Bệnh viêm dạ dày cấp tính của Quý Nguyệt đến nhanh mà đi cũng nhanh, chỉ ở bệnh viện một ngày là khỏi hẳn. Hôm sau, cô đã lại tràn đầy sức sống đi làm như thường lệ, thậm chí còn tuyên bố cuối tuần sẽ thử thách làm bánh trứng.
Giang Phong nghi ngờ cô chỉ muốn kiếm cớ trốn việc, thậm chí không tiếc tự hạ thủ với chính mình.
Ngày 15 tháng 3 là Chủ Nhật, cũng là ngày nhà hàng Đỉnh Tằng khai trương. Mấy hôm nay Giang Phong vẫn luôn theo dõi sát sao nhóm WeChat, muốn xem mọi người có moi được thông tin mới nhất nào về nhà hàng Đỉnh Tằng không. Kết quả là trong nhóm vẫn bình thường, thậm chí chẳng có mấy ai bàn luận về chủ đề này, ngay cả Lăng Quảng Chiêu cũng vẫn phát lì xì mỗi ngày như thường lệ.
Mãi đến chiều ngày 14 tháng 3, Lư Thịnh mới nhắn tin riêng cho Giang Phong, hỏi anh có định đến nhà hàng Đỉnh Tằng vào ngày 15 không, và nếu có thì có ngại ngồi chung bàn không.
Giang Phong: ???
Giang Phong ngơ ngác, cảm thấy nhắn tin WeChat không thể giải đáp được thắc mắc trong lòng, thế là bèn gọi điện thoại qua WeChat để hỏi cho rõ.
Sau đó Giang Phong mới biết, tuy mọi người trong nhóm WeChat đều tỏ ra án binh bất động, nhưng thực chất đã ngấm ngầm hành động từ lâu. Họ đã lặng lẽ đặt chỗ ở nhà hàng Đỉnh Tằng ngay trong ngày khai trương 15 tháng 3, quyết định cử đội quân mũi nhọn của mình đi do thám tình hình đối thủ.
Lư Thịnh vốn là người thật thà, trước đây cũng không có kinh nghiệm trong chuyện này nên đã chậm một bước, không đặt được chỗ. Vì vậy, ông mới gọi điện hỏi Giang Phong, người có quan hệ khá tốt với mình, xem có thể ngồi chung bàn không, để đội quân mũi nhọn hai bên cùng hợp tác.
Dù cũng có thể cử người đến tận nơi xếp hàng, nhưng Lư lão bản luôn cảm thấy làm vậy hơi mất thể diện.
Giang Phong, người thật thà chân chính: "..."
Đậu phộng, các người còn có cả chiêu này nữa à.
Cúp điện thoại xong, Giang Phong lập tức đi hỏi đồng chí Vương Tú Liên. Khi biết đồng chí Vương Tú Liên cũng không nghĩ tới kế hoạch cử đội quân mũi nhọn tác chiến này, anh bèn bắt đầu cân nhắc xem bây giờ xuất binh có còn kịp không.
Nhà hàng Đỉnh Tằng đi theo con đường ẩm thực cao cấp, chủ yếu phục vụ khách đặt trước. Nếu chịu khó xếp hàng thì chắc cũng có chỗ, nhưng vấn đề mấu chốt là cử ai đi.
Việc lựa chọn người cho đội quân mũi nhọn rất quan trọng.
Sau đó, Giang Phong nghĩ ngay đến Chương Quang Hàng. Vừa hay ngày 15 tháng 3 là ca nghỉ của anh.
Dù việc bắt lão Chương đi làm gián điệp vào ngày nghỉ có hơi thiếu nhân đạo, nhưng Giang Phong cảm thấy với nhiệm vụ được bao ăn và tùy ý gọi món thế này, chắc chắn lão Chương sẽ vui vẻ nhận lời.
Nếu là mình, anh cũng chắc chắn sẽ vui vẻ nhận lời.
Thế là Giang Phong bèn đến quán cà phê trong trung tâm thương mại tìm Chương Quang Hàng.
Lúc Giang Phong tìm thấy, Chương Quang Hàng đang dựa vào ghế lướt điện thoại, ly cà phê trên bàn vẫn còn nguyên. Bên cạnh có một cô gái giả vờ selfie để chụp lén anh, nhân viên pha chế ở quầy bar cũng giả vờ lau ly để nhìn trộm.
Cuộc sống thường ngày của một soái ca.
Thấy cảnh này, Giang Phong không khỏi dâng lên một cảm giác tự hào. Mấy cô em xinh đẹp đáng yêu này chỉ có thể lén lút ngắm lão Chương, còn mình không những có thể nhìn trắng trợn mà còn có thể quang minh chính đại tiến tới bắt... hừ, bắt chuyện.
"Lão Chương." Giang Phong ngồi xuống đối diện Chương Quang Hàng.
Chương Quang Hàng đặt điện thoại xuống, ngạc nhiên hỏi: "Sao cậu lại đến đây? Uống gì không?"
"Tôi không thích uống cà phê." Giang Phong xua tay, anh chỉ thích uống nước ngọt có ga. "Hôm nay ông Ba bị cảm, người không được khỏe nên buổi chiều không dạy tôi hầm nước dùng nữa mà về nghỉ sớm rồi."
Chương Quang Hàng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, rồi lại cầm điện thoại lên. Lại lướt điện thoại.
"Ngày mai cậu có kế hoạch gì không?" Giang Phong đi thẳng vào vấn đề.
"Đến nhà hàng trên lầu ăn trưa, sau đó về nhà ngủ." Chương Quang Hàng đáp, tay vẫn không rời điện thoại.
"À, thật ra tôi muốn... Khoan đã, cậu định đến nhà hàng Đỉnh Tằng à?" Giang Phong kinh ngạc, không ngờ Chương Quang Hàng lại đi do thám địch một cách thẳng thắn như vậy.
"Sư thúc của tôi mời từ tuần trước rồi. Tôi nghĩ dù sao mai cũng là ca nghỉ của mình nên không nói với mọi người." Chương Quang Hàng nói. "Nhân tiện tôi cũng có thể mượn cơ hội này xem thử thực đơn và giá cả bên đó thế nào."
Giang Phong lập tức nhìn Chương Quang Hàng với ánh mắt đầy kính nể.
"Đúng rồi, sư phụ Giang sao rồi? Trưa nay tôi thấy ông ấy ho có vẻ hơi nặng." Chương Quang Hàng hỏi.
Giang Phong lắc đầu: "Chắc là vẫn ổn, đỡ hơn lần bị bệnh năm ngoái một chút. Mấy hôm nay trời đột nhiên trở lạnh, chắc là ông bị nhiễm lạnh mấy hôm trước. Ông Ba lại không chịu uống thuốc hay uống canh gừng, hình như tối qua mới uống thuốc. Uống thuốc rồi thì chắc sẽ nhanh khỏi thôi."
"Cũng nên chú ý một chút, dạo này hình như đang có dịch cúm, bệnh nhân khá nhiều. Hai hôm trước tôi đến bệnh viện cũng thấy không ít người. Tôi thấy Quý Hạ hình như cũng hơi cảm rồi." Chương Quang Hàng dặn.
"Con bé đó là do tối lén chơi điện thoại, vì muốn bắt ké WiFi nhà tôi mà chạy ra đầu cầu thang ngồi xổm nên bị cảm lạnh đấy. Bệnh một lần cũng tốt, cho chừa đi."
"Quý Tuyết nói dạo trước con bé toàn chơi điện thoại đến hơn 12 giờ đêm không ngủ, nên chị ấy mới đặt giờ cứ 11 giờ rưỡi là tắt WiFi trong nhà. Ai ngờ nó lại hay, chạy thẳng ra ngoài ngồi xổm trước cửa nhà tôi để bắt ké WiFi. Giờ nhà tôi cũng đổi mật khẩu rồi, để xem lần sau nó còn bắt ké nhà ai được nữa." Giang Phong vừa nhắc đến chuyện này là lại dở khóc dở cười.
"Thế thì con bé còn bắt ké được nhiều nhà lắm." Chương Quang Hàng cười nói.
Giang Phong: "..."
Đúng thật, anh quên mất mấy tầng này đều là nhà họ Giang ở. Xem ra về phải nhắc mọi người đổi hết mật khẩu WiFi nhà mình thôi.
Giang Phong và Chương Quang Hàng cứ thế ngồi ở quán cà phê cho đến khi bắt đầu ca làm việc buổi chiều mới rời đi. Tối về, anh lại sang nhà Giang Kiến Thiết để thăm Giang Vệ Minh.
Khi Giang Phong bước vào, Giang Vệ Minh đang quấn một chiếc chăn bông quanh người, trông như một con sâu róm, dựa vào sofa xem tivi. Giang Kiến Thiết thì đang nấu canh gừng trong bếp, khắp phòng khách sực nức mùi gừng.
"Ông Ba, ông thấy trong người thế nào rồi ạ?" Giang Phong hỏi.
"Khỏe rồi, chỉ là cảm xoàng thôi, không có gì to tát." Giang Vệ Minh cười nói, nhưng trông ông chẳng có chút tinh thần nào, giọng nói cũng yếu ớt.
Giang Phong thấy bộ dạng này của ông chẳng giống khỏe chút nào.
"Vừa uống thuốc xong nên giờ hơi buồn ngủ." Giang Vệ Minh ngáp một cái rồi giải thích. "Ta thấy người có tuổi đúng là sức khỏe yếu đi thật. Hồi trước ở miền Nam không có lò sưởi, mùa đông cũng chẳng thấy ốm đau gì. Giờ ra miền Bắc, đi đâu cũng có lò sưởi mà ngược lại còn đổ bệnh hai lần."
"Bác Ba tại mặc ít quá đấy. Con đã dặn bác ra ngoài phải mặc thêm áo vào, chắc chắn mấy hôm trước bác ra ngoài không quàng khăn choàng cổ. Hai hôm nay trời lạnh thế, ra ngoài sao lại không quàng khăn được chứ? Bác không quàng khăn thì gió lạnh nó lùa thẳng vào cổ, thế thì khác gì không mặc áo đâu?" Giang Kiến Thiết bưng một bát canh gừng nóng hổi từ trong bếp đi ra, bắt đầu càm ràm.
Có lẽ vì hồi nhỏ hai tiểu quỷ Giang Tuyển Thanh và Giang Tuyển Liên đều do một tay Giang Kiến Thiết chăm sóc, nên ông biết cách quan tâm người khác hơn những người còn lại trong nhà họ Giang.
"Bác uống thuốc mà buồn ngủ thì uống hết bát canh gừng này rồi vào phòng ngủ một giấc đi. Cảm cúm vặt vãnh thế này ngủ một giấc là khỏe thôi. Lúc bác về hôm nay ho như thế chắc chắn là khó chịu lắm, thà đi ngủ còn hơn." Giang Kiến Thiết nói.
"Lúc về ông Ba ho dữ lắm hả chú?" Giang Phong hỏi.
"Đâu chỉ ho dữ, ho đến gần như không thở nổi ấy chứ." Giang Kiến Thiết nói. "Sáng nay chú đã bảo ông ấy đừng đến tiệm, mà ông ấy cứ nhất quyết đòi đi. Tiểu Phong, nếu mai ông Ba con còn ho thì đưa ông đi bệnh viện ngay. Hồi trước bà nội con cũng thế, cứ gần Tết là lại bị cảm, ở nhà ho sù sụ mà nhất quyết không chịu uống thuốc hay đi bệnh viện, kéo dài mãi cuối cùng chẳng phải vẫn phải vào viện truyền nước sao."
Giang Phong thấm thía điều này sâu sắc, vì mỗi lần bà nội Giang đi bệnh viện truyền nước, người đi cùng đều là anh.
Có lẽ không muốn đến bệnh viện là bệnh chung của tất cả người già, cũng giống như trẻ con không thích uống thuốc vậy.
Giang Vệ Minh lẳng lặng uống canh gừng, không dám hó hé tiếng nào.
Uống xong bát canh, Giang Vệ Minh mới từ tốn lên tiếng: "Tiểu Phong, đừng nghe chú Năm con nói quá lên thế, không nghiêm trọng đến vậy đâu. Chỉ là buổi chiều ho bị vướng đờm trong cổ họng nên mới trông như không thở nổi thôi. Cảm xoàng ấy mà, vốn dĩ còn chẳng cần uống thuốc, giờ đã uống rồi thì cần gì phải đến bệnh viện nữa."
Thấy Giang Kiến Thiết lại định mở miệng, Giang Vệ Minh vội vàng ôm chăn đứng dậy: "Ôi chao, ta thấy hơi buồn ngủ rồi. Kiến Thiết, Tiểu Phong, ta vào phòng ngủ trước đây, hai người cứ ở ngoài nói chuyện tiếp nhé." Nói rồi chuồn thẳng.
Giang Phong không khỏi tròn mắt, không ngờ cũng có lúc ông Ba phải bỏ của chạy lấy người thế này.
"Chú Năm, vậy ngày mai có cần đưa ông Ba đi bệnh viện không ạ?" Giang Phong hỏi.
Giang Kiến Thiết tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Nếu không ho nặng nữa mà ông Ba con không muốn đi thì thôi vậy."
"À đúng rồi Tiểu Phong, trong bếp vẫn còn ít canh gừng, con có muốn làm một bát không?" Giang Kiến Thiết hỏi.
"Thôi ạ, thôi ạ, con cũng phải về ngủ đây. Chào chú Năm, chú cũng ngủ sớm đi nhé." Giang Phong cũng chuồn lẹ.
Vì chỉ cách có hai tầng nên anh lười đi thang máy mà đi thẳng thang bộ. Kết quả, ở đầu cầu thang, anh bắt gặp Quý Hạ đang ngồi xổm trước cửa nhà Giang Kiến Quốc để dò mật khẩu WiFi.
Gương mặt nhỏ nhắn của Quý Hạ viết đầy vẻ hoang mang, rõ ràng là không hiểu tại sao lúc kết nối lại báo sai mật khẩu.
"Hạ Hạ." Giang Phong mỉm cười nhìn Quý Hạ, nụ cười đầy ẩn ý, hệt như giáo viên chủ nhiệm bắt gặp học sinh đang chơi điện thoại ở cửa sau lớp học.
Quý Hạ giật nảy mình.
"Em đang làm gì đấy?"
"Em... em... em đang..." Quý Hạ sợ đến mức suýt đánh rơi cả điện thoại. "Em đang đi lên lầu, vừa rồi... vừa rồi đi được nửa đường thấy hơi mỏi chân nên ngồi xuống nghỉ một lát. Em... em về trước đây, sư phụ ngủ ngon." Nói rồi, Quý Hạ ba chân bốn cẳng chạy biến.
Giang Phong bất giác lắc đầu. Quả nhiên, thời kỳ nổi loạn của đứa trẻ nào cũng bắt đầu từ việc mê điện thoại. Thời kỳ nổi loạn của cô bé Quý Hạ đã đến rồi...