Virtus's Reader

"Ting, chúc mừng bạn đã luyện chế thành công Dược Thủy Ăn Mòn x1, kinh nghiệm Luyện Dược +3."

Dược Thủy Ăn Mòn (Lam): Bôi lên vũ khí, trong vòng 5 phút, vũ khí đó khi tiêu diệt người chơi sẽ tăng 40% tỉ lệ và số lượng vật phẩm rơi ra!

"Vẫn còn, tỉ lệ tăng thêm 20%!"

Dọn xong một bãi quái, Tiêu Thần lại mở lò luyện dược.

"Xem ra phẩm chất của Dược Thủy Ăn Mòn này có liên quan trực tiếp đến phẩm chất của túi mật độc vật!"

Đang lúc hắn suy nghĩ làm thế nào để tìm được quái vật kịch độc có phẩm cấp cao hơn thì tin nhắn bạn bè vang lên.

【Thánh Soi Hẻm Cốc】: Phong Thần, tui nghe thằng bạn thân nói ông đã đến Rừng Rậm Độc Vụ à?

【Phong Tiêu Tiêu Hề】: Sao thế?

【Thánh Soi Hẻm Cốc】: Thằng bạn tui nói, Gia tộc Ngạo Khí tập hợp hơn một nghìn người bên ngoài Rừng Rậm Độc Vụ, cũng không đánh quái lên cấp, sau đó còn ẩn nấp đi, chắc là để úp sọt ai đó?

Trước đó tui thấy thông báo toàn server, không phải ông có xích mích với cái thằng 【Ngạo Làm Gì Được Ta】 gì đó sao? Tui nghĩ, chắc là bọn nó đến để xử ông đấy, cẩn thận nhé...

Kết thúc cuộc trò chuyện với Thánh Soi Hẻm Cốc, Tiêu Thần trầm tư.

Rừng Rậm Độc Vụ, suốt quãng đường đi tới đây chẳng có người chơi nào luyện cấp cả.

Vậy mà trước đó lại gặp phải tên thích khách lén lén lút lút theo dõi mình.

Xem ra, chắc chắn là nhắm vào mình rồi!

"Gia tộc Ngạo Khí? Ngạo Làm Gì Được Ta? Hay lắm, bố mày còn chưa thèm đi tìm mày gây sự thì mày đã tự vác xác tới rồi à?"

Tiêu Thần không ngờ, lúc trước chỉ là vài câu võ mồm mà đối phương đã kéo nhiều người như vậy đến để đối phó với mình!

"Xem ra là cay cú vì mất mặt, nên kéo người đến để gỡ gạc đây mà!"

Kéo theo hơn nghìn người, đúng là coi trọng mình vãi!

"Nếu đã vậy, để ta xem Gia tộc Ngạo Khí của các ngươi ngạo tới mức nào?"

Trong lòng Tiêu Thần cũng dâng lên một trận khó chịu.

Khó chịu thì khó chịu, nhưng đó là hơn một nghìn người chơi, chứ không phải 1000 con heo!

"Phải nghĩ kế sách đối phó mới được!"

Còn chuyện dùng cuộn giấy về thành? Tiêu Thần tạm thời chưa nghĩ tới!

Phải chơi tới bến, ngay tại đây, bem cho chúng nó sấp mặt!

Phải đánh cho đám kẻ địch này sợ đến già!

Phải để cho những kẻ khác muốn nhắm vào mình biết tự lượng sức!

Dù sao đây cũng là game, là một thế giới khác.

Trong thế giới game ở giai đoạn hiện tại, hắn không sợ bất kỳ ai!

Đổi Cung Huyễn Diệt sang dạng nguyên tố Thổ có hiệu ứng xuyên thấu nhất định.

Tiêu Thần tìm một khe hở giữa những tán lá, giương cung bắn một mũi tên về phía bìa rừng.

Thăm dò tầm nhìn trước đã...

Sau vài lần thăm dò, tình hình mai phục của kẻ địch coi như đã nắm được phần nào.

Cố nén ham muốn miểu sát mấy tên người chơi đang lộ hoàn toàn trong tầm mắt, Tiêu Thần thu cung lại.

Tuy mũi tên nguyên tố Thổ có khả năng xuyên thấu nhất định, nhưng hiệu quả hiện tại vẫn còn khá yếu, chỉ có thể xuyên qua vài cành cây, tán lá nhỏ.

Còn những kẻ trốn sau tảng đá và cây lớn thì chắc chắn không thể nhất kích tất sát.

Mũi tên lại không thể bẻ cua tại chỗ!

"Hơn một nghìn người, xem tình hình thì ít nhất có sáu bảy trăm chức nghiệp đánh xa, mà phần lớn lại là Pháp sư!"

Tiêu Thần cảm thấy hơi khó nhằn.

Nếu là chức nghiệp vật lý, không có kỹ năng hỗ trợ, chắc chắn rất ít kẻ có thể phá được phòng ngự của hắn.

Nhưng nhìn tình hình kia, ít nhất có hơn 200 Pháp sư, nếu tính cả những kẻ chưa bị phát hiện thì không biết là bao nhiêu.

Mà phòng ngự phép hiện tại của hắn chỉ có hơn 300, với 18.000 máu.

Kỹ năng bảo mệnh tuy không ít, nhưng dính một đợt tập hỏa thì ít nhất cũng bay một mạng!

Còn có kỹ năng khống chế, càng khiến người ta đau đầu hơn.

Tuy ở giai đoạn này người chơi có kỹ năng khống chế không nhiều, không tính đám cận chiến, cứ cho là 5 người chơi khác thì có một người mang khống chế, vậy cũng là hơn trăm cái kỹ năng khống chế rồi!

Nhìn kiểu nào cũng không thấy một chút cửa thắng!

"Haiz, tuy sát thương của mình bá đạo thật, nhưng vẫn có cảm giác hai tay khó địch bốn quyền!"

"Hay là... bỏ đi?"

Lúc này, trong đầu Tiêu Thần như có mấy tiểu nhân đang đánh nhau.

Tên số 1 nói: Giờ mày chưa đủ mạnh, hảo hán không ăn cái thiệt trước mắt, chạy ra ngoài, mỗi thằng đấm một phát là xong!

Tên số 2 nói: Biến về thành luôn cho nhanh, đại trượng phu không tranh cái dũng nhất thời!

Tên số 3 gào lên: Sợ cái beep gì! Cứ khô máu với nó! Hôm nay đánh không lại thì mai đánh tiếp, mai không lại thì ngày kia lại bem, cứ làm tới khi nào nó sợ, nó phục thì thôi, ngày nào cũng bật mode chiến đấu!

"Mẹ nó! Khô máu!" Tiêu Thần đưa ra quyết định cuối cùng!

Sống chết xem nhẹ, không phục thì bem!

Ai thua ai thắng, còn chưa biết được!

...

Bên ngoài khu rừng, dưới mệnh lệnh liên tục của phó bang chủ 【Ngạo Làm Gì Được Ta】, mọi người cũng không phàn nàn nhiều.

Mà chỉ thỉnh thoảng liếc mắt về phía lối vào khu rừng.

Hy vọng có thể phát hiện kẻ địch ngay từ đầu, sau đó dồn hỏa lực miểu sát hắn, xả cho bõ tức cái công chờ hơn nửa ngày trời!

"Ra rồi, ra rồi kìa!"

Không biết là ai đã hét lên.

"Đừng có ồn! Đợi hắn ra thêm chút nữa rồi hẵng tấn công, đừng để dọa hắn chạy ngược vào trong! Lát nữa nghe lệnh của tao!"

【Ngạo Làm Gì Được Ta】 cũng căng thẳng ra lệnh.

Hết cách, nếu không thể giết đối phương trong chớp mắt, chính gã cũng không đỡ nổi một mũi tên của hắn, vẫn nên cẩn thận thì hơn.

Tuy vị trí mai phục gần nhất chỉ cách khoảng một trăm mét, đã nằm trong tầm tấn công của các chức nghiệp đánh xa, nhưng tốt nhất vẫn là phải đảm bảo chắc thắng!

"Nghe khẩu lệnh của tao, lát nữa Kỵ sĩ dùng Húc, Chiến sĩ dùng Xung Phong, các chức nghiệp đánh xa có khống chế cũng làm theo sắp xếp trước đó, tuần tự tung chiêu!"

"Lên!"

Theo lệnh, từng người chơi ló đầu ra, bắt đầu đợt tấn công đầu tiên!

Tiêu Thần vừa thấy tình hình, sắc mặt biến đổi, trước khi đòn tấn công của đối phương kịp chạm tới mình, hắn vội vàng giương cung bắn tên.

-3300

-4500

-3800

...

Kích hoạt hiệu ứng bắn lan của dạng nguyên tố Hỏa, một phát tiễn bay màu năm sáu người chơi.

Mà chính hắn cũng bị khống chế ngay sau khi bắn ra mũi tên đó, rồi vô số đòn tấn công như trời giáng ập xuống, nhấn chìm hắn trong nháy mắt.

-0

-30

-350

...

Một luồng sáng trắng lóe lên, Tiêu Thần biến mất không còn tăm hơi.

"Haha, Phong Thần trong truyền thuyết cũng thường thôi!"

"Chuẩn vãi, một đợt tấn công còn không đỡ nổi! Tao thấy toàn do mấy thằng gà mờ không biết gì tâng bốc lên thôi!"

"Các người đừng nói thế, sát thương của hắn cao thật đấy, năm sáu anh em bọn tôi mà không đỡ nổi một mũi tên của hắn?"

"Sát thương cao thì làm được gì? Đông người mới là chân lý! Mày chưa nghe câu... giòi... bâu xé xác voi à?"

"Xàm! Mày mới là giòi, cả nhà mày là giòi! Người ta gọi là kiến nhiều cắn chết voi! Đã bảo đọc thêm sách vào mà không nghe!"

"Kiến với giòi chả khác quái gì nhau..."

【Ngạo Làm Gì Được Ta】 nghe hết nổi: Mẹ nó, thế này khác quái gì tự nhận mình là giòi với kiến?

Gã vội vàng cắt ngang: "Được rồi, đừng cãi nhau nữa, lần này có thể hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi như vậy, công lao của mọi người không thể bỏ qua! Lát nữa bang chủ đại nhân sẽ luận công hành thưởng!

Còn những anh em đã tử trận, lát nữa tao sẽ xin phép, cũng sẽ bồi thường tương xứng cho các người.

Còn nữa, ai là người kết liễu Phong Thần, lát nữa gửi tin nhắn hạ gục cho tao, có thưởng thêm!

Cuối cùng, anh em tập hợp, chuẩn bị rút quân! Sau đó, giải tán, ai về nhà nấy..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!