Thiếu niên này là ai?
Đám người Đinh Phong Xuân và đông đảo học sinh phía sau đều kinh ngạc nhìn Tô Bình.
Lại dám ăn nói như vậy với Thiếu chủ Tiêu gia?
Kể cả con cháu của đại sư cũng không dám đắc tội Tiêu gia một cách vô cớ như vậy đâu nhỉ?
Tuy nhiên, từ phản ứng của Tô Bình, bọn họ cũng nhận ra hai người này vốn không phải bạn bè mà có khúc mắc với nhau.
Nghĩ lại lời nói lúc trước của Tiêu Phong Húc... vị Thiếu chủ Tiêu gia này cũng không phải người nho nhã ấm áp như vẻ bề ngoài!
Sự nghi ngờ trong mắt Lão Trần và Đái Nhạc Mậu càng nặng hơn. Phản ứng này của Tô Bình có hơi giống đang thẹn quá hóa giận sau khi bị vạch trần.
Cả hai đều nhìn về phía Sử Hào Trì.
Nếu thật sự nhận nhầm người, lão Sử nhà ngươi phen này gặp xui rồi!
Sắc mặt Sử Hào Trì cũng biến đổi, không phải vì nghi ngờ Tô Bình, mà vì Tô Bình lại chửi rủa Tiêu Phong Húc – Thiếu chủ của Tiêu gia. Tiêu gia ở Căn cứ Thánh Quang cũng được xem là gia tộc Bồi Dưỡng Sư hàng đầu, mặc dù... cỏ trên mộ của vị Bồi Dưỡng Sư đỉnh tiêm kia đã cao tới bảy tám trượng rồi.
Nhưng dù sao sau khi chết cũng để lại chút gia sản, mối quan hệ khi còn sống cũng không thể xem thường, hơn nữa Tiêu gia hiện tại cũng có đại sư trấn giữ.
Lời này của Tô Bình đúng là tự rước lấy phiền phức lớn!
Chân Hương, Đồng Đồng, Tiền Tú Tú, Chu Cấm và những người khác đều kinh ngạc nhìn Tô Bình, không ngờ tính tình hắn lại nóng nảy đến vậy, hễ không vừa ý là bật lại ngay.
Sắc mặt Tiêu Phong Húc âm trầm. Tô Bình trở mặt thẳng thừng như vậy, nói năng không chút kiêng dè, đúng là không cho hắn chút mặt mũi nào.
Đây chẳng khác nào vả thẳng vào mặt hắn.
Nếu là người khác có chút tố chất và biết giữ kẽ, dù có bị chọc giận thì trước mặt bao nhiêu nhân vật lớn thế này, cùng lắm cũng chỉ cười lạnh châm chọc một câu.
Tên này thì hay rồi, nói chửi là chửi ngay.
Đúng là đồ không có tố chất!
“Tô huynh đệ, lời này của ngươi là có ý gì? Ta không nhớ mình đã đắc tội ngươi khi nào.” Tiêu Phong Húc sa sầm mặt nói.
Lúc này mà đôi co chửi bới với Tô Bình rõ ràng là không hợp với thân phận của hắn.
Chỉ có tỏ ra yếu thế, giả vờ vô tội mới là thượng sách.
Tô Bình nhướng mày.
Còn ra vẻ à?
“Ngươi đương nhiên không đắc tội ta, nhưng ngươi đã làm gì thì tự trong lòng biết rõ. Con người ta ghét nhất là loại rác rưởi cặn bã, không bằng cầm thú như ngươi. Ngươi chính là một thằng súc sinh, nói chuyện với ngươi thêm một câu cũng làm ta thấy bẩn cả không khí xung quanh!” Tô Bình mắng như tát nước.
So diễn xuất à? Diễn viên chuyên nghiệp đây, rành lắm.
Nghe Tô Bình nói vậy, tất cả mọi người đều sững sờ, cảm giác như sắp có một drama cực lớn được phanh phui, bất giác đều nhìn về phía Tiêu Phong Húc.
Rốt cuộc ngươi đã làm cái gì mà khiến người ta tức đến thế này.
Tiêu Phong Húc cũng sững sờ, suýt nữa hộc máu. Mẹ kiếp, ta chỉ diễn theo kịch bản, còn thằng chó này đã tự biên tự diễn luôn rồi!
Chuyện không có thật mà nó nói cứ như thật, giọng điệu đầy căm phẫn, làm như lão tử đây thật sự đã làm chuyện gì thất đức lắm không bằng!
Cảm nhận được ánh mắt của mọi người xung quanh, dù vẻ mặt ai nấy đều rất kiềm chế, không biểu lộ rõ ràng, nhưng Tiêu Phong Húc vẫn cảm nhận được một sự kỳ lạ.
Cái quái gì thế này...
“Ngươi đừng có ngậm máu phun người, ta đã làm gì chứ?!” Tiêu Phong Húc tức đến run người, nghiến răng nói.
Tô Bình cười lạnh: “Ngươi làm gì, tự ngươi biết!”
Hắn sẽ không nói ra đâu. Nói toạc ra ngược lại sẽ hạn chế không gian tưởng tượng của những người xung quanh.
“Ngươi, ngươi!”
Tiêu Phong Húc nghiến răng, đột nhiên, hắn nhìn về phía Sử Hào Trì và Lão Trần sau lưng Tô Bình, nói: “Ba vị đại sư, cậu ta là họ hàng hay học trò của các vị à?”
Lão Trần vội vàng lắc đầu, nói: “Không phải.”
Ông ta không muốn vì Tô Bình mà đắc tội với Tiêu gia.
Đái Nhạc Mậu cũng khẽ lắc đầu, Sử Hào Trì muốn giảng hòa, nói: “Tiêu thiếu chủ, có gì từ từ nói, biết đâu giữa hai người có hiểu lầm gì đó.”
Tiêu Phong Húc nhìn ông, phát hiện ông có quan hệ thân thiết nhất với Tô Bình, liền hỏi: “Vậy cậu ta là họ hàng hay học trò của Sử đại sư?”
Sử Hào Trì lắc đầu, mặc dù Tô Bình nhỏ tuổi hơn ông, nhưng trong lĩnh vực Bồi Dưỡng Sư, người tài là thầy, ông xem Tô Bình là người cùng vai vế, hơn nữa còn là một siêu tiềm năng đáng để đầu tư.
“Nếu cậu ta không có quan hệ gì với ba vị đại sư, mà đây lại là hội giao lưu của các đại sư, vậy không biết một Bồi Dưỡng Sư sơ cấp như cậu ta tại sao lại xuất hiện ở đây.” Tiêu Phong Húc nghiến răng nói.
Hắn trực tiếp chuyển chủ đề, không dây dưa với Tô Bình về chuyện kia nữa, đối phương đã chiếm thế thượng phong, hắn có nói gì cũng trở nên vô lực.
Nếu đã vạch mặt nhau rồi, hắn sẽ chơi cứng tới cùng.
Lúc ở trong hội quán, hắn đã chính tai nghe thấy Tô Bình là Bồi Dưỡng Sư sơ cấp.
Nếu không phải vì chưa dò ra được quan hệ giữa Tô Bình và ba vị đại sư này, hắn đã sớm gọi bảo vệ tới đánh đuổi Tô Bình ra ngoài, thậm chí còn đề nghị Đinh đại sư bên cạnh đưa loại người này vào sổ đen của tổng bộ Bồi Dưỡng Sư, khiến hắn vĩnh viễn không ngóc đầu lên được!
Lúc Tô Bình rời đi, hắn đã tìm người của cục quản lý giao thông, dù biết được lộ trình của Tô Bình nhưng không thể đuổi kịp để trả thù. Bây giờ ma xui quỷ khiến gặp lại ở đây, sao hắn có thể dễ dàng bỏ qua được.
Những người khác nghe hắn nói vậy cũng đều nhìn về phía đám người Sử Hào Trì.
Sử Hào Trì không biết hắn lấy đâu ra thông tin Tô Bình là Bồi Dưỡng Sư sơ cấp, bèn giải thích: “Tiêu thiếu chủ, Tô huynh đệ không phải do chúng tôi đưa vào, cậu ấy có thư mời của riêng mình, chỉ là làm mất thôi. Cậu ấy là đại sư bồi dưỡng được tổng bộ Bồi Dưỡng Sư của chúng ta đặc biệt mời từ căn cứ khác đến.”
Hắn vừa dứt lời, tất cả mọi người đều chết lặng.
Chỉ có Chân Hương, Đồng Đồng và đám người Đái Nhạc Mậu đã biết chuyện của Tô Bình từ trước nên không có phản ứng gì quá lớn, nhưng ánh mắt lại đổ dồn vào Tô Bình.
Lời của Tiêu Phong Húc, bọn họ đều nghe thấy.
Bồi Dưỡng Sư sơ cấp? Thông tin này là thật hay giả?
Chân Hương và Đồng Đồng ngẩng đầu nhìn cha mình, trong mắt lộ ra một tia lo lắng.
Đái Nhạc Mậu và Lão Trần nhìn nhau, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn thầm thở dài, không mở miệng khuyên can Sử Hào Trì.
Bọn họ cũng không hiểu tại sao Sử Hào Trì lại chắc chắn tin tưởng Tô Bình chính là người đó đến vậy.
“Cậu ta là... đại sư bồi dưỡng?”
Đinh Phong Xuân ngơ ngác nhìn Tô Bình trước mắt.
Hai người trung niên và người phụ nữ xinh đẹp trí thức sau lưng ông cũng ngây ra, nghi ngờ Sử Hào Trì nói nhầm.
Đám học sinh sau lưng họ thì trợn mắt há mồm, nhìn nhau, rồi mỗi người một vẻ mặt quái dị.
Trẻ như vậy mà là... đại sư bồi dưỡng?
Lại còn từ căn cứ khác đến?
Ngay cả Căn cứ Thánh Quang, cái nôi của Bồi Dưỡng Sư, cũng chưa từng xuất hiện một đại sư bồi dưỡng trẻ tuổi như vậy, đây không phải là đang đùa đấy chứ?
Hồ Dung Dung sững sờ, bất giác nhìn về phía Sử Hào Trì. Nàng đã chính tai nghe Tô Bình nói mình là Bồi Dưỡng Sư sơ cấp, hơn nữa lúc đó thái độ của Tô Bình rất lịch sự, không giống đang nói dối nàng.
Không hiểu sao đến chỗ vị đại sư này, cậu ta lại biến thành Đại Sư cấp Bồi Dưỡng Sư rồi.
Tiêu Phong Húc cũng không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy, hắn ngây người một lúc rồi không nhịn được nói: “Sử đại sư, ngài nói... cậu ta là đại sư bồi dưỡng?”
Sử Hào Trì thấy vẻ mặt của bọn họ, cũng biết chuyện này quá mức kinh người, rất khó chấp nhận, liền nói: “Tô Bình huynh đệ chưa thi lấy chứng chỉ, nhưng sủng thú mà cậu ấy bồi dưỡng ra lại là loại mà ngay cả đại sư cũng khó lòng bồi dưỡng được. Các vị đừng xem thường tuổi tác của Tô Bình huynh đệ, đối với một vài thiên tài mà nói, tuổi tác không phải là vấn đề.”
Tiêu Phong Húc cười ha hả, đột nhiên cả người đều thả lỏng.
Vốn dĩ hắn chỉ muốn đuổi Tô Bình khỏi đây để dạy cho hắn một bài học, xả giận.
Nhưng bây giờ, giả mạo đại sư bồi dưỡng không phải là chuyện đuổi đi là xong, mà là tử tội! Hơn nữa còn là cái chết cực kỳ thảm khốc dưới sự tra tấn của cực hình!
“Sử đại sư, tên nhóc này mồm mép lanh lợi, ngài bị hắn lừa rồi.” Tiêu Phong Húc cười nhạt nói, “Ta đã chính tai nghe hắn nói, bản thân hắn là Bồi Dưỡng Sư sơ cấp.”
Sử Hào Trì ngẩn ra, nghi ngờ nhìn về phía Tô Bình.
Đinh Phong Xuân cũng đã hoàn hồn, liếc nhìn Sử Hào Trì, lắc đầu thở dài, tỏ vẻ vô cùng thất vọng về ông.
Tô Bình liếc Tiêu Phong Húc một cái, nói: “Thế ngươi có chính tai nghe thấy ta nói ta là bố của ngươi không?”
“...”
Nụ cười trên mặt Tiêu Phong Húc lại một lần nữa cứng đờ.
Mày đủ rồi đấy!
Chửi một lần rồi lại một lần nữa!
Mẹ kiếp, mày có nói lý không vậy?!
“Mày muốn chết!” Sắc mặt Tiêu Phong Húc âm trầm, gắt gao nhìn chằm chằm Tô Bình.
Tô Bình còn định nói tiếp, bỗng một tiếng hừ lạnh vang lên, Đinh Phong Xuân nheo mắt nhìn Tô Bình một cách lạnh lùng, một luồng khí thế không giận mà uy bao trùm lấy hắn, nói:
“Miệng lưỡi thô bỉ! Thân là Bồi Dưỡng Sư mà lại có kẻ như ngươi sao? Cút ra ngoài cho ta! Kể từ hôm nay, tư cách Bồi Dưỡng Sư của ngươi bị hủy bỏ, vĩnh viễn không được phép tham gia bất kỳ kỳ khảo hạch Bồi Dưỡng Sư nào nữa!”