Giữa trưa hôm sau, Tiêu Thần mới tỉnh giấc sau một giấc ngủ sâu.
Việc duy trì giờ giấc nghỉ ngơi đều đặn là để sau này có thêm tinh lực đối phó với kẻ địch.
Đối phương nhất thời không có động thái lớn nào, ngược lại đều ẩn mình đi.
Trên đỉnh ngọn núi đá, Tiêu Thần một mình cô độc cày thiên phú.
Mấy người trong đội trước đó đều đã đạt cấp 69, bắt đầu chuẩn bị cho giai đoạn 7.
"Giờ thì có chút tin rằng đối phương là sát thủ ngoài đời thật rồi, cái kiểu ẩn mình trốn tránh này, người thường sao mà làm được!"
Tiêu Thần âm thầm suy nghĩ.
Hôm qua mình cà khịa dữ vậy mà đối phương không ai nhảy ra phản ứng!
Tiêu Thần mở giao diện quản lý bang hội, tiếp tục tuyên chiến với bang Ẩn Sát.
Mỗi lần tuyên chiến chỉ kéo dài một ngày, rảnh rỗi không có gì làm, Tiêu Thần đành phải thao tác thêm vài lần.
Sau khi thao tác xong, hắn tiếp tục bắn những mũi tên tầm xa về bốn phía.
Lúc này, thiên phú tầm bắn của hắn đã đột phá 500.000!
Cũng chính là một ngàn dặm!
Trong mấy bộ phim truyền hình thần thoại, cũng chỉ có cảnh bắn xuyên đầu từ tám trăm dặm hơn thôi!
Còn hắn thì, lấy mạng người từ ngoài ngàn dặm!
Đỉnh của chóp, hơn cả phim thần thoại!
Tốc độ tấn công đạt 5 mũi tên mỗi giây, mà tầm bắn càng xa, thiên phú tăng lên cũng càng nhanh.
"Cách mốc một triệu tầm bắn cũng không còn xa nữa."
Tiêu Thần tự tin thầm nghĩ.
Đến lúc đó, không chỉ khoảng cách tấn công xa, sát thương cộng thêm cũng cao ngất ngưởng!
"Vút vút vút..."
Từng mũi tên màu xanh nhạt xé gió bay vút trong mây, thẳng tiến đến những mục tiêu xa hơn.
Vì khoảng cách đủ xa, góc độ có thể điều khiển cũng lớn hơn rất nhiều.
Hắn bắn mũi tên về phía chính đông, rồi điều khiển nó tấn công mục tiêu ở phía chính bắc.
Chờ thiên phú tăng lên nữa, có lẽ điều khiển nó bay vòng một vòng cũng không thành vấn đề!
Đến lúc đó, chẳng phải sẽ giống hệt mấy quả tên lửa hành trình ngoài đời thật sao?
Tiêu Thần mơ màng nghĩ...
"Ting ting ting..."
Một loạt thông báo tin nhắn vang lên.
【Tiêu Sái Côn Ca】: Phong Thần ơi, bên ngoài thành Thanh Long hình như phát hiện tung tích tên sát nhân cuồng ma!
Ngay sau đó, hắn gửi cho Tiêu Thần mấy tọa độ thời gian thực.
Tiêu Thần mừng rỡ, vội vàng triệu hồi tọa kỵ, phi thân lên không!
Bay theo mấy vị trí tọa độ, Tiêu Thần phát hiện, lại là ở ngoài cửa đông.
"Ngoài cửa đông ư? Mà còn càng lúc càng xa... Không lẽ định chạy đến chỗ trụ sở của mình sao?"
"Dám chủ động tìm mình ư? Xem ra hắn tự tin vào thực lực của bản thân lắm đây!"
Ma Yểm của Tiêu Thần quả không hổ là tọa kỵ cấp Sử Thi, rất nhanh, ở cách cửa đông chưa đầy hai trăm dặm, hắn đã phát hiện mục tiêu.
Lần này hắn cũng không ẩn giấu thân hình, cái thân hình đỏ đến hóa đen kia chính là dấu hiệu rõ ràng nhất!
Tiêu Thần lượn một vòng, bay đến phía trước đối phương, rồi đứng yên tại chỗ chờ.
Thấy mấy người đối phương quả nhiên đang tiến về phía mình, Tiêu Thần càng khẳng định mục đích của bọn chúng chính là trụ sở của hắn!
"Ngược lại ta muốn xem xem bọn chúng định làm gì!"
Tiêu Thần cũng chẳng thèm che giấu, thoải mái hiện ID của mình ra, rồi dựa vào một tảng đá bên cạnh chợp mắt, chờ đối phương đến.
Chỉ chốc lát sau, một thanh âm từ nơi không xa truyền đến.
"Phong Thần?"
Người nói chuyện không phải tên sát nhân cuồng ma, mà là gã thanh niên bên cạnh hắn.
Nhìn vị trí đứng, có vẻ như gã này địa vị không thấp.
Tiêu Thần ra vẻ kinh ngạc nói: "Ồ? Ngươi biết ta?"
"Haha, tên tuổi Phong Thần ai mà chẳng biết, huống hồ, ngươi ở đây không phải là đang chờ chúng ta sao?"
Gã thanh niên mỉm cười, vẻ mặt đầy tự tin.
Ngay lúc mấy người đang giằng co, dân tình hóng hớt đang luyện cấp gần đó cũng ùn ùn kéo đến, mà còn càng lúc càng đông.
Nhưng họ không dám đến gần, chỉ đứng từ xa vây xem.
Dù sao, danh tiếng của tên sát nhân cuồng ma đâu phải chuyện đùa.
Sớm đã có người phát hiện hắn, chỉ là không dám đến quá gần.
Nếu không phải Phong Thần xuất hiện ở đây, bọn họ cũng chẳng dám vây quanh hóng chuyện đâu.
Gã thanh niên nhìn đám người xem xung quanh, dường như cũng chẳng thèm để ý.
Thấy Tiêu Thần không nói gì, hắn liền tự mình lên tiếng: "Chúng ta cũng không xa lạ gì, tính ra thì ta còn từng 'chăm sóc' việc làm ăn của ngươi, chỉ là, lúc đó ngươi hình như chẳng hề cảm kích."
Nói rồi, hắn hủy bỏ ẩn giấu thông tin cá nhân, ID cũng hiện ra.
【Nhất Dạ Tri Thu】!
Lúc này, hắn đã cấp 48!
So với trước kia vừa ra khỏi tân thủ thôn, tốc độ luyện cấp này phải nói là: Pro vãi!
Tiêu Thần xem xét, đúng là tên này? Trong lòng hắn lạnh đi.
Trước kia chưa tìm ngươi gây sự, giờ ngươi còn dám chủ động xuất hiện trước mặt ta, ai cho ngươi cái dũng khí đó?
Nhưng trên mặt hắn cũng chẳng có mấy biến đổi, hắn chỉ muốn xem xem đối phương định giở trò quỷ gì!
"Các ngươi không phải muốn đi tìm ta sao? Ta xuất hiện sớm thế này, chẳng phải đúng ý ngươi rồi còn gì?"
Nói xong, hắn quay đầu nhìn về phía tên sát nhân cuồng ma bên cạnh.
Thế nhưng tên đó tuy một thân sát khí, nhưng lại chẳng có phản ứng gì khác.
"Đừng hiểu lầm, chúng ta không hề có ác ý, chỉ là muốn nói chuyện giao dịch với ngươi thôi!"
Gã thanh niên theo ánh mắt nhìn sang tên Sát Thần bên cạnh, cũng chính là tên sát nhân cuồng ma trong lời đồn, sau đó từ tốn nói.
Tiêu Thần sững sờ: "Giao dịch?"
Hắn không khỏi cảm thấy có chút buồn cười, nếu không có chuyện trước kia, thì còn nói được.
Nhưng giờ thì, chẳng biết đối phương có cái thực lực gì mà dám nói chuyện giao dịch với mình, hay nói cách khác, hắn chắc chắn mình sẽ đồng ý sao?
"Ta biết, vì chuyện đấu giá trước đó, chúng ta đã gây ra chút khó chịu! Nhưng mà..."
Hắn đổi giọng, tiếp tục lạnh nhạt nói: "Nếu là ngươi, có thể bỏ ra cái giá thấp hơn để có được thứ mình muốn, ngươi sẽ từ chối sao?"
Không đợi Tiêu Thần lên tiếng, đối phương đã sớm tự trả lời: "Sẽ không!
Còn ta, chỉ cần một câu nói, đã tiết kiệm được mấy chục vạn kim tệ, nếu đổi lại là bất cứ ai, cũng sẽ không từ chối!"
"Có lẽ ngươi sẽ cho rằng ta ngạo mạn, cho rằng ta cuồng vọng! Nhưng không thể không thừa nhận, đây chính là hiện thực!"
Gã thanh niên có chút cảm thán.
"Đã từng ta, cũng thử khiêm tốn."
"Bọn họ cũng từng khen ta khiêm tốn lễ độ, nhưng cái đó thì có ích lợi gì đâu? Cái loại lễ phép giả tạo này chẳng có ý nghĩa gì cả! Chỉ khiến bản thân lộ ra dối trá mà thôi!"
"Còn ta, căn bản không cần phải làm cái trò đó với người khác, thứ ta muốn, vẫn sẽ tự động đến tay ta!"
"Không thể không thừa nhận, ngoài đời thật, dù khẩu hiệu có kêu hay đến mấy, lý tưởng có đầy đặn đến đâu, người với người vẫn khác biệt!"
Tiêu Thần rất tán thành.
Không thể không nói, đối phương tuy nói khó nghe, nhưng đây lại chính là sự thật.
Có người sinh ra đã ở vạch đích, có người sinh ra đã là trâu ngựa!
"Cho nên...?" Tiêu Thần hỏi.
"Cho nên, chúng ta căn bản không tồn tại mâu thuẫn lợi ích, ta chỉ đang sống thật với bản thân thôi, còn việc người khác cảm thấy ngạo mạn, tự phụ, đó chỉ là một loại định kiến đối với ta mà thôi!"
"Ngươi nói đúng sao?"
Tiêu Thần không có trả lời.
Hắn cũng không muốn trả lời.
"Ngươi muốn giao dịch cái gì?"
Nhất Dạ Tri Thu vẫn giữ nụ cười trên môi, dường như đã nhìn thấu tất cả.
Hắn nói: "Ngươi không phải đã hạ gục Boss Sử Thi sao, chắc hẳn có không ít đồ ngon chứ? Trang bị Sử Thi, các loại kỹ năng, đạo cụ đặc biệt..."
"À phải rồi, bang hội của ngươi vẫn chỉ có một mình ngươi đúng không, bang hội đó cũng có thể chuyển nhượng cho ta, ta sẽ phái người tiếp quản!"
"Còn có điều quan trọng nhất, đó chính là bản thân ngươi!"
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ