Virtus's Reader
Siêu Thần Yêu Nghiệt

Chương 1969: CHƯƠNG 1969: KHÓC CƯỜI

Tỷ tỷ ủy thác trách nhiệm, Cổ Bá Đạo rất xứng chức, dạy Vân Phi Dương tròn vẹn ba năm.

Đối với một võ giả, ba năm cũng không tính dài, trong nháy mắt sẽ qua. Nhưng Cổ Bá Đạo lại không cảm nhận như vậy. Một ngày dường như bằng một năm, dù sao, hắn phải dạy dỗ một tên không có tư duy, cả ngày ngu ngốc, điên điên khùng khùng.

May mà ý chí của hắn mạnh mẽ.

Nếu không thì sợ rằng sẽ vì tiếp xúc Vân Phi Dương lâu mà khùng theo.

- Xem cho kỹ.

- Đây là một loại chưởng pháp cao thâm mạt chắc của Cổ gia ta, tên Vạn Tượng Phong Ma Chưởng, chính do gia phụ sáng tạo, uy lực bất phàm!

Trong hậu viện, Cổ Bá Đạo vẫn giống như trước, không ngừng lặp lại câu nói này. Ngay cả chính hắn cũng không biết mình đã nói bao nhiêu lần.

- Xoát!

Thủ ấn phức tạp đánh ra.

- Ha ha ha!

Vân Phi Dương thì vẫn đang cười ngây ngô, không quan tâm đến hắn một chút nào!

- Aaaaaahhhhhhhhh!!!!!!

Cổ Bá Đạo tán năng lượng đi, ôm đầu hét lớn.

- Con mẹ nó, ta chịu đủ rồiiiii!!!!!!

Nói xong, hắn đi đến trước một cây đại thụ, hung hăng đập đầu vào, sụp đổ nói.

- Để cho ta chết đi!

Cổ Bá Đạo thật đáng thương, bị Vân Đại Tiện Thần điên tra tấn đến phát điên.

- Haiz!

Trầm Hạo đứng xa xa, lắc đầu.

- Em vợ, vất vả cho ngươi.

- Hô!

Đột nhiên, khí tức táo bạo xuất hiện.

Trầm Hạo cùng Cổ Bá Đạo giật mình, quay đầu nhìn qua.

- Ha ha ha.

Vân Phi Dương vẫn đang cười ngây ngô nhưng tay phải không ngừng đánh ra kết ấn, năng lượng cuồn cuộn đang nhanh chóng ngưng tụ.

- Trời ạ?

- Tên này thật có thể học được?

Cổ Bá Đạo xoa xoa hai mắt, sau khi xác định tên kia đang đánh ra Vạn Tượng Phong Ma Chưởng, kinh hãi há to mồm.

Ba năm qua, hắn một mực đang dạy Vân Phi Dương, nhưng cũng biết đối phương thi thoảng mới liếc một chút, tổng thời gian nhìn không quá nửa canh giờ!

- Lợi hại.

Trầm Hạo khen.

Người ở vào trạng thái điên loạn lại có thể lĩnh ngộ được Vạn Tượng Phong Ma Chưởng trong ba năm, có thể thi triển ra thuần thục, cảnh giới vô ngã mà vong ngã này quả nhiên cường hãn!

- Xoát!

Năng lượng cường đại trong chưởng ấn Vân Phi Dương ngưng tụ bay đến giả sơn, rồi lao tới một tòa kiến trúc.

Chớ nhìn hắn điên điên khùng khùng, nhưng năng lượng bên trong tiên hạch rất dồi dào. Một chưởng đánh ra mang theo lực lượng cực kỳ khủng bố, thậm chí hơn xa Thiên Huyễn Vạn Hóa Chưởng!

- Không tốt!

Cổ Bá Đạo biến sắc, giẫm bộ pháp huyền diệu nâng quyền đánh tới, đánh tan chưởng ấn của Vân Phi Dương.

- Xoát!

Vân Phi Dương lần nữa ngưng tụ ra Vạn Tượng Phong Chưởng, đánh tới một tòa kiến trúc khác, khóe môi nhếch lên nụ cười ngây ngốc.

Hiện tại, hắn hoàn toàn mất đi ý thức, không thể khống chế được hành động của mình.

- Móa!

Cổ Bá Đạo chửi một câu, lần nữa diệt đi chưởng ấn của Vân Phi Dương.

- Xoát!

- Xoát!

Vân Phi Dương điên vẫn đang huy chưởng, hình thành từng đạo chưởng ấn vô cùng cường thế, đánh tới kiến trúc Cổ gia.

Tuy Cổ Bá Đạo có thể tuỳ tiện diệt đi, nhưng sắc mặt rất đặc sắc.

Vạn Tượng Phong Hồn chưởng có uy lực bất phàm nhưng tiêu hao năng lượng cực nhiều, thực lực tiểu tử này rất yếu, sao có thể thi triển liên tiếp mà không mệt mỏi?

Hắn cũng không biết, năng lượng bên trong tiên hạch Vân Phi Dương vô cùng dồi dào.

Đương nhiên.

Cổ Bá Đạo cũng không thể tùy ý đánh tên này, thừa dịp hắn cười ngây ngô oanh kích mà đột nhiên xuất hiện sau lưng, một chưởng đánh sau gáy.

- Thành thật một chút cho ta.

- Phù phù!

Lúc này Vân Đại Tiện Thần mới ngã xuống đất bất tỉnh.

- Các ngươi có nghe nói không, tên điên kia chỉ dùng ba năm đã lĩnh ngộ được Vạn Tượng Phong Ma Chưởng!

- Không phải chứ? Ta tu luyện mười năm mới hiểu sơ sơ, một kẻ ngu si như hắn lại làm được?

Tin tức Vân Phi Dương lĩnh ngộ được Vạn Tượng Phong Ma Chưởng lập tức lưu truyền khắp Cổ gia để thế hệ trẻ Cổ bị đả kích.

Cao tầng Cổ gia cũng chấn kinh.

Phải biết, Vạn Tượng Phong Ma Chưởng là chưởng pháp cấp bậc rất cao của Cổ gia, dù hậu bối dòng chính ưu tú nhất cũng phải cần hai ba năm mới được.

Một ngoại nhân, não còn có vấn đề lại có thể lĩnh ngộ trong thời gian ngắn, thực quá sức tưởng tượng.

Nếu như bọn họ biết, trong ba năm nay Vân Phi Dương chỉ ngẫu nhiên liếc mắt một cái, trong sự đần độn u mê, ngơ ngơ ngác ngác lĩnh ngộ, khẳng định sẽ càng sụp đổ.

- Chậc chậc.

Trầm Hạo cảm khái.

- Cảnh giới vô ngã mà vong ngã này thực cường hãn.

Cổ Tâm Di nói.

- Tâm không thể so trong sáng với gương, không có gió thì làm gì có liên y, trên đời này chỉ sợ người điên mới có thể làm được đến tầng thứ quên cả bản thân.

- Hạo ca.

Nàng nghĩ một lát nói tiếp.

- Nếu như cho chàng chọn, chàng có chọn tiến vào cảnh giới vô ngã mà vong ngã này không?

- Không!

Trầm Hạo quả quyết đáp.

Hắn chỉ cảm khái sự cường hãn của tầng thứ kia, tuyệt không hâm mộ. Dù sao, cái giá phải trả là bị điên, hắn không dám chơi.

Nếu như Vân Phi Dương có ý thức cũng sẽ không lựa chọn tiến vào cảnh giới vô ngã mà vong ngã, bởi vì hắn không muốn quên người yêu, quên huynh đệ, ngơ ngơ ngác ngác.

Thời gian trôi qua, xuân đi xuân tới.

Vân Phi Dương đi vào Thái Vũ Vực ngơ ngơ ngác ngác trong Cổ gia mười lăm năm. Trong lúc đó, Cổ Bá Đạo cũng truyền thụ cho hắn một số vũ kỹ khác.

Một ngày nào đó.

Hắn vẫn đang điên khùng cười ngây ngô, đột nhiên thân thể cứng ngắc, quay đầu theo bản năng, con ngươi ngây ngô dần dần ướt át, nước mắt rơi xuống.

Vân Phi Dương khóc.

Bởi vì cửa hậu viện xuất hiện hai hình bóng xinh đẹp.

Các nàng là người rời khỏi Cổ gia tiến vào Linh Dược Sơn tìm thuốc…Lâm Chỉ Khê và Lương Âm.

Chuyến đi này kéo dài mười hai năm.

Y phục hai nữ phai màu, cũ nát không chịu nổi, tuy tướng mạo vẫn khuynh quốc khuynh thành nhưng lộ ra vẻ gầy gò, suy yếu.

Tuy não Vân Phi Dương trống rỗng, nhưng sau khi nhìn thấy Lâm Chỉ Khê cùng Lương Âm lại có một loại tình cảm không cách nào nói ra để hắn không khống chế được rơi lệ.

Hai nữ người nhìn thấy bộ dáng của phu quân cũng rất đau lòng.

- Phi Dương!

Lương Âm cắn môi nói,

- Chúng ta tìm dược tài, Trầm tiền bối vẫn đang luyện chế. Rất nhanh thôi, chàng sẽ khôi phục lại như cũ.

- Ha ha ha.

Vân Phi Dương cười khóc.

Lâm Chỉ Khê cùng Lương Âm tiến vào Linh Dược Sơn mười hai năm.

Trong lúc đó, hai nàng trải qua vô số trắc trở, trải qua vô số khảo nhiệm sinh tử nhưng chưa bao giờ từ bỏ, cuối cùng tìm được ba loại dược tài.

Biểu hiện của các nàng được Cổ Tâm Di tán thành, cho nên sau khi trở về, lấy thuốc tốt nhất của Cổ gia chữa trị thương thế.

Vốn nàng định mang theo hai nữ đi tu luyện nhưng Vân Phi Dương một ngày không thanh tỉnh, hai nữ đâu có thể an tâm rời đi.

Cổ Tâm Di không có cưỡng cầu, yên lặng rời đi.

Lâm Chỉ Khê cùng Lương Âm một mực thủ hộ bên người Vân Phi Dương, chiếu cố hắn sinh hoạt thường ngày.

Có lẽ Vân Phi Dương điên không đủ triệt để, hoặc còn giữ một chút tiềm thức. Sau khi hai nữ trở về, rất ít khi rời khỏi viện.

Cứ như vậy.

Ba người bình thản sinh sống trong Cổ gia năm năm.

Một ngày nào đó, Trầm Hạo rốt cục xuất hiện, trong tay cầm một bình thuốc nói.

- Đan dược đã thành, có thể giúp hắn khôi phục thần trí.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!