Mục Lục
SLIME
Chương 2: Lần Tiếp Xúc Đầu Tiên
Chương 3: Cuộc Trò Chuyện Đầu Tiên
Chương 4: Người Bạn Đầu Tiên
Chương 5: Những Bước Đầu Tiên [/links/id152/index_split_001.html#id_Toc36416341]
Chương 6: Nhận được Kỹ năng [/links/id152/index_split_001.html#id_Toc36416342]
Chương 7: Trận Chiến Đầu Tiên [/links/id152/index_split_001.html#id_Toc36416343]
Chương 8: Sức Mạnh Trong Tay Tôi [/links/id152/index_split_001.html#id_Toc36416344]
Chương 9: Đàm Phán Với Lũ Goblin [/links/id152/index_split_001.html#id_Toc36416345]
Chương 10: Cuộc Chiến của Làng Goblin [/links/id152/index_split_001.html#id_Toc36416346]
Chương 11: Những Quái Vật Tiến Hóa [/links/id151/index_split_002.html#id_Toc36416347]
Chương 13: Đến Vương Quốc Người Dwarf [/links/id151/index_split_002.html#id_Toc36416348]
Chương 14: Rắc Rối [/links/id151/index_split_002.html#id_Toc36416349]
Chương 15: Giao dịch với những Vệ Binh [/links/id151/index_split_002.html#id_Toc36416350]
Chương 16: Thợ Rèn Người Lùn [/links/id151/index_split_002.html#id_Toc36416351]
Chương 17: Kết quả của lời hứa [/links/id151/index_split_002.html#id_Toc36416352]
Chương 18: Kết thúc cuộc náo loạn [/links/id150/index_split_003.html#id_Toc36416353]
Chương 19: Trở Về Làng [/links/id150/index_split_003.html#id_Toc36416354]
Chương 20: Hướng tới sự phục hưng của ngôi làng [/links/id150/index_split_003.html#id_Toc36416355]
Chương 21: Động thái mới [/links/id150/index_split_003.html#id_Toc36416356]
Chương 22 – Mấy nhà Mạo hiểm cuối cùng cũng tới [/links/id150/index_split_003.html#id_Toc36416357]
Chương 23 – Cự Hỏa [/links/id149/index_split_004.html#id_Toc36416358]
Chương 24 – Mặc niệm ~Khúc Tống Táng~ [/links/id149/index_split_004.html#id_Toc36416359]
Chương 25 – Nhân thể Biến hình! [/links/id149/index_split_004.html#id_Toc36416360]
Chương 26 – Những Năng Lực Mới [/links/id149/index_split_004.html#id_Toc36416361]
Chương 28 – Công việc [/links/id149/index_split_004.html#id_Toc36416362]
Chương 29: Cuộc xâm lăng ở Làng Lizardman [/links/id149/index_split_004.html#id_Toc36416363]
Chương 30: Sứ giả [/links/id148/index_split_005.html#id_Toc36416364]
Chương 31: Cuộc Họp Khẩn [/links/id148/index_split_005.html#id_Toc36416365]
Chương 32: Vén bức màn Sân khấu [/links/id148/index_split_005.html#id_Toc36416366]
Chương 33: Quan khách [/links/id148/index_split_005.html#id_Toc36416367]
Chương 34: Chiến tranh Bùng nổ [/links/id148/index_split_005.html#id_Toc36416368]
Chương 35: Chuẩn bị cho cuộc chiến [/links/id148/index_split_005.html#id_Toc36416369]
Chương 36: Tham Chiến [/links/id147/index_split_006.html#id_Toc36416370]
Chương 37: Ranga và Benimaru – Đột kích [/links/id147/index_split_006.html#id_Toc36416371]
Chương 38: Ác Quỷ Gelmudo [/links/id147/index_split_006.html#id_Toc36416372]
Chương 39: Bánh Răng của Định Mệnh [/links/id147/index_split_006.html#id_Toc36416373]
Chương 40: Orc Tai họa [/links/id147/index_split_006.html#id_Toc36416374]
Chương 41: Thú ăn thịt [/links/id147/index_split_006.html#id_Toc36416375]
Chương 42: Liên minh Rừng Đại ngàn Jura [/links/id146/index_split_007.html#id_Toc36416376]
Chương 43: Dọn Dẹp Hậu Chiến [/links/id146/index_split_007.html#id_Toc36416377]
Chương 44: Và vậy là chúng tôi đã xây xong thành phố [/links/id146/index_split_007.html#id_Toc36416378]
Chương 45: Những quan sát viên [/links/id146/index_split_007.html#id_Toc36416379]
Chương 46: Quốc Hiệu và Hai Hiệp Ước [/links/id146/index_split_007.html#id_Toc36416380]
Chương 47: Đặc sản của Thành phố [/links/id145/index_split_008.html#id_Toc36416381]
Chương 48: Chúa tể Quỷ Xâm lăng [/links/id145/index_split_008.html#id_Toc36416382]
Chương 49: Milim Toàn Phong [/links/id145/index_split_008.html#id_Toc36416383]
Chương 50: Biên thùy Cảnh vệ đội [/links/id145/index_split_008.html#id_Toc36416384]
Chương 51: Thành phố loài người [/links/id145/index_split_008.html#id_Toc36416385]
Chương 52: Hành trình [/links/id145/index_split_008.html#id_Toc36416386]
Chương 53: Hiệp hội Tự do [/links/id144/index_split_009.html#id_Toc36416387]
Chương 54: Bàn chuyện làm ăn [/links/id144/index_split_009.html#id_Toc36416388]
Chương 55: Đăng ký làm Mạo Hiểm Gia [/links/id144/index_split_009.html#id_Toc36416389]
Chương 56: Vương Quốc Ingracia [/links/id144/index_split_009.html#id_Toc36416390]
Chương 57: Hướng Đến Lĩnh Hội Ma Pháp [/links/id144/index_split_009.html#id_Toc36416391]
Chương 58: Triệu Hoán Giả~ Hay Những Người Được Gọi Là Dũng Giả~ [/links/id144/index_split_009.html#id_Toc36416392]
Chương 59: Thánh Giáo Hội Xuất Động [/links/id143/index_split_010.html#id_Toc36416393]
Chương 60: Hơi Bất Ngờ Tí, Nhưng Kiểm Tra Thôi [/links/id143/index_split_010.html#id_Toc36416394]
Chương 62: Tinh Linh là… [/links/id143/index_split_010.html#id_Toc36416395]
Chương 63: Bọn trẻ và Tinh linh [/links/id143/index_split_010.html#id_Toc36416396]
Chương 64: Kết Thúc Cuộc Sống Ở Vương Đô [/links/id143/index_split_010.html#id_Toc36416397]
Chương 65: Khúc Dạo Đầu Của Tai Họa [/links/id143/index_split_010.html#id_Toc36416398]
Chương 66: Cơ hội gặp mặt [/links/id142/index_split_011.html#id_Toc36416399]
Chương 67: Khu rừng bị tấn công [/links/id142/index_split_011.html#id_Toc36416400]
Chương 68: Linh hồn và hi vọng [/links/id142/index_split_011.html#id_Toc36416401]
Chương 69: Sự ra đời của 1 quỷ vương [/links/id142/index_split_011.html#id_Toc36416402]
Chương 70: Lễ thu hoạch [/links/id142/index_split_011.html#id_Toc36416403]
Chương 71: Tôi, kẻ đã tiến hóa [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416404]
Chương 72: Thức tỉnh [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416405]
Chương 73: Kẻ tự do [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416406]
Chương 74: Veldora [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416407]
Chương 75: Hội nghị [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416408]
Chương 76: Hội nghị - Phần chính [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416409]
Chương 77: Tin báo của Ramiris [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416410]
Chương 78: Quỷ vương [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416411]
Chương 79: Dino và Dagruel [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416412]
Chương 80: Sự cố [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416413]
Chương 81: Bữa tiệc [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416414]
Chương 82: Cái chết bình đẳng [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416415]
Chương 83: Bát tinh quỷ vương [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416416]
Chương 83.5: Phụ chương [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416417]
Chương 84: Farmas sụp đổ [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416418]
Chương 85: Những lời được truyền đến [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416419]
Chương 86: Kẻ hành động trong bóng tối [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416420]
Chương 87: The Holy City [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416421]
Chương 88: Chuẩn bị cho cuộc chiến thứ 2 [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416422]
Chương 89: Kế hoạch khác [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416423]
Chương 90: Đối đầu với các hiệp sĩ thánh chiến (PhẦn 1) [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416424]
Chương 91: Bán hành cho hiệp sĩ-phần2 [/links/id141/index_split_012.html#id_Toc36416425]
Chương 92: Vs Thánh Hiệp Sĩ Part 3 [/links/id140/index_split_013.html#id_Toc36416426]
Chương 92: Vs Thánh Hiệp Sĩ Part 3 (tiếp theo) [/links/id139/index_split_014.html#id_Toc36416427]
Chương 93: Vs Thánh Hiệp Sĩ Part 4 [/links/id138/index_split_015.html#id_Toc36416428]
Chương 94: Kẻ Chủ Mưu [/links/id138/index_split_015.html#id_Toc36416429]
Chương 95: Toàn Thắng [/links/id138/index_split_015.html#id_Toc36416430]
Chương 96: Cơ Hội Hoà Giải [/links/id138/index_split_015.html#id_Toc36416431]
Chương 97: Khoảng Bồi Thường & Mối Quan Hệ Tương Lai [/links/id138/index_split_015.html#id_Toc36416432]
Chương 98: Thư Mời [/links/id138/index_split_015.html#id_Toc36416433]
Chương 99: Chuẩn Bị Cho Giải Đấu [/links/id138/index_split_015.html#id_Toc36416434]
Chương 100: Mê Cung Dưới Lòng Đất [/links/id137/index_split_016.html#id_Toc36416435]
Chương 101: Kế Hoạch Thuận Lợi [/links/id137/index_split_016.html#id_Toc36416436]
Chương 101: Kế Hoạch Thuận Lợi (tt) [/links/id137/index_split_016.html#id_Toc36416437]
Chương 102: Quái Vật Diện Kiến [/links/id137/index_split_016.html#id_Toc36416438]
Chương 103: Nô Lệ Quái Vật [/links/id136/index_split_017.html#id_Toc36416439]
Chương 104: Đêm Hôm Ấy [/links/id136/index_split_017.html#id_Toc36416440]
Chương 105: Giải đấu- Vòng loại [/links/id136/index_split_017.html#id_Toc36416441]
Chương 106: Giải Đấu - Chung Kết phần 1 [/links/id136/index_split_017.html#id_Toc36416442]
Chương 107: Giải Đấu - Chung Kết phần 2 [/links/id135/index_split_018.html#id_Toc36416443]
Chương 108: Giải Đấu - Chung Kết phần 3 [/links/id135/index_split_018.html#id_Toc36416444]
Chương 109: Giải Đấu - Chung Kết phần 4 [/links/id135/index_split_018.html#id_Toc36416445]
Chương 110: Giải Đấu - Chung Kết phần 5 [/links/id135/index_split_018.html#id_Toc36416446]
Chương 111: Giải Đấu - Chung Kết phần 6 [/links/id135/index_split_018.html#id_Toc36416447]
Chương 112: Giải Đấu - Chung Kết phần 7 [/links/id135/index_split_018.html#id_Toc36416448]
Chương 113: Giải Đấu - Chung Kết phần 8 [/links/id135/index_split_018.html#id_Toc36416449]
Chương 114: Giải Đấu - Chung Kết phần 9 [/links/id135/index_split_018.html#id_Toc36416450]
Chương 115: Nhóm Khai Phá Mê Cung [/links/id134/index_split_019.html#id_Toc36416451]
Chương 116: Cuộc họp đánh giá [/links/id134/index_split_019.html#id_Toc36416452]
Chương 117: Tiến triển thuận lợi [/links/id134/index_split_019.html#id_Toc36416453]
Chương 118: Mê cung và Niềm tin [/links/id134/index_split_019.html#id_Toc36416454]
Chương 119: Cách tận hưởng mê cung [/links/id134/index_split_019.html#id_Toc36416455]
Chương 120: Rời đi [/links/id134/index_split_019.html#id_Toc36416456]
Chương 121: Hinata và những đứa trẻ [/links/id134/index_split_019.html#id_Toc36416457]
Chương 122: Hinata và Yuuki [/links/id133/index_split_020.html#id_Toc36416458]
Chương 123: Số phận An bài [/links/id133/index_split_020.html#id_Toc36416459]
Chương 124: Anh hùng ra đời [/links/id133/index_split_020.html#id_Toc36416460]
Chương 125: Hồi ức của vị Anh hùng [/links/id133/index_split_020.html#id_Toc36416461]
Chương 126: Khởi Đầu của cuộc Nổi Loạn [/links/id133/index_split_020.html#id_Toc36416462]
Chương 127: Bào chữa và Phản ánh [/links/id133/index_split_020.html#id_Toc36416463]
Chương 128: Liên minh Tam Quốc [/links/id133/index_split_020.html#id_Toc36416464]
Chương 129: Cuộc đột kích bắt giữ Yuuki [/links/id133/index_split_020.html#id_Toc36416465]
Chương 130: Lời mời bất ngờ [/links/id132/index_split_021.html#id_Toc36416466]
Chương 131: Chúa tể Quỷ Leon [/links/id132/index_split_021.html#id_Toc36416467]
Chương 132: Kagurazaka Yuuki [/links/id132/index_split_021.html#id_Toc36416468]
Chương 133: Leon vs Yuuki - Phần một [/links/id132/index_split_021.html#id_Toc36416469]
Chương 134: Leon vs Yuuki –Phần hai [/links/id132/index_split_021.html#id_Toc36416470]
Chương 135: Sau lần Biến Cố [/links/id132/index_split_021.html#id_Toc36416471]
Chương 136: Đế chế Phương Đông [/links/id132/index_split_021.html#id_Toc36416472]
Chương 137: Một năm Phát triển [/links/id132/index_split_021.html#id_Toc36416473]
Chương 138: Lời mời đến từ Hội Đồng [/links/id131/index_split_022.html#id_Toc36416474]
Chương 139: Toàn Văn của buổi Hội nghị [/links/id131/index_split_022.html#id_Toc36416475]
Chương 140: Kết quả nghiên cứu [/links/id131/index_split_022.html#id_Toc36416476]
Chương 141: Một vị khách bất ngờ [/links/id131/index_split_022.html#id_Toc36416477]
Chương 142: Cơ cấu Quân Đội [/links/id130/index_split_023.html#id_Toc36416478]
Chương 143: Hắc quân đoàn - Đội quân tàn khốc [/links/id130/index_split_023.html#id_Toc36416479]
Chương 144: Cuộc thăm dò Mê Cung ngầm [/links/id130/index_split_023.html#id_Toc36416480]
Chương 145: Chiếm đoạt Mê cung Ngầm – Sự xâm chiếm của Lực lượng Cám dỗ [/links/id130/index_split_023.html#id_Toc36416481]
Chương 146: Chiếm đoạt mê cung ngầm - Kết quả và Kết luận [/links/id129/index_split_024.html#id_Toc36416482]
Chương 147: Đế Quốc hành động [/links/id129/index_split_024.html#id_Toc36416483]
Chương 148: Một quyết định muộn màng [/links/id129/index_split_024.html#id_Toc36416484]
Chương 149: Đêm trước cuộc chiến [/links/id129/index_split_024.html#id_Toc36416485]
Chương 150: Dự đoán thành hiện thực [/links/id129/index_split_024.html#id_Toc36416486]
Chương 151: Đại chiến Bùng nổ - Khai mạc [/links/id129/index_split_024.html#id_Toc36416487]
Chương 152: Đại chiến Bùng nổ - Quấy rối và Giải Pháp [/links/id129/index_split_024.html#id_Toc36416488]
Chương 153: Đại chiến Bùng nổ - Bắt đầu Chà đạp [/links/id128/index_split_025.html#id_Toc36416489]
Chương 154: Đại chiến Bùng nổ - Nụ cười của Quỷ [/links/id128/index_split_025.html#id_Toc36416490]
Chương 155: Chiến thắng đầu tiên & Lực lượng chính của quân địch [/links/id128/index_split_025.html#id_Toc36416491]
Chương 156: Cuộc họp trong Mê cung [/links/id128/index_split_025.html#id_Toc36416492]
Chương 157: Trận chiến trong Mê Cung [/links/id128/index_split_025.html#id_Toc36416493]
Chương 158: Kẻ mạnh nhất chốn Mê Cung [/links/id128/index_split_025.html#id_Toc36416494]
Chương 159: Trận chiến bảo vệ thủ đô [/links/id128/index_split_025.html#id_Toc36416495]
Chương 160: Thu dọn tàn cuộc [/links/id128/index_split_025.html#id_Toc36416496]
Chương 161: Chúa Quỷ không phải là Chúa [/links/id127/index_split_026.html#id_Toc36416497]
Chương 162: Ban thưởng và tiến hóa I [/links/id127/index_split_026.html#id_Toc36416498]
Chương 163: Ban thưởng và tiến hóa II [/links/id127/index_split_026.html#id_Toc36416499]
Chương 164: Ban thưởng và tiến hóa III [/links/id127/index_split_026.html#id_Toc36416500]
Chương 165: Bánh răng lệch [/links/id127/index_split_026.html#id_Toc36416501]
Chương 166: Cuộc đảo chính ở thủ đô Đế Quốc [/links/id127/index_split_026.html#id_Toc36416502]
Chương 167: Bước ngoặt thời đại [/links/id127/index_split_026.html#id_Toc36416503]
Chương 168: Guy Crimson [/links/id127/index_split_026.html#id_Toc36416504]
Chương 169: Đàm phán với Guy [/links/id126/index_split_027.html#id_Toc36416505]
Chương 170: Buổi tiệc trà trong thinh lặng [/links/id126/index_split_027.html#id_Toc36416506]
Chương 171: Chạm trán! Bạo Phong Long vs Chước Nhiệt Long: Phần đầu [/links/id126/index_split_027.html#id_Toc36416507]
Chương 172: Chạm trán: Bạo Phong Long vs Chước Nhiệt Long: Phần sau [/links/id126/index_split_027.html#id_Toc36416508]
Chương 173: Cuồng nộ [/links/id126/index_split_027.html#id_Toc36416509]
Chương 174: Rimuru vs Bạo Phong Long & Chước Nhiệt Long [/links/id126/index_split_027.html#id_Toc36416510]
Chương 175: Giải phóng Veldora [/links/id126/index_split_027.html#id_Toc36416511]
Chương 176: Bạo Phong Chi Kiếm [/links/id126/index_split_027.html#id_Toc36416512]
Chương 177: Hắc sắc Quân đoàn [/links/id125/index_split_028.html#id_Toc36416513]
Chương 178: Hắc sắc Quân đoàn vs quân Đế Quốc: Nửa đầu [/links/id125/index_split_028.html#id_Toc36416514]
Chương 179: Hắc sắc Quân đoàn vs quân Đế Quốc: Nửa sau [/links/id125/index_split_028.html#id_Toc36416515]
Chương 180: Trận chiến trên boong tàu [/links/id125/index_split_028.html#id_Toc36416516]
Chương 181: Dần tới hồi kết [/links/id125/index_split_028.html#id_Toc36416517]
Chương 182: Nguyện vọng được kế thừa [/links/id125/index_split_028.html#id_Toc36416518]
Chương 183: Lập giao kèo [/links/id125/index_split_028.html#id_Toc36416519]
Chương 184: Hai kẻ đối đầu [/links/id124/index_split_029.html#id_Toc36416520]
Chương 185: Cuộc chơi mới bắt đầu [/links/id124/index_split_029.html#id_Toc36416521]
Chương 186: Động thái đầu tiên [/links/id124/index_split_029.html#id_Toc36416522]
Chương 187: Ai đang giám sát [/links/id124/index_split_029.html#id_Toc36416523]
Chương 188: Tông đồ của Tận cùng [/links/id123/index_split_030.html#id_Toc36416524]
Chương 189: Đoàn quân trên bầu trời [/links/id123/index_split_030.html#id_Toc36416525]
Chương 190: Ultimate Skill [/links/id123/index_split_030.html#id_Toc36416526]
Chương 191: Bài giảng về dung hợp Skill của Ciel-sensei [/links/id123/index_split_030.html#id_Toc36416527]
Chương 192: Walpurgis [/links/id122/index_split_031.html#id_Toc36416528]
Chương 193: Về việc chuẩn bị [/links/id122/index_split_031.html#id_Toc36416529]
Chương 194: Rung chuyển đất trời [/links/id122/index_split_031.html#id_Toc36416530]
Chương 195: Hỗn Loạn và đối sách [/links/id122/index_split_031.html#id_Toc36416531]
Chương 196: Karion vs Thiên Tướng Vega [/links/id122/index_split_031.html#id_Toc36416532]
Chương 197: Ác quỷ vs Thiên sứ [/links/id122/index_split_031.html#id_Toc36416533]
Chương 198: Gobuta vs Thiên tướng Vega [/links/id122/index_split_031.html#id_Toc36416534]
Chương 199: Rimuru biến mất [/links/id121/index_split_032.html#id_Toc36416535]
Chương 200: Phản ứng của mỗi người [/links/id121/index_split_032.html#id_Toc36416536]
Chương 201: Công tác chuẩn bị của Leon [/links/id121/index_split_032.html#id_Toc36416537]
Chương 202: Đoàn hề Trung Dung [/links/id121/index_split_032.html#id_Toc36416538]
Chương 203: Đại Chúa Quỷ Kazaream [/links/id121/index_split_032.html#id_Toc36416539]
Chương 204: Thế giới loạn lạc [/links/id121/index_split_032.html#id_Toc36416540]
Chương 205: Đối đầu Dagruel - Phần 1 [/links/id121/index_split_032.html#id_Toc36416541]
Chương 206: Đối đàu Dagruel - Phần 2 [/links/id121/index_split_032.html#id_Toc36416542]
Chương 207: Đối đầu Dagruel - Phần 3 [/links/id120/index_split_033.html#id_Toc36416543]
Chương 208: Đối đầu Dagruel - Phần 4 [/links/id120/index_split_033.html#id_Toc36416544]
Chương 209: Mầm non Đố Kị [/links/id120/index_split_033.html#id_Toc36416545]
Chương 210: Điều Leon nghĩ [/links/id120/index_split_033.html#id_Toc36416546]
Chương 211: Tính sai [/links/id119/index_split_034.html#id_Toc36416547]
Chương 212: Kazaream ngu ngốc [/links/id119/index_split_034.html#id_Toc36416548]
Chương 213: Kết cục trớ trêu [/links/id119/index_split_034.html#id_Toc36416549]
Chương 230 : Cuộc xâm lược Mê Cung - Phần 5 [/links/id116/index_split_037.html#id_Toc36416550]
Chương 231 : Cuộc xâm lược Mê Cung - Phần 6 [/links/id116/index_split_037.html#id_Toc36416551]
Chương 232 : Cuộc xâm lược Mê Cung - Phần 7 [/links/id116/index_split_037.html#id_Toc36416552]
Chương 233 : Cuộc xâm lược Mê Cung - Phần 8 - Kết thúc [/links/id116/index_split_037.html#id_Toc36416553]
Chương 234 : Sự thống trị của Tổng lãnh thiên thần [/links/id115/index_split_038.html#id_Toc36416554]
Chương 235 : Tại lục địa phương bắc - Phần đầu [/links/id115/index_split_038.html#id_Toc36416555]
Chương 236 : Tại lục địa phương bắc - Phần giữa [/links/id115/index_split_038.html#id_Toc36416556]
Chương 237 : Tại lục địa phương bắc - Phần cuối [/links/id115/index_split_038.html#id_Toc36416557]
Chương 238 : Công lý và mâu thuẫn [/links/id115/index_split_038.html#id_Toc36416558]
Chương 239 : Thiên thành vạn dặm [/links/id114/index_split_039.html#id_Toc36416559]
Chương 240 : Trận quyết chiến cuối cùng - Phần 1 [/links/id114/index_split_039.html#id_Toc36416560]
Chương 241 : Trận quyết chiến cuối cùng - Phần 2 [/links/id114/index_split_039.html#id_Toc36416561]
Chương 242 : Trận quyết chiến cuối cùng - Phần 3 [/links/id114/index_split_039.html#id_Toc36416562]
Chương 243 : Trận quyết chiến cuối cùng - Phần 4 [/links/id114/index_split_039.html#id_Toc36416563]
Chương 244 : Trận quyết chiến cuối cùng - Phần 5 [/links/id113/index_split_040.html#id_Toc36416564]
Chương 245 : Trận quyết chiến cuối cùng - Phần 6 [/links/id113/index_split_040.html#id_Toc36416565]
Chương 246 : Rimuru vs Yuuki - Phần đầu [/links/id113/index_split_040.html#id_Toc36416566]
Chương 247 : Rimuru vs Yuuki - Phần giữa [/links/id113/index_split_040.html#id_Toc36416567]
Chương 248 : Rimuru vs Yuuki - Phần cuối [/links/id113/index_split_040.html#id_Toc36416568]
Chương kết : Tái sinh thành . . . [/links/id112/index_split_041.html#id_Toc36416569]
Ngoại chương : Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 1 [/links/id112/index_split_041.html#id_Toc36416570]
Ngoại chương : Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 2 [/links/id112/index_split_041.html#id_Toc36416571]
Ngoại chương: Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 3 [/links/id112/index_split_041.html#id_Toc36416572]
Ngoại chương: Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 4 [/links/id112/index_split_041.html#id_Toc36416573]
Ngoại chương: Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 5 [/links/id111/index_split_042.html#id_Toc36416574]
Ngoại chương: Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 6 [/links/id111/index_split_042.html#id_Toc36416575]
Ngoại chương: Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 7 [/links/id111/index_split_042.html#id_Toc36416576]
Ngoại chương: Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 8 [/links/id111/index_split_042.html#id_Toc36416577]
Ngoại chương: Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 9 [/links/id111/index_split_042.html#id_Toc36416578]
Ngoại chương: Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 10 [/links/id110/index_split_043.html#id_Toc36416579]
Ngoại chương: Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 11 [/links/id110/index_split_043.html#id_Toc36416580]
Ngoại chương: Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 12 [/links/id110/index_split_043.html#id_Toc36416581]
Ngoại chương: Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 13 [/links/id110/index_split_043.html#id_Toc36416582]
Ngoại chương: Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 14 [/links/id110/index_split_043.html#id_Toc36416583]
Ngoại chương: Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 15 [/links/id110/index_split_043.html#id_Toc36416584]
Ngoại chương: Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 16 [/links/id110/index_split_043.html#id_Toc36416585]
Ngoại chương: Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 17 [/links/id110/index_split_043.html#id_Toc36416586]
Ngoại chương: Màn tẩu thoát ngoạn mục của Rimuru - Phần 18 [/links/id110/index_split_043.html#id_Toc36416587]
SLIME
CHƯƠNG 1: ĐỂ XEM TÔI CÓ THỂ LÀM GÌ NÀO
Tối quá.
Bóng tối bao trùm tất cả mọi thứ, làm tôi không thể thấy được bất cứ hình thù hay dáng hình…
Tôi đang ở đâu đây? Vả lại, chuyện gì đã xảy ra?
Chẳng phải có ai đó vừa mới giễu cợt tôi, gọi tôi là… Thánh Nhân?… Không, Đại Thánh Nhân.
Với những suy nghĩ đó, tôi dần tỉnh lại.
Tên của tôi là Mikami Satoru. 37 tuổi, trai tốt.
Trong lúc cứu kouhai (đàn em) của tôi khỏi một tên cầm “hàng nóng”, tôi đã bị đâm.
Được rồi~, nhớ ra rồi. Tôi vẫn ổn. Không có gì phải xoắn hết.
Và thiệt tình thì một anh chàng cool như tôi làm sao có thể hoảng loạn được đúng không? Ha. Làm vậy như thể là một đứa con nít còn đi học ị đùn ra quần vậy.
Khi tôi cố gắng nhìn xung quanh, rốt cuộc thì tôi cũng đã phát hiện ra. Tôi không thể mở mắt ra được.
Ngoài vấn đề đó ra , khi tôi cố gắng chạm vào đầu của tôi… Tôi nhận ra cánh tay của tôi không có phản ứng gì cả. Và thậm chí còn đau đầu hơn với một sự thật là tôi còn không thể biết đầu của tôi đang ở đâu nữa.
Được rồi, đến lúc hoảng sợ rồi đó.
Oi, oi, cho tôi vài giây cái coi.
Chỉ một tiếng thôi mà, để tôi thở cái đã. Người ta nói là nên đếm số vào những lúc như vậy để lấy lại bình tĩnh, phải không?
1, 2, 3 Daaaaaa!!!
Sai! Như vậy không đúng. 1 không phải là số đầu tiên, đúng chứ?
Không không, ai lại quan tâm điều đó chứ.
Không phải là lúc cho những thứ ngớ ngẩn này. Ý tôi là, tôi đang gặp rắc rối phải không?
Phải không~? Này, chuyện quái quỷ gì đã xảy ra với tôi vậy?
Có lẽ… Tôi nghĩ là có phải đã quá muộn để xem xét đến chuyện hoảng sợ rồi không?
Tập trung những suy nghĩ trong đầu, tôi khẳng định là tôi không hề thấy đau đớn.
Không đau đớn. Cảm giác tốt đấy chứ.
Không nóng cũng không lạnh luôn. Thực tế thì ở đây có một bầu không khí cực kì thoải mái.
Tôi có thể thư giãn được một chút là nhờ nó.
Tiếp theo, cùng kiểm tra các chi nào. Quên mấy ngón tay đi,tôi thậm chí còn không thể nhúc nhích gì hết…
Sao có thể như thế được chứ?
Đâu có ai bị mất chân hay mất tay sau khi bị đâm đâu… vậy chuyện gì đã xảy ra?
Và còn nữa, tôi vẫn không thể mở mắt ra được.
Không nhìn thấy bất cứ thứ gì, tôi đang mù tịt trong bóng tối.
Nỗi sợ và sự bất an đang từ từ xâm chiếm trái tim tôi.
Có phải đây… là điều mà người ta gọi là sống thực vật không?
Ý thức tách ra khỏi hệ thần kinh bất động… có phải là cái này không?
Không, không, không, không! Xin đừng là sự thật !
Vào lúc tôi nghĩ mình đã được cứu sống… thì lại trong trạng thái thực vật? Còn điều gì có thể tồi tệ hơn nữa không? Thậm chí bị mất nửa thân người còn tốt hơn!
Và vâng, cả hai kết quả đó đều khủng khiếp. Nhưng ở một mình trong bóng tối như thế này, không có một giác quan nào… chẳng phải là địa ngục sao?
Tưởng tượng ra nhiều kịch bản tồi tệ nhất, hoảng loạn nhanh chóng chuyển thành sự tuyệt vọng.
Tôi muốn suy nghĩ lại chuyện này.
Người ta nói rằng khi con người bị giam giữ trong bóng tối, họ nhanh chóng trở nên điên loạn. Hiện tại, tôi đang ở trong tình trạng đó, và thậm chí không thể tự kết liễu bản thân.
Thay vì tuyệt vọng, điều duy nhất bây giờ tôi có thể làm là hóa điên, hả?
Và sau đó,
*Chạm*
Có cảm giác của xúc giác.
Hừm? Cái gì đây…
Tất cả các giác quan của tôi đều tập trung vào cảm giác đó.
Có một cái gì đó chạm ngang bụng của tôi (?), tôi cảm giác như đó là cỏ vậy.
Tập trung toàn bộ ý thức về khu vực đó, tôi từ từ hình dung được hình dạng của cơ thể tôi. Và nhân tiện thì, đầu ngọn cỏ có cảm giác như chúng đang đâm vào cơ thể tôi.
Nhưng điều đó lại làm tôi thấy rất vui.
Thế nhưng, tôi vẫn còn ở trong bóng tối. Và mặc dù tôi chỉ mới lấy lại một trong năm giác quan của mình, nhưng tôi cuối cùng cũng có thể cảm nhận xung quanh.
Thích quá đi mất, tôi quyết định đi về phía đám cỏ.
*Zururi*
Tôi có thể cảm nhận cơ thể tôi đang di chuyển.
Nó… di chuyển sao?!
Vào thời điểm đó, tôi khá chắc là tôi không có đang nằm trên giường bệnh. Dưới bụng của tôi (?) tôi có thể cảm thấy những thứ cứng cứng- hòn đá, có lẽ vậy.
Tôi hiểu rồi… mặc dù là tôi không chắc lắm, nhưng tôi không có ở trong bệnh viện.
Ngoài ra thì đôi mắt của tôi vẫn không thể nhìn thấy.
Cũng không thể nghe thấy bất cứ thứ gì, nhưng có thể là tôi đã bị điếc luôn rồi…
Mặc dù tôi không biết là tôi đang quay mặt về phía nào – trên hết là tôi không cảm thấy đầu mình- tôi đi về phía những cọng cỏ. Tôi sẽ tìm hiểu bản thân mình thông qua việc tiếp xúc với chúng.
Không có mùi gì trong không khí. Có lẽ nào? Tôi cũng mất đi khứu giác rồi à ?
Và nghiêm túc thì tôi không thể hiểu nổi hình dạng của cơ thể tôi.
Tôi thật sự không muốn chấp nhận sự thật này đâu, nhưng nó có vẻ trơn bóng, như một đống thạch – con này rất nổi tiếng trong các Game RPG – hình dạng của một loài quái vật.
Tôi dành một chút thời gian để tìm niềm vui trong đầu mình với khả năng việc đó xảy ra.
Không, không… không thể nào. Ý của tôi là, dù cho thế nào thì… không thể như thế được.
Tạm thời, hãy để nỗi sợ hãi sang một bên.
Vì vậy, tôi quyết định là thử giác quan cuối cùng của con người mà tôi đã bỏ qua nãy giờ.
Nhưng… Tôi thậm chí còn không biết miệng của tôi đang ở đâu. Phải làm gì đây…?
Kích hoạt Kỹ Năng Độc Nhất [Predator]?[CÓ] / [KHÔNG]
Đột nhiên có một giọng nói vang lên trong đầu tôi.
Cá… Cái gì vậy?
Kỹ Năng Độc Nhất [Predator ] (Kẻ săn mồi) …?
Và… giọng nói đó là gì vậy?
Tôi nghĩ là tôi đã nghe âm thanh kì lạ đó trong khi đang nói chuyện với Tamura lúc trước, nhưng tôi đoán là tôi không có tự tưởng tượng ra chúng, hử…
Có ai ở đây không? Nhưng,câu hỏi đó có vẻ không phù hợp. Thay vì có ai đó ở đây… nó giống như là những từ ngữ xuất hiện trong tâm trí của tôi.
Giọng nói không có xúc cảm; giống như là giọng nói đến từ chiếc máy tính, gọi nó là tín hiệu tổng hợp có lẽ là chuẩn xác nhất.
Bây giờ thì… [KHÔNG!] là câu trả lời của tôi.
Suy cho cùng thì tôi là người Nhật Bản người có thể nói không.
Đưa chữ [KHÔNG!] vào tâm trí của tôi, tôi chờ đợi một phản hồi. Nhưng nó không đến. Tôi đợi thêm chút nữa nhưng không nghe được âm thanh gì.
Dường như tôi sẽ không nhận được câu hỏi thứ hai. Tôi chọn sai rồi sao? Chẳng lẽ đây là một trò chơi mà sẽ kết thúc nếu tôi không chọn [CÓ]hả ?
Tôi đã nghĩ nó giống trong Game RPG –câu hỏi sẽ được lặp đi lặp lại cho đến khi tôi chọn [CÓ]… Tôi đoán là tôi đã sai rồi.
Hỏi một câu hỏi và rồi đi luôn… Tao không ngờ mày vô duyên đến thế.
Mặc dù tôi phải thừa nhận là, nghe giọng nói đó khiến tôi thấy vui hơn một chút.
Tôi hơi hối hận khi đưa ra quyết định đó.
.
Mà, bây giờ cũng không thể thay đổi được.
Tôi đoán là tôi sẽ thử mùi vị của một vài thứ .
Tôi di chuyển cơ thể đến đám cỏ. Trong khi kiểm tra xúc giác của tôi, tôi dựa cơ thể của mình vào cọng cỏ.
Khi chạm vào đám cỏ, cọng cỏ tiếp xúc với cơ thể của tôi như đang tan chảy ra. Và trong lúc tôi đang lo lắng là cơ thể tôi đã tan chảy, thì có vẻ là chỉ có những cọng cỏ tan chảy thôi.
Và do đó, tôi đã hiểu ra rằng những cọng cỏ bị tan chảy đã được đưa vào bên trong cơ thể tôi.
Xem ra,những cọng cỏ bị tan ra vì nó đã đi vào cơ thể tôi. Nói cách khác là, thay vì bao bọc nó lại, tôi dường như đã nuốt nó.
Và nhân tiện thì… nó không có mùi vị gì cả.
.
Chuyện này, nói cách khác, là điều đó đó .
Tôi không phải là con người.
Như vậy, dường như tôi đã chết từ nhát đâm, phải không?
Và đó không phải là một câu hỏi, tôi hoàn toàn chắc chắn với sự thật này. Và do đó, thay vì là giường bệnh, tôi có thể tự tin nói là tôi đang ở một nơi có đá và có cỏ mọc.
Chuyện gì đã xảy ra với Tamura?
Và Sawatari-san?
Còn PC của tôi có được xử lý đúng cách không?
Vẫn còn nhiều điều nghi vấn ở đây. Nhưng, cứ lo lắng về mấy thứ đó cũng không làm được gì vào lúc này. Tôi phải quyết định cần phải làm gì tiếp theo.
Thật sự thì chờ một chút.
Bản thân tôi bây giờ, có chuyện gì đang xảy ra với tôi vậy? Và nhân tiện thì cảm giác trước đó là…
Tôi một lần nữa tập trung ý thức vào bản thân tôi.
*Puyon. Puyon*
Cơ thể của tôi di chuyển một cách nhịp nhàng.
Ở trong bóng tối thăm thẳm , tôi dành thời gian để tìm ra vẻ ngoài của tôi.
Và…
.
Một khám phá tuyệt vời !
Tôi đã từng là một người đẹp trai, nhưng bây giờ tôi lại có một cơ thể bóng láng và sành điệu !
Mày là thằng ngu à ! Đừng có chấp nhận điều đó~!
Từ những điều tôi thu thập được từ cơ thể của tôi, chỉ có mô tả đó xem ra là phù hợp.
Không không, bạn biết đấy, mô tả đó.
Tôi không ghét nó, đúng không? Phải rồi. Nhiều người sẽ thấy là nó rất dễ thương, kute đồ.
Nhưng thôi… Nếu bạn được hỏi [Bạn có muốn trở thành thứ đó không?], tôi đảm bảo là 90% sẽ đáp lại cùng một câu trả lời.
Tuy nhiên, tất cả những gì tôi có thể làm là chấp nhận sự thật này.
.
Dường như là tôi đã Hồi sinh thành Slime.
.
*Măm măm*
* Măm măm măm*
Tôi đang ăn cỏ.
Tại sao á? Không phải đã quá rõ ràng rồi sao?
TÔI.KHÔNG .CÒN .GÌ .KHÁC. ĐỂ .LÀM .CẢ!!!
P 026 [/images/images/image.jpeg]
Bởi vì tôi chấp nhận, mặc dù là trong sự miễn cưỡng, sự thật là tôi đã trở thành một con Slime, một ngày đã trôi qua.
Mối quan tâm đầu tiên trong tâm trí của tôi hiển nhiên là thức ăn rồi.
Đầu tiên tôi thử xem cơ thể Slime này có cảm giác đói không. Với mục đích đó, trước tiên tôi đi kiểm tra xung quanh và tìm thấy một nơi có cỏ mọc um tùm.
Với lưu ý đó, tôi cần phải chỉ ra là chỗ cỏ đầu tiên nằm kế bên tôi. Khi cần, tôi có thể ăn nó, và dường như là nhựa cỏ cũng có công dụng nhất định. Bị mắc kẹt hoàn toàn trong bóng tối, tôi thấy may mắn khi ở gần nó. Trên hết là những di chuyển cơ bản cũng có thể đem đến cái chết.
Và như vậy, cùng thử nghiệm nào.
Sau khi đến 50 ngàn con cừu, tôi đã thấy chán.
Tôi đã thử xem tôi có thể ngủ không, nhưng lại không hề thấy mệt mỏi.
Tôi cố gắng đếm các con số, nhưng lại không biết số kế tiếp là gì, nên tôi từ bỏ.
Chơi Shiritori một mình thì thật là vô nghĩa… có cách nào để giết thời gian không?
(T/N: Shiritori là trò chơi nối chữ, bạn lấy âm cuối của chữ này để tạo chữ tiếp theo với nó)
Nếu có Internet, tôi có thể thỏa sức phung phí thời gian; Game trên di động cũng vậy luôn. Nhưng như thế này… chính là tra tấn.
Thiền định như một tu sĩ khổ hạnh là bất khả thi với một tên nghiệp dư như tôi.
Chỉ có một điều mà tôi vẫn chưa chắc lắm: mấy con động vật chạy đâu mất tiêu hết rồi.
Đến giờ thì tôi vẫn chưa thấy tăm hơi con nào cả.
Mà, không có thị giác, thính giác, hoặc là khứu giác tôi không thể nói là không có con nào ở gần đây tính tới lúc này, nhưng tôi vẫn chưa bị tấn công bởi một con nào cả, ít nhất là vậy.
Nhờ vậy mà tôi không cần phải lo lắng cho mạng sống của tôi, tôi có thể sống nhàn nhã.
Sau khi tôi anh dũng chịu đựng nỗi đau đớn (về tinh thần) này, tôi đã đưa ra được một kết luận.
.
Tôi không cảm thấy đói. Cũng không cần phải ngủ.
.
Thật tình thì cái dạ dày của tôi không thèm ăn và tôi cũng chả thèm ngủ.
Và bao nhiêu ngày đã trôi qua – tôi không thể biết được khi ở trong bóng tối như thế nyà .
Cũng không còn nghe giọng nói lạ đó nữa. Nếu có nghe được thì tôi sẽ không phiền chơi chung với nó đâu .
Do đó, vì không có gì để làm… tôi chỉ ăn cỏ.
Vì tôi không còn cách nào khác để giết thời gian cả, tôi đang lặng lẽ gặm cỏ.
Bây giờ, tôi đã tích trữ và hòa tan được rất nhiều cỏ trong cơ thể đến nỗi tôi có thể cảm nhận được.
Nếu bạn hỏi tôi mục đích của việc đó là gì, tôi sẽ tự tin trả lời là: không biết.
Tôi chỉ sợ là nếu tôi không làm gì hết, tôi sẽ hóa điên.
Tôi đã quen với sinh hoạt hằng ngày này rồi. Đầu tiên là『Hấp thụ』, tiếp theo là『Phân giải』 , cuối cùng là『Lưu trữ』, và sau đó là lặp lại.
Và đó cũng là điểm mà tôi cần phải điều tra.
Thiếu đi sự thèm ăn mang đến một câu hỏi khác: thế còn bài tiết thì sao? Rõ ràng là cơ thể này rồi không cần thức ăn, nhưng hệ bài tiết thì sao?
Câu trả lời là… nó cũng không cần thiết!
Tôi vẫn chưa thải bất cứ thứ gì ra khỏi cơ thể trong suốt thời gian qua.
Là một con Slime thì cũng không bất ngờ gì khi không cần đến những thứ như vậy, nhưng nếu vậy thì 『Lưu trữ』là cái quái gì?
Từ những điều tôi phát hiện ra, cơ thể tôi cũng không thay đổi một chút nào cả.
Nhưng nếu đã vậy thì chuyện gì đã xảy ra với những thứ tôi đã ăn vậy?
Giải pháp. Nó được lưu trữ trong dạ dày đã được kết hợp với Kỹ Năng Độc Nhất 『Dã Thú』 . Vào lúc này, ít hơn 1% được dùng
Cái gì? Một phản hồi ーーー!
Nhưng, từ khi nào mà tôi sử dụng kỹ năng đó vậy? Tôi đã chọn [KHÔNG] rồi mà…
Giải pháp. Kỹ Năng Độc Nhất『Lưu trữ』vẫn chưa được kích hoạt. Hợp chất đi vào cơ thể được lưu trữ tự động. Chức năng này có thể được sửa đổi
Hả… Những câu trả lời đã bắt đầu mượt hơn rồi đấy. Điều đó không quan trọng.
Về kỹ năng đó, chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi sử dụng nó?
Giải pháp. Hiệu quả của Kỹ Năng Độc Nhất 『Dã Thú』 là…
Ăn thịt: Hấp thụ mục tiêu vào cơ thể. Tuy nhiên, nếu mục tiêu có ý thức, tỉ lệ thành công sẽ giảm đi rất nhiều.
Các mục tiêu bị ảnh hưởng bao gồm chất hữu cơ, chất vô cơ, Kỹ năng và Phép thuật.
Phân tích: Mục tiêu bị hấp thụ sẽ được phân tích và nghiên cứu. Vật phẩm có thể chế tạo có thể được tạo ra sau đó. Nếu nhiều vật phẩm được thu thập, một bản sao có thể được tạo ra. Trong trường hợp phân tích thành công Kỹ năng hoặc Phép thuật thì sẽ nhận được chiêu thức tương tự.
Dạ dày: Mục tiêu có thể được lưu trữ. Vật phẩm được tạo ra cũng có thể được cất giữ. Không có giới hạn thời gian lưu trữ.
Bắt chước: Sao chép bề ngoài của mục tiêu. Các Kỹ năng và Khả năng được mục tiêu dùng có thể được sử dụng. Tuy nhiên, điều này phụ thuộc vào việc phân tích thành công và thu thập thông tin liên quan đến mục tiêu.
Cách ly: Nguyên liệu độc hại hoặc không cần thiết phân tích cũng có thể được lưu trữ. Chúng sẽ được dùng để thay thế cho Năng lượng phép thuật (Mana).
Đó là 5 điểm về sức mạnh của ngài
Ể…? Ể?
Đã khá lâu kể từ lần cuối cùng tôi thấy run lên vì phấn khích. Không hiểu sao, tôi vừa nghe về những sức mạnh đáng kinh ngạc… Một khả năng tuyệt vời mà chưa được bất cứ con Slime nào nắm giữ từ trước đến giờ.
Khoan đã, trước đó.
Giọng nói đó đã nghe những câu hỏi của tôi, vậy nó là gì thế? Có ai ở đó không?
Giải pháp. Đây là hiệu quả của Kỹ Năng Độc Nhất [Great Sage] (Đại Hiền Giả). Vì mục đích giúp ngài sử dụng Kỹ Năng một cách nhanh chóng, chức năng phản hồi đã được thêm vào
『Đại Thánh Nhân』, hả… Danh hiệu mà tôi tưởng là ai đó dùng để chọc tôi chứ. Đâu có biết là nó lại đáng tin cậy đến vậy. Từ giờ trở đi, tôi sẽ dựa vào nó nhiều hơn.
Xem xét lại điều trên, đây có lẽ là một tình huống khá tốt đẹp đấy.
Đây có thể là dấu chấm hết cho sự cách ly mà tôi tưởng chừng như vô tận.
Có lẽ “giọng nói” này chỉ là ảo giác của thính giác do bản thân tôi tự tạo ra thôi. Mà, dù sao thì việc đó cũng ổn theo cách của nó.
Và như vậy, kể từ rất lâu về trước,trái tim của tôi đã cảm thấy thoải mái.
.
.
.
Trạng thái
Tên: Mikami Satoru
Loài: Slime
Danh hiệu: Không có
Phép thuật: Không có
Kỹ Năng: Kỹ Năng Độc Nhất [Đại Thánh Nhân], Kỹ Năng Độc Nhất [Dã Thú], Kỹ Năng Của Loài Slime [Hòa Tan], [Hấp Thụ], [Tái Tạo]
Kháng: Kháng Biến Đổi Nhiệt Cực Hạn, Kháng Sát Thương Vật Lý, Kháng Đau Đớn, Kháng Lôi, Kháng Tê Liệt.
CHƯƠNG 2: LẦN TIẾP XÚC ĐẦU TIÊN
Vào thời điểm này, đã trôi qua hơn 90 ngày kể từ lúc tôi được hồi sinh .
Chính xác là 90 ngày, 7 giờ, 34 phút, và 52 giây.
Làm sao tôi có thể chắc chắn như vậy ? Đó là một tính năng của Đặc kỹ 『Đại Thánh Nhân』.
Iya~, Kỹ năng này rất là tiện! Vị cứu tinh 『Đại Thánh Nhân』! Bởi vì nó trả lời bất cứ câu hỏi nào.
Theo như những lời nó nói, cần 90 ngày để kỹ năng đó nó tự thiết lập trong cơ thể này. Và nó được “thiết lập” theo như ý nghĩa của thế giới này.
Ý tôi là, tôi đã tin chắc là tôi đã sở hữu kỹ năng đó ngay từ lúc đầu, nhưng điều đó chỉ đúng với linh hồn của tôi.
Cho đến bây giờ, nó đã truy cập và chiếm quyền “Giọng nói của thế giới”, nó đã giải thích đại loại như vậy.
Nhưng khỉ thật, tôi chả hiểu cái ếu gì hết.
Xem ra, một kỹ năng tiện lợi có thể trả lời mọi câu hỏi thì thường không tồn tại.
“Giọng nói của thế giới” chỉ có thể được nghe thấy khi thế giới thay đổi, khi nhận được một kỹ năng, hoặc đang trải qua sự 『Tiến Hóa』.
Để trả lời những câu hỏi của tôi, Kỹ năng『Đại Thánh Nhân』đã chiếm đoạt tính năng cụ thể đó.
Tôi chưa hề nghe một thứ như vậy trong thế giới của tôi, nhưng dường như đây là một điều bình thường ở đây.
Trong bất cứ trường hợp nào, những thứ như nhận Kỹ Năng và 『Tiến Hóa』 không phải là chuyện xảy ra hằng ngày. Khi thế giới này công nhận một sự tăng trưởng đáng kể – và trong trường hợp hiếm hoi! – nó sẽ ban cho một kỹ năng. Mặt khác, 『Tiến Hóa』 vượt lên mọi lý lẽ thông thường.
Mà… Vẫn không chắc lắm là tôi có được cái nào hay không, nhưng không có gì khác ngoài việc chấp nhận nó.
Mặc dù bây giờ Kỹ năng『Đại Thánh Nhân』sẽ trả lời mọi câu hỏi, nó bị động và thiếu cái tôi/bản ngã.
Nếu tôi không nói chuyện với nó, nó cũng sẽ không hỏi bất cứ câu hỏi nào. Tiếc thật đấy.
Tuy nhiên, tôi cảm thấy hạnh phúc khi có thể trò chuyện một chiều với một ai đó.
Mặc dù là nói chuyện với chính Kỹ năng của tôi… nhiều người sẽ gọi tôi là một thằng ảo tưởng , phải không?
.
Và như vậy, vì không có gì khác để làm trong bóng tối, tôi cứ tiếp tục hỏi.
Kết quả là, tôi đã xác nhận ra tôi là, thực tế, là một con Slime (Một Thực Thể nhầy nhớt= Thực thể phổ biến).
Việc không cảm thấy đói và không cần phải ngủ cũng đã được giải thích.
Slime trong thế giới này ăn năng lượng ma thuật, và do đó không cần một nguồn lương thực vật chất nào. Khi ở nơi tập trung rất ít năng lượng, quái vật và động vật nhỏ sẽ là nguồn năng lượng thay thế.
Và do đó trong thế giới này, bất ngờ là loài Slime ở những vùng thiếu năng lượng thì cực kỳ bạo lực và mạnh mẽ.Có phải bạn nghĩ rằng những con quái vật mạnh luôn sinh sống ở vùng có năng lượng dồi dào , đúng chứ ?
Nói cách khác, nơi tôi đang ở hiện tại là nơi không đến thức ăn.
Thắc mắc được giải thích rồi , còn về chuyện ngủ,
Giải pháp. Cơ thể Slime được cấu tạo từ những tế bào hoàn toàn giống nhau. Mỗi tế bào đảm nhận nhiệm vụ của tế bào não, thần kinh, và cơ bắp cùng một lúc
Do đó, quá trình suy nghĩ được thực hiện bởi các tế bào khác nhau vào những thời điểm khác nhau, nên ngủ là điều không cần thiết
Và như thế đấy.
Vậy thì chỗ nào là nơi tôi lưu trữ kí ức?
Ít nhất thì nó dường như không phải là cấu trúc HDD RAID, phải không?
Khi nghĩ như vậy, tôi nhận được phản hồi Dường như ở đâu đó
Cái gã『Đại Thánh Nhân』này có vẻ đã biết cách trò chuyện tốt hơn rồi.
Và do đó, tôi tự hỏi những hiệu quả của Kỹ Năng『Đại Thánh Nhân』 là gì…
Giải pháp. Đặc Kỹ 『Đại Thánh Nhân』 có những tác dụng sau…
Suy nghĩ: Nâng cao tốc độ suy nghĩ lên hàng nghìn lần.
Phân tích và Phán đoán: Khả năng phân tích và đánh giá về một mục tiêu
Xử lý song song: Khả năng phân tách suy nghĩ và phân tích hiện tượng.
Loại bỏ niệm chú: Khi sử dụng phép thuật, niệm chú không còn cần thiết.
Tất cả tạo vật: Khả năng thấu hiểu bất kì hiện tượng không bị giấu kín trong thế giới này.
Năm điều trên là những khả năng của ngài
Và nó là như thế.
Nhưng, Tất cả tạo vật? Có phải là tôi nhận được tất cả kiến thức trong thế giới này mà không cần nhấc một ngón tay…?! Hoặc do tôi nghĩ vậy thôi nhưng…
Trong thực tế, tùy thuộc vào thông tin tôi hiểu được và những điều tôi biết, mà có thể suy ra thêm nhiều thông tin khác.
Nói cách khác, tôi cần phải xem xét một thứ ít nhất một lần, nhưng đối với vấn đề mà tôi đã nhìn qua thì tôi có thể hiểu được nhờ vào sức mạnh này.
Còn, Loại bỏ niệm chú… Sau khi học một kỹ năng, tôi không cần phải đọc thần chú, phải không? Quan trọng hơn là, có ma thuật trong thế giới này!!!
Câu trả lời là [CÓ].
Với khả năng này trong đầu, tôi không cần phải học thuộc phép thuật.
Thử xem nó có hiệu quả với 『Đại Thánh Nhân』, và dĩ nhiên là không rồi. Tại sao tôi phải thử chứ? Tại vì YOLO, quẩy đại đi !!!
Và sau đó tôi có một ý tưởng.
Tôi có thể liên kết khả năng Phân tích của 『Dã Thú』và khả năng Xử lý song song của 『Đại Thánh Nhân』 được không?
Giải pháp. Có thể liên kết khả năng Phân tích của 『Dã Thú』và khả năng Xử lý song song của『Đại Thánh Nhân』 .Ngài có muốn liên kết các khả năng này không? [CÓ] / [KHÔNG]?
Dĩ nhiên là [CÓ] !
Nhưng mà, chả có thứ gì để mình phân tích… Đợi xíu chứ!
À cái mà tôi đã thu thập ở trong dạ dày – loại cỏ mà tôi đã ăn để giết thời gian đó – Nó là gì thế? Vì tôi cũng không có gì để làm nên cứ phân tích nó thử xem sao.
Và như thế, thực hiện các kỹ năng cùng một lúc!
.
.
.
Phân tích đã hoàn thành…
Cỏ Hipokte: Được dùng để tạo thuốc bôi. Chỉ mọc trên khu vực có nguồn năng lượng ma thuật phong phú. Nếu nhựa cỏ được kết hợp với năng lượng ma thuật, thì có thể tạo ra một viên thuốc phục hồi ma thuật. Nếu cây cỏ được nghiền nát và kết hợp với năng lượng ma thuật, thì sẽ được tạo ra thuốc bôi để ngăn chảy máu.
Ai mà biết được chứ !
Tất cả các loại cỏ đã được tôi lưu trữ lại trong lúc giết thời gian…
Giống như là như một đứa trẻ đang dọc cát mà thấy được kim cương.
Nên tôi nhanh chóng bắt đầu tạo ra những viên thuốc phục hồi ma thuật và thuốc bôi. Dù tôi nói “tôi bắt đầu” tạo ra, nhưng cơ thể tôi tự nó đã làm gần hết nên tôi chẳng cảm nhận được gì cả.
Chỉ mất một giây để phân tích, và 3 giây để chế tạo… sau 5 phút tôi có thể tạo ra hàng trăm món !
Tuy tôi vẫn chưa có sản phẩm hoàn thiện nào khác để so sánh với nó, nhưng khả năng 『Phán Đoán』 đã đánh giá chúng là những sản phẩm chất lượng cao.
Tôi có nên tự thỏa mãn với những kết quả này không?
Mà sao phân tích nhanh quá vậy?
Ý tôi là, bạn có nghĩ là nó sẽ mất nhiều thời gian hơn không?
Liên kết Xử lý song song quả là một quyết định đúng đắn.
Do tò mò, tôi quyết định hủy bỏ sự liên kết đó và thử tự làm một cái khác. Mất khoảng 50 phút.
Thời gian xử lý trở nên ngắn kinh khủng…
Dường như tôi đã vớ được một kỹ năng tuyệt diệu. Trong lúc tôi không có ý thức, đó là…
Có rất nhiều cỏ đã được sử dụng bên trong cơ thể của tôi, và hầu hết cỏ mọc ở xung quanh đây là loại Hipokte.
Vì nó có lẽ sẽ cần thiết về sau, tôi sẽ ăn sạch toàn bộ cỏ ở khu vực này.
Và cùng lúc đó, thuốc cũng đang được chế tạo.
Nói gì đây ? Tôi vẫn còn bị kẹt trong bóng tối. Không còn gì khác để làm (mà tôi có thể làm) ở xung quanh đây.
.
Vào lúc này tôi hoàn toàn mất cảnh giác.
Mặc dù các Skill của tôi là bị động, tôi đã phấn kích vì cuối cùng thì cũng có một ai đó để đối thoại (?).
Và trong suốt 90 ngày qua, tôi chưa từng gặp một dạng sinh vật sống, cũng chẳng có gì đe dọa tính mạng của tôi cả.
Cho dù lý do là gì đi chăng nữa thì tôi đã lơ là cảnh giác.
*Pochan!* (Chú ý: Nhân vật chính của chúng ta không thể nghe được. Hãy tận hưởng hiệu ứng âm thanh này)
Ể?
Đó là tất cả thời gian để suy nghĩ mà tôi có khi việc đó xảy ra.
Cơ thể của tôi đã trở nên nhẹ hơn – hoặc nặng hơn hả?… Một trường hợp lạ kỳ.
Có phải là tôi… đã rơi xuống nước không?
Trong suốt 90 ngày qua, tôi chưa bao giờ có trải nghiệm về việc rơi xuống nước. Đó là, do tôi đang ở trong hang động hoặc là đang ở trong một kiến trúc gì đó, và thế là tôi đã chủ quan lơ là.
Xem ra tôi đã rơi xuống một con sông. Vì hầu như không có chuyện có một con sông ở bên trong một tòa nhà, có thể là tôi đã lọt xuống một hồ nước ngầm hay thứ gì đó tương tự không?
Cho đến hiện tại thì tôi vẫn chưa nhìn thấy được gì cả, nên tôi cẩn thận trong mỗi bước đi.
Nhưng trong lúc tôi bận rộn với việc ăn cỏ và nghe giải thích về Kỹ năng, dường như tôi đã…
Quên kiểm tra bước chân của mình rồi…
Tôi luôn bị như vậy đấy!
Gặp may mà cứ tưởng mình hay.
Ngay cả ở trong công ty tôi từng làm…
「Để đó cho tôi ! Dễ như ăn bánh ấy mà!」
Vì những từ ngữ đó, tôi đã chứng kiến địa ngục rất nhiều lần.
Tôi có thể vẫn còn nhớ sự oán hận trong đôi mắt của Senpai (đàn anh) của tôi.
Và thiệt tình thì thể loại thằng ngu nào mà chạy vòng quanh trong bóng tối vậy hả?
Khỉ thật… Tôi muốn tự đấm vào mặt mình ghê.
Nếu tôi còn sống, tôi sẽ làm việc đó ngay. Tôi đã nói thế nhưng có lẽ tôi sẽ hối tiếc nếu không tự phê bình bản thân…
Mà thôi, tôi có thì giờ mà.
Thật ra, tôi chẳng có chân để đạp nước mà bơi, nên không hẳn là tôi có thể hoảng loạn vùng vẫy trong tình huống này.
Tôi đoán đời tôi thế là hết.
Cuộc đời ngắn ngủi của người đàn ông… Slime.
Chuẩn bị chịu đựng sự thiếu không khí, tôi phải nói lời từ biệt…
…
……
………
Mà sao tôi chẳng thấy một chút đau đớn nào hết vậy.
Tại sao chứ? Hay là tôi không bị rơi xuống nước?
Vào những lúc như vậy… Cứu tinh 『Đại Thánh Nhân』 ơi !
Tôi nên đặt câu hỏi thật nhanh.
Giải pháp. Cơ thể Slime hoạt động nhờ năng lượng ma thuật. Vì Oxi là không cần thiết, nên không có hô hấp
Hả… Tôi đã không chú ý đến việc này, nhưng tôi đoán là tôi vẫn chưa thở lần nào.
À hiểu rồi. Sau 90 ngày, tôi một lần nữa thấy mình khôn ra được xíu!
Và như thế, dường như là tôi đã bị rơi xuống nước.
Đây không phải là tình huống tôi đối mặt với cái chết, nhưng vẫn cảm thấy khó chịu.
Giờ phải làm gì đây…
Tôi thậm chí còn không biết là tôi đang chìm hay đang nổi nữa.
Vì tôi không có tay hay chân, làm sao mà bơi được chứ.
Nếu tôi chìm xuống dưới, làm sao để tôi trồi lên bề mặt đây?
Và nếu tôi nổi, liệu tôi có bị cuốn đi như thế này không?
Thay vì trôi đi, nó có cảm giác như là tôi đang được ôm trọn lấy vậy. Giống như từ từ đung đưa trong một vòng tay – một cảm giác dễ chịu, nhưng mà…
Tôi đoán là tôi không trôi đi đâu cả. Thay vì là một dòng sông, đây có thể là một cái hồ.Trên hết là không hề có cảm giác bị cuốn đi chỗ nào khác cả.
Nổi, chìm, mà không có dấu hiệu cho thấy sẽ chạm đến đáy.
Điều này có thể kéo dài mãi mãi, đó là những gì tôi biết.
Đây đúng hơn là một tình huống xấu.
Phải làm gì bây giờ…
Và sau đó,
Các tế bào não của tôi = cơ thể Slime này đã tạo ra một kế hoạch hết sức kinh khủng khiếp!
.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi hút thật nhiều nước vào bên trong cơ thể sau đó bắn chúng ra thật nhanh như một máy cắt tia nước?
( máy cắt tia nước dùng một tia nước có áp suất cao và tốc độ lớn để cắt kim loại, vật liệu, bê tông, đá v.v…)
.
Nghĩ như thế, tôi thử liền chứ. Vì là chẳng còn gì khác để làm cả!!!
Nhưng quyết định này sẽ dẫn đến một cuộc gặp gỡ định mệnh, mà tôi vẫn chưa biết…
Tôi thấy vui mừng vì nảy ra ý tưởng này. Ít nhất phải nói là nếu tôi đi theo một hướng khác, cuộc gặp gỡ ấy sẽ không xảy ra.
Nhưng như thể là được số phận dẫn dắt, tôi đi đúng ngay hướng đó.
Và như thế, nạp vào một lượng nước đủ 10% dạ dày của tôi (Nhân vật chính của chúng ta không nhận thức được, nhưng mực nước đang giảm mạnh).
Và trong một hơi, tôi bắn chúng ra.
Tôi hoàn toàn mất cảm giác về vị trí của tôi.
Nhận được Kỹ năng 『Lực Đẩy Nước』
Đột nhiên tôi nghe được giọng nói trong đầu tôi.
Đây là lần đầu tiên mà tôi tỉnh táo lúc nghe được nó. Nó là “Giọng nói của thế giới”.
Vì 『Đại Thánh Nhân』chưa bao giờ bắt đầu trò chuyện, nên tôi không thể nhầm được, nhưng giọng tụi nó hoàn toàn giống nhau.
Nhưng mà tôi không hề có thời gian để chứng minh giả thuyết này!
.
Với một tiếng *Zugun!* một cảm giác tăng tốc bao trùm cơ thể tôi… đây có phải là cảm giấy bay trên không trung không? (Tại thời điểm đó, nhắm đến hướng tôi nghĩ tôi muốn di chuyển)… Tôi tự bắn mình đến chỗ đó.
Ghét phải thừa nhận chuyện này, nhưng có lẽ cũng tốt khi tôi không thể nhìn thấy gì.
Dù đang không thấy đường , tốc độ mà tôi có thể cảm nhận được khi tôi di chuyển là vô cùng đáng sợ.
Chỉnh sửa.
Không, nếu tôi có thể nhìn thấy tôi chí ít chỉ sợ phân nửa thôi… nhưng không thấy gì còn đáng sợ hơn rất nhiều, theo cách riêng của nó.
Nếu bạn đã từng ngồi trên một con tàu lượn siêu tốc trong công viên giải trí, bạn có thể sẽ cảm thông cho cảm giác của tôi vào lúc này… có lẽ vậy.
Trong đời tôi? Một lần duy nhất đi tới cái công viên giải trí đầy chuột là tất cả những gì tôi đã từng trải qua.
Nhưng mặt khác thì trong trường hợp này còn chả có dây an toàn…
Tôi thật sự nên tự đá vào đít mình khi nảy ra cái ý tưởng về phản lực nước này.
Hành động rồi mới suy nghĩ? Thằng thiếu muối ! Kiểm tra an toàn là bước đầu tiên !
*Apapapapapa・・・・・・・・・*
Sợ hãi thế này thì làm sao mà tập trung suy nghĩ cho được.
Bộ chuyến bay này kéo dài mãi hay sao vậy??? Nghiêm túc đấy, tôi đã bay bao xa rồi vậy? Khi tôi vừa nghĩ như thế thì,
.
*Don! Boyon!!! Gororom zudon!!!*
.
Và sau đó một cơn đau dữ dội… không bị gì hết.
Hả? Tôi có bị thương gì hay không vậy… hoặc có lẽ, ngay cả khi tôi có nhận sát thương, sao tôi không cảm thấy đau đớn gì hết vậy?
Giải pháp. Nhờ sở hữu Kháng Đau Đớn nên ngài không cảm thấy đau. Nhờ Kháng sát thương vật lý, sát thương đã được giảm. Hiện tại khu vực tổn thương là 10%.
Kỹ năng cụ thể của loài Slime 『Tái tạo』đã được kích hoạt. Ngài có muốn hỗ trợ nó với Đặc Kỹ『Dã Thú』 không? [CÓ]/[KHÔNG]
Mặc dù không cảm thấy đau, nhưng vẫn nhận sát thương. Đã như vậy thì… là tốt hay xấu, tôi cũng chả biết, nhưng nếu tôi cẩn thận có lẽ tôi sẽ không cần cơn đau.
À và, hỗ trợ thêm với 『Dã Thú』? Cũng chả hiểu gì nhưng giờ thì, [CÓ].
.
Vào thời điểm đó, như có cảm giác cơ thể bị teo lại một chút. Và sau một lúc, nó trở lại bình thường.
Dường như là tôi đã “ăn” những phần bị tổn thương, phân tích và phục hồi chúng lại như ban đầu.
Cơ thể gì mà hữu dụng phết… Bây giờ, tôi có nên xem thử tôi có thể giảm cơ thể đi bao nhiêu trước khi phương pháp hồi phục này không thể sử dụng được nữa? Dù cho có giảm đi bao nhiêu % cơ thể tôi cũng không ảnh hưởng đến chuyển động của tôi… Tuy là như vậy ,có lẽ tôi nên chừng mực để không phải rơi vào những tình huống nguy hiểm.
Yúp. Có lẽ bạn đang trong đợi việc tôi sẽ cẩn thận hơn.
Lần này, mặc dù là tôi đã có những viên thuốc phục hồi, nhưng cũng chẳng cần dùng đến chúng.
Trong bất kì trường hợp nào, bạn sẽ nghĩ 10% sát thương trên toàn bộ cơ thể là một vết thương nghiêm trọng, nhưng việc phục hồi chỉ mất dưới 10 phút.
Lần này, nếu tôi có nhận sát thương (tất nhiên là tôi chẳng vui vẻ gì…) tôi sẽ dùng thuốc.
.
Vậy nên… giờ tôi đang ở đâu vậy?
Sau khi chắc chắn cơ thể đã trở lại bình thường, tôi tiến hành kiểm tra xung quanh tôi.
Có lẽ ở đây có con quái vật nào đang rình rập đâu đó.
Tuy tôi vừa ra khỏi một nguồn nước, nhưng cũng chẳng lạ gì nếu tìm thấy một con quái vật lưỡng cư ở đây.
.
Tôi bắt đầu di chuyển một cách cẩn thận.
Gần đây, có cảm giác như là khi nào tôi cẩn thận là tôi lại rơi vào một tình huống nguy hiểm, nhưng chắc đó chỉ là tưởng tượng của tôi thôi.
Nghĩ đến chuyện đó quả là một sai lầm.
(Có nghe ta nói không? Nhóc con !)
Và rồi tôi nghe được một tiếng gì đó.
.
.
.
Trạng thái
Tên: Mikami Satoru
Loài: Slime
Danh hiệu: Không có
Phép thuật: Không có
Kỹ Năng: Đặc Kỹ『Đại Thánh Nhân』, Đặc Kỹ『Dã Thú』,
Kỹ Năng của Loài Slime: 『Hòa Tan』,『Hấp Thụ』, 『Tái Tạo』 ,
Kỹ Năng 『Lực Đẩy Nước』
Kháng: Kháng Biến Đổi Nhiệt Cực Hạn, Kháng Sát Thương Vật Lý, Kháng Đau Đớn, Kháng Lôi, Kháng Tê Liệt.
CHƯƠNG 3: CUỘC TRÒ CHUYỆN ĐẦU TIÊN
Có ai vừa gọi tôi là “Nhóc con” hả
Dù tôi có nghĩ như thế nào thì họ chắc là đang nói tôi rồi…
Nhưng thay vì giọng nói, có cảm giác như tôi trực tiếp nhận thức được những từ ngữ đó. Dù sao thì tôi đâu có lỗ tai để nghe chứ.
( Oi ! Cậu có nghe thấy tôi không? Trả lời đi chứ ! )
Tôi nghe thấy !
Nhưng, có điều ! Tại vì tôi không có giọng nói nên không trả lời được.
Và để thử nghệm thì,
(Ồn quá, đồ hói! )
Đó là lời đáp được tôi phát ra ở trong đầu.
Mà, chưa chắc là tên kia nghe được nên sẽ ổn thôi. Nhưng mà làm sao để tôi trả lời đây…..
(… Ho,Hoho! Dám bảo loài của ta là hói , nhóc cũng gan nhỉ !!! Cũng đã lâu lắm rồi ta mới được gặp người khác nên có lẽ ta chưa chào hỏi đàng hoàng, nhưng có vẻ là cậu muốn tìm chết ! )
Tệ rồi. Người kia đã nghe thấy.
Nhưng mà chỉ cần nghĩ mấy chữ trong đầu là tôi có thể trả lời! Nếu biết trước thì tôi đã không chọc giận người đối diện.
Bên cạnh đó , tôi không biết gì về người tôi đang nói chuyện.
Thôi, chuyện cũng đã rồi. Đến lúc quỳ gối xin hàng.
Xin lỗi người ta đàng hoàng vậy.
(Tôi xin lỗi! Tôi không biết cách trả lời nên tôi chỉ kiểm tra xem có cách nào thích hợp không thôi. Tôi thật lòng xin lỗi anh !
Và cũng nhắc thêm là tôi không có mắt nên không thể chiêm ngưỡng dung nhan của anh )
Nói vậy được chưa ?
Mà, dù tôi không thể trông thấy người đó, ai mà ngờ được là hắn bị hói thiệt chứ? Nếu đúng là như vậy thì hắn nổi trận lôi đình thì cũng không có gì lạ.
Hãy hạn chế những phát biểu thiếu suy nghĩ nào.
(Fufufu. Fuhaha. Fuahahahahaha! )
Và bất ngờ,một tiếng cười.
Một tiếng cười ba tiếng hoàn hảo. Thật đáng kinh ngạc.
( Những nhân vật phản diện hay cười kiểu này)
Anh ta hết giận rồi sao?
(Thú vị lắm. Cậu nói rõ là không thể nhìn thấy hình dạng của ta đúng như ta dự đoán, nhưng cậu lại không có đôi mắt à. Loài Slime thông thường không có suy nghĩ, chỉ biết 『Hấp thụ』, 『Hòa tan』, và 『Tái tạo』 ”. Ta chưa từng gặp một con slime nào rời khỏi lãnh thổ của nó cả.)
Có vẻ như anh ta đang kể chuyện à?
Thay vì làm diệu bớt cơn tức giận, anh ta thấy thích thú với tôi phải không….?
Dù sao đi nữa, đây là lần tiếp xúc đầu tiên. Chương mở đầu của câu chuyện đời (slime) của tôi.
Tôi muốn tạo thiện cảm.
Và học hỏi nhiều điều từ anh ta.
( Ta lấy làm lạ khi một con Slime dám tông vào cơ thể ta. Mà còn với một tốc độ rất cao nữa chứ. Ngươi là gì thế? Một quái vật có tên? Một quái vật Độc nhất/đặc biệt?)
Tên? Đặc biệt ? Tôi không hiểu gì cả.
(Tôi xin lỗi nhưng tôi không hiểu những điều anh nói . Thú thật là tôi mới ra đời có 90 ngày thôi…)
(Được thôi. Tự nhận thức là một chuyện không thể với một con Slime. Quái vật có tên là những con nhận được tên gọi, nhưng mà mới sinh ra được 90 ngày thì… nếu vậy thì cậu là quái vật đặc biệt rồi ?)
(Ý anh “ đặc biệt” là sao? )
(Quái vật đặc biệt là quái vật trải qua đột biến và sở hữu những sức mạnh khác thường. Rất hiếm khi một con như thế được sinh ra ở khu vực tập trung nhiều năng lương phép thuật … Ta hiểu rồi, ngươi ra đời nhờ vào năng lượng phép thuật tỏa ra từ chính ta đây! )
Mumu? Như vậy nghĩa là sao?
Hãy thử xem những kiến thức của kiếp trước có thể làm rõ vấn đề này hay không .
Nói cách khác, năng lượng phép thuật đến từ ông già (theo giả định) và đã lan tỏa khắp khu vực này.
Và khi năng lượng ấy tập hợp lại, thì một con quái vật được sinh ra – con slime= tôi ? Là vậy phải không?
(Đúng. Trong suốt 300 năm qua, không có một con quái vật nào có thể tiếp cận ta. Được sinh ra từ sức mạnh của ta, không chừng ngươi có khả năng làm bị thương ta đấy! )
(Hoho…nếu là thế thật thì ông giống như cha mẹ của tôi rồi? )
( Gọi ta là cha mẹ thì không đúng cho lắm. Trên hết là ta không có khả năng sinh sản. Một số quái vật thì có, một số khác thì không. )
( Thông thường, không có khả năng sinh con là bình thường phải không? Nếu một quái vật ra đời từ năng lượng phép thuật đậm đặc thì chuyện sinh sản cũng đâu cần thiết , đúng chứ? )
(…Nhóc con, không ngờ là ngươi rất thông minh đấy. Thường thì chỉ một số ít quái vật có suy nghĩ, nhưng những quái vật sở hữu trí thông minh thật sự thì chỉ có Quỷ tộc …
Nhưng mà không sao, ta sẽ trả lời câu hỏi của cậu.
Những chủng tộc thấp kém có thể sinh sản. Một số như là Goblin và orc, cùng với lizardmen. Chúng là những loài quái vật đặc biệt, và thường được gọi là bán-nhân. Trong những bán-nhân tộc , cũng có một vài tộc kết bạn với con người. Elf , hobbit và dwarf thuộc những chủng tộc thần thoại.
À, nói ngắn gọn thì những kẻ ủng hộ Majin được gọi là quái vật, còn những ai ủng hộ con người thì cũng được xem thuộc về loài người.
Còn Bán-nhân là đại diện cho quái vật có sinh sản. Tuy là đối với ta thì bọn chúng chả hơn gì rác rưởi!
Tiếp theo, về Majin.
Là những cá thể sinh ra từ năng lượng phép thuật, thường là quái thú hay ma thú đã tiến hóa vượt trội.
Điểm đặc biệt của chúng là sở hữu khả năng sinh sản và trí thông minh đích thực. Đa phần thì những điều trên thường thay đổi tùy theo từng cá nhân.
Trong số chúng, cũng có majin thượng đẳng. Đám đó thì vô tổ chức và da dạng nhất.
Kết luận, tộc Khổng Lồ, Vampire và Quỷ là majin thượng đẳng có tuổi thọ lâu nhất.
Dù chúng có thể sinh con, nhưng chúng thường tránh việc đó.
Mang trong cơ thể năng lượng phép thuật khổng lồ nên xác thịt của chúng không bao giờ mục rữa.
Và thế nên không cần sinh con đẻ cái. Nhưng trong trường hợp số lượng của chúng bị giảm đi do chiến tranh hay do một đại họa, thì việc đó có thể thay đổi.
Và đúng như mong đợi thì chúng rất mạnh. Bản thân ta đã nhiều lần chiến đấu với chúng, nhưng bọn đó không phải là dạng mà ngươi có thể đánh với nhiều đứa cùng một lúc.
Một đối thủ đánh nhau hoàn hảo !
Đó là tất cả những điều nói về ma/quỷ tộc .
Có trí khôn cao, mang khả năng sinh sản, tiêu diệt loài người- đây là những điều chỉ về quỷ do chính chúng đặt ra.
Còn về lý do ta không thể sinh sản thì… đơn giản là không có nhu cầu.
Ta là “ Một cá thể hoàn hảo thống nhất, một trong Tứ Long hiện thời.
Rồng Bão Veldora!” Chính là ta !
Ta không bị ràng buộc bởi thời gian hay thân xác !Một khối năng lượng phép thuật tinh khiết, và vì thế, ta là vô tận !!!
Fu…hahahahahahaha !!!)
Và thế là ông ta cất cao tiếng cười…
Về cơ bản thì ông ta trường sinh nên không cần đẻ con! Kiểu như vậy à?
Ông ta giải thích dài lê thê, nhưng nó khá hữu ích.
Rồng bão Veldora ….một con rồng hả?
Choảng nhau với majin thượng đẳng chỉ để cho vui, thằng cha này cũng nguy hiểm quá phải không?
Đây có lẽ đúng sở thích của mấy người lậm manga, anime và tiểu thuyết.
Theo tất cả những gì tôi biết, chắc chắn là Rồng bão Veldora nguy cmnr hiểm.
Và việc ông ta rất lịch sự giải thích mọi thứ thì lại càng đáng lo ngại hơn.
Giờ thì…làm gì tiếp theo đây…
(Là…là vậy à! Quả là một giải thích dễ hiểu, cảm ơn ông rất nhiều! Vậy thì tôi không quấy rầy nữa !)
Với những lời đó, tôi cố phắn đi ngay.
(Đợi đã. Ta đã nói phần mình rồi. Không phải tới lượt của ngươi sao? Hửm? )
Có vẻ, tôi không ở trong tình huống mà cần phải chuồn thật lẹ.
Yeah~. Hãy nói về bản thân của tôi nào…. mà khoan. Tôi đầu thai vào một thế giới khác ! Nếu mình nói như vậy, liệu ông ta có tin không?
Là một con slime có trí thông minh cao, lừa dối ông ta là một chuyện không tưởng.
Nếu có gì, nếu ông ta biết rằng tôi đang cố lừa gạt … nghĩa là tôi sắp có nguy cơ lên bàn thờ đúng không ?
Ồ, thôi.
Ông ta có tin tôi hay không thì cũng không do tôi quyết định.
Sau khi đưa ra quyết định, tôi chia sẻ với ông ta mọi chuyện xảy ra từ trước cho lúc này.
・
・
・
・
・
( Và đó, chuyện là vậy đó ! Lạ kỳ quá phải không! )
Không hé môi gì về những kỹ năng của tôi, tôi kể hết mọi thứ từ giây phút bị đâm, đến khi tỉnh dậy là một con slime, và những tình cảnh tôi đã trải qua.
Như tôi đã nói thì, dù không phải là những tình huống quá phiền phức, nhưng, khá là tồi tệ.
Mắt tôi không thể nhìn thấy là điều tồi tệ nhất.
Nếu tiếp diễn thế này thì liệu tôi có bỏ lỡ mọi em gái dễ thương và phụ nữ xinh đẹp ở xung quanh không?
Tôi buồn nha …
( Ta hiểu rồi. Đúng như ta nghĩ, cậu đã được đầu thai. Cậu sử dụng một phương pháp hiếm thật đấy. )
( Ể? Phương pháp? Này, lẽ ra ông phải nghi ngờ hay ngạc nhiên chứ? )
Câu trả lời gì kì vậy. Chẳng phải đầu thai là điều cực kỳ hiếm sao? Theo cái cách ông ta nói thì được đẻ ra bình thường đã dần trở nên bất thường hơn rồi đó !
(Đúng. Thỉnh thoảng xuất hiện một người được đầu thai. Với linh hồn khắc ghi những ý muốn mạnh mẽ.
Không có gì khác thường khi những người bọn họ có ký ức của kiếp trước.
Nhưng mà đầu thai từ một thế giới khác thì…đúng là hiếm gặp. Hơn nữa, thường thì cậu sẽ được sinh ra là người. Nhưng sinh ra là một quái vật mà lại còn từ năng lượng phép thuật… thì ta chưa bao giờ nghe tới.
Để đi qua ranh giới giữa các thế giới thì sở hữu một linh hồn mạnh mẽ thôi thì chưa đủ. Nếu mà nhóc con chưa ổn định linh hồn trong cơ thể quái vật này, linh hồn của cậu có lẽ đã tan biến.
Nhóc rất đặc biệt đó. )
( Là vậy sao? Tôi chưa tự mình nhận ra mấy điều đó… Vậy là có những người khác được đầu thai từ thế giới khác hả? )
(Đúng. Mặc dù chưa có trường hợp thành công nào của việc du hành thế giới, nhưng có vài kẻ đi từ nơi khác đến thế giới này.
Một “Kẻ bên ngoài”hay một “ Người du hành thế giới” – họ được gọi như vậy, và bọn họ có trí tuệ đặc biệt. Ngoài ra, họ thường hay nhận được một số kỹ năng khác thường.
Vẫn còn tồn tại nhiều ghi nhận về những người đầu thai nổi danh nhờ vào sự thông thái của họ. Tuy nhiên có khả năng cao là nhiều người chưa bao giờ được công nhận.)
Ra là vậy. Những thế giới khác… tôi không biết có phải bọn họ đến từ Trái đất như tôi hay không, nhưng gặp mặt những người đó không phải là ý tưởng tồi.
Có thể, sẽ có vài người Nhật.
Có lẽ cũng nên đặt mục tiệu là gặp gỡ một người đầu thai.
( Được rồi! Nếu đã vậy thì tôi sẽ xem thử mình có gặp được “Người du hành thế giới” nào không. Có khả năng là tôi sẽ tìm được đồng hương trong số đó. )
( Nhưng mà nhóc con à. Cậu thậm chí còn không thấy đường.)
(À…đúng thật.)
Cho dù tôi không nhìn được thì đã sao?
Tuy là hơi bất tiện, nhưng nếu tôi cẩn thận di chuyển bằng cách nhảy , nhất định tôi sẽ gặp được người khác vào một ngày nào đó. Có lẽ là thế.
( Ta sẽ khôi phục thị giác cho cậu.)
Hả? Cái gì?
Oi oi, lão già này, à không, Rồng Bão Veldora… lẽ nào lại là một người(con rồng) tốt bụng sao?
Tôi có thể chờ mong vào phép màu này không?
(Ể? Ông tính làm thật hả?)
(Đúng. Nhưng với một điều kiện. Cậu thấy thế nào?)
Một điều kiện…à. Có điềm gì đây,nhưng…
(Điều kiện gì? )
( Cũng đơn giản thôi. Khi có lại thị giác, nhóc không được sợ ta. Và nhớ đến đây nói chuyện với ta một lần nữa. Thấy sao hả? )
Như vậy là quá ổn rồi phải không?
Mà có lẽ nào…con rồng này cảm thấy cô đơn? Sự cô độc của kẻ mạnh chăng?
Theo như tôi nghĩ thì cuộc đối thoại này kéo dài được một lúc rồi đấy. Chắc hẳn là lâu lắm rồi ông ta mới có người để trò chuyện.
Cũng có thể ông ta trông to xác nhưng bên trong lại mềm yếu .
Nhưng mà biết đâu ông ta không phải là một con rồng chính hiệu. Hoặc là loài rồng ở thế giới này cũng chẳng ấn tượng mấy.
Yup. Thỏa thuận này ngon đấy.
(Chỉ nhiêu đó là đủ sao? )
(Đúng. Nói thật là ta đã bị phong ấn suốt 300 năm. Và ta muốn phát bệnh với sự buồn tẻ này. Ý của nhóc thế nào? )
(Nếu ông thấy như vậy là ổn thì tôi vui vẻ nhận lời ! )
(Được. Vậy đây là một lời hứa. Nhớ giữ lời!)
(Tất nhiên! Người ta nói tôi là một con slime đáng tin cậy !)
Dĩ nhiên là chỉ có một mình tôi nói như vậy thôi.
(Rất tốt. Có một kỹ năng tên là『Cảm Nhận Phép Thuật』. Cậu có thể sử dụng nó không? )
(Không, tôi không thể. Nó là loại kỹ năng gì thế? )
(Cậu cảm nhận năng lượng phép thuật ở xung quanh. Nó không phải là kỹ năng trọng yếu nên học nó là việc khá đơn giản)
(Ho ho. Ông nói đơn giản á hả ! )
Sự thật là nó chẳng hề đơn giản tý nào.
(Đúng. Đối với những người như ta thì việc đó giống như là hít thở vậy – ta còn không biết là mình đang thực hiện nó. )
( Tôi đã hiểu! Nếu tôi học được kỹ năng đó thì tôi sẽ nhìn thấy chứ? )
( Đúng là như thế. Thế giới này được bao bọc trong năng lượng phép thuật. Có sự khác biệt về nồng độ. Và ánh sáng và bóng tối có thuộc tính như là những gợn sóng, cậu có biết điều đó không? )
(Ừ, sóng ánh sáng và sóng bóng tối phải không? )
(Cậu biết rõ đấy , là kiến thức của thế giới khác à? Mà đúng là chúng như thế.
Bằng việc quan sát những chuyển động đó, cậu có thể tính toán hình dạng của cảnh vật xung quanh. Đơn giản mà phải không?)
Haa? Cái éo gì ?
Cái lão này… làm sao mà việc đó lại đơn giản được chứ ?!
(Iya~, nghe có vẻ kho khó…)
(Gì ? Với thứ này thì dù cho mắt và tai của ngươi bị nghiền nát thì người vẫn có thể chiến đấu tiếp. Không thể bị mai phục. Đây là một kỹ năng không thể thiếu !!!)
(Iyaiyaiyaiya! Tạm thời hãy bỏ vấn đề đánh nhau qua một bên, tôi chỉ muốn có thể thấy đường thôi !)
(Muu~, nhóc nói vậy thì thôi. Ta sẽ giúp nhóc học kỹ năng! À mà ngoài ra, ta chỉ biết có mỗi cách đó thôi! )
(Cái… ông giúp được không đó?! Chẳng phải là ông cũng gà mờ trong vấn đề này à?)
(Đừng lo. Cậu là một trong số ít người may mắn sở hữu ký ức của thế giới trước. Cho nên, cậu nắm rõ hình dạng của ánh sáng và bóng tối.
Nếu như cậu không hề biết thì ta không thể nào giúp cậu nhìn thấy. Nhóc con được ông trời phù hộ đó! )
Ra là thế, giải thích ánh sáng và bóng tối cho những ai chưa từng nhìn thấy chúng sẽ rất khó khăn.
Tôi biết là bản thân sẽ không làm nổi trong trường hợp trên.
Helen Keller mất 2 năm để học chữ.
( Helen Keller là nữ nhà văn bị mù và điếc, tốt nghiệp cử nhân nghệ thuật)
Nói cách khác, nhờ có hiểu biết của thế giới khác, tôi sẽ có lại thị giác và thính giác thông qua kỹ năng 『Cảm Nhận Phép Thuật』…
Không hẳn là tôi có thể từ chối.
Mù đường đúng là cực kỳ bất tiện.
Bên cạnh đó, tôi đã quên khuấy là tôi còn có kỹ năng 『Đại Thánh Nhân』.
Nhất định là sẽ thu hoạch được gì từ nó rồi !
(Xin ông hãy dạy tôi ! )
(Không cần phải xoắn, việc này rất là đơn giản. Đầu tiên, thử chuyển động năng lượng phép thuật bên trong cơ thể của cậu .)
Tôi đã phần nào nắm được vấn đề. Tôi nghĩ là có thể áp dụng cùng nguyên lý với việc di chuyển trong nước.
(Như thế này phải không?)
Tôi xác nhận chuyển động của năng lượng phép thuật trong lúc nó chạy dọc khắp cơ thể .
(Đúng thế. Tuy nhóc nói là không thể nhưng mà nhóc có năng khiếu học cái này đó. Trong tình huống này, cậu có cảm nhận được sự khác nhau giữa năng lượng chảy trong cơ thể cậu với năng lượng ở bên cạnh cậu không? )
Thật ra thì nó khá là dễ.
Đúng là một việc tốt khi tôi dành thời gian để cảm nhận năng lượng phép thuật- ý tôi là tôi sống là nhờ hấp thụ nó mà ! Bắt buộc phải cảm nhận được thôi !
(Tôi hiểu mà ! Ông cũng biết là tôi ăn nó mà ?)
(Kukuku. Cậu đã hiểu được nhiêu đó thì mấy thứ còn lại rất đơn giản. Cảm nhận sự di chuyển của năng lượng phép thuật ở bên ngoài cơ thể )
Đó chính là điều mà tôi không hiểu.
Mà dù sao đi nữa thì tôi cố gắng cảm nhận nó như lời hướng dẫn.
Tôi có thể cảm thấy nó đung đưa. Tới lui, tới lui…
Được rồi! Bật 『Đại Thánh Nhân』lên nào !
<< Xác nhận. Đã thành công học được….Kỹ năng bổ trợ『Cảm Nhận Phép Thuật』>>
<<Ngài có muốn sử dụng kỹ năng bổ trợ『Cảm Nhận Phép Thuật』 ? [CÓ] / [KHÔNG] >>
Ể?
Tôi vừa mới học được nó một cách dễ dàng đến thế à?
Mà ừ, tất nhiên là [CÓ].
Đúng như mong đợi, lúc nào [Great Sage] cũng đáng tin cậy !
Vào giây phút tôi kích hoạt kỹ năng bổ trợ『Cảm Nhận Phép Thuật』 , thông tin tràn vào đầu tôi.
Chưa bao giờ, kể cả khi còn là con người, trong một lúc tôi phải xử lý một lượng lớn thông tin như vậy.
Từng chút từng chút, năng lượng phép thuật di chuyển cùng với những gợn sóng ánh sáng và bóng tối.
Sau khi nắm được toàn bộ lượng thông tin đi vào , tôi chuyển đổi chúng thành dạng mà tôi hiểu được.
Và thế là giờ đây tôi có thể thấy 360 độ chung quanh, không có một điểm mù nào hết.
Bóng của tảng đá, cảnh vật cách xa 100 mét: tôi có thể thấy chúng nếu tôi tập trung ý thức đến chỗ đằng kia.
Nếu phải tiếp nhận một lượng thông tin như thế này thì não bộ của một người bình thường… sẽ nổ tung .
Nhưng, anh đây là một con slime. Mỗi tế bào đều đóng vai trò là tế bào cơ bắp và tế bào não.
Tôi hoàn toàn có thể làm được việc này.
Và thế nên…
<< Đang liên kết kỹ năng [Magic Perception] và kỹ năng độc nhất [Great Sage]…đã hoàn thành>>
Tầm nhìn của tôi trở nên rõ ràng hơn.
Hơn nữa, cái đầu của tôi không còn phải chịu đựng cơn đau âm ỉ nữa .
Thật lạ lùng ở chỗ mới lúc trước tôi không thể thực hiện điều này nhưng bây giờ lại được, đây chính là hình dạng rõ ràng của “tầm nhìn”.
[Great Sage] có thể là một kỹ năng ăn gian.
Không có phóng đại đâu đấy.
Nếu người khác có nó , tôi sẽ cực lực lên án . Nhưng do tôi là chính chủ của kỹ năng này.
Nên không có vấn đề.
(Ừm…hình như tôi đã làm được rồi. Cảm ơn ông rất nhiều! )
Khi nói dứt câu , tôi cuối cùng cũng được nhìn thấy “thứ đó”.
Bạn biết không… một con rồng thực thụ.
Sáng bóng như thép đen, linh hoạt và bền bỉ, giống như lớp vảy cá…
Dung nhan của một ác long…
P 060 [/images/images/image-1.jpeg]
( Oái ! Rồng !!!!!!)
Vẻ ngoài độc ác hơn những gì tôi mong đợi, tôi phát ra một tiếng la kinh hãi.
.
.
Trạng thái
Tên: Mikami Satoru
Loài: Slime
Danh hiệu: Không có
Phép thuật: Không có
Kỹ Năng: Đặc Kỹ 『Đại Thánh Nhân』, Đặc Kỹ『Dã Thú』,
Kỹ Năng Của Loài Slime 『Hòa Tan』, 『Hấp Thụ』, 『Tái Tạo』,
Kỹ Năng 『Lực Đẩy Nước』, Kỹ Năng Bổ trợ 『Cảm Nhận Phép Thuật』
Kháng: Kháng Biến Đổi Nhiệt Cực Hạn, Kháng Sát Thương Vật Lý, Kháng Đau Đớn, Kháng Lôi, Kháng Tê Liệt.
CHƯƠNG 4: NGƯỜI BẠN ĐẦU TIÊN
Tôi đã bị bất ngờ, không có nói quá đâu
Vô cùng xin lỗi vì đã gọi ông là mềm yếu.
Không còn nghi ngờ gì nữa – lão này rất nguy hiểm.
Tôi sẽ lấy lí do cho thái độ vô lễ là không nhìn thấy… mà không hẳn là tôi sẽ làm nên trò trống gì.
(Oi. Nhóc có còn nhớ lời hứa của chúng ta không?… và ngoài ra, tuy là nhóc cứ cằn nhằn nhưng mà nhóc học được nó dễ dàng đấy chứ.)
(Tất nhiên ~! Tôi nói đùa thôi. Giờ tôi có thể nhìn thấy và nghe được âm thanh. Cảm ơn ông!)
(Ừ. Dù là đã phải có thêm thời gian để học nó ….)
Chắc là tôi sẽ ổn thôi.
Tôi đã hơi sợ một chút nhưng mà không thể bỏ qua thực tế là con rồng này đã đối xử với tôi rất tốt.
Hơn nữa, ông ta rất cô đơn.
Mới nhìn là có thể thấy ông ta đã mất mát rất nhiều. Như kiểu “Quỷ đỏ đang khóc”
( truyện cổ của Nhật mang tên Naita Aka Oni – Con Quỷ đỏ khóc)
(Vậy…cậu tính làm gì?)
(Umm…Tôi nghĩ là tôi sẽ tìm kiếm mấy người du hành thế giới, mà không tìm được cũng chả sao.)
Gặp được ai đó sẽ tốt nhưng chỉ khi hai phía hòa thuận.
Và thêm nữa là bây giờ tôi nhìn thấy rồi thì cũng nên đi ngắm thế giới này.
Bây giờ, thế giới có vẻ trở nên rộng lớn hơn.
Không còn phải gặm cỏ để giết thời gian nữa.
Nhưng… lão rồng này.
Trông như ông ta không thể cử động.
Và mấy người nói là ông ta cứ đứng yên như vậy trong suốt 300 á?
(Nhân tiện, Veldora-san, ông nói là ông bị…phong ấn?)
(Mu? À, đúng thế. Ta đã đánh giá thấp kẻ quấy rầy nhỏ bé ấy…nếu mà ta tung hết sức thì đã không bị đánh bại!)
Hình như, cái cách ông ta nói từ “đánh bại” nghe đầy kiêu hãnh hơn bất cứ thứ gì khác.
Nói thật là ông ta không thể bị tổn thương bởi kiếm hay thương, và phép thuật chắc chắn cũng không, thế mà…
(Kẻ đó mạnh lắm hả?)
Thứ trâu bò nào mà còn khủng bố hơn ông rồng này chứ?
Thế giới bên ngoài đáng sợ hơn là tôi tưởng!… có lẽ thế.
(Đúng vậy. Quả thật rất mạnh. Nhận được sự bảo hộ thần thánh, “Anh hùng” của loài người.)
Anh hùng.
Nhờ chơi game nên tôi khá là quen với cụm từ đó.
Dạo gần đây, cốt truyện “vô tình trở thành anh hùng” trở nên phổ biến, nhưng tôi không nhớ là mấy người đó mạnh một cách quá đáng.
Trong thế giới này, có vẻ những anh hùng cực kỳ mạnh đấy.
(Nói mới nhớ, người anh hùng cũng nhận bản thân là một người “được triệu hồi”.
Có khả năng anh hùng đến từ thế giới của nhóc không?)
(Ể? Không không! Thế giới của tôi không có ai bá đạo như vậy hết!)
(Không đâu, những người du hành ở thế giới này thường hay có vài sức mạnh đặc biệt. Đó là thứ sức mạnh để khắc linh hồn của họ vào thế giới này.
Hầu hết những kẻ “được triệu hồi” đều mang sức mạnh đặc biệt nào đó. Nhiều khả năng là nắm giữa một thứ có một không hai – Đặc Kỹ.
Không giống với những ai vô tình lạc đến nơi đây, những linh hồn được triệu hồi đều đặc biệt mạnh mẽ.
Tỷ lệ thành công ít hơn 0.03%, nhưng trong trường hợp của anh hùng thì triệu hồi lại thành công.)
(Ông nói đến triệu hồi, ý ông là dùng phép thuật để kêu gọi một thứ gì ra đúng không?)
(Đúng như cậu nói. Nó là một nghi lễ dài 3 ngày, cần đến 30 người. Tỷ lệ thành công thì cực thấp, nhưng khi thành công thì thường gọi được một vũ khí hùng mạnh)
(Hả? Vũ khí?)
(Đúng. Kẻ triệu hồi sẽ khắc một lời nguyền vào linh hồn của người được triệu hồi để ngăn chặn nổi loạn.)
(Vậy là sao?! Những ai được triệu hồi không được công nhận là Con người hả ?!)
(Con người?… đôi khi bọn du hành thế giới cũng phàn nàn vụ đó. Điều đó chỉ là một ảo tưởng trong thế giới này thôi. Kẻ nào biết thích nghi thì sẽ sống, đó là sự thật duy nhất ở nơi đây.)
Hiểu rồi…
Khá khó để chấp nhận việc triệu hồi của thế giới này khi nghĩ đến những câu truyện ở thế giới của tôi.
(Nếu đã vậy thì “Người du hành thế giới” sẽ bị đối xử như nô lệ sao?)
(Cái đó cũng tùy vào từng người. Họ chưa nhận “Bùa tránh Quái vật” – còn những ai nhận thì sống một cuộc đời yên tĩnh hay trở thành nhà thám hiểm hoặc thứ gì đó tương tự.
Thật tình, trong những kẻ thù mà ta đã đánh đuổi, cũng có kha khá những kẻ đến từ thế giới khác đấy chứ! Fuhahaha!!!)
(Nói cách khác, chỉ có người “được triệu hồi” mới bị cưỡng bức lao động thôi hử?)
(Ta không chắc gọi điều đó là “Lao động” có hợp không nữa…nhưng, cứ cho là vậy đi.
Ta biết nhiều thứ về con người, nhưng không phải là mọi thứ.)
(Tôi cũng đoán được điều đó… xin thứ lỗi)
Đúng hơn, ông này là rồng mà lại biết nhiều ghê.
Dù sao thì chỉ trò chuyện thôi đã làm ông ta vui vẻ, và ông ta còn giải đáp mọi thắc mắc.
Thế nên tạm thời thì con rồng và tôi sẽ tiếp tục tán dóc.
Kể về trận chiến giữa ông ta và anh hùng.
Về thực lực của anh hùng.
Da trắng.
Miệng nhỏ, môi đỏ thẫm.
Tóc dài, đen óng.
Không quá cao, vóc dáng nhỏ nhắn và mảnh mai.
Và tuy là đôi mắt bị che bởi chiếc mặt nạ, nhưng rõ ràng là người anh hùng rất xinh đẹp.
Một phụ nữ.
.
Vậy là…ngoại hình của cô ta làm ông dính trấu hả? Khi tôi hỏi như vậy thì “Đừng có nói nhảm!” – một câu trả lời giận dữ được tuôn ra.
.
Cô ấy mang một thanh kiếm cong khác thường- được gọi là “Katana” – và chiến đấu không sử dụng khiên.
Đặc Kỹ 『Chia cắt Tuyệt đối』
Đặc Kỹ『Ngục tù Vô tận』
Với những kỹ năng đó, và đủ mọi loại phép thuật, cô ta áp đảo ta! – ông ta vui vẻ thốt ra.
Tôi đã hiểu câu truyện nhưng mà lão rồng này, chỉ đơn giản là ông ta yêu mến con người, hử.
Ông ta gọi họ là nhãi nhép và rác rưởi, nhưng xem ra ông ta chưa từng giết chết một người nào.
Ít nhất là những ai không chọc giận ông ta.
Có một lần,
300 năm trước, sau một biến cố, ông ta biến một thành phố trở thành cát bụi.
Và vì sự kiện đó, anh hùng đã được cử đi, và Veldora bị phong ấn.
Bởi kỹ năng của người anh hùng 『Ngục tù Vô tận』
Tôi không nghĩ là mình có thể hiểu cảm nhận của lão rồng.
Hơn nữa, nó chỉ là cảm xúc của người khác, nhưng cuối cùng thì sự tưởng tượng khó có thể dẫn đến sự đồng cảm thực sự.
Nhưng mà, chí ít là tôi có thể nói rằng ông ta không phải một con rồng độc ác.
Và này, tôi thấy mến ông ta.
Nên dĩ nhiên là tôi không thấy sợ ông ta nữa.
Và thế là,
(Được rồi! Nên, với tôi…không, chúng ta làm bạn được không?)
Éc… vẫn khá là xấu hổ.
Lúc này chắc là tôi đang đỏ như trái cà…
(Cậu, cậu vừa nói cái gì? Muốn Rồng Bão Veldora đáng sợ trở thành b-b-bạn với một kẻ thuộc loài slime?!)
(À…thôi vậy, nếu ông ghét điều đó…)
(Ngu ngốc! Nhà ngươi! Đâu có ai nói là ghét gì đâu!)
(Ể, thế à? Umm…ông định làm thế nào?)
(…để coi…nếu nhóc đã mở lời thì…ta có thể cân nhắc…)
Hình như, có vẻ là ông ta đang bẽn lẽn nhìn lén tôi.
Nếu mà một em gái dễ thương làm như vậy thì tôi sẽ rất vui sướng…nhưng khi một con rồng với vẻ ngoài hung ác làm điều này thì…
Cũng thú vị đấy.
(Tôi đã đưa ra lời đề nghị! Quyết định đi! Nếu ông không thích thì chấm dứt thỏa thuận. Không có cơ hội thứ hai!!!)
(Chậc…! Vậy thì ta không còn sự lựa chọn nào khác! Ta sẽ trở thành bạn của cậu! Hãy tỏ lòng biết ơn với ta đi!)
Phù.
Con rồng này không có dễ bảo cho lắm.
Tôi cũng vậy, nên hai chúng tôi hợp rơ nhau.
(Vậy thì, xin hãy chăm sóc tôi!)
(Được!… ồ, để ta cho cậu một cái tên. Cậu cũng sẽ đặt tên cho ta!)
(Hả? Tại sao? Sao bất ngờ vậy?)
(Để khắc ghi vào linh hồn của cả hai rằng chúng ta ngang hàng. Con người gọi thứ đó là Họ.
(Họ trong Họ tên)
Tên mà ta đặt sẽ ban cho cậu “Bảo hộ Thần thánh”.
Cậu không có tên, nên giờ cậu sẽ trở thành một quái vật có tên!)
Mu mu.
Vậy là tôi phải nghĩ ra một cái Họ (một cái để dùng rộng rãi) hả?
Tôi không giỏi mấy chuyện này…
(Vì ông được gọi là Storm Dragon (Rồng bão), nên gọi “Tempest” (Bão tố) ông thấy thế nào? )
Nghe chuối quá, phải không?
Do cái tên rồng nghe hay, tôi chỉ đơn giản là đổi Storm thành Tempest…
(Ta chấm nó! Một cái tên tuyệt vời!)
Ông ta thích nó kìa!?
(Từ giờ phút này, ta là Veldora Tempest. Và nhóc…
Sẽ được gọi là “Rimuru”, Rimuru Tempest sẽ là tên của cậu!!!)
Và cái tên đó được khắc sâu và linh hồn tôi.
Từ những thứ tôi thấy và cảm nhận, tôi không thấy có gì khác biệt.
Nhưng ở nơi nào đó sâu thẳm trong tâm hồn, tôi cảm nhận được có gì đó đã thay đổi.
Đó là điều mà Veldora đã nói tới phải không?
Và rồi tôi đã trở thành bạn (hay nên nói đúng hơn là Bạn Đời?) với ông ấy.
(À, trước khi đi thì tôi muốn hỏi. Ông không thể làm gì với phong ấn à?)
(Với sức mạnh của ta thì không. Nếu mà là một đặc kỹ tương tự như của anh hùng, thì có thể được…)
(Ông không có đặc kỹ nào sao?)
(Có. Nhưng từ thời điểm bị phong ấn, ta không thể sử dụng cái nào cả. Ta cố gắng lắm mới giữ được thần giao cách cảm…)
Vào lúc này, Kỹ năng độc nhất của anh hùng 『Ngục tù Vô tận』 phong ấn mục tiêu trong thời gian vô tận và một không gian tưởng tượng, một kỹ năng khó chịu ngăn chặn căn thiệp từ bên ngoài. Mặc dù hơi kỳ lạ là điều duy nhất ông ta có thể làm là giao tiếp qua thần giao cách cảm…
Trên hết, kỹ năng này không có vẻ sẽ yếu dần theo thời gian.
Có thể nhận ra sự hiện diện và trò chuyện với sinh vật khác thì đều bị xem là một kiểu can thiệp. Điều bất thường ở đây chính là bản thân Veldora…
Tất nhiên, cả hai chúng tôi nhận ra điều này.
(Được rồi. Tôi muốn thử một chút…)
Trong lúc tôi nói câu đó, tôi chạm vào Veldora.
Và,
<< Đang thử ăn kỹ năng độc nhất 『Ngục tù Vô tận』 thông qua Đặc kỹ 『 Ăn thịt』… thất bại >>
Đúng như dự đoán, phong ấn của anh hùng không có dễ ăn như vậy.
Chỉ trong một giây, do can thiệp vào kỹ năng của anh hùng nên đã phát ra ánh sáng chói lòa, nhưng rồi mọi thứ lại trở về như cũ.
Có vẻ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một vết nứt đã được tạo ra trong nhà tù Vô tận. Nhưng nó lại nhanh chóng khôi phục.
Dù sao đi nữa, “Do nó là một đặc kỹ, nên có gì đó sẽ xảy ra” mấy điều như vậy chỉ dẫn đến rắc rối.
Có thứ gì tôi có thể làm được không?
Làm gì đây…
<< Giải pháp. Kỹ năng độc nhất 『Ngục tù Vô tận』đã được phân tích một phần. Tôi sẽ trình bày cách trốn thoát. Phần xác thịt không thể thoát ra. Với các kiểu Sát thương vật lý, khả năng để phá hủy nhà tù là 0%. Về phần thoát khỏi không gian tưởng tượng- phân tích cho thấy không có khả năng. Phân tích trong một tình huống tương tự – bị cầm tù trong 『Ngục tù Vô tận』 là điều cần thiết cho phân tích. Vì thế, hiện thời thì điều này bất khả thi. Cơ hội để giải phóng cơ thể tinh thần là 1%. Nếu một vật chứa được chuẩn bị trước đó cho tinh thần, và chuyển vào vật chứa trong quá trình, thì tỷ lệ thành công là 3%. Hiện thời, quá trình này giống với sự đầu thai. Nếu sự tương thích với vật chứa thấp, thì ký ức và kỹ năng sẽ bị đưa về ban đầu. Kết thúc báo cáo về cách thức thoát ra >>
…Fumu.
Cơ hội thành công siêu thấp.
Chả hơn một cuộn phim mỏng manh. Cái kỹ năng 『Ngục tù Vô tận』 quái quỷ này.
Nhưng nó còn miễn nhiễm với sát thương vật lý…
Sự phòng ngự tuyệt đối này nhất định phải có điểm yếu nào đó.
(Anh hùng có bị tổn hại nào không? Có bị thương hay gì không?)
(Hỏi hay lắm! Đòn đánh của hai bên đều cân sức, cô ta cũng dính vài chiêu của ta, nhưng không có ảnh hưởng gì hết.
“Cơn gió gọi đến cái chết”, “Hắc Lôi” và thậm chí cả “Cơn bão Hủy diệt”. Toàn bộ là những kỹ năng không thể tránh né, thế mà chúng vẫn vô tác dụng! Ta bỏ cuộc! Thật đáng chê cười!!!)
Và tất cả lời càm ràm đều kết thúc bằng tiếng cười ồn ào của Veldora.
Đặc Kỹ 『Ngục tù Vô tận』 chắc chắn đã được dùng để bao phủ cơ thể cô ta, nếu như mọi can thiệp từ bên ngoài đều bị phủ nhận, thì không cần đến một cái khiên.
Một kỹ năng hữu ích!
Đặc Kỹ 『Chia cắt Tuyệt đối』
Đặc Kỹ 『Ngục tù Vô tận』
Nếu mà kết hợp hai cái đó lại, thì về cơ bản là thành bất khả chiến bại rồi còn gì nữa?
Một trăm phần trăm là tôi không muốn đụng phải cô ta …
Chắc là lúc này cô ta chắc cũng về trời rồi, nên sẽ ổn thôi.
Không nghi ngờ gì nữa, cô ta thuộc hàng mạnh nhất.
※ Trên thực tế, Veldora cũng thuộc hàng đầu bảng nhưng vào lúc này Rimuru vẫn chưa biết được.
Dù sao thì.
Cách thoát ra qua vật chứa hả?
(Để trốn thoát, cần có một vật chứa để dịch chuyển linh hồn. Cũng có thể thoát ra trong một cơ thể tinh thần, nhưng tỷ lệ thành công thấp.)
Tôi không thấy cần phải nhắc đến tỷ lệ phần trăm.
Nếu mà ước muốn thóat ra ngoài của Veldora giảm bớt thì cơ hội trốn thoát cũng giảm theo…
(Mu? Có cách thoát ra! Thú thật là sau 100 năm, năng lượng phép thuật của ta đã cạn sạch!
Có thể là vì ta không dừng dòng chảy năng lượng phép thuật…)
(Đã hiểu…ra đó là nguyên nhân mà nơi đây tập trung rất nhiều năng lượng phép thuật.)
(Đúng. Mấy con quái vật mạnh cũng tránh xa khu vực này. Dưới lòng đất thì cỏ cũng khó mà mọc được. Chỉ có vài loại thực vật hiếm mới sống được trong những hang động này!)
A.
Tôi nhớ đến Cỏ Hipokte.
Nếu là thế thì đó là một loại thuốc khá quý giá…
(Mà… do là như thế, ông có muốn thử thoát ra không? Nếu ông có một vật chứa để dịch chuyển, thì cơ hội sẽ cao hơn…và thêm nữa, thứ gì được cho là một vật chứa tốt?)
(…Thật không may, dù cho ta tách rời tinh thần của mình, thì tập hợp năng lượng phép thuật vào một lõi là việc khá khó khăn …
Điều này sẽ thành công bằng việc mở ra một vết nứt trong phong ấn.
Và một vật chứa hử. Chính là nó, chuẩn bị một lõi mới và chuyển đến đó… là sự đầu thai!)
Cái lão già này!
Tôi cứ tưởng lão này hơi bị chậm hiểu, nhưng mà ổng hoàn toàn hiểu rõ mọi thứ.
Thật là nhiệm màu… ông ta đưa ra kết luận trùng khớp với 『Đại Thánh Nhân』.
(Là vậy đó. Nếu có thứ gì mà tôi có thể chuẩn bị, tôi có nên đi tìm nó ngày không?)
(Hmm. Vấn đề là ta không cần một cái lõi…ồ, và giữ bí mật chuyện này được chứ? Ta là một “cá thể hoàn hảo thống nhất”. Cực kỳ bền bỉ.
Ta là một sinh vật tinh thần, cho nên ta không bị trói buộc với cơ thể này. Khi hình thành cơ thể này, ta chỉ đơn giản là đáp lại những nguyện ước của các tôn giáo và những thứ đại loại như vậy.)
Lại nói tới mấy điều khó hiểu ở cõi trên rồi.
Và chúng tôi nói chuyện cho đến khi tôi thấu hiểu.
Kết quả là.
Tập trung năng lượng phép thuật bằng tâm trí, và rồi tạo ra thân xác.
Vào thời điểm đó, thân xác chắc chắn sẽ bị ràng buộc, nhưng tâm trí cũng không thể tác động đến năng lượng phép thuật ở xung quanh.
Đó là tình huống xảy ra.
Thế nên, tôi hỏi là liệu ông ta có thể thoát ra như một linh hồn/tinh thần.
(Không thể nào. Ta sẽ cần có một lễ vật.)
Ông ta trả lời.
Nếu ông ta thoát ra theo cách này, ông ta sẽ bị phân tán cùng với năng lượng phép thuật và sẽ chết chắc.
Và, ở một nơi nào đó, một con “Storm Dragon” (Rồng bão) khác sẽ được sinh ra.
Đó cũng là một phương thức để trốn thoát, nhưng sẽ không có ý nghĩa gì nếu phải trở thành một người hoàn toàn khác.
Tôi không biết phải làm gì nữa.
Chẳng phải dùng 『Dã Thú』để ăn Veldora là một giải pháp tốt hơn sao?
Cho ông ta vào dạ dày của 『Dã Thú』, phân tích kỹ càng những tác động của 『Ngục tù Vô tận』 và rồi loại bỏ chúng… được không ta?
<< Giải pháp. Mục tiêu: Veldora có thể được hấp thụ bằng kỹ năng độc nhất 『Dã Thú』 >>
Được hả…
Nếu tôi giải thích thì ông ta sẽ đồng ý chứ?
Nếu cứ tiếp diễn thế này, sau một trăm năm bị cách ly, kết cục của ông ta chính là tan biến.
Thế là tôi giải thích cho Veldora khả năng của 『Dã Thú』 và cách tôi sẽ sử dụng nó.
Tuy nhiên, việc này sẽ bất khả thi nếu không có khả năng hiệu chỉnh của 『Đại Thánh Nhân』.
(Kuahahahaha! Thú vị lắm!!! Dĩ nhiên ta sẽ thử. Ta sẽ phó thác mọi thứ cho cậu!)
(Ông có nên tin tưởng tôi dễ dàng vậy không?)
(Tất nhiên rồi! Thay vì ngồi đây đợi cậu quay về, thì xé toạc 『Endless Prison』 thành từng mảnh và vào bên trong cậu, cùng nhau rời khỏi đây nghe vui thú hơn nhiều!)
Hiểu rồi.
Không phải một mình. Mà là cùng nhau.
Cũng ổn chứ nhỉ?
Với 『Đại Thánh Nhân』 và 『Dã Thú』, tôi sẽ tiếp tục phân tích và kiếm cách giải phóng Veldora khỏi ngục tù giam giữ.
Và với cái dạ dày này thì không cần lo sợ bị phân tán và biến mất.
Tôi nghĩ là chúng tôi làm được.
(Tốt. Tôi ăn ông liền đây, ráng thoát ra『Ngục tù Vô tận』 được không?)
(Kukuku! Cứ để đó cho ta! Đừng chờ đợi, ta sẽ dừng nó cho cậu!!!)
Được!
Tôi đã quyết định.
Tôi chạm vào Veldora, và khởi động Ăn Thịt.
Trong chớp mắt, Veldora khổng lồ đã biến mất khỏi tầm nhìn của tôi.
Hơi bị nhanh đấy.
Chỉ vài giây trước, ông ta vẫn còn nói chuyện.
Đột nhiên biến mất như vậy… khiến tôi thấy cô đơn.
Kỹ năng ấy phụ thuộc vào khả năng kháng bị hấp thụ của mục tiêu, nhưng mà đúng như mong đợi thì Veldora – không hề có kháng gì hết.
Phải nói là tôi kinh ngạc vì có thể hấp thụ cái cơ thể to lớn đó.
Xem ra hiện tại tôi đã dùng 25% của dạ dày…
Bụng tôi rộng lớn tới cỡ nào vậy?
Và…
<<Ngài có muốn bắt đầu phân tích kỹ năng độc nhất 『Ngục tù Vô tận』?[CÓ] / [KHÔNG] ?
Ta cầu xin ngươi đó!
Như thể đang cầu nguyện, tôi đã chấp nhận.
.
Trạng thái
Tên: Rimuru Tempest
Loài: Slime
Bảo hộ thần thánh: Gia Huy Bão Tố
(Gia huy nghĩa là một huy hiệu mang biểu tượng cho gia đình, vì Rimuru đã nhập hộ khẩu với Veldora )
Danh hiệu: Không có
Phép thuật: Không có
Kỹ Năng:
Đặc Kỹ 『Đại Hiền Giả』,
Đặc Kỹ 『Kẻ Săn Mồi』,
Kỹ Năng của Loài Slime 『Hòa Tan』, 『Hấp Thụ』, 『Tái Tạo』,
Kỹ Năng 『Lực Đẩy Nước』,
Kỹ Năng Bổ Trợ 『Cảm Nhận Phép thuật』
Kháng:
Kháng Biến Đổi Nhiệt Cực Hạn, Kháng Sát Thương Vật Lý, Kháng Đau Đớn, Kháng Lôi, Kháng Tê Liệt.