Vào thời thượng cổ, năng lượng đất trời vô cùng nồng đậm, Kim Ô Thần Ma từ khi sinh ra đã dùng các loại linh thảo tiên thực chứa đầy năng lượng làm thức ăn, đa số vừa chào đời đã đạt tới tầng thứ nhất của thần thể, chỉ cần tu luyện một chút là có thể đạt tới cảnh giới tầng ba, tầng bốn.
Nhưng bây giờ, Tô Bình muốn tìm được linh dược đủ để tu luyện tầng thứ nhất của Kim Ô thần thể lại là chuyện vô cùng khó khăn.
Người đông của khó, số lượng người tu luyện quá đông, nếu có linh dược thật thì cũng sớm bị người ta khai thác hết, huống chi nồng độ năng lượng trên Lam Tinh hoàn toàn không thể so sánh với thời Thượng Cổ, linh dược sinh ra cũng ít, đa số đều được hái từ những thế giới vô danh bên trong các vết nứt không gian.
Điều khiến Tô Bình vui mừng là trong kho hàng của tổ chức Khai Hoang Giả vẫn có không ít bảo dược, trong đó có những loại trị giá hơn chục triệu công huân, thậm chí có thể khiến người ta phản lão hoàn đồng.
Tô Bình còn lại hơn 400 ngàn công huân, hắn chỉ chọn ba bốn loại bảo dược cấp thấp mà đã tiêu gần hết số công huân của mình.
"Cứ xem thử hiệu quả thế nào đã rồi tính."
Những ngày tiếp theo, Tô Bình ngồi chờ bảo dược được vận chuyển bằng đường hàng không đến cửa hàng, đồng thời tiếp tục tu luyện kỹ năng tăng phúc như thường lệ.
Hiệu suất làm việc của tổ chức Khai Hoang Giả nhanh đến bất ngờ, chỉ một ngày sau khi Tô Bình đặt hàng, một nhóm nhân viên phục vụ của Khai Hoang Giả mặc đồng phục màu đen đã mang bảo dược được không vận đến khu căn cứ, dùng một chiếc xe còn chắc chắn hơn xe chở tiền gấp mười lần để vận chuyển tới. Dọc đường đi còn có bảy tám nhân viên an ninh hộ tống, trong đó có cả một vị Khai Hoang Giả!
Đây là một Khai Hoang Giả đã về hưu, so với cuộc sống mạo hiểm ngày đêm ở Hoang Khu, làm nhân viên chuyển phát nhanh cho tổ chức Khai Hoang Giả hiển nhiên là dễ dàng hơn nhiều.
"Chào ngài, đây là 'Ngàn năm Long Linh Thảo' và 'Thần Hỏa Bách Mộc' ngài đã đặt..."
Vị Khai Hoang Giả hơn năm mươi tuổi này ôm mấy chiếc hộp được niêm phong kín mít vào trong tiệm. Đây là những chiếc vali mật mã làm bằng hợp kim đặc biệt, mật mã đã được gửi cho Tô Bình ngay khi hắn đặt hàng, chỉ một mình hắn biết.
Nếu cưỡng ép mở hộp, thiết bị bên trong sẽ được kích hoạt và phá hủy bảo vật bên trong.
Tô Bình gật đầu, nhận lấy mấy chiếc hộp, tiện tay chọn một cái rồi nhập mật mã. Hộp vừa mở ra, một luồng linh khí nồng đậm lập tức tràn ngập khắp nơi, hắn vội vàng đóng nắp lại, sau đó tiễn mấy nhân viên giao hàng ra khỏi tiệm.
Khi nhóm nhân viên an ninh và vị Khai Hoang Giả trung niên rời đi, các chủ cửa hàng xung quanh và những người dân đi ngang qua không khỏi dừng chân quan sát, vài người gan lớn còn thò đầu vào trong tiệm của Tô Bình để nhìn ngó.
"Thấy không, mấy người đó hình như là người của chính phủ liên bang đấy."
"Chắc là đến niêm phong cửa hàng rồi, chậc chậc, tôi đã nói mà, đây là một tiệm lừa đảo, thấy chưa, đến chính phủ cũng không thể ngồi yên được nữa!"
"Tôi xem qua đồ bên trong rồi, đắt cắt cổ, may mà tôi thông minh chuồn sớm, không thì bị ép mua rồi!"
"Oa, ghê vậy sao?"
Tô Bình tai thính mắt tinh, nghe được những lời bàn tán bên ngoài, vạch đen đầy đầu. Hắn không thể giải thích, đành phải đóng cửa tiệm lại, vừa hay hắn cũng cần kiểm tra và sử dụng những bảo dược này, không thể mở cửa kinh doanh được.
"Thấy chưa, quả nhiên là đóng cửa rồi."
"Đáng đời, mấy tiệm lừa đảo như này phải bị xử lý như thế!"
"Đi thôi, đi thôi."
Đám đông bên ngoài tản đi, con phố lại trở về vẻ quạnh quẽ.
Tô Bình quay trở lại phòng sủng thú ở phía sau, đóng cửa lại rồi mới từ từ mở bốn chiếc hộp ra.
Bốn mật mã đều được nhập chính xác, không sai một cái nào.
Hương thơm nồng đậm của bảo dược và linh khí đặc quánh trong nháy mắt tràn ngập khắp phòng sủng thú, khiến cho tiểu Khô Lâu đang nghỉ ngơi trong Nơi Nuôi Dưỡng cũng phải tỉnh giấc, ngơ ngác nhìn sang.
"Ngàn năm Long Linh Thảo!" Tô Bình nhìn bảo dược trong chiếc hộp đầu tiên, đây là thứ được tìm thấy trong một thế giới từ vết nứt không gian, giá bán 120 ngàn công huân, mô tả nói rằng nó nhiễm long khí, ẩn chứa năng lượng sinh mệnh nồng đậm.
Tô Bình có thể cảm nhận được năng lượng ẩn chứa bên trong, không phải Tinh Lực, mà là linh lực ở cấp độ cao hơn.
Tu luyện Kim Ô thần thể vừa hay cần một lượng lớn bảo vật chứa linh lực. Giống như những Nơi Nuôi Dưỡng này được cấu tạo từ linh thạch, chỉ một chút linh khí tỏa ra từ linh thạch cũng có thể cải thiện thể chất của sủng thú. Nếu trực tiếp hấp thụ bảo vật chứa linh lực, thể chất tự nhiên sẽ có sự thay đổi thoát thai hoán cốt.
Tô Bình dựa theo phương pháp tu luyện Kim Ô thần thể, ngưng luyện và nén Tinh Lực trong cơ thể lại, biến nó thành một luồng năng lượng đặc sệt bao bọc lấy cây Ngàn năm Long Linh Thảo. Hắn từ từ dùng Tinh Lực ăn mòn, nghiền nát nó, hòa từng tia linh lực bên trong vào Tinh Lực, rồi chậm rãi hút vào cơ thể.
Tinh Lực trở thành cầu nối giữa cơ thể hắn và Ngàn năm Long Linh Thảo, vận chuyển linh lực vào trong người.
Khi những linh lực này tiến vào cơ thể, chúng sẽ bắt đầu rèn luyện thân thể, tôi luyện từng chút một.
Quá trình này rất khó khăn, dù sao Tô Bình cũng chỉ có thể phách của người thường, không giống như Kim Ô Thần Ma thật sự có thể trực tiếp nuốt chửng linh thảo, hấp thụ linh lực một cách thô bạo.
Khi linh lực được vận chuyển vào cơ thể, nó lập tức theo Tinh Lực tiến vào các vòng xoáy Tinh Lực trong tế bào khắp toàn thân. Điều khiến Tô Bình kinh ngạc là sau khi linh lực tiến vào vòng xoáy, nó lại xoay tròn theo vòng xoáy Tinh Lực, làm cho vòng xoáy Tinh Lực lớn mạnh hơn một chút. Cùng lúc đó, trong quá trình xoay tròn, linh lực cũng được dung nhập vào tế bào, tiến hành rèn luyện và cải tạo từ cấp độ tế bào, tất cả các bộ phận trên cơ thể đều đồng thời hấp thụ và biến đổi.
Nửa giờ ngắn ngủi trôi qua, khi Tô Bình mở mắt ra lần nữa, hắn phát hiện cây Ngàn năm Long Linh Thảo trước mặt đã khô héo, linh lực bên trong bị hút cạn. Bề mặt cơ thể hắn lại tiết ra một lớp chất đặc sệt màu đen, ngay cả trên mặt và tóc cũng dính đầy, bốc mùi hôi thối nồng nặc.
Tô Bình ngẩn người, đây là tẩy tủy hoán cốt?
Hắn lập tức vào phòng tắm của sủng thú để tắm rửa sạch sẽ. Khi lớp chất màu đen trôi đi, hắn cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hơn rất nhiều, dường như mỗi lỗ chân lông đều đang hô hấp, thông thoáng, có cảm giác như vừa thoát ra khỏi một nơi ngột ngạt và được hít thở một hơi thật sâu.
Ngoài ra, hắn phát hiện da dẻ mình trở nên vô cùng láng mịn và trắng nõn, những vết sẹo nhỏ do muỗi đốt trên bề mặt đều biến mất.
Tô Bình soi gương, không khỏi cảm thán: "Lại đẹp trai ra mấy trăm lần rồi."
Thị giác và thính giác của Tô Bình đều cảm thấy nhạy bén hơn, hắn biết đây là hiệu quả của việc rèn luyện cơ thể. Sau khi trở lại phòng sủng thú, hắn chọn bảo dược trong chiếc hộp thứ hai và tiếp tục tu luyện.
Đây là một gốc dược liệu có linh lực yếu hơn Ngàn năm Long Linh Thảo một chút. Tô Bình nhanh chóng hấp thụ nó, dùng vòng xoáy Tinh Lực nghiền nát và hấp thụ hoàn toàn.
Cơ thể hắn lại một lần nữa chảy ra chất màu đen, nhưng lần này ít hơn, chỉ là một lớp mỏng.
Tô Bình đành phải đi tắm rửa lần nữa, lại phát hiện quần áo dự phòng để thay đã hết, cả hai bộ đều bị bẩn.
Hắn đành phải giặt quần áo trước rồi phơi trước máy sấy, sau đó cởi trần quay lại phòng sủng thú tiếp tục hấp thụ bảo dược thứ ba.
Đây là một đoạn Hỏa Mộc màu đỏ thẫm, nóng rẫy, hệt như một thanh sắt nung đỏ. Tinh Lực của Tô Bình vừa tiếp xúc đã cảm nhận được một luồng sức mạnh nóng bỏng truyền đến, khiến toàn thân hắn giật nảy mình. Hắn từ từ hấp thụ Hỏa linh lực bên trong, khi Hỏa linh lực này nhập vào cơ thể, nhiệt độ của hắn tăng lên nhanh chóng, giống như toàn thân đang bốc cháy.
Nhưng Tô Bình không hề cảm thấy nóng, ngược lại còn có cảm giác vô cùng thoải mái.
Những linh lực đã thẩm thấu vào tế bào trước đó, cùng với một số tạp chất chưa được bài trừ, đều bị Hỏa linh lực này nghiền nát và thanh lọc triệt để.
Một giờ sau.
Bốn chiếc hộp đều trống rỗng, tất cả bảo dược đã bị Tô Bình hấp thụ, chỉ còn lại bã.
Cơ thể Tô Bình vốn không thường xuyên rèn luyện vận động, giờ phút này lại có một cảm giác cân đối, khỏe khoắn. Thân hình hắn trở nên thẳng tắp hơn, cánh tay và ngực đều có hình dáng cơ bắp, mang lại một cảm giác khỏe khoắn, tràn đầy sức sống.
Hù!
Tô Bình khẽ thở ra một luồng trọc khí, hơi thở trắng như sương, thậm chí còn thổi tan cả bã bảo dược trong chiếc hộp trước mặt.
Hắn đứng dậy, cảm thấy toàn thân tràn ngập sức mạnh. Trước đây hắn đã cảm thấy thể chất của mình hơn hẳn người thường, giờ đây lại có cảm giác mình đã trở thành siêu nhân, dường như chỉ cần khẽ động là có thể nhảy cao trăm mét, trong nháy mắt lao đi ngàn mét.
Tuy nhiên, xét theo mức độ rèn luyện của tế bào trong cơ thể, hắn còn xa mới đạt tới tầng thứ nhất của Kim Ô thần thể, chỉ mới hoàn thành được 60%.
Tô Bình vận Tinh Lực chảy khắp cơ thể, bề mặt da lập tức hiện lên một lớp hào quang năng lượng nhàn nhạt. Dao kiếm thông thường đã không thể dễ dàng làm hắn bị thương, trừ phi dùng rất nhiều sức lực và lưỡi đao phải là thép tốt, cực kỳ sắc bén mới được.
"Với cơ thể hiện tại của mình, chống cứng một đòn của sủng thú bậc bốn chắc là không thành vấn đề." Tô Bình sờ lên cơ thể, thầm đánh giá. Hắn đã từng bị đủ loại quái vật các cấp tấn công ở Hỗn Độn Tử Linh Giới, nên vô cùng quen thuộc với sức mạnh của chúng, phán đoán của hắn chắc chắn đến tám chín phần.
Phải biết rằng, Chiến Sủng Sư dù sao cũng là con người, không thể so sánh với những quái vật có bộ lông dày, lớp da đặc biệt hay vảy giáp. Cho dù là một Chiến Sủng Sư cấp phong hào, nếu không dùng Tinh Lực để chống cự, chỉ dựa vào thân thể thì có lẽ một viên đạn cũng đủ để bắn nát đầu!
Tuy nhiên, với một Chiến Sủng Sư ở cấp độ đó, cho dù đang ngủ say, Tinh Lực cũng sẽ tự động bao bọc toàn thân, nên cũng không thể bị đạn bắn chết được...