-
Người hiểu rõ Vân Phi Dương nhất trên đời cũng chỉ có Lâm Chỉ Khê.
Bời vì lời nàng vừ nói chính là suy nghĩ trong lòng hắn.
- Phụ thân.
Trên đường trở về Chân Vũ Thần Vực, hai tay Vân Phi Dương nắm chặt.
- Người đã muốn tiêu diệt Hoang Man Vực, hôm nay nhi tử sẽ kế thừa nguyện vọng của người!
Trong trận pháp, hắn đã suy nghĩ rất nhiều, dần dần thông suốt.
Hung thủ sát hại phụ thân để Thiên Đạo kiêng kị, thực lực nhất định mạnh đến khủng bố.
Nếu bây giờ mình biết người nào là hung thủ khẳng định không có năng lực báo thù, cho nên vẫn nên thừa kế nguyện vọng của phụ thân, giết vào Hoang Man Vực, giải quyết phiền phức trước mắt.
Nói trở lại.
Như thế nào mới có thể giải quyết Hoang Man Vực?
Phải biết, thực lực vị diện này phi thường cường đại, đại vực như Chân Vũ Thần Vực còn bị đánh đến không thể hoàn thủ!
Dù năm đó Vân Thượng Thanh hùng tâm bừng bừng, qua 20 ngàn năm phát triển binh lực nhưng Tứ Vương vẫn không thể chống lại.
Người khác không được.
Nhưng Vân Phi Dương cho rằng mình có thể.
Bởi vì hắn muốn đưa đại quân đóng giữ nội thành vào tạo hóa giới chỉ, dựa vào thời gian gia tốc để bọn hắn nhanh chóng trưởng thành.
Một vạn năm không được?
Thì phát triển 10 vạn năm!
10 vạn ngàn năm không được?
Vậy phát triển trăm vạn năm!
Cho đến có một ngày, quân đội của mình nắm giữ sức chiến đấu kinh khủng, chính là thời điểm giết vào Hoang Man Vực!
Đương nhiên.
Muốn dựa vào thời gian gia tốc để phát triển quân đội thì cần phải có lượng lớn Tiên thạch, nếu không, tất cả đều là nói suông.
Ở phương diện này, Vân Phi Dương không lo lắng, bởi vì đã có Tiên thạch ngưng luyện trận, chỉ cần tìm được càng nhiều ngưng luyện sư thì có thể nhanh chóng sản xuất Tiên thạch.
Nói đơn giản.
Với việc nắm giữ tư nguyên cùng binh lính của Vân Phi Dương, hoàn toàn có thể trực tiếp chống lại Hoang Man Vực, nhưng chỉ thiếu thời gian tu luyện và phát triễn.
Ông!
Ông!
Truyền tống trận ở Trung Ương Vực không ngừng lấp lóe ánh sáng, từng đám binh lính tràn vào Chấn Thiên Đế Thành.
- Phụ thân.
Vân Vô Ưu nói.
- Quân đoàn đóng giữ các thành lớn đều được triệu tập tới, tổng cộng 500 vạn.
- Ừm.
Vân Phi Dương đứng trên diễn võ trường nhìn binh lính khí thế như hồng, hài lòng gật đầu.
Những binh lính này đều do tự mình huấn luyện, để hắn kiêu ngạo.
Vân Vô Ưu nói.
- Phụ thân triệu tập toàn bộ binh lực đến có phải tính tiến công Hoang Man Vực?
- Đúng vậy.
Vân Phi Dương không có hắn.
- Quá tốt!
Vân Vô Ưu hưng phấn.
Những năm nay, trong khu vực hắn quản lý, ngày ngày phải chịu Hoang Man Vực công kích đã phát điên, nếu như có thể đánh tới nhà bọn họ thì mới hả giận.
- Vân thành chủ.
Dịch tiên sinh nói.
- Thực lực Hoang Man Vực không thể khinh thường, phái quân đánh tới, là hạ sách.
Vân Phi Dương nói.
- Không vội, trước tiên phải chậm rãi phát triển.
Khóe miệng Dịch tiên sinh co giật.
Phát triển đến khi có thực lực tiến công Hoang Man Vực, nhất định cần thời gian rất dài, lúc mình còn sống lại không nhìn thấy.
Vân Phi Dương thu 500 vạn binh lính vào tạo hóa giới chỉ, cũng chiêu mộ ngưng luyện sư tại mỗi Vực, mỗi thành trì.
Rất nhìu người vì hắn đánh lui đám người Hoang Mang Vực xâm nhập nên nhao nhao đến gia nhập.
- Phụ thân.
Vào một ngày, Vân Vô Ưu tới gặp nói.
- Tiêu minh chủ Tiên Minh tới chơi.
- Ồ?
Vân Phi Dương có chút kinh ngạc.
Hắn từng nghe Ô Thông Du nói đến Tiên Minh, tổ chức Thần Thánh mà tất cả ngưng luyện sư đều hướng tới.
Bên trong phòng tiếp khách.
Một tên lão giả đầu đầy tóc trắng ngồi phía dưới, quanh thân phát ra một cỗ đạo ý điềm đạm.
Hắn gọi Tiêu Liễm, Minh Chủ Tiên Minh đương nhiệm.
Thực lực tuy chỉ có đại vị Tiên Vương nhưng là ngưng luyện đại sư bậc nhất.
Đại bản doanh Tiên Minh vốn ở Tây Vực, về sau bị đại quân Hoang Man Vực xâm lấn, chỉ có thể di chuyển đến Trung Ương Vực.
Mới đầu, Tiêu Liễm không quá xem trọng, nghĩ rằng trung ương Vực cũng khó chống cự đại quân Hoang Man Vực, nhưng lại bị sự thật hung hăng đánh vào mặt.
Không bao lâu.
Vân Phi Dương đi tới.
Tiêu Liễm quay đầu nhìn, trong lòng nhất thời rung động không thôi.
Làm một đỉnh phong ngưng luyện đại sư, tự nhiên có thể cảm nhận được cực Đạo Ý bàng bạc Vân Phi Dương phát ra!
Tiêu Liễm âm thầm cả kinh nói.
- Người này lý giải Đạo Ý mạnh xa hơn mình!
Vân Phi Dương ngừng lại phía trước ghế dựa, chắp tay cười nói.
- Tiêu minh chủ đại giá quang lâm, Vân mỗ không tiếp đón từ xa, hãy tha lỗi.
Tiêu Liễm lúc này đứng dậy, khách khí chắp tay nói.
- Vân thành chủ quá lời.
Nếu như đổi lại trước kia, Minh Chủ Tiên Minh sẽ còn tự cao tự đại, nhưng bây giờ gặp Vân Phi Dương lại cung cung kính kính.
Cung kính này không phải sợ thực lực Vân Đại Tiện Thần mà kính nể hắn đã diệt đi những kẻ ngoại xâm, giải cứu Chân Vũ Thần Vực.
Vân Phi Dương ngồi xuống, cười nói.
- Tiêu minh chủ lần này tới chơi, không biết có chuyện gì?
Tiêu Liễm không khách sáo, nói ngay vào điểm chính.
- Nghe nói Vân thành chủ gần đây đang chiêu mộ ngưng luyện sư?
- Đúng vậy.
Vân Phi Dương gật đầu.
Tiêu Liễm nói.
- Vân thành chủ chiêu mộ ngưng luyện sư, không phải đang muốn sử dụng Tiên thạch ngưng luyện trận để sản sinh đại lượng Tiên thạch?
Liễu Nhu nghiên cứu chế tạo Tiên thạch trận pháp sớm thịnh hành tại Trung Ương Vực, khi vị minh chủ này biết được cũng bị rung động thật sâu.
Thậm chí nói một câu với các thành viên Tiên Minh.
- Tương lai không lâu, Chân Vũ Thần Vực sẽ đi vào thời đại Tiên thạch mới!
- Đúng thế.
Vân Phi Dương nói.
Chiêu mộ ngưng luyện sư, sản sinh đại lượng Tiên thạch không có gì phải giấu diếm.
Tiêu Liễm nói.
- Ta cả gan hỏi một câu, bây giờ chiến tranh đã kết thúc, tại sao Vân thành chủ còn muốn sản sinh số lớn lượng Tiên thạch?
Vân Phi Dương lắc đầu cười một tiếng, nói.
- Tiêu minh chủ, chín vòng xoáy giữa bầu trời vẫn còn tồn tại, nói gì đến việc chiến tranh kết thúc?
- Cái này....
Tiêu Liễm yên lặng.
Vân Phi Dương nói.
- Chân Vũ Thần Vực chỉ tạm thời không bị xâm lấn không có nghĩa có thể gối cao không lo.
Tiêu Liễm nói.
- Ý Vân thành chủ là, phòng ngừa chu đáo trước, chuẩn bị thật tốt để về sau đối mặt xâm lấn lần nữa của Hoang Man Vực?
Vân Phi Dương cười nói.
- Tại sao ngươi không nghĩ ta sản sinh đại lượng Tiên thạch là chủ động đi tiến công Hoang Man Vực?
Tiêu Liễm xúyt một chút đứng lên, cả kinh hô.
- Vân thành chủ muốn chủ động tiến công Hoang Man Vực?
- Có vấn đề gì sao?
Vân Phi Dương cười nói.
Tiêu Liễm tỉnh táo lại, lần nữa ngồi xuống, bội phục nói.
- Vân thành chủ quả nhiên là người làm việc lớn!
Vân Phi Dương nói.
- Tiêu minh chủ hẳn cũng không tầm thường.
Hai người nhìn nhau, không khí giống như lập tức ngưng đọng.
Một lúc sau.
Tiêu Liễm cười nói.
- Nếu Vân thành chủ đã có hùng tâm muốn chủ động tiến công Hoang Man Vực, lão hủ cùng Tiên Minh tự nhiên muốn ra tay hết sức giúp đỡ!
- Làm sao để tương trợ?
Vân Phi Dương cười hỏi.
Tiêu Liễm nói.
- Vân thành chủ hiện tại thiếu nhất cái gì?
- Tiên thạch.
Vân Phi Dương nói.
Tiêu Liễm cười nói.
Tiên Minh ta những năm nay đã góp nhặt được trăm ức Tiên thạch, không biết nhiêu đây đủ cho Vân thành chủ sử dụng không?
- Không đủ.
Vân Phi Dương nói thẳng.
Tiêu Liễm nói.
- Lại thêm ngàn ức tinh hạch?
- Đủ!
Vân Phi Dương nói.
Tiêu Liễm đứng dậy chắp tay nói.
- Hôm nay ta đại diện Tiên Minh, tặng trăm ức Tiên thạch, ngàn ức tinh hạch tặng Vân thành chủ, hy vọng có thể giúp Chân Vũ Thần Vực vĩnh trừ hậu hoạn Hoang Man Vực!
- Tiêu minh chủ, xin yên tâm.
Vân Phi Dương đứng lên nói.
- Vân Phi Dương ta chắc chắn sẽ tiêu diệt Hoang Man Vực để Chân Vũ Thần Vực vĩnh hưởng thái bình!