Giang Phong đang ở bếp sau hấp bánh bao nhân dưa chua, Ngô Mẫn Kỳ vừa vặn vớt đậu phụ Ma Bà ra khỏi nồi, quay đầu cầm nguyên liệu chuẩn bị xào món tiếp theo.
"Món Lý Hồng Chương Hỗn Độn của cậu... Chắc chắn sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?" Ngô Mẫn Kỳ vẫn có chút không yên lòng.
Sức sát thương của món Lý Hồng Chương Hỗn Độn do Giang Phong nấu lớn đến mức nào, toàn thể nhân viên bếp sau đều có thể chứng minh. Ai thưởng thức cũng khen ngon, ai nếm thử cũng khóc, trừ Giang Vệ Quốc ra.
"Sẽ không có vấn đề gì đâu, lần trước mọi người khóc xong không phải ai cũng thấy tâm trạng thoải mái hơn rất nhiều sao?" Giang Phong cảm thấy hẳn là sẽ không có vấn đề lớn gì, hẳn là cũng không có áp lực nào cần phóng thích.
Vừa dứt lời, một cô phục vụ liền vội vã chạy vào bếp sau.
"Tiểu Giang sư phụ, có một vị khách ăn món Lý Hồng Chương Hỗn Độn của anh bây giờ... bây giờ đang khóc rất dữ dội, ai khuyên cũng không nổi, ngay cả Tề Nhu cũng không khuyên nổi, anh mau qua xem một chút đi!"
Giang Phong: ...
Hắn cảm thấy có một bàn tay nặng nề tát vào mặt mình.
"Kỳ Kỳ, cậu giúp tôi trông chừng bánh bao nhân nhé." Giang Phong mặc nguyên bộ đồ bếp rồi theo cô phục vụ đi ra.
Gục mặt xuống bàn gào khóc, ngay cả Tề Nhu cũng không khuyên nổi, chính là người nhân viên văn phòng xui xẻo đặc biệt hôm nay.
Tiết Hoa cùng Tiết Thiệu Hành đứng bên cạnh có chút lo lắng, món Lý Hồng Chương Hỗn Độn là Tiết Thiệu Hành cố gắng mời người ta ăn, bây giờ người nhân viên văn phòng này khóc đến mức đó, Tiết Hoa lo lắng bữa ăn có vấn đề.
"Tiểu Giang, anh mau đến xem đây là chuyện gì!" Tiết Hoa có chút bối rối.
Mấy bàn khách bên cạnh cũng đều đồng loạt ngồi tại chỗ xem náo nhiệt.
"Đây là phản ứng bình thường, ăn món này dễ khóc là chuyện rất bình thường." Giang Phong giải thích.
Tiết Hoa: ? ? ?
Cô phục vụ: ? ? ?
"Khóc, khóc!" Tiết Thiệu Hành đột nhiên lên tiếng, chỉ vào người nhân viên văn phòng trước mặt.
"Đúng vậy, Thiệu Hành, cậu ấy đang khóc, nhưng không nên dùng tay chỉ người khác như vậy, không lễ phép đâu." Tiết Hoa nói.
"Khóc, khóc!" Tiết Thiệu Hành lại chỉ vào chén Lý Hồng Chương Hỗn Độn trước mặt người nhân viên văn phòng.
"Có phải em muốn nói cậu ấy ăn món này mới khóc không, chị vừa mới nói với Tiểu Giang rồi." Tiết Hoa cố gắng hiểu ý Tiết Thiệu Hành.
Tiết Thiệu Hành lắc đầu, chỉ vào món Lý Hồng Chương Hỗn Độn, rồi lại chỉ vào người nhân viên văn phòng, cuối cùng lại chỉ về món Lý Hồng Chương Hỗn Độn.
"Khóc, khóc!" Tiết Thiệu Hành vẫn lặp lại hai chữ đó.
"Khóc!" Hoàng Nghi Đình đang ngồi tại chỗ chỉ vào một nồi lớn Lý Hồng Chương Hỗn Độn trước mặt rồi nói với mẹ nàng.
"Mẹ biết rồi, Đình Đình con muốn nói có người ăn món này rồi khóc phải không?" Mẹ của Hoàng Nghi Đình cũng hiểu lầm giống Tiết Hoa.
Hoàng Nghi Đình không kiên nhẫn được như Tiết Thiệu Hành, thấy mẹ mình không thể hiểu lời mình nói, lập tức cuống lên, nắm lấy tay mẹ mình rồi kéo về phía bàn của người nhân viên văn phòng.
"Khóc, khóc!" Hoàng Nghi Đình chỉ vào bát Lý Hồng Chương Hỗn Độn trước mặt người nhân viên văn phòng, rồi quay đầu chỉ vào bát Lý Hồng Chương Hỗn Độn ở bàn của chính họ.
Nhìn thấy động tác đồng bộ đến vậy của Hoàng Nghi Đình và Tiết Thiệu Hành, Giang Phong dường như đã hiểu ra ý nghĩa thực sự của chúng.
Chỉ là hắn không thể nói thành lời.
Giang Phong đại khái có thể nhận ra, Hoàng Nghi Đình và Tiết Thiệu Hành đều là người mắc hội chứng bác học, ý của hai đứa cũng giống nhau.
Món Lý Hồng Chương Hỗn Độn sẽ khiến người ta khóc, hoặc nói, món Lý Hồng Chương Hỗn Độn có thể khiến người ta phóng thích áp lực.
Chúng có thể nhìn ra những hiệu ứng (buff) trên các món ăn này.
Mẹ Hoàng Nghi Đình không yên tâm để ba người bạn lớn khác ngồi một mình ở bàn, nhờ Tiết Hoa trông chừng Hoàng Nghi Đình xong thì quay về xem ba người bạn lớn kia, dặn họ đừng chạy lung tung.
"Tôi biết ý của hai đứa, hai đứa muốn nói món ăn này khiến anh ấy khóc." Giang Phong nói với Hoàng Nghi Đình và Tiết Thiệu Hành.
Tiết Thiệu Hành và Hoàng Nghi Đình gật đầu.
"Hai đứa trẻ này, cậu ấy ăn món này rồi khóc, với món này khiến cậu ấy khóc thì khác nhau chỗ nào?" Tiết Hoa có chút bất đắc dĩ.
Tiết Hoa vĩnh viễn sẽ không biết sự khác biệt giữa hai điều này, tuyệt đại đa số người trên đời này cũng sẽ không biết.
Có lẽ vì bị quá nhiều người vây xem, tiếng khóc của người nhân viên văn phòng dần ngừng lại, anh ta nói trong tiếng nấc: "Tôi không sao, tôi chỉ là gần đây áp lực quá lớn, đột nhiên muốn khóc thôi."
Người trong cuộc đã ra giải thích mình không sao, những người khác liền cho rằng anh ta thực sự bị áp lực tinh thần quá lớn, đột nhiên ăn một món ăn rồi tinh thần sụp đổ dẫn đến khóc lớn, liền chuẩn bị giải tán.
Người nhân viên văn phòng cầm khăn giấy lau khô nước mắt trên mặt, quay đầu nói với Tiết Thiệu Hành: "Cảm ơn, anh bạn."
Sau đó gắp một đũa măng khô, rồi lại tiếp tục khóc.
Mọi người: ...
Giang Phong: ...
Anh bạn này đúng là có cá tính, khóc một lúc rồi dừng, thế mà còn có thể tiếp tục khóc được.
Tiết Hoa đưa Tiết Thiệu Hành và Hoàng Nghi Đình trở về chỗ ngồi cũ, bắt đầu giải thích chuyện vừa rồi với mẹ của Hoàng Nghi Đình.
Hai người không chú ý, Tiết Thiệu Hành và Hoàng Nghi Đình lại bắt đầu gây chuyện.
Tiết Thiệu Hành tay trái cầm muỗng tay phải cầm chén, bát vẫn là của Hoàng Nghi Đình, dù sao bát của cậu bé hiện đang ở bàn của người nhân viên văn phòng.
Chờ Tiết Hoa chú ý tới thì Tiết Thiệu Hành đã được ba người bạn lớn khác giúp đỡ, bỏ món bắp cải cuộn gà vào bát của mình.
"Thiệu Hành, chị chỉ đang nói chuyện với mẹ của Đình Đình thôi, nếu em muốn ăn gì thì nói với chị là được, chị giúp em gắp." Tiết Hoa nói.
Tiết Thiệu Hành chỉ vào món đầu cá hấp ớt băm.
Tiết Hoa gắp thêm một đũa thịt cá cho cậu bé.
Tiết Thiệu Hành tiếp tục chỉ vào món đầu cá hấp ớt băm.
Tiết Hoa lại gắp thêm một miếng thịt cá cho cậu bé.
Ngón tay Tiết Thiệu Hành vẫn chỉ vào món đầu cá hấp ớt băm không rời.
Tiết Hoa do dự một chút, gắp miếng thịt cá cuối cùng cho cậu bé, nói: "Món đầu cá hấp ớt băm này cay lắm, em ăn không được đâu."
Tiết Thiệu Hành thấy Tiết Hoa không định gắp thêm cho cậu bé nữa, liền bưng bát chạy đi.
Tiết Hoa: ? ? ?
Tiết Thiệu Hành bưng bát chạy đến một bàn có bốn người, trên bàn ngồi bốn nam thanh niên, xem ra hẳn là sinh viên, có lẽ là bạn cùng phòng ký túc xá.
"Lão Tam, muốn tôi nói thì cậu nên dũng cảm đi tỏ tình đi, ấy, cậu bé kia là ai?" Một trong số đó chỉ Tiết Thiệu Hành hỏi.
Tiết Thiệu Hành yên lặng dời bát đến trước mặt Lão Tam.
"Thiệu Hành, sao em lại..." Tiết Hoa thấy Tiết Thiệu Hành lại bưng đồ ăn đi lung tung để đưa cho người khác, có chút tức giận.
"Thật sự là ngại quá, em trai tôi lại chạy lung tung rồi, món này, món này cứ để ở đây tạm đã nhé, xin lỗi mọi người trước." Tiết Hoa vừa nói lời xin lỗi với bốn người, vừa kéo Tiết Thiệu Hành về.
"Thiệu Hành, nếu em còn như vậy thì ngày mai chị sẽ không đưa em đến đây ăn khoai môn bọc đường nữa!" Tiết Hoa nghiêm nghị nói.
Tiết Thiệu Hành tỏ vẻ rất ấm ức.
Thế nhưng cậu bé không thể hiện ra được, chỉ có thể dùng tay kéo kéo vạt áo Tiết Hoa, muốn nàng đừng giận.
Tiết Hoa bất đắc dĩ nắm tay cậu bé, nói: "Thiệu Hành, về sau không thể như vậy nữa."
"Em làm như vậy sẽ gây phiền nhiễu cho người khác."
"Cái này..." "Lão Tam" bị Tiết Thiệu Hành đột nhiên đưa cho một bát món ăn, có chút ngơ ngác.
"Người vừa rồi có lẽ có vấn đề về trí tuệ đó, trước đó hình như tôi cũng thấy cậu bé bưng một bát đồ ăn chạy lung tung khắp nơi." Một người bạn ngồi cùng bàn nói.
"Không sao đâu, cứ để ở đây đi, Lão Tam cậu cứ dời bát đi là được." Người bên cạnh phụ họa nói, "Nói về chuyện chính, Lão Tam cậu thực sự nên lấy hết dũng khí tỏ tình đi, nếu không đến lúc đó hối hận thì có khóc cũng chẳng có chỗ mà khóc đâu."
Mấy người cũng không để chuyện này trong lòng, Lão Tam dời bát đi, tiếp tục câu chuyện vừa rồi...