Virtus's Reader
Sinh Hoạt Hệ Trò Chơi

Chương 493: CHƯƠNG 491: THỨC ĂN CHO CHÓ

11 giờ 17 phút sáng ngày 17 tháng 1, Ngô Mẫn Kỳ đang đứng ở lối ra sân bay, hơi sốt ruột chờ Giang Phong.

Ngô Mẫn Kỳ đút hai tay vào túi áo, vì đứng ở lối ra khá lạnh nên mặt cô hơi tái đi. Cô mặc bộ đồ do mẹ Ngô tỉ mỉ phối cho, choàng khăn quàng cổ, đi đôi bốt đi tuyết màu đen có lót thêm hai miếng độn gót, khoác áo lông đỏ, trông thì thời trang nhưng chẳng đủ ấm.

Vì lo Giang Phong không quen sân bay, không tìm thấy mình, cô đã đặc biệt đứng ở vị trí dễ thấy ngay lối ra, nhưng chờ mãi vẫn không thấy anh đâu.

Ngô Mẫn Kỳ lấy điện thoại ra, xem giờ lần thứ sáu.

11 giờ 19 phút.

Kể cả có phải chờ lấy hành lý ký gửi thì giờ này cũng phải ra rồi chứ.

Cô đã nhắn Wechat cho Giang Phong từ hơn mười phút trước nhưng anh vẫn chưa trả lời. Vừa rồi cô cũng gọi điện, điện thoại có đổ chuông nhưng mãi không ai bắt máy, điều này khiến Ngô Mẫn Kỳ không khỏi lo lắng, không biết có phải Giang Phong đã gặp chuyện gì lúc lấy hành lý không.

Nghĩ vậy, Ngô Mẫn Kỳ không định đứng ở lối ra chờ nữa mà quyết định đi thẳng vào trong tìm người.

Vừa đi, cô vừa không quên lấy điện thoại ra gọi lại cho Giang Phong.

Lối ra cũng chỉ có vậy, Ngô Mẫn Kỳ quyết định nếu tìm một vòng mà vẫn không thấy Giang Phong đâu thì sẽ nhờ nhân viên sân bay giúp đỡ.

Sân bay đông nghịt người, hầu như ai cũng kéo vali với vẻ mặt vội vã, người thì gọi điện, người thì tìm người thân, nên Ngô Mẫn Kỳ đi ngược chiều dòng người cũng không thu hút nhiều sự chú ý. Cô đang nhìn quanh thì đột nhiên phát hiện một góc tụ tập rất đông người, ai đi qua đó cũng bất giác đi chậm lại như thể đang xem thứ gì đó.

Ngô Mẫn Kỳ vội vàng bước nhanh về phía góc đó, vừa liếc qua đã thấy một chiếc vali màu đen quen thuộc dựng sát tường, trên vali còn dán sticker bé heo Peppa.

Đó là vali của Giang Phong.

"Phong Phong, Giang Phong!" Ngô Mẫn Kỳ bắt đầu chen vào đám đông.

"Người kia đang làm gì thế nhỉ, không phải biến thái đấy chứ."

"Chắc không phải đâu, hình như đang tìm cái gì trong thùng rác."

Ngô Mẫn Kỳ đã thấy Giang Phong.

Dù anh chỉ lộ ra nửa người trên, còn nửa người dưới thì đang cắm vào thùng rác.

Cái thùng rác cao đến nửa người, nếu Giang Phong cố thêm chút nữa có khi chui lọt cả người vào trong cũng nên.

"Giang Phong." Ngô Mẫn Kỳ gọi.

Giang Phong đang mải mê bới thùng rác nên không hề nghe thấy.

Ngô Mẫn Kỳ lặng lẽ rút điện thoại ra, gọi cho Giang Phong.

Từ trong thùng rác vọng ra tiếng chuông điện thoại quen thuộc, người đang bới rác càng tỏ ra sốt ruột hơn, động tác cũng mạnh hơn.

Ngô Mẫn Kỳ: ...

Được rồi, cô biết Giang Phong đang tìm gì rồi.

Năm phút sau, Giang Phong ngồi xổm ở một góc khác của sân bay, ngượng ngùng giải thích với Ngô Mẫn Kỳ chuyện vừa xảy ra.

Tóm lại là, lúc xuống máy bay, anh thấy hộp sữa trong suất ăn trên máy bay khá ngon nên tiện tay cầm xuống vừa đi vừa uống. Sau đó, lúc vứt rác, anh lỡ tay ném luôn điện thoại vào thùng rác, còn hộp sữa thì vẫn cầm trên tay, thế là mới có cảnh tượng mà Ngô Mẫn Kỳ nhìn thấy sau đó.

Giang Phong nên thấy may mắn vì đây là thùng rác ở lối ra chứ không phải ở tầng khởi hành, nếu không thì rác trong thùng chắc chắn sẽ phong phú hơn nhiều so với những gì anh vừa bới.

Ngô Mẫn Kỳ nhìn lại bản thân, ăn mặc chải chuốt, tóc tai uốn lượn, quần áo từ đầu đến chân đều mới tinh, sạch sẽ gọn gàng, để phòng gió thổi làm khô da mặt, trước khi ra ngoài cô còn đặc biệt đắp một miếng mặt nạ.

Rồi cô lại nhìn Giang Phong, đầu tóc rối bù, quần áo xộc xệch, trên áo lông còn dính một miếng giấy ghi chú từ thùng rác, năm phút trước nửa người anh còn đang ở trong thùng rác.

Ngô Mẫn Kỳ: ...

Trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm xúc phức tạp khó tả.

Thôi kệ, người mình chọn mà, đành chịu vậy.

"Kỳ Kỳ, bây giờ chúng ta..." Giang Phong trông đầy xấu hổ.

Cái cảnh một cô gái tình cờ đi ngang qua, thấy đám đông hiếu kỳ vây xem, lại gần mới phát hiện một anh chàng đang cắm đầu bới thùng rác, rồi nhìn kỹ lại thì chết đứng khi nhận ra đó chính là bạn trai mình... nếu nhân vật chính không phải là anh, chắc anh có thể cười suốt nửa năm mất.

Ngô Mẫn Kỳ bất đắc dĩ thở dài: "Về nhà em cất đồ đạc đã, anh đi tắm rồi gội đầu, thay bộ quần áo khác đi."

"Bố mẹ em..."

"Bố em ở cửa hàng rồi, mẹ em chắc đang ở nhà. Bố em còn đặc biệt nhờ chú Trần chuẩn bị bữa trưa cho chúng ta hôm nay. Giờ mình về tắm rửa xong rồi qua nhà chú Trần chắc khoảng 12 rưỡi là tới, cũng không muộn lắm đâu." Ngô Mẫn Kỳ nói.

"Nhưng anh thế này, mẹ em có khi nào..."

Ngô Mẫn Kỳ: ...

"Mẹ em sẽ không hỏi nhiều đâu, nếu mẹ hỏi thì em sẽ bảo là anh không cẩn thận bị ngã vào thùng rác. Đi thôi, 11 rưỡi rồi, nhanh chân về nào." Nói rồi Ngô Mẫn Kỳ dẫn Giang Phong đi về phía ga tàu điện ngầm.

Giang Phong: ???

"Ngã vào thùng rác? Lý do đó mà mẹ em tin được à?" Giang Phong kéo vali đi sát theo sau.

Ngô Mẫn Kỳ quay đầu lại nhìn Giang Phong, nở một nụ cười gượng gạo giả tạo: "Chứ nói với mẹ là em thấy anh đang bới rác trong thùng rác chắc mẹ cũng chẳng tin đâu, cũng thế cả thôi. Đi nào, em thấy ngã vào thùng rác nghe còn hay hơn đấy."

Nhà Ngô Mẫn Kỳ ở ngay gần ga tàu điện ngầm, rất tiện lợi, ra khỏi ga đi bộ chừng mười phút là tới.

Lần đầu đến nhà, Giang Phong cảm thấy dù mình vừa bới thùng rác xong cũng phải giữ hình tượng cơ bản, nên trước khi lên lầu, anh đã cố gắng chỉnh lại tóc tai và quần áo. Dù mùi sữa, mùi cà phê và một vài mùi không xác định được vẫn còn vương trên người, nhưng Giang Phong có thể giả vờ như trên người mình chẳng có mùi gì cả.

Ngô Mẫn Kỳ vừa mở cửa, Giang Phong còn chưa kịp bước vào, mẹ Ngô đã ra đón tận nơi.

"Kỳ Kỳ với Tiểu Giang về rồi à, mau vào cất hành lý rồi đi qua nhà chú Trầ..." Giọng mẹ Ngô như bị nhấn nút tắt tiếng ngay khoảnh khắc bà nhìn thấy Giang Phong.

"Tiểu Giang đi đường chắc vất vả lắm nhỉ, sân bay đông người lắm phải không con." Mẹ Ngô thoáng chút không giữ được nụ cười trên mặt, bởi vì Giang Phong dù đã chỉnh trang lại trông vẫn rất lôi thôi, cứ như vừa bị người ta đòi nợ xong vậy.

"Phòng của anh là phòng kia, nhà vệ sinh ở đó, bình nóng lạnh có sẵn nước rồi, vào tắm luôn đi." Ngô Mẫn Kỳ nói nhỏ.

"Bác gái, cháu vào sắp xếp hành lý một chút ạ!" Giang Phong nói xong liền kéo vali chạy vào phòng như thể chạy trốn.

Một phút sau, anh lại ôm quần áo chạy vào nhà vệ sinh.

Mẹ Ngô: ...

"Tiểu Giang bị làm sao thế con?" Mẹ Ngô hỏi, "Sao lại thảm hại thế kia?"

"Sân bay đông người quá, anh ấy không cẩn thận bị ngã vào thùng rác." Ngô Mẫn Kỳ thản nhiên đáp.

Mẹ Ngô: ...

"Nói thật đi."

"Lúc vứt rác anh ấy ném nhầm điện thoại vào thùng, lúc con thấy thì anh ấy đang bới rác trong thùng." Ngô Mẫn Kỳ nói.

"Phụt." Mẹ Ngô không kìm được biểu cảm nữa, bật cười thành tiếng.

Lúc đầu Ngô Mẫn Kỳ không thấy chuyện này có gì đáng cười, với tư cách là bạn gái của Giang Phong, khi thấy anh bới thùng rác, cô chỉ cảm thấy bất lực, cạn lời, thậm chí có chút xấu hổ. Nhưng bây giờ về đến nhà nghĩ lại, cô lại thấy chuyện này cũng khá buồn cười.

Ngô Mẫn Kỳ bất giác cười theo mẹ Ngô.

"Kỳ Kỳ, lúc con thấy Tiểu Giang đang bới rác, trong lòng con nghĩ gì thế?" Mẹ Ngô hỏi.

Ngô Mẫn Kỳ suy nghĩ một lát rồi nói: "Lúc đầu con thấy xấu hổ lắm, nhưng giờ nghĩ lại, lại thấy anh ấy thật đáng yêu."

Nhất là lúc cô gọi điện cho Giang Phong, anh nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo trong thùng rác, cuống đến mức chỉ hận không thể chui cả người vào để tìm cho ra chiếc điện thoại, dáng vẻ đó đặc biệt đáng yêu.

"Đừng kể chuyện này cho bố con nhé, hai mẹ con mình cười là được rồi, kẻo lúc đó bố con lại chê Tiểu Giang, mà nó lại ngại." Mẹ Ngô vừa nói vừa không giấu được nụ cười trên môi, "Trước đây mẹ không nhận ra, thằng bé Tiểu Giang này cũng thú vị thật. Bới thùng rác, cũng chỉ có nó mới làm ra được chuyện này. Bảo sao lúc nãy mẹ cứ thấy trên người nó có mùi gì là lạ."

"Chắc lúc bới anh ấy cũng không nghĩ nhiều đâu ạ, con đi rót cho anh ấy cốc nước." Ngô Mẫn Kỳ chạy đến bàn ăn lấy phích nước.

"Để mẹ gọi cho chú Trần bảo hai đứa qua muộn một chút. Ài, điện thoại của mẹ đâu rồi nhỉ, mẹ để đâu mất rồi? Mẹ vừa làm gì ấy nhỉ?" Mẹ Ngô bắt đầu đi quanh phòng khách tìm điện thoại.

"Đúng rồi Kỳ Kỳ, con có muốn mẹ rửa ít cherry cho không, lát nữa con với Tiểu Giang mỗi đứa cầm một ít đi đường ăn nhé?"

"Thôi không cần đâu mẹ, tối về ăn cũng được, lát nữa con với Giang Phong phải qua nhà chú Trần ăn cơm mà."

Ngô Mẫn Kỳ cầm lấy phích nước nóng, trong phích là nước mẹ Ngô vừa đun, vừa rút nút phích ra đã thấy hơi nóng bốc lên nghi ngút.

Nhìn phích nước nóng và chiếc cốc thủy tinh trong suốt, Ngô Mẫn Kỳ nghĩ ngợi một lát, rồi lấy trong tủ ra mấy lát chanh mà mẹ Ngô đã mua từ nửa năm trước, thả hai lát vào cốc.

Nước nóng rót vào cốc, thành cốc nhanh chóng phủ một lớp sương mờ, hòa cùng hơi nóng là hương chanh thơm dịu lan tỏa.

Nhìn những lát chanh trong cốc, Ngô Mẫn Kỳ đột nhiên nhớ đến chuyện từ rất lâu trước đây, Quý Nguyệt đã từng phổ cập cho cô về sự khác biệt giữa phim Nhật và phim Hàn.

Phim Hàn là, trong mắt tất cả mọi người, anh đều tỏa sáng lấp lánh, nhưng lại chỉ nhìn thấy một mình em.

Còn phim Nhật là, chúng ta, những con người bình thường và nhỏ bé trong mắt mọi người, lại trở nên tỏa sáng rực rỡ trong mắt nhau.

Em thích anh, và chính vì thích, nên anh mới trở nên chói mắt như vậy.

Thích tất cả mọi thứ của anh, ngay cả khi nửa người anh đang cắm trong thùng rác...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!