Đúng lúc này, một luồng uy thế khổng lồ bỗng ập đến, từ ngọn thần sơn nguy nga sừng sững, cao đến tận chân trời truyền xuống. Cùng lúc đó, từng vết nứt hiện ra trong hư không xung quanh, từ bên trong bước ra từng bóng người mang theo khí tức kinh khủng, rực rỡ như mặt trời chói chang. Tất cả đều là những bóng hình hoàng kim chói lọi, không thể nhìn thẳng.
"Vãi, đến nhanh thế?"
Tô Bình giật nảy mình. Hắn vốn chỉ định gõ chuông để kinh động đám Thần tộc này, phá rối bọn họ tu hành, ai ngờ tiếng chuông vừa vang lên đã dẫn tới nhiều cường giả như vậy. Mấy người này rảnh rỗi đến mức không có chuyện gì làm hay sao?
Dù trong lòng không cam tâm, Tô Bình vẫn nhanh chóng hút Joanna và Đường Như Yên vào tiểu thế giới của mình, sau đó lựa chọn tự bạo!
Nhờ kinh nghiệm từ những trận chiến trước, Tô Bình đã nắm vững cách phát lực tức thời, cũng tìm ra được phương pháp tự bạo trong nháy mắt. Giờ phút này, chỉ cần một ý niệm thoáng qua, tinh lực trong vô số tế bào toàn thân hắn liền vỡ tan với tốc độ kinh hoàng.
"Tặng ngươi thêm một phát nữa!"
Tô Bình có chút bất cần, điều khiển sức mạnh tự bạo, hung hăng đập vào chiếc chuông thần trước mặt.
Dù chỉ là nổ ra một cái hố trên đó, hắn cũng mãn nguyện rồi.
Đoong!!
Một tiếng chuông xa xăm mà vang dội, truyền khắp đất trời.
Tiếng chuông này truyền đi cực xa, không đơn thuần là sóng âm, mà là một loại sức mạnh đạo vận kỳ dị. Âm thanh đó bỏ qua không gian, thời gian, có thể dễ dàng len lỏi vào không gian sâu thẳm, vang vọng ngàn vạn dặm, cũng có thể truyền đến một phạm vi nhất định trong quá khứ và tương lai, kéo dài hàng chục năm!
Nghe thấy tiếng chuông, vô số bóng người đang lao tới xung quanh lại một lần nữa sững sờ.
Khi nhìn thấy bóng dáng thanh niên tự bạo trước Chuông Hỗn Độn, có người phản ứng lại, vội vàng muốn ra tay ngăn cản, nhưng vẫn chậm một bước. Dù sao, chẳng ai ngờ được rằng, vị kỳ tài tuyệt thế vừa gõ vang Chuông Hỗn Độn lại chọn cách tự bạo!
"Đúng là Chuông Hỗn Độn!"
"Ta có nhìn lầm không, người vừa gõ vang Chuông Hỗn Độn... là một Nhân tộc?"
"Không phải người của Thần tộc chúng ta mà cũng có thể gõ vang Chuông Hỗn Độn, lại còn hai tiếng..."
"Tiếng chuông nghe được từ năm mươi năm trước, chính là do thanh niên Nhân tộc này hôm nay gõ vang sao? Tương lai còn phải vang thêm năm mươi năm nữa..."
"Tại sao hắn lại muốn tự bạo?"
Những người đến đây cũng dần tỉnh táo lại sau tiếng Chuông Hỗn Độn, trong lòng có chút kinh ngạc và nghi ngờ. Vốn tưởng là một Thần Tử thiên kiêu nào đó trong tộc, kết quả lại là một Nhân tộc. Mà Nhân tộc này lại càng kỳ lạ hơn, sau khi gõ vang Chuông Hỗn Độn lại chọn cách tự bạo. Lẽ nào hắn không biết đây là vinh dự lớn lao đến mức nào, sẽ nhận được đãi ngộ ra sao ư?
"Lâm Hoàng đến rồi!"
Lúc này, có người khẽ nói.
Những người khác nhanh chóng nhìn lại, chỉ thấy một bóng người vĩ ngạn, vô cùng to lớn, cao chừng bảy tám trượng, toàn thân kim quang rực rỡ, tắm mình trong thánh quang, giáng lâm trước sơn môn này.
Phía sau ngài, hư không diễn sinh vô số dị tượng, có bóng ảo của Phi Long và Thần Ma lướt qua.
Nhìn thấy hoàng đế của Lâm tộc giá lâm, tất cả mọi người đều đồng loạt quỳ lạy.
Kể cả thiếu niên và lão giả bên cạnh hắn trên mặt đất cũng giật mình tỉnh lại. Lão giả vội vàng hành lễ, còn vị Thần Tử thiếu niên cũng vội cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
Là kẻ nào đã gõ Chuông Hỗn Độn? Một giọng nói lãnh đạm nhưng tràn đầy uy nghiêm, như thể đang ngự trị cả đất trời, vang lên.
"Bẩm Lâm Hoàng, là một thanh niên Nhân tộc." Một bóng người khôi ngô toàn thân tỏa sáng, cúi đầu đáp.
"Nhân tộc..." Lâm Hoàng hơi trầm mặc, rồi chậm rãi nói: "Nhân tộc đó đâu?"
"Bẩm Lâm Hoàng, Nhân tộc đó vừa gõ vang Chuông Hỗn Độn liền tự bạo, sức mạnh từ vụ nổ của hắn lại một lần nữa làm Chuông Hỗn Độn vang lên!" Bóng người khôi ngô vội đáp.
"Tự bạo?"
Giọng Lâm Hoàng khựng lại, rõ ràng có chút bất ngờ. Thánh quang trên mặt ngài hơi tan đi, để lộ một đôi mắt trong suốt, dường như có thể nhìn thấu vạn sự vạn vật. Ngài từ từ đưa tay, nhẹ nhàng vung lên trong hư không: "Gõ vang Chuông Hỗn Độn rồi lại muốn tìm đến cái chết, để chúng ta xem xem nguyên nhân là gì."
Theo ngón tay ngài vung lên, trời đất như thuở Hỗn Độn sơ khai, gợn sóng nổi lên, từ trong đó hiện ra một thế giới mới. Thế giới xung quanh Chuông Hỗn Độn nhanh chóng đảo ngược, thời gian chảy ngược. Chiếc Chuông Hỗn Độn đang rung lắc cũng theo đó mà chậm dần, cho đến khi đứng yên. Trước chuông, năng lượng bùng nổ đang nhanh chóng hội tụ, dần dần hình thành một bóng người hư ảo.
Bóng người hư ảo này đang lùi lại, động tác cũng đảo ngược.
"Đúng là Nhân tộc!"
Các cường giả Thần tộc chạy tới sau đó thấy cảnh này, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi. Một Nhân tộc nhỏ bé mà lại có thể gõ vang Chuông Hỗn Độn, thật không thể tin nổi!
Rất nhanh, tất cả mọi người đều thấy rõ khuôn mặt của thanh niên Nhân tộc này, cũng thấy hắn tay cầm thanh thần kiếm đỏ thẫm, từ trước chuông thần quay về chỗ cũ. Sau đó, thanh niên này cứ thế lùi lại đến đối diện vị Thần Tử thiếu niên trên mặt đất, giằng co với hắn.
Thấy cảnh này, vô số ánh mắt tại hiện trường lập tức đồng loạt đổ dồn vào vị Thần Tử thiếu niên.
Liên tưởng đến việc thanh niên Nhân tộc tự bạo, mọi người lập tức hiểu ra nguyên nhân.
Thiếu niên cảm nhận được ánh mắt của toàn trường, trong lòng có chút hoảng hốt. Tuy hắn là Thần Tử, từng được vô số người chú ý trong đại điển Thần Tử, nhưng đó là vinh dự hắn dùng nỗ lực của bản thân để giành lấy. Còn bây giờ, một Nhân tộc có thể gõ vang Chuông Hỗn Độn lại bị hắn ép đến mức phải gõ chuông tự bạo, hắn có cảm giác mình đã phạm phải sai lầm.
Tuy nhiên, dù có chút căng thẳng, thiếu niên vẫn tin rằng trong tộc sẽ không vì một Nhân tộc mà trừng phạt mình.
Dù sao, thân phận địa vị của họ cũng chênh lệch quá xa.
Lâm Hoàng ngừng việc đảo ngược thời gian. Đôi mắt ngài khẽ lóe lên, liếc nhìn vị Thần Tử đang cúi đầu. Đôi mắt của ngài có thể bỏ qua thời không, việc nghịch chuyển thời không lúc này chỉ là để cho những người khác xem nguyên nhân, còn ngài thì ngay từ lúc ra tay đã thấy rõ ngọn ngành câu chuyện.
Tuy nhiên, ngài cũng không trách cứ vị Thần Tử thiếu niên, dù sao đây cũng là Thần Tử được chọn ra trong tộc.
Thiên kiêu Nhân tộc kia dù hiếm có đến đâu cũng không thể so sánh với Thần Tử trong tộc ngài.
"Lâm Hoàng, sao không hồi sinh thanh niên Nhân tộc này, để hắn phục vụ cho tộc ta?" Lúc này, một Thần tộc dáng người thẳng tắp, khí thế như núi cao bước ra, lên tiếng can gián.
Lâm Hoàng im lặng một lúc, rồi dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, ngài chậm rãi lắc đầu, nói: "Thanh niên Nhân tộc này có lai lịch hơi cổ quái, ta không thể nghịch chuyển thời gian để hồi sinh hắn."
Lời này vừa thốt ra, toàn trường đều tĩnh lặng.
Sau khi phản ứng lại, tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Lâm Hoàng.
Với thủ đoạn thông thiên của Lâm Hoàng mà lại không thể hồi sinh một tiểu tử Nhân tộc tự bạo?
Cho dù là một tồn tại cấp Chủ Thần, chết hơn ngàn năm, Lâm Hoàng muốn hồi sinh cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Sao có thể...
Bốn chữ này hiện lên trong đầu tất cả các Thần tộc. Lần đầu tiên họ nảy sinh nghi ngờ đối với Lâm Hoàng, nhưng rất nhanh, họ liền biết rằng Lâm Hoàng không có lý do gì để lừa gạt họ, hoàng đế của tộc họ cũng sẽ không nói dối.
Chuyện này chỉ có thể nói rằng, thanh niên Nhân tộc này quả thực có điểm cổ quái khác thường.
Chẳng trách có thể gõ vang Chuông Hỗn Độn!
"Một thiên kiêu như vậy mà lại tự tìm đường chết, thật đáng tiếc!"
"Tuy chỉ là Nhân tộc, nhưng nếu bồi dưỡng tốt, tương lai chưa chắc không có sức mạnh đối đầu với thiên địch!"
Các Thần tộc đều cảm thấy tiếc hận.
Lâm Hoàng lại có vẻ mặt bình tĩnh, nhìn về phương xa. Thực tế, nội tâm của ngài lúc này còn dậy sóng hơn bất kỳ ai ở đây. Ngài đã cố gắng hồi sinh thanh niên Nhân tộc kia, nhưng một luồng sức mạnh khiến ngay cả ngài cũng cảm thấy kiêng kỵ và nguy hiểm đã thẳng thừng cắt đứt hành động của ngài...