sớm càng tốt, tiền bạc về sau không thành vấn đề, tôi muốn quảng bá trên mọi phương diện." Tô Bình nói.
"Không vấn đề gì."
Tạm biệt Tống Lộ, Tô Bình trở về cửa hàng của mình.
Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng chi đậm, tiến hành tuyên truyền trên tất cả các kênh có thể. Trong khoảng thời gian này, hắn muốn cửa hàng của mình trở thành cửa hàng tỏa sáng nhất khu căn cứ Long Giang.
...
Mấy ngày sau.
Quảng cáo của Mục Sương Uyển đã quay xong, và câu khẩu hiệu quảng cáo mà Tô Bình cung cấp cũng được thêm vào — Lựa chọn Cửa Hàng Sủng Thú Tiểu Tinh Nghịch, chắc suất vào Top 100 Tinh Anh Liên Tái Long Giang!
Vì có nhiều tiền, đạo diễn quay quảng cáo là một đạo diễn danh tiếng đã từng làm nên nhiều bộ phim kinh điển, nhạc nền quảng cáo cũng được sáng tác bởi một nhạc sĩ cấp Thiên Vương đang thịnh hành. Thêm vào đó, nhân vật chính của quảng cáo là ngôi sao hạng A hiện nay, Mục Sương Uyển. Có thể nói đây là một combo hủy diệt, không có đối thủ.
Trong quá trình quay quảng cáo, công ty Mục Thị Tinh Ngu đã thuê seeding để đăng bài quảng cáo PR, khuấy động chủ đề.
Khi quảng cáo quay xong, nó lập tức được đưa lên các nền tảng thịnh hành.
Trong hầu hết các bộ phim hot đang chiếu, quảng cáo này đều được chèn vào.
Ngoài hiệu ứng quảng cáo chính thống, trong các chương trình giải trí và phim truyền hình, quảng cáo PR cũng được lồng ghép vào. Hơn nữa, trên các bảng thông báo và màn hình lớn ở các quảng trường nổi tiếng trong thành phố, hình ảnh người phát ngôn và cửa hàng cũng xuất hiện, cùng với quảng cáo được phát đi phát lại.
Cường độ tuyên truyền mạnh mẽ, thế công hung mãnh đến mức ngay trong đêm đầu tiên của kế hoạch quảng bá, cái tên Cửa Hàng Sủng Thú Tiểu Tinh Nghịch đã lan truyền khắp toàn bộ khu căn cứ Long Giang.
"Cửa hàng sủng thú gì đây, chưa nghe bao giờ."
"Cửa hàng mà nữ thần Mục Sương Uyển của tôi đề cử chắc chắn là cửa hàng tốt, nhất định phải đi!"
"Fan của Uyển đi một chuyến nào, hôm nay chúng ta tổ chức đi Tiểu Tinh Nghịch, cho mọi người thấy sức mạnh của fan chúng ta!"
"Cửa hàng này mạnh miệng thật, dám nói chắc suất vào Top 100 Tinh Anh Liên Tái cơ à?"
"Xem mà mắc cười, một cửa hàng ở khu ổ chuột mà cũng dám nổ to thế."
"Thôi đi, vẫn nên đến cửa hàng sủng thú Phi Phàm thì hơn, dù sao cũng là tiệm lâu năm rồi, có bảo đảm. Lỡ nó bồi dưỡng hỏng sủng thú của bạn, giải đấu sắp bắt đầu rồi, xem bạn đi đâu mà khóc."
Đủ loại tiếng nói đều đang bàn tán về Cửa Hàng Sủng Thú Tiểu Tinh Nghịch, trong đó cũng xen lẫn không ít tranh cãi.
Điều khiến người ta nghi ngờ nhất chính là vị trí của cửa hàng này, lại nằm ở khu ổ chuột. Trong mắt không ít cư dân nội thành, khu ổ chuột có phải là nơi cho người ở không? Rõ ràng là không, vậy thì một cửa hàng mở ở nơi như vậy tự nhiên cũng chẳng phải là cửa hàng tốt lành gì.
Ngoài vị trí cửa hàng, tiệm này ngay cả một trang web chính thức cũng không có, càng khiến người ta thêm hoài nghi.
Một số học viên Học viện Phượng Sơn từng ghé qua cửa hàng Tô Bình. Khi nhìn thấy quảng cáo và tin tức này, họ đều không ngờ cửa hàng của Tô Bình lại ghê gớm đến vậy, thậm chí còn mời được một ngôi sao lớn như Mục Sương Uyển làm đại diện.
Họ lên mạng tranh luận với những người chất vấn, nhưng so với toàn bộ Chiến Sủng Sư của khu căn cứ Long Giang, các học viên của học viện Phượng Sơn chỉ như một con thuyền nhỏ giữa biển cả mênh mông, rất nhanh đã bị thủy triều dư luận nhấn chìm...