Virtus's Reader
Slime

Chương 100: CHƯƠNG 100: MÊ CUNG DƯỚI LÒNG ĐẤT

Sau khi kết thúc cuộc gặp gỡ với Fuze, tôi trở về Tempest.

Dùng 『 Spatial Travel』tôi có thể đến bất kỳ địa điểm mà tôi đã từng đặt chân tới. Dù có tốn ít mana, nhưng với lượng dự trữ mana vô cùng lớn nên sự tiêu hao ấy, tôi không hề nhận thấy. Một kỹ năng vô cùng hữu dụng

Khi tôi tiếp cận thành phố, Gerudo bắt liên lạc với tôi thông qua Telepathy (thần giao cách cảm)

[ Khẩn cấp, chúng tôi cần sự chỉ đạo của ngài Rimuru-sama! ]

Trong một khoảnh khắc, tôi hướng đến Gerudo.

Trong lòng đầy nghi hoặc, tôi xuất hiện ở vị trí gần đó.

Nếu cần thiết, tôi có thể xuất hiện trước mặt Gerudo ngay lập tức, nhưng lần này, tôi quyết định không làm thế.

Thật ra, đây là nơi tôi đã từng đến, nên cũng không cần tập trung quá nhiều vào đối tượng tôi cần (Gerudo) để có thể dịch chuyển chính xác.

Gerudo đang ở địa đạo, nơi Veldora đã thổi tung trước đó. Những mảnh Demon steel nằm rải rác găm vào tường đá hầu như không làm lu mờ đi tàn tích của địa đạo.

Dù tôi đã ra lệnh phục chế nó, nhưng dường như trạng thái của nó không hề thay đổi.Không biết vì lý do gì?

Gerudo có vẻ đang cải vã với ai đó.

「 Nghe ta nói đã! Giờ đây bọn ta sẽ chiếm hữu địa đạo này!.」

「 Kể cả vậy, chúng tôi chưa hề được thông báo về chủ quyền của nó. Xin cho phép tôi hỏi ý kiến của Rimuru-sama trước.」

「 Không đời nào! Ngươi không thấy sao, bọn ta đã từ bỏ mê cung rồi?!! Bộ ngươi thật sự muốn cho bọn ta ra đường ở hả?」

「 Không ai có ý định đó cả. Mà nhân tiện, đừng có lén mang Demon steel ra khỏi đây nữa. 」

「 Tch. Nhạy bén thật! Đừng để ý chuyện vặt vãnh ấy , nếu không Beretta của ta sẽ…Hở.!!!」

Che giấu sự hiện diện của mình, tôi thành công bắt lấy Ramiris.

Nhìn thằng vào mặt cô ta. Haizzz, đúng là Ramiris rồi.

「 Cô định làm cái quái gì thế ?」

「 Y-yahoo! Khoẻ không Rimuru?」

Đảo mắt chỗ khác, Ramiris chào hỏi tôi.

Không cần phải hỏi, tôi biết chính xác Ramiris đang âm mưu chiếm dụng số Demon steel và kết nối địa đạo với mê cung của cô ta.

Trước đây, Ramiris đã nói về chuyện xây lối vào ở xung quanh đây thì phải.

「 Thế ra cô tính xây mê cung ở nơi này thì bị Gerudo phát hiện, đúng chứ?」

「 Eh…không phải, xây ở đây à…ờ thì.Có lẽ vậy..?!」

「 Vậy là tôi đã đúng…thật là…」

「 Aha, ahahaha…」

Cô ta cố cười cho qua chuyện.

Nhìn kỹ xung quanh, nơi này rõ ràng cần sự tu sửa cũng như việc thu hoạch nguyên liệu.

Có lẽ, để cô ta xây mê cung ở nơi này cũng là ý tưởng không tồi.

Ý của tôi, nếu nghĩ về cuộc gặp gỡ với Myormiles, việc để khách/con người trở lại Tempest là vấn đề tất yếu, không cần thiết phải mỗi ngày, nhưng ít nhất họ phải trở lại mỗi khi chuyển mùa.

Nghĩ thế…có cách nào để chúng tôi có thể thường xuyên thu hút bọn họ?

Chẳng hạn như… Sẽ ra sao nếu chúng tôi tạo ra một dungeon (labyrinth)?

Đây có thể là một ý tưởng hay.

Tôi nhìn vào Ramiris. Không cần biết gì, cô ta nở nụ cười với tôi.

Chỉ nhỏ bằng một đoá hoa…thật không thể tin cậy được, nhưng biết đâu, cô ta sẽ xoay xở được.

Trấn tĩnh bản thân, tôi đưa ra yêu cầu của mình.

Đề xuất của tôi.

Cực kỳ đơn giản, thật đó.

Tôi sẽ để Ramiris tạo một mê cung và cho cô ta quản lý nó.

Ramiris sẽ định cư ở đây và đồng thời mê cung sẽ tạo ra nguồn lợi nhuận về sau cho Tempest.

Dĩ nhiên, điều này cần có sự hoàn toàn hợp tác của Ramiris, nhưng cô ta không có vẻ gì là phản đối nó.

Do đó, tôi tiết lộ kế hoạch của mình.

「 Eh, eh? Thật sao? Tôi có thể tạo mê cung ở đây?!..có lẽ nào…đây là cơ hội để mình thoát khỏi cái nickname kinh khủng: NEET?!」

Với đôi mắt mở to, cô kêu lên.

Dù tôi nghĩ rằng những nickname của cô ta chỉ là một trò đùa thôi.

「 U-umm…có đúng thật là tôi có thể làm ra tiền bằng cách này?」

Ramiris hỏi tôi với biểu hiện nghiêm túc trên mặt.

Có lẽ cô ta sợ tôi thay đổi ý định, dù rằng tôi không hề muốn như thế. Well…

「 Tôi nói thật mà. Nhưng tôi không biết được chúng ta có thể tạo ra bao nhiêu lợi nhuận đến khi bắt tay vào làm thử..

Well, nếu trừ các chi phí khác, cô thấy thế nào với 20% lợi nhuận?」

「 Umm…Vậy là bao nhiêu?」

「 Well, nếu một ngàn mạo hiểm giả đến trong một ngày, cô sẽ kiếm được 2 đồng vàng.」

「 Gehh!! Cả-cả một giaaa tàiiii luôn ấy!!!」

「 Well, số tiền kiếm được có thể cao hoặc thấp hơn dự tính, dù sao cô cũng cần một nơi để cư trú, nên cũng không thiệt thòi gì, đúng chứ? 」

Ramiris gật đầu lia lịa.

default.png [/images/images/image-2.png]

Thật ra, trước giờ, cô ta tuỳ tiện xây dựng mê cung của mình bất nơi nào, mặc dù phải bỏ công bảo trì nó, nên Ramiris không có gì bất đồng về điều này.

Ramiris ôm lấy tôi mừng rỡ.

Cả hai bên đã thoả mãn với điều kiện đưa ra, và như thế, thêm một dự án nữa, một công trình được tôi trực tiếp giám sát.

Chúng tôi bàn bạc với Gerudo,thế là kế hoạch được trao chuốt từng chi tiết.

Đầu tiên, chúng tôi sẽ hoàn thành con đường dẫn từ thành phố đến đây ngay trong đêm.

Nó sẽ rút ngắn quãng đường di chuyển xuống còn nữa ngày.

Nằm ở vùng ngoại ô của thành phố, với khoảng cách 10km. Một khi con đường được hoàn thành, tôi dự định cho xây một chuồng ngựa gần đó.

Tôi cũng muốn đặt thêm đường ray để phục vụ cho việc di chuyển cũng như chuyên chở hành lý, hàng hoá. Vì nếu để ngựa và các ma thú vào thành phố sẽ không hợp vệ sinh cho lắm.

Việc thu hoạch Demon steel cũng nằm trong đó.

Vì nơi đây cũng tương đối gần thành phố. Một Inn * sẽ mang đến nhiều khách hàng tới thăm quan nơi này.

(jade: Inn ở đây theo phong cách phương Tây, vừa phục vụ thức ăn cũng như để nghỉ ngơi, nếu ai chơi Witcher 3 hay Skyrim sẽ biết đến nó. Chi tiết thêm ở đây: http://keywordsuggest.org/gallery/550887.html)

https://cdn1.epicgames.com/ue/item/MedievalTavern_Screenshot01-1920x1080-13eba6adb3eaddb47b63889f4174fb16.png [/images/images/image-15.jpeg]

Nếu chúng tôi quyết định xây dựng mê cung ở nơi đây, một Inn sẽ là điều cần thiết để phục vụ các đoàn lữ khách đến từ Dawrf Kingdom, cựu Vương quốc Farmas và cũng như các nước khác.

Trong trường hợp bọn họ thật sự muốn thư giãn, bất cứ lúc nào họ cũng có thể trở lại Tempest. Tách biệt giữa nhà và nơi làm việc/giải trí cũng là một ý hay.

Kế hoạch được Gerudo chấp thuận.

Hơn nữa, nơi đây chỉ cách nơi xảy ra cuộc giao tranh giữa chúng tôi và các Thánh Hiệp Sĩ có vài bước.

Cách thành phố 2km, nơi có giao lộ ( nhiều con đường giao nhau) là địa điểm của đấu trường đang được xây dựng.

Nó khá gần thành phố nên tôi hy vọng các lữ khách sẽ đi bộ đến đấu trường.

Không giống như thế giới cũ, những người ở đây có khuynh hướng đi bộ nhiều hơn.

Nếu chuyến đi ngắn hơn 20km thì chuyện đi bộ là điều khá bình thường. Người ở đây cũng có thói quen ngủ sớm, dậy sớm.

Nếu chúng tôi tổ chức giải đấu từ 10:00~15:00 , chừng đó sẽ đủ để họ chuẩn bị cho chuyến đi của mình.

Inn cần có đủ nhân viên để có thể hoạt động trơn tru, có lẽ để bọn ở lại Inn cũng không phải là ý tưởng tồi.

Chúng tôi chuyển sang việc hoàn tất bản vẽ của đấu trường. Sau khi thảo luận với Myormiles, tôi cuối cùng đã mường tượng được cấu trúc của nó.

Thường tôi sẽ mất hàng giờ ngồi trước laptop để phát thảo nó, nhưng giờ với sự trợ giúp của Raphael, tôi có thể thực hiện bằng tay của mình.

「 Không vấn đề gì」Gerudo chấp thuận và rời đi sau đó.

Khi tôi nhìn vào Ramiris..

「 Uhehe…giờ đây ta có thể kiếm ra tiền rồi…tạm biệt những tháng ngày bị giễu cợt là một Chúa Quỷ Nghèo đói!」

Cô ta cứ như đang phê cần vậy..

Well, dù sao cũng tốt, trước giờ cô ta cứ liên tục bị chế giễu bởi các Demon Lord khác. Ai mà nghĩ đến một Demon Lord lại không có tiền cơ chứ?!! Thật ra, không phải tiền bạc, việc vô công rồi nghề mới là vấn đề…

Thật vậy, mê cung của Ramiris luôn vắng bóng con người, hẳn là cô ta rất chán và cô đơn.

Tôi thật sự mong rằng các mạo hiểm giả sẽ đến, vì lợi ích của Ramiris và chính tôi.

Kéo Ramiris về thực tại, chúng tôi đi vào chi tiết việc xây dựng mê cung.

Cô giờ đây cho thấy một phong thái hoàn toàn khác, cái mà tôi chưa hề nhìn thấy bao giờ.

Tôi có năm câu hỏi dành cho cô ta.

1. Có bao nhiêu tầng có thể được thiết kế dưới lòng đất?

2. Cần bao nhiêu ngày để hoàn thành nó?

3. Còn những quái vật trong mê cung thì thế nào?

4. Có thể thay đổi nội thất bên trong được hay không? Hơn nữa, các rương châu báu có thể thêm vào và thiết lập được không?

5. Trong trường hợp cái chết xảy ra bên trong mê cung, có thể thiết lập hệ thống giúp họ hồi sinh trên mặt đất được hay không?

Đó là những câu hỏi được tôi đưa ra, và đây là những gì Ramiris trả lời.

1. Không có giới hạn. Nhưng trong thực tế, tối đa là 100 tầng.

2. Có thể hoàn thành nó trong một ngày. Nhờ có kỹ năng chủng tộc của Ramiris 『 Labyrinth Creation』, mê cung có thể tạo ra trong khoảnh khắc, nếu không tính tới interior (jade: không chỉ là nội thất, Ramiris ý muốn nói các con đường, không gian bên trong, ánh sáng, hệ thống quái vật, các Boss room, cũng như các rương báu vật)

3. Bất cứ thứ gì chúng ta muốn, từ khi các Spirits {tinh linh} cư ngụ ở mê cung trước, quái vật không xuất hiên. Nhưng nếu mật độ ma thuật trong mê cung giảm đi, những con quái vật yếu kém sẽ xuất hiện.

4. Có thể. Thật ra, thay đổi không gian bên trong của mê cung nằm trong kỹ năng của cô ta. Nó có thể tạo ra sự luân phiên thay đổi giữa các tầng, nhưng cùng một lúc chỉ thay đổi được một tầng. Do đó, kết cấu của mê cung có thể thao túng theo ý muốn.

5. Có thể thực hiện được. Nhưng bạn sẽ phải mang vào một trang bị được tạo bởi 『Labyrinth Creation』

「 Thật tuyệt vời ! Cô thật tuyệt đó Ramiris-kun!」

「 Thật à, thật vậy sao?!! Ta tuyệt vời đến thế à?!」

「 Ừ, thật vậy. Giờ đây chúng ta đã cùng chung một tham vọng rồi. 」

「 Thật à? Ta cũng nghĩ như Rimuru vậy.」

Chúng tôi gật đầu với nhau.

「 Tôi rất mong được hợp tác với cô đấy, Ramiris 」

「 Yeah, hãy giúp đỡ tôi nhé, Rimuru. Được làm việc với cậu cứ như đang ở trên một con tàu lớn vậy, thật yên lòng. 」

Con tàu lớn à, hãy mong nó không phải là Titanic đi.

Vì khác nhau về kích cỡ, nên chúng tôi không thể bắt tay nhau, nhưng cái ôm thắm thiết của Ramiris lúc trước đã cho thấy tinh thần rạng rỡ của cô.

Thế là, tôi để Ramiris thu hoạch Demon steel nằm rải rác xung quanh.

Có lẽ cô ta sẽ tạo nên thứ gì đó thật sự hữu dụng.

Khi tinh thần của cả hai cực kỳ vui vẻ, chúng tôi lập ra bản phác thảo cấu trúc của một đại mê cung cao cấp.

Tiếp đến là tiến độ của mê cung, Ramiris từng tuyên bố rằng,nó có thể hoàn thành vào ngày mai.

Nghĩ vậy, tôi quay về thành phố, và sẽ trở lại đây vào ngày hôm sau.

Tôi cần Kurobee chuyển giao các áo giáp cũng như vũ khí mà anh ta đã chế tạo, vì chúng là những mẫu thử nghiệm, nên ngày xuất hiện trên thị trường sẽ còn khá xa.

「 Vậy có ổn không, Rimuru-sama? Đây là những sản phẩm không hoàn thiện và hầu như khó có thể sử dụng bởi người bình thường.」

「 Nah, Không sao đâu. Tôi sẽ để những item này nhận phước lành từ tinh linh, qua thời gian, chúng sẽ thấm chút năng lượng ma thuật, sau đó, chúng có thể trở thành magic items, như thế sẽ ổn thôi.」

「 Nếu vậy thì tốt rồi, ngài cứ lấy chúng đi, Rimuru-sama.」

Kurobee sau đó lấy những item đó từ hầm chứa của xưởng rèn và giao lại chúng cho tôi.

Tôi nhận lấy chúng và bày tỏ lời cảm ơn đến anh.

Thật ra Kurobee có rất nhiều sản phẩm thử nghiệm, có những lúc, con số ấy lên đến 100 sản phẩm. Trong số ấy, từ vũ khí, giáp trụ, khiên cho đến nguyên set đồ cũng được tìm thấy. Và tất cả item ấy đều tốt hơn rất nhiều so với những item được bán trong cửa hiệu.

Nhưng, đúng như Kurobee đã đề cập, đây là những sản phẩm không hoàn thiện, nên người sử dụng khó có thể tận dụng hết khả năng của chúng.

Nên không thể gọi chúng là một công cụ được.

Nhưng đổi lại, chúng có thể hấp thu năng lượng ma thuật và chuyển hoá chúng thành sức mạnh thuần tuý, do đó người dùng có thể tạm thời đạt được sức mạnh vật lý không tưởng.

Well, trừ trường hợp bất khả kháng, việc thường xuyên sử dụng chúng chẳng khác nào tự rước hoạ vào thân.

Nếu việc đó xảy ra, đừng hòng đổ lỗi cho tôi.

Tôi định bỏ chúng vào rương châu báu, như là một phần thưởng cho người chơi, tất nhiên chúng sẽ được canh gác bởi các monster được tôi và Ramiris sắp đặt sẵn.

Nghĩ đến việc trải nghiệm cảm giác của người kiến tạo mê cung, một mê cung thật sự, tôi cảm thấy phấn khích vô cùng.

Well, thật ra, nếu đem những sản phẩm ấy vào sàn đấu giá, chúng sẽ mang lại lợi nhuận không hề nhỏ.

Nhưng, như vậy thì không hay. Điều quan trọng nhất chính là quảng bá hình ảnh của Tempest.

Nếu họ thấy được cái đẹp của thành phố chúng tôi, cảm nhận nó, nét quyến rũ nằm lẩn trong khu rừng Đại ngàn Jura thì chắc chắn, họ sẽ quay trở lại.

Thật ra, khi Ramiris nói rằng cô có thể tạo lối vào của mê cung ngay tại trung tâm của thành phố, tôi đã nghĩ về nó. Dĩ nhiên điều đó sẽ thuận tiện hơn cho việc di chuyển.

Nhưng, tôi sớm nhận ra lợi ích của việc mở một thị trấn nhỏ dành riêng cho mạo hiểm giả, nhằm phục vụ việc buôn bán cũng như làm điểm dừng chân nếu họ ở lại đây lâu dài.

Như thế, các trang bị và những thứ tương tự có thể đem ra trao đổi.

Cứ nghĩ đến số tiền mà họ sẽ tiêu xài khiến tôi hạnh phúc vô bờ.

Nếu vậy, kể cả khi chúng tôi dự trữ trước đó, việc thiếu hụt những trang bị cũng như các mặc hàng khác có khả năng xảy ra.

Nếu mọi thứ diễn ra theo kế hoạch, tiếng tăm của Tempest sẽ được truyền tai nhau giữa các Mạo hiểm giả, từ đó lan rộng trên khắp bản đồ.

Hơn nữa, nó sẽ khiến cho thành phố của chúng tôi trở nên bận rộn và sôi động hơn.

Giải đấu có thể sẽ được tổ chức tối đa 2 lần một năm, nhưng có lẽ nên dành cho các hoạt động khác, chẳng hạn như diễn tập quân sự giữa các quốc gia đồng mình với Tempest, hoặc là cuộc tranh tài giữa các Mạo hiểm giả diễn ra trong đại mê cung.

Nếu vậy, các công trình sẽ được đưa vào sử dụng hết công suất. Và mê cung của tôi và Ramiris sẽ chắc chắn thu hút các lữ khách nhiều hơn nữa.

Thế rồi, những việc cần đã chuẩn bị xong, giờ chỉ còn một nhân tố cuối cùng, đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong kế hoạch, Veldora- The Storm Dragon {jade: Rồng bão tố hoặc Bạo Vũ Long, tuỳ các thanh niên :v}

Anh ta đang ở phòng của tôi, dường như thành thói quen rồi hay sao ấy!!

「 Hey, Veldora, tôi có yêu cầu cần anh giúp đỡ đây.」

「 Hử? Không thấy ta đang bận à?」

Yeah,tôi thấy chứ, suốt ngày cứ ôm quyển manga miết, thế mà bảo mình không rãnh.

「 Vậy à…thế thì thôi vậy. Chỉ là, tôi định giao cho anh một công việc vô cùng thú vị thôi mà…Nếu anh bận thì chịu thôi. Chắc tôi phải nhờ Diablo rồi.」

Tôi nói và giả bộ cất bước rời đi

「 Hey, chờ đã. Dù là đang bận nhưng anh sẽ lắng nghe yêu cầu của chú. Có gì thì nói đi!」

Rồng cắn câu rồi. Dễ dụ quá đi. Cứ như dùng kẹo dụ trẻ em ấy. Mặc dù tên rồng ấy sống cả ngàn năm rồi.

「 Chuyện là, tôi và Ramiris có kế hoạch xây dựng nơi trú ngụ dành riêng cho cậu đó và cô ta đang tạo ra nó ngay lúc chúng ta nói chuyện đây.」

「 Chú nói gì thế?! Thật à? Nhưng nếu vậy thì chú muốn nhờ anh chuyện gì?」

Dù cậu ta có thật lòng hứng thú với nó hay không, gương mặt của nghiêm túc của Veldora đã thể hiện điều đó.

Thật là…quá ư là dễ.

Thế rồi, tôi nói cho Veldora biết về kế hoạch xoay quanh việc xây dựng mê cung.

「 Chuyện là, chúng ta cần một vị vua cai trị dungeon. Ramiris sẽ chịu trách nhiệm giám sát nó. Và ở tầng 100, chúng ta sẽ tạo một lối vào dẫn đến mê cung của các tinh linh. Vì thế cần có một Thủ vệ mạnh nhất để bảo vệ cánh cổng này. 」

「 Hiểu rồi, vậy chú muốn anh trông coi nó」

「 Chính xác. Và khi cậu ở trong mê cung, cứ thoải mái toả aura* của mình đi.」

「 Thật sao? Vậy có ổn không đó?」

「 Ổn mà」

{jade: thật ra ở bản Jap, từ đó có nghĩa là haki, đúng đấy, chính xác haki trong Onepiece đấy, nhưng để có nét đặc trưng riêng, mình sẽ dịch thành aura (hào quang/thần khí/khí độ) }

Tôi gật đầu.

Thật ra, tôi không quan tâm đến các Thủ vệ khác, cái tôi cần chính là aura của Veldora.

Nếu anh ta giải phóng nó ở đây, với mật độ cực cao, sẽ không có con người nào có thể tồn tại được.

Nhưng nếu Veldora kìm hãm nó quá lâu, đến khi giải phóng sẽ tạo ra một vụ nổ hoành tráng như lần trước.

Điều đó khiến chúng tôi phải tìm ra một nơi để Veldora giải quyết vấn đề của mình. Hang động phong ấn Veldora lúc trước không thể hoàn toàn chế ngự aura của cậu ta.

Thế nên tôi đã tạo ra mê cung 100 tầng, nằm sâu trong lòng đất, để cậu ta tự do giải phóng khí của mình.

Nhưng mục đích thực sự…

Một khi mật độ ma thuật tăng cao, monster sẽ tự nhiên sinh ra.

Và ở tầng càng sâu thì mật độ càng cao, do đó những quái vật sẽ mạnh dần lên theo số tầng.

Hang động, nơi mà Veldora bị phong ấn còn xuất hiện cả Tempest Serpents ( Cự xà) một monster hạng A-

Nếu vậy, thật khó để tưởng tượng được những quái vật kinh khủng nào sẽ được sinh ra từ aura của Veldora đây.

Có khi một loài slime mới sẽ được sinh ra chăng?!

Thế nên, Veldora giải phóng aura của cậu ta chỉ có lợi cho chúng ta mà thôi.

Nhất tiễn hạ song điêu..

「 …Và một khi mạo hiểm giả xuất hiện, ta sẽ …

『 Kuahahaha, các ngươi đã phải đi một chặng đường dài! Tốt lắm! Lại đây nào, ta sẽ thiết đãi các ngươi, lũ sâu bọ! 』

Hoặc là

『 Kuahahaha, các ngươi chạy đi đâu. Kiếp số của các ngươi đã tận. Không ai có thể thoát khỏi cơn thịnh nộ của Storm Dragon!!! 』

Và rồi ta sẽ giết sạch bọn chúng, thấy sao hả? 」

{jade: hội chứng chuunibyou do tọng quá nhiều manga đây mà ==” }

Veldora phấn khích nói.

Well, vậy cũng tốt. Tôi gật đầu.

「 Hơn nữa, cậu sẽ có cơ hội đối đầu với cả một đoàn mạo hiểm giả luôn đấy, như trò chơi giả lập thực tế vậy. Thấy thế nào hả? Thú vị chứ?」

Veldora đứng dậy, bỏ tập manga đang đọc dở vào túi và đối mặt với tôi.

「 Đúng như mong đợi, Rimuru. Anh lúc nào cũng biết chắc rằng chú sẽ có thể làm những điều tuyệt vời mà.」

Anh ta nói và bắt tay tôi.

Ơn trời, cho con làm bạn với tên ngốc.

Và như thế, tôi đã thành công ( cực khổ??) tuyển mộ Veldora.

Ngày hôm sau.

Tôi và Veldora tới gặp Ramiris.

Đúng như cô đã hứa, mê cung đã được hoàn tất.

「 Yo, Ramiris, khoẻ không đằng ấy?」

「 Ah, master! Cũng đã lâu rồi. Em vẫn khoẻ re à!!」

{jade: Ramiris xưng hô với Veldora là master, không phải như chủ nhân, master ở đây như sensei/shishou vì Veldora đã dẫn dắt Ramiris vào con đường otaku, vì thế cô ta lấy làm biết ơn Veldora :v }

Ahh, hai tên này, luôn thân thiện với nhau.

Sau khi chào hỏi nhau. Ramiris ngồi lên vai của Veldora và cuộc trao đổi về kế hoạch bắt đầu.

Như tôi muốn, mê cung được tạo ra bởi một số lượng vô cùng lớn khối lập phương.

Do đó, cứ vài ngày, chúng tôi có thể thay đổi được kết cấu của nó.

Và cứ mỗi 10 tầng, chúng tôi sẽ thiết lập điểm save.

Khi đến được điểm này, lần tới khi bạn vào mê cung, bạn sẽ tiếp tục tại điểm đã save của mình.

Để đạt được điều đó, chúng tôi đã quyết định cấp giấy phép cho các mạo hiểm giả để sử dụng những vòng tròn dịch chuyển bằng ma thuật. Với mục đích dịch chuyển họ đến điểm save trong mê cung.

{ jade: Để giải thích rõ hơn, ví dụ save point ở tầng 10, giết được Boss tầng mới save được, nếu chết ở tầng 15 và nếu có mua hàng của thanh niên đa cấp Rimuru sẽ được hồi sinh lên mặt đất, khi muốn vào lại sẽ được dịch chuyển đến điểm save cũ (ở đây tức là tầng 10). Chết ở tầng 19 cũng quay về 10. Không mua là lên bàn thờ nằm luôn :v }

Việc bán bản đồ cũng không khả thi, vì kết cấu của mê cung sẽ thay đổi liên tục, nên việc tạo ra nó cũng vô ích.

Và đừng quên món trang bị quan trọng nhất.

Bùa hộ thân được tạo ra bởi kỹ năng của Ramiris 『Labyrinth Creation』

Chỉ dùng được một lần duy nhất.

Nếu bất cứ cái chết nào diễn ra trong mê cung, người chơi sẽ được đưa trở lên mặt đất.

Từ chối tử thần, nó sẽ kích hoạt 10 giây sau khi cái chết đã được xác nhận.

Có thể nói nó như phao cứu sinh vậy. Và tất nhiên nó sẽ được bán ở cổng vào của mê cung.

Có mua nó hay không là tuỳ vào họ. Nhưng nếu họ không mua và tử trận….thì đừng có đổ lỗi cho ai khác.

Và về giá của nó, chúng tôi sẽ quyết định sau.

Hiện tại, mọi thứ đã xong xuôi.

Hy vọng rằng, mọi thứ sẽ diễn ra tốt đẹp

Dù còn nhiều thứ nữa cần phải làm, nhưng tạm thời cứ để đấy đã.

Chúng tôi nhìn nhau, rồi phá ra cười như là những nhân vật phản diện vậy.

CHƯƠNG 101: KẾ HOẠCH THUẬN LỢI

Nơi sâu nhất của đại mê cung, tầng 100 - nơi cư ngụ của Storm Dragon Veldora.

Hôm nay, tôi sẽ sắp đặt không gian bên trong cho anh ta.

Tôi đã sao chép và chuẩn bị một số thứ mà Veldora thích. Sử dụng năng lực của mình, tôi lấy những đồ nội thất từ trong dạ dày của mình và đặt chúng ngay ngắn trên nền đất.

Không gian sống khá là quan trọng, không thể để người ngoài cười chê được.

Sau khi căn phòng được trang trí hoàn tất. Chúng tôi đi đến trung tâm của tầng và để Veldora giải phóng aura của mình.

Một cách cẩn thận, Veldora chậm rãi điều khiển lượng khí phát ra, nếu không, hậu quả sẽ giống như lần trước.

default.png [/images/images/image-3.png]

Để tiết kiệm chi phí, phần tường bên trong căn phòng được tạo ra bởi khoáng thạch có sẵn. Sau một thời gian đắm mình trong tinh chất ma thuật, nó sẽ chuyển hoá thành Demon steel, và sẽ sẵn sàng cho việc thu hoạch.

Nhân tiện, tầng đầu tiên của dungeon là một căn phòng vuông vức với chiều rộng 250m, gấp 2 lần sân bóng đá.

Nhưng khi bạn càng xuống sâu, không gian sẽ càng hẹp dần.

Nó được cấu tạo như vậy, để aura của Veldora có thể phân bố toàn bộ mê cung.

Phòng của Veldora có diện tích 100m2, nhưng nếu Veldora trở về hình thái ban đầu, thì căn phòng này sẽ trở nên khá chật chội.

Bù lại, nó được cấu tạo để có thể bành trướng không gian, phòng khi có tác chiến xảy ra hoặc những trường hợp bất tiện khác.

Mê cung này dưới sự sáng tạo của Ramiris, hầu như mọi thứ đều có thể tự do điều chỉnh theo ý thích.

Thế rồi, aura của Veldora lan toả khắp mê cung đúng như dự tính.

Giờ đây, tất cả những gì chúng tôi phải làm là đợi sự xuất hiện của monster mà thôi.

Sau khi Veldora trở lại hình người. Chúng tôi tiến đến bước tiếp theo của kế hoạch.

Đầu tiên, nói đến mê cung thì tất nhiên phải có cạm bẫy.

Poisoned Arrow ●●● Những mũi tên được tẩm độc bay ra từ bất cứ đâu. Hãy giữ cho đầu óc của bạn tỉnh táo.

Poison Swamp ●●● Đầm lầy độc. Nếu ngã vào nó, bạn sẽ dính những trạng thái bất lợi, hơn nữa bạn sẽ chịu sự ảnh hưởng chất độc theo thời gian,

Turning Tile/Mat ●●● Nền/Cửa xoay. Khả năng định hướng sẽ phản bội bạn, hãy hy vọng là ai đó trong tổ đội có kỹ năng lập ra bản đồ.

Moving Tile/Mat ●●● Nền đất sẽ tự di chuyển, nếu nó đưa bạn tới nơi của quái vật tụ tập. Well, chúc bạn gặp may mắn.

Cutting Thread ●●● Tơ thép. Không chú ý thì đầu bạn sẽ lìa khỏi cổ. Khi kết hợp với Moving Tile/Mat, một combo chết người.

Pitfall ●●● Vực thẳm. Nếu bạn lo lắng về việc nhận sát thương bởi cú ngã thì cứ cảm nhận nỗi sợ hãi khi rơi tự do trước đi đã, đừng lo, nó không sâu lắm đâu!!

False Treasure Box(Mimic) ●●● Rương châu báu nguỵ trang. Wow, trúng lớn rồi…!!Eh? [email protected] [http://www.allowcopy.com/open?url=https:%5C/%5C/ln.hako.re%5C/cdn-cgi%5C/l%5C/email-protection]#$% {jade: ai chơi Dark Souls sẽ hiểu cơn ác mộng đó ==” } || minh hoạ:

055%252B-%252BY13S4xD [/images/images/image-16.jpeg]

Laughing Treasure Box ●●● Tuyệt!! Mở nó ra và bạn sẽ cười đến chết..

Monster Room ●●● Mở cửa vào và….Oh!! Chào mấy cưng…Surprise mothaf*cker!!!

Sealing Room ●●● Phòng kín…Nổi lửa lên và chờ đợi cái chết kéo đến trong từng hơi thở

Darkness Floor ●●● Đúng như tên gọi của nó. Một căn phòng tối đen như mực, nếu bạn có kỹ năng tạo ánh sáng nhân tạo thì tốt, nếu không thì bạn phải cần đến những ngọn đuốc rồi. Tất nhiên chúng tôi sẽ bán chúng với giá cắt cổ. Thấy thế nào hả?

Low Ceiling Floor ●●● Với trần nhà thấp như thế, tôi không muốn trạm trán với lũ quái vật khi mình đang bò trên nền đất chút nào

Terrain Effect Floor ●●● Tầng có địa hình biến đổi. Cái quái gì thế này, một ngon núi lửa trong mê cung, đừng có đùa nhau như thế chứ!!!!

Tôi liệt kê những cạm bẫy mà mình có thể nghĩ tới.

Hầu hết đều khả khi. Chỉ có Terrain Effect Floor là quá khó để thực hiện. Thật vậy, ngọn núi lửa nhân tạo nằm ngoài khả năng của chúng tôi.

Tôi còn muốn tạo ra những tầng có khả năng chi phối thời tiết và mang đến thảm hoạ tự nhiên như giông bão, địa ngục lửa, tuyết lở…

Nhưng Ramiris nói.

「 Không thể nào. Giả sử tôi có thể tạo ra chúng nhưng tôi không thể nào có đủ mana để duy trì chúng được.」

Đúng như tôi nghĩ, việc đó là không thể.

Well, có lẽ tôi đã đòi hỏi một việc vô lý rồi.

Khi có ý định từ bỏ nó…

「 Rồng băng hoặc rồng lửa à?! Có muốn ta đi chế ngự cho cậu vài con không?」

Giọng nói này, không thể nào!! Người đó không thể nào ở đây được.

Tôi xoay người lại, một cô nhóc với kiểu tóc cột hai bên màu bạc xuất hiện.

default.jpg [/images/images/image-17.jpeg]

「 Eh? Sao cô lại tới đây? Milim…」

100 tầng, ẩn sâu trong lòng đất.

Nói cách khác, tại tầng cuối cùng của mê cung vừa được hoàn tất, một Chúa Quỷ, trẻ đẹp nở một nụ cười tự mãn.

「 Fufun. Không biết sao ta có cảm giác cậu đang làm thứ gì đó rất thú vị. Dám cho ta ra rìa, cậu cũng có gan đấy, Rimuru.」

Milim ưỡn bộ ngực phẳng lì kiêu ngạo nói.

Như thường lệ, cô diện lên người bộ đồ đen toàn thân cũng với Dragon Knuckles mà tôi đã tặng cô ta lúc trước- nó toả ra một ánh sáng mập mờ, trông không vừa vặn lắm với đôi tay của Milim.

Dù thế, cô ta rất nhạy cảm với những âm mưa như thế này, việc giấu Milim bất cứ thứ gì là không khả thi. Cơ bản, để nói chuyện lý lẽ với cô ta cũng là điều không thể.

Vậy nên, việc cô ta xuất hiện ở nơi này cũng không cần ngạc nhiên đến như vậy.

Milim và Veldora trừng mắt nhìn nhau nhưng sau đó họ thân thiện bắt tay nhau.

Cảm ơn trời, họ đã trở thành bạn bè, nếu hai tên đó đối đầu nhau thì chắc mình phải chuyển sinh lần nữa mất.

「 Xin lỗi về điều đó. Tôi không hề có ý định bỏ cô lại sau lưng đâu. Tôi định sẽ mời cô sau khi mọi thứ đã hoàn tất. 」

「 Thật à? Nhưng thế còn gì vui nữa, ta muốn tham dự khi nó đang hoàn thiện cơ.」

「 Well, nói vậy cũng đúng. Cơ mà, đất nước của cô thế nào rồi?」

Là một Chúa Quỷ, tất nhiên ai cũng sẽ có lãnh địa của riêng mình.

Riêng Milim, sau khi sát nhập với lãnh thổ của cựu Chúa Quỷ Karion và cựu Chúa Quỷ Frey, lãnh địa của Milim đã trở nên rộng lớn hơn rất nhiều.

Có ổn không khi cô ta cứ tới chơi như thế này?

Khi nghe tôi hỏi, cô ta tránh ánh mắt của tôi.

「 Well, Ổn mà. Dù sao ta cũng là một cá thể kiệt xuất đấy……

Đừng có mà nghĩ ta chạy trốn đến đây vì ta ghét học hành đó nha. Không phải đâu!!」

Thì ra là vậy. Có lẽ Frey và những thành viên nội các đã cố gắng bắt cô ta học cách điều hành đất nước đây.

Trực giác của cô ta vẫn nhạy bén như thường.

Well, sao cũng được…

「 Được rồi, dù sao tôi cũng không phải người sẽ bị mắng sau này…bỏ qua chuyện đó đi.

Như cô nói lúc trước, thuần hoá một con rồng? Việc đó có thể sao? 」

「 Ugh….vậy là ta sẽ bị rầy la sao…? Chịu thôi, dù sao ta cũng trốn nhà đi mà..

Ừ, đúng vậy, Nếu cậu muốn, ta sẽ đi chế ngự chúng. Thấy sao hả?」

「 Ooh, thế thì tôi phải nhờ cả vào cô rồi? Mà chúng bao gồm những chủng loại nào? 」

Milim sợ bị mắng cứ như đứa trẻ trốn học đi chơi vậy.

Well, đó là lựa chọn của cô ta, tôi không thể giúp gì được.

Sau khi vượt qua sự lo lắng của mình, tâm trạng của Milim trở nên tươi tỉnh hơn khi cô chỉ cho chúng tôi về những đặc tính của loài rồng.

Veldora có vẻ không có hứng thú gì về chuyện này, dĩ nhiên rồi bản thân lão ấy là rồng kia mà.

Còn với Ramiris ..

「 Cô có chuyện gì mà đến mê cung của ta thế?」

Milim lườm lại rồi bắt lấy Ramiris, cả hai cứ như những đứa trẻ vậy.

Sau khi nghe Milim giải thích.

Rồng được chia làm 4 loại, dựa theo đặc tính của chúng.

Băng, hoả, thổ, phong. Có khi chúng nhận được hình thái tiến hoá đặc biệt hoặc unique, nhưng nhìn chung, rồng chỉ 4 loại đó.

Chỉ cần không phải là Chúa rồng, thì những con còn lại đều có thể thuần hoá, kể cả con trưởng thành.

Nếu bỏ chúng vào mê cung, việc mô phỏng địa hình theo tự nhiên là hoàn toàn có thể.

Thế là , tôi quyết định sau này sẽ đặt chúng vào những tầng cuối cùng của dungeon.

Dù tôi không biết giới hạn sức mạnh của chúng nhưng cấp độ của loài rồng ít nhất phải đạt hạng A.

Chúng ở cấp độ khi mà một con rồng duy nhất có thể đánh bại được một tổ đội Thánh Hiệp Sĩ gồm 6 người.

Một con rồng thuộc nhóm nguyên tố lại càng chết chóc hơn nữa. Với ý nghĩ đó, tôi thư thái chuẩn bị sắp đặt tầng cho chúng.

Theo thứ tự sức mạnh, Hoả > Băng > Phong > Thổ

Nếu là những con non, thứ tự sức mạnh có thể bị thay đổi. Dù sao để chiến thắng một trận chiến chúng sẽ cần nhiều thứ hơn là chỉ dựa vào một sức mạnh đơn thuần. Chúng sẽ được tôi luyện bản thân để tồn tại được trong đại mê cung này.

Và thế là..

Tầng thứ 99- Flame Hell Floor -Địa ngục rực lửa. Toàn bộ tầng sẽ được bao phủ bởi nhiệt độ cực cao. Cánh cổng cuối cùng. Những trang bị kháng hoả sẽ bán rất chạy đây.

Tầng thứ 98- Ice Hell Floor- Địa ngục băng. Nếu bạn dừng lại, cái chết sẽ đến, rất nhanh thôi. Liệu những trang bị kháng băng sẽ giúp bạn chống chọi lại cái lạnh thấu xương? Nếu không, hãy đến với cửa hàng của Tempest.

Tầng thứ 97- Lighting Floor -Tầng của sấm chớp, những tia sét liên tục đánh xuống mặt đất, thoát khỏi đây hay không hoàn toàn dựa vào sự may mắn của bạn.

Tầng thứ 96- Tremor Floor- Những cơn đại địa chấn sẽ thống trị nơi đây, dù bạn đã trải qua một chặng đường dài để đến được nơi này, nhưng rất tiếc, hãy cảm nhận nó – cơn thịnh nộ của Earth Dragon.

Thế rồi, 4 tầng địa hình đã được tạo ra.

Những con rồng sẽ dùng aura của Veldora làm thức ăn, nên chúng sẽ sống sót không vấn đề gì.

Không cần phải sửa đổi gì ở những tầng đó nữa. Cứ để những con rồng Milim đã thuần hoá làm tổ ở đó, và mọi chuyện sẽ đâu vào đấy thôi.

Tiếp đến, tạo một khu vực an toàn sau mỗi 10 tầng.

Well, boss room sẽ ở trước đó nên các lữ khách cũng như các mạo hiểm giả phải đánh bại boss tầng trước.

Tại đó, họ có thể mua các hòn đá ma thuật, bán các đồ rơi ra từ việc đánh bại quái vật, và mua những lọ potion với giá “phải chăng”.

Xây thêm Inn cũng là một ý hay, nhưng cứ tạm hoãn lại đã. Tôi sẽ quyết định nó tuỳ vào diễn biến sau này.

Tầng đầu tiên tôi sẽ thiết lập độ khó ở mức thử nghiệm thôi. Với mục đích, bất kì kẻ nghiệp dư nào cũng có thể hoàn thành nó.

Lối đi cũng được thiết kế rộng rãi nên việc đi lạc sẽ khó có thể xảy ra.

Tuy là thế, với chiều rộng khá đáng kể, 250m. Đây là tầng sẽ khiến bạn dùng chân khá là nhiều trong khi thu nhập lại chẳng bao nhiêu.

Sau đó, đến tầng 2, mọi thứ sẽ khó khăn đi. Tới lúc của cạm bẫy xuất hiện rồi.

Tuy vậy, sẽ không có bất cứ cái nào có thể gây chết người cả, những cái đó, phải để dành đến tầng 10 mới xuất hiện.

Đột nhiên phải đối mặt với những cạm bẫy chết người khi chỉ mới bước chân vào mê cung sẽ làm cho họ nhục chí.

Thế nên họ sẽ có thể tiếp tục chuyến phiêu lưu của mình mà không phải lo sợ cái chết.

Chúng tôi tiếp tục thảo luận những vấn đề liên quan khác, và tiến hành thiết lập từng tầng một.

Thế rồi, ba ngày sau, chúng tôi đã gần như hoàn thiện nó.

Với nụ cười xuất hiện trên gương mặt của những người bạn, chúng tôi nhìn nhau gật đầu, và cùng nhau rời khỏi mê cung, cảm giác như mình đã đạt được thành tựu gì to lớn lắm vậy.

CHƯƠNG 101: KẾ HOẠCH THUẬN LỢI (TT)

Sau một thời gian, giờ đây, mê cung đã tràn ngập quái vật với đủ mọi chủng loại.

Với những con rồng mà Milim đã thuần hoá, tôi để chúng làm thuộc hạ của Ramiris.

Bên trong mê cung được tạo ra bởi skill Dungeon Creation, thuộc hạ của Ramiris sở hữu sự bất tử.

Trừ khi Ramiris bị giết, nếu không những thuộc hạ của cô sẽ được hồi sinh tại tầng của họ cư ngụ.

Đây cũng là lý do mà Ramiris muốn giữ Beretta cho riêng mình.

Dù cô ta không có tý sức mạnh nào, nhưng bên trong mê cung, đội quân của Ramiris là bất khả chiến bại. Với một Chúa Quỷ được mệnh danh là NEET và không có bất kỳ một thuộc hạ nào trong cả ngàn năm qua, thì đây quả là một kỹ năng bá đạo, nhưng ở một khía cạnh nào đó nó khá vô nghĩa.

Beretta hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một quản gia, dường như cậu ta không hề phàn nàn gì về nó.

「Thế là, cuối cùng ta đã có thuộc hạ thật sự rồi. 」

Ramiris đầy cảm xúc nói.

Cũng phải thôi, cả ngàn năm qua cô ta đã chịu cảnh cô đơn mà.

Nhìn chén trà được mang ra bởi Beretta...

「Oi, Beretta, cậu có muốn vĩnh viễn trở thành thuộc hạ của Ramiris không? 」

Thật ra, tôi đã nghĩ về điều này từ lâu rồi.

Tất nhiên là nếu cậu ta đồng thuận với nó, còn không, tôi sẽ chuẩn bị một thuộc hạ mới cho Ramiris.

「Vậy sẽ ổn chứ? Nếu vậy, tôi thề sẽ dâng hiến sự trung thành của mình cho người Ramiris-sama. 」

Beretta không hề do dự trả lời.

Không phải tốt sao Ramiris, cô khá được lòng người khác đấy.

Tốt lắm, thế thì Beretta từ giờ trở đi, cậu sẽ chính thức hoạt động dưới trướng của Ramiris.

Tôi gật đầu tuyên bố, đồng thời gỡ khoá ràng buộc giữa tôi và Beretta và trao nó cho Ramiris – đang lặng người bởi sự việc diễn ra trước mắt mình.

「 Ay! Cảm ơn ngài vì tất cả. Tôi sẽ không bao giờ quên đi ân huệ của người đã mang tôi đến với thế giới này.」

「 Đừng lo lắng về chuyện đó. Giờ đây, hãy cố gắng hơn nữa và nhớ bảo vệ Ramiris cho tốt đấy. 」

「 Ay! Đó cũng là lý do tôi tồn tại, kể cả đánh đổi mạng sống của chính mình!」

Tôi tin tưởng Beretta, nếu là cậu ấy, mọi việc sẽ ổn cả thôi.

Cuộc chuyển đổi diễn ra trôi chảy. Giờ đây, tôi không còn cai quản cậu ta nữa, nhưng tôi vẫn là phó-chủ nhân của Beretta.

Nếu không có gì xảy ra với Ramiris , Beretta sẽ chỉ nghe lệnh một mình cô ta mà thôi.

Ramiris đã nắm được tình hình – niềm nở bay khắp căn phòng .

Hẳn cô ấy rất vui sướng vì mong ước bấy lâu giờ đây đã được đong đầy.

Cũng tốt thôi, tự mình kiểm soát những con rồng trong dungeon có vẻ khá khó đối với Ramiris. Nhưng giờ đã có Beretta bên cạnh, mọi thứ đâu sẽ vào đấy thôi.

Cũng có thể vì Beretta đã theo Ramiris từ khá lâu rồi nên cậu ta cũng không hề muốn danh hiệu người hậu cận đầu tiên rơi vào tay kẻ khác.

Tôi và Veldora dõi theo hình ảnh bé nhỏ của Ramiris hớn hở bay khắp phòng.

Well, không còn cách nào khác, để cô ta tận hưởng nó vậy.

Chính thức trở thành thuộc hạ của Ramiris, Beretta được ban cho sự bất tử.

Nếu có bất kỳ thuộc hạ nào của Ramiris chết đi vì bất cứ lý do nào bên trong mê cung. Họ sẽ được hồi sinh tại vị trí được thiết lập trước đó, tất nhiên, việc hồi sinh là không có giới hạn.

Một đội quân bất tử, nếu nhìn lại, thì cô ta sở hữu một kỹ năng thật sự đáng sợ.

Cuối cùng thì, Ramiris cũng có đất dụng võ rồi.

Nếu được sử dụng đúng thời điểm, nó có thể dễ dàng xoay chuyển cán cân của bất cứ trận chiến nào. Dĩ nhiên là tôi không nói điều đó cho Ramiris biết rồi.

Với Beretta với khả năng phòng thủ ngoại hạng, giờ có thể tái sinh vô hạn. Tính luôn cả lũ rồng mà Milim mang đến. Ramiris sẽ sớm có tiềm lực của một Chúa Quỷ thật sự trong đây.

Nhưng, chúng ta đang nói đến Ramiris mà phải không!! Nên sẽ không có vấn đề gì đâu.

Cô ta chỉ là một tinh linh nhỏ bé đáng yêu mà thôi.

latest?cb=20150731211148 [/images/images/image-4.png]

Trang bị hồi sinh có tên gọi là Bracelet of Revival {jade: vòng tay phục sinh}

Được tạo ra bởi Ramiris nên những ai mang nó sẽ tạm thời tránh được cái chết.

Nhưng nó sẽ hoàn toàn vô hiệu ở thế giới bên ngoài, nên nếu người dùng bỏ ngoài tai lời hướng dẫn sử dụng kèm theo, hậu quả dẫn tới sẽ khôn lường.

Tất nhiên tôi sẽ phủ bỏ trách nhiệm nếu điều đó xảy ra.

Và rồi, khi tôi đang tinh chỉnh một số thứ cho mê cung.

「 Sao căn phòng này ngột ngạt quá vậy? là bẫy à?」 Ramiris

「 Đúng rồi, nếu ai đó vào nơi này họ sẽ từ từ mất dần ý thức do không thể hô hấp được. Trong trường hợp tệ nhất, họ sẽ chết.

Thế nên bạn phải cẩn thận trước khi bước vào bất cứ căn phòng nào, đó là quy tắc cơ bản. Ví dụ như đo nồng độ của không khí, kiểm tra độc tính của căn phòng, sử dụng wind magic (phong thuật) để thông gió. Nếu cả điều đấy cũng không làm được, bạn sẽ không thể nào tiến xa được. 」

Tôi trả lời Ramiris, có vẻ cô ta không thông thạo việc này cho lắm.

「 Đây là một cái bẫy tàn ác. Cậu ...đúng là kẻ đáng sợ. Dù đã nghĩ điều này rất lâu rồi, nhưng tôi không thể nào tưởng tượng ra những loại bẫy đáng sợ như thế này. 」

Ramiris đầy ngưỡng mộ nói khi nhìn vào những cái bẫy tôi đã tạo ra.

Vậy ra đó là những gì cô ta nghĩ về mình. Well, ở thế giới cũ, tôi rất thích game, nên những cái bẫy như thế này đâu còn xa lạ gì với tôi nữa.

Mặc dù nếu bạn bảo tôi chinh phục nó ở thế giới thật thì…giữa thật và ảo, nó khác nhau một trời một vực đấy.

Gần như không một ai không bị ảnh hưởng bởi poison (độc tố) và không cần phải hô hấp như chúng tôi cả.

Vậy nên, mê cung này sẽ là một sự thử thách khắc nghiệt dành cho họ đây.

Một kiệt tác hoàn thiện như thế này khó thể lột tả với duy nhất chữ “khắc nghiệt”

( Nếu thêm quái vật vào những cạm bẫy đó, tất nhiên là nó sẽ trở nên tàn bạo hơn rồi)

Ai nói đấy, có vẻ chỉ là tưởng tượng của tôi mà thôi.

Tuy nhiên, tôi có cảm giác rằng, giọng nói ấy , tôi sẽ sớm nghe lại nó.

Tôi trở về thành phố sau khi hoàn tất công việc của mình ở mê cung.

Veldora và Ramiris vui vẻ nhận lời hoàn tất nó.

Họ rất thích thú khi xem tôi thiết lập những cạm bẫy..đồng thời họ cũng đòi đặt bẫy của chính mình tạo ra. Tất nhiên là tôi từ chối để tránh những trò đùa quái gỡ đến với người chơi trước khi đến tầng thứ 10.

Nếu không, cơ thể cũng như tinh thần của những lữ khách, mạo hiểm giả sẽ bị lung lay, và họ sẽ không thể nào tiếp tục cuộc chinh phục của mình.

Tuy là vậy, tôi vẫn để cho họ hoàn tất những công việc còn lại với điều kiện rằng, tầng đó, có thể vượt qua được.

Tầng 95 và 94 có thể trở thành một nơi vô lý, nhưng không sao cả, trước mắt cứ vượt qua 90 tầng kia đi rồi tính.

Tầng 91,92,93 để trống. Milim có thể muốn thiết lập nó, nên chúng tôi sẽ quyết định sau.

Thế là, tôi để mọi chuyện lại cho hai tên đó giải quyết.

Thật tốt khi nhìn thấy họ vui vẻ tận hưởng nó đến như vậy.

Khi tôi về tới thành phố, Myormiles đã đến nơi.

Anh ta hẳn đã tức tốc chuẩn bị mọi thứ. Sự có mặt của anh tại Tempest nhanh hơn nhiều so với những gì tôi đã dự đoán.

Tôi dẫn anh ta đến dinh thự mà tôi đã chuẩn bị từ trước và để Rigurdo lo liệu việc còn lại.

Tôi gửi lời cảm ơn đến Myormiles, và tóm tắt diễn biến gần đây cho anh ta.

Tôi giải thích về việc cho xây dựng một thị trấn gần nơi đấu trường toạ lạc, cùng với kế hoạch thu hút mạo hiểm giả bằng mê cung vừa được hoàn thành.

Rigurdo và Myormiles đều bị shock sau khi nghe tôi nói và rồi, một cuộc tranh luận nổ ra.

Rigurdo muốn bàn luận về loại người nào sẽ được phép đi vào Tempest. Còn Myormiles thảo luận về việc hoạt động của đấu trường cũng như mê cung.

Sau khi nghe những lời đề nghị của họ, chúng tôi tiến hành chuẩn bị những thứ cần thiết.

Rigurdo và Myormiles nhanh chóng trở thành bạn tốt của nhau.

Tôi đã nói với Rigurdo, Myormiles sẽ là Bộ trưởng của bộ phận thương mại/ kinh doanh cũng như đảm nhận ghế thứ 2 của vị trí trưởng ban ngoại giao.

Rigurdo gật đầu, và ông nhanh chóng liên hệ với những cá nhân hữu dụng để hỗ trợ cho Myormiles.

Tiếp tới phần ra mắt của Myormiles.

Anh ta dễ dàng được chấp thuận và trở thành một cư dân chính thức của Tempest.

Việc của tôi là giới thiệu anh ta và để những người khác lần lượt giới thiệu bản thân họ.

Mọi việc diễn ra rất trôi chảy khiến tôi thấy rất bất ngờ.

Dù sao thì, sau khi nhìn thấy một Myormiles đầy nhiệt huyết và mẫu mực, những người khác không còn gì để khiếu nại nữa.

Myormiles đã chứng tỏ rằng anh có thể nắm được thực lực của cấp dưới được chỉ định cho mình.

Bao gồm đoàn tuỳ tùng của mình, anh ta chỉ định công việc cho từng cá nhân cụ thể.

Myormiles hoàn thành việc phân chia công việc trong chớp nhoáng. Anh ta giờ đây chịu trách nhiệm cho cả bộ phận ngoại giao và kinh doanh. Nhưng tôi tin rằng, nếu là Myormiles, anh ta sẽ hoàn thành tốt công việc được giao.

Tiếp đến là chuẩn bị thư mời cho những lãnh đạo và bù nhìn còn lại trên thế giới này.

Không tính đến những người tôi đã biết, chúng tôi gửi những lời mời dưới tên của Myormiles.

Những quý tộc có ảnh hưởng và các thương nhân giàu có đều được Myormiles để ý tới.

Myormiles tiến hành nó trong chớp mắt, quả thật, với kinh nghiệm dồi dào của anh ta, đáng ra tôi không nên ngạc nhiên mới phải.

Chúng tôi cũng soạn thảo ra tiến trình cũng chi phí dự tính cho những dự kiện diễn ra sắp tới.

Không hề nói quá, khi nói rằng mọi thứ trong tay của Myormile đều diễn ra hết sức trôi chảy. Dường như tôi đã chọn đúng người rồi.

Có vẻ như trong tất cả ý định mà tôi đã thi hành, chọn được Myormiles, là điều tốt đẹp nhất.

Nếu anh ta không có mặt ở đây, có lẽ mọi thứ đã rối tung rối mù lên rồi.

Chỉ với lực lượng của chúng tôi, có lẽ sẽ không đủ.

Tôi thật sự may mắn khi có thể kết bạn với những người tốt như Myormiles.

Còn đối với Myormiles, anh ta đã hoàn toàn bị quyến rũ bởi thức ăn, môi trường, và sự thoải mái ở nơi đây.

「 Không thể nào…điều này là không thể! Nơi đây thoải mái hơn rất nhiều ngay cả khi so với thủ đô hoàng gia!!」

Myormiles cứ nói mãi về điều đó, tới khi nó cơ bản trở thành khẩu hiệu của anh ta.

Tôi mừng là anh ấy thích nó.

Phản ứng của Myormiles là minh chứng cho mọi việc đâu sẽ vào đấy.

Và bản thân của Myormiles biết rõ điều đó.

「 Rimuru-sama, kế hoạch này, không thể nào thất bại được.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bất cứ ai cũng có thể làm cho nó thành công!」

Myormiles nói, ngập tràn sự phấn khởi.

Tôi nghĩ nếu nói rằng bất cứ ai cũng có thể thành công thì hơi quá, nhưng dù sao, tôi mừng khi nghe anh ta thốt lên điều đó.

Và rồi… khi bánh răng của một bộ máy vĩ đại bắt đầu lăn bánh, những lữ khách đầu tiên đã đặt chân đến Tempest- đất nước của quái vật.

Tôi có cảm giác rằng chim én đang bay lượn ở đâu đây. {jade: một cách nói ẩn dụ}

Một mùa mới đã bắt đầu trên đất nước của chúng tôi, mùa của tài lộc và sự thịnh vượng!!!

CHƯƠNG 102: QUÁI VẬT DIỆN KIẾN

Một tháng rưỡi đã trôi qua kể từ khi tôi thăng tiến thành Chúa Quỷ

Quá trình xây dựng Đấu Trường diễn ra vô cùng suôn sẻ. Mệnh lệnh của Gerudo và năng lực xây dựng đã giúp cho dự án đi đúng kế hoạch đề ra. [note1501]

Hơn thế nữa, người trẻ nhất trong nhóm DwarfAnhEm, Mildo, thực sự đã sửa đổi bản thiết kế của tôi và biến nó thành một tòa nhà tráng lệ đậm chất nghệ thuật. Đúng là dwarf mà, không, đây là quá trình lao động của một nghệ sĩ chân chính. Tay nghề lộng lẫy đơn giản vậy thôi.

Tay nghề như thế này thì ngay cả những người hoàng tộc cũng hài lòng. Với tôi, người có tính thẩm mĩ thấp lè tè, cũng khá thoải mái khi xung quanh có nhiều người tài giỏi.

Thậm chí khi bổ sung thêm Mildo, cũng sẽ còn rất nhiều thời gian cho tới khi tôi ra mắt và Giải đấu được lên lịch sẵn sàng.

Về phầnMê cung Dưới lòng đất(Dungeon), có triển vọng rất tốt,[note1502] vẫn còn nhiều điều mà tôi muốn tìm tòi nhiều hơn, giả dụ như thiết kế của Mê cung, nhưng tôi đã phải ủy thách những phần chi tiết lại cho Ramiris và Veldora.

Dù rằng vẫn còn nhiều thứ mà tôi muốn tham gia vào, tôi đơn giản là chẳng có thời gian để lo mọi sự.

Để kỷ niệm lễ thăng tiến của tôi, hay nói khác hơn, để minh chứng cho điều đó dù cho tôi là một Chúa Quỷ, các đại biểu của nhiều tộc khác nhau đã bắt đầu nối đuôi nhau tề tựu về Đấtt nước của Quái vật-Tempest.

Dường như bọn họ đều muốn thề nguyện trung thành với Chúa Quỷ, kết quả, nhận được Devine Protection {jade: Sự che chở thánh thần/ Thánh hộ} là thứ mà chỉ được Chúa tể ban cho.

Tuy nhiên, giả sử như Chúa Quỷ thiếu hụt khả năng lãnh đạo, thì rằng Chúa tể chắc chắn sẽ nhấn chìm bọn họ xuống bờ vực của sự hủy diệt, thay vì phồn thịnh.

Cho tới tận bây giờ, Rừng Đại Ngàn Jura được đặt dưới Thánh Hộ của Veldora, người đã bảo vệ cho khu vực này, trở thành một vùng không được xâm chiếm.

Khu vực không xâm chiếm giờ đây được đặt dưới sự điều hành của vị Chúa Quỷ mới người đột nhiên xuất hiện. Hơn nữa, điều được biết đến nhiều nhất rằng Chúa Quỷ mới toanh này vẫn còn non choẹt đại loại vậy. Phát hiện ra rằng người bảo hộ của khu rừng là một thực thể như thế, chắc chắn đó sẽ không phải là bất hợp lý cho các đại biểu của các chủng tộc nói rằng cảm thấy về tương lai của họ chẳng sáng sủa chút nào.

Hôm nay, tôi đã khoác bộ lễ phục.

Hôm nay, tôi được tôn xưng như là một vị Chúa Quỷ Vĩ Đại.

Trên hình dáng của Slime.

Có vẻ như tôi đã trở thành vật trang hoàng và được đối xử như là Kagami mochi[note1503] được tô điểm bởi một Kamidana[note1504].

Sẽ ổn chứ khi để lại thế thân thay vì tôi ở trên đấy…?

default.jpg [/images/images/image-18.jpeg]

Mà, tôi có nói thế, nhưng nó lại bị từ chối thẳng thừng với nụ cười. Yep, đó chắc chắn là điều tuyệt vời đến nỗi các trưởng ban hoàn toàn đồng thuận vào những lúc này. Tôi đánh giá cao mong muốn để tôi ngồi đây của họ.

Miễn cưỡng mà nói, tôi bị đem chưng ra và được ‘đề nghị’ không được nhúc nhíc.

Thật lòng thì tôi bị ấn tượng trước sự chuẩn bị của mọi người cho sự kiện đến mức độ làm cả bộ đồ Phép Thuật cho một con Slime được sửa soạn và mọi thứ…

Tôi nhìn xuống tất thảy quái vật đang quỳ gối mong muốn được diện kiến tôi.

Tôi nghĩ rằng những thủ tục đại loại như mặc đồ và quỳ xuống là không cần thiết, nhưng thể hiện phẩm giá là quan trọng. Một cách miễn cưỡng tôi phải đi theo với nguyện vọng của Bộ. Có thể nói rằng phiên bản slime bình thường chẳng có chút phẩm giá nào.

Mà, tôi chẳng quan tâm.

Tuy nhiên, thật thú vị khi nhìn những phản ứng từ nhiều tộc khác nhau.

Tại vì tôi chẳng nói câu nào, như thể tôi là vật trang hoàn, tôi lặng lẽ đưa ánh nhìn xuống lũ quái vật khi chúng đang tự giới thiệu bản thân.

Phản ứng của chúng có thể được chia làm ba nhóm. Một nhóm thì trong lòng ngưỡng mộ, nhóm thì giữ lễ, và cuối cùng, nhóm run như cầy sấy.

Với nhóm giữ lễ, có vài tên thậm chí còn xem thường tôi chút chút, nhưng như thế cũng kết thúc khá thuận lợi.

Vấn đề đến với những tên đang run lên vì sợ hãi. Mấy đứa đó mới rắc rối.

Tôi chấp thuận yết kiến trong khi suy nghĩ sâu hơn nữa.

Người đầu tiên mà tôi nhận vào yết kiến chính là người đã tin vào thực lực của tôi và mang trong tâm niềm kính trọng lớn lao với tôi. Hầu hết là những người tôi đã thiết lập quan hệ trước đây.

Lần này đây, có Tộc Trưởng Lizardmen[note1505], cha của Gabil, và Thủ lĩnh các Tộc của High Orc.

「Đã lâu không gặp người, Rimuru-dono… không… tôi nên nói rằng Chúa Quỷ Rimuru-sama…. Trong một ngày hoan hỷ như thế này, chúng tôi cũng-[note1506]」(Cha của Gabil)

Trông thấy ông ta quá căng thẳng và nói quá cứng nhắc, tôi ngắt lời ông ta.

「À, đã lâu không gặp, Tộc trưởng. Chẳng cần phải nói chuyện quá trang trọng làm gì hết. Tôi mang ơn ông rất nhiều vì đã liên minh, vậy nên xin vui lòng đối xử tôi tốt hơn từ giờ, như ông đã từng làm trước đây.」(Rimuru)

Tôi phát ngôn thế.

Bằng cách này, tôi đã xoay xở nhằm xua tan các rắc rối của ông ta và những nỗi lo lắng của ông dường như biến đi mất. Sau đó, dường như ông ta đã trở lại với tính cách vốn có của ông phù hợp với cương vị của người lãnh đạo của một giống loài.

「Không không! Chẳng có lý do nào để nhận những lời tử tế này, Rimuru-sama!

Bên cạnh đấy, thằng nhóc Gabil..... Có chút gì hữu dụng với ngài?

Thật lòng mà nói.... thằng con đó chẳng có tài cán gì..........」

Một cách công khai, Gabil đã bị lưu đày và bị từ bỏ bởi chính người cha của mình. Từ trong chất giọng, dường như không đem lại một chút gì ý định công khai gọi anh ta quay về vào lúc này.

Người cha của anh ta là một người nghiêm túc, nhưng anh ta cũng có nhiều phẩm chất tốt từ ông và là một lãnh đạo giỏi.

Khi tôi cân nhắc điều này, tôi đột nhiên nảy ra một ý tưởng.

「À, đúng rồi, Trưởng tộc. Cho phép tôi đặt cho ông một cái tên “Abil”. Dù gì đi nữa ông vẫn là cha của Gabil, hay đúng hơn là để ông không có tên gọi nó cũng phiền.」 (Rimuru)

Ồ, một cái tên được đặt thật hoài niệm.

Tôi nhấn mạnh phần làm cha, tôi rất muốn xoa dịu vấn đề chối bỏ này một cách chậm rãi! Và, tôi cũng không quên thuyết phục ông ta một cách tiếp.

Tôi tự hỏi liệu ông ta có hiểu được ý định này của tôi…? Trưởng tộc. Không, Ail gật đầu cảm ơn.

「Như ý người! Thần xin thề trên cái tên này, lòng trung thành này xin dâng lên người, Rimuru-sama!

Thần sẽ không bao giờ quên khoảng khắc này!!」(Abil)

Như thế, ông nói và gật đầu với khí phách mạnh mẽ, ông liền rời khỏi đây.

Tôi đánh một cú nháy mắt đến Rigur đang chờ kia để cậu ta dẫn Abil đến chỗ ở của Gabil.

Rigur gật đầu và rời đi cùng với Abil.

Bên cạnh đấy, chắc hẳn rằng Abil sẽ tiến hóa lên thành Dragonewt.

Cái tên ban cho một lượng lớn của Thiên Hộ vào người ông ta và tiêu tốn một ít năng lượng, nhưng vẫn còn rắc rối rằng tôi đặt tên người ta một cách vô lo vô nghĩ.

Hơn thế nữa tôi không có ý định làm như thế. Xin lượng thứ cho tôi từ khởi sự chết chóc này.

Lần này đây, đặt tên cho Trưởng tộc là một hình thức tạ ơn cho những nỗ lực của Gabil, nhưng trong tương lai tôi phải kiềm chế bản thân khỏi xu hướng hay đặt tên cho người ta.

Tiếp ngay sau Abil là các Thủ lĩnh các Tộc của High Orc. Họ tới đây để gửi lời chào thân mật chỉ với vài người hộ tống.

Họ không hề đem bất cứ vệ sĩ nào bên mình, có lẽ tại vì họ đặt niềm tin vào tôi rất cao mà không thiên vị.

Vài người còn đem theo con cháu chắt theo cùng nữa.

Lẽ tự nhiên khi tình trạng nguồn thức ăn của họ được cải thiện thì cách sống của họ cũng được cải thiện.

Hơn hết, trẻ con đã được sinh ra, và những đứa trẻ được sinh ra ấy đều là High Orc. Bởi vì lẽ đó mà họ cảm thấy niềm hân hoan và ngạc nhiên đầy lớn lao. Họ muốn báo điều này trực tiếp với tôi.

Tôi nghĩ bản thân tôi rằng đó là lẽ tự nhiên khi đứa con của họ sinh ra là High Orc, nhưng tôi được kể lại rằng trường hợp như vậy là cực kỳ hiếm.

Như những gì được biết, tổ hợp biến dị thường sẽ bị giới hạn trong một thế hệ. Với tỷ lệ sinh giảm đi đáng kể, họ giờ đây có thể tập trung vào chăm lo và phát triển cho những đứa trẻ.

Vì lực lượng lao động trong tương lai, tôi nên dạy dỗ họ để xây dựng đứa trẻ với sự chăm lo hết mình. Trẻ em là báu vật. Ngay cả khi ở thế giới khác, đây vẫn là sự thật không thể chối bỏ.

Tôi đã từng lo lắng về việc làm sao để bọn họ có thể xử lý được, nhưng dường như việc ban tên cho mỗi người hóa ra lại là một quyết định đúng đắn.

Tôi đã tự hỏi liệu có quá khó cho họ không khi sử dụng cái tên mà tôi dã cho họ, nhưng có vẻ như rằng sử dụng tên gọi đã trở thành thói quen.

Tôi mừng lắm. Đúng rồi, có thể lúc đầu họ còn chưa quen. Nhưng dần dà về sau thì họ sẽ quen cách gọi nhau bằng tên.

Từ khi họ đi riêng rẽ cùng nhau thuận lợi như thế mà không cần gọi tên cũng chả gây ra khó khăn gì, tôi có lẽ đã lo lắng quá nhiều.

Là thành viên cuối cùng tham dự vào Liên minh Rừng Đại ngàn Jura.

Các Treant [note1507] cũng tới gửi lời chào thâm mật.

Mà, tôi nói là các Treant vậy thôi, nhưng họ đâu có đi được, nên người tới đây thực sự ra là Trainee-san (Học–viên–san) của tộc Dryad[note1508] trước kia.

Như thường lệ, tôi cảm thấy một khối lượng lớn năng lượng phép thuật.

「Đã lâu không gặp, Rimuru-sama.

Lời chúc mừng từ chúng tôi tới lễ thăng tiến lên ngôi vị Chúa Quỷ.」 (Học–viên–san)

Không một chút do dự, cô ấy gửi lời chào.

Tôi cũng đã được cô ấy giúp đỡ hồi trước, nên tôi nợ ơn cô và các Treant một tí.

Từ đó chúng tôi đi đến quyết định cho mối quan hệ tương trợ lẫn nhau.

Như giờ đây, có vẻ như không có bất cứ vấn đề nảy sinh đột xuất nào, nhưng có vẻ rằng việc di chuyển làm phiền lòng cô ấy.

Thực sự ra, trước mặt tôi đây là một cơ thể ốm đi trông thấy của Học–viên–san.

「Mà, cái này cái kia.....

Cho đến khi Hoàng hậu Fairy hoàn tất việc tái sinh của cô ấy, chúng tôi phải ở lại phía sau.

Bởi vì chúng tôi không thể di chuyển tự do, chúng tôi chỉ có thể làm được đến mức này…」(Học–viên–san)

Có… phải cô ấy mới nói cái gì đó thú vị…?

Hoàng hậu Fairy… Không… ý cô ấy không phải thế…

Chibikko[note1509] đó là một người tàn nhẫn…

Trong tâm trí tôi, tôi chỉ có thể liên tưởng tới khuôn mặt cười ngây ngô của Ramiris.

「Hể, thật chứ? Cô nói là Hoàng hậu Fairy? Cô có biết tên không?」(Rimuru)

「Vâng, đó là Ramiris-sama Vĩ đại.

Vài ngàn năm trước, đó là người đã phân xử với những kẻ ác độc, và sau đó người đã biến mất như chưa từng xuất hiện…」 (Học–viên–san)

Tôi muốn giả vờ như chưa hề nghe thấy gì.

Ramiris trong tâm trí tôi và Ramiris trong trí nhớ của Học–viên–san hoàn toàn lệch quẻ. Tôi chắc chắn luôn.

Tuy vậy… Có vẻ như rằng cô ấy luôn mãi chờ cái cô kia trở lại.

Cô ấy chắc chắn không thể nghĩ tới việc Hoàng hậu Fairy lại trở thành một trong các Chúa Quỷ…

Tôi có nên nói cho cô ấy biết và nhận họ làm thuộc hạ của tôi?

「Umm… Tôi có lẽ có tí manh mối về người đó, nhưng…」 (Rimuru)

「EEEH!? Có phải... có phải là sự thực!?」 (Học–viên–san)

Cô ấy phản ứng lại với sức mạnh rung động mặt đất sau khi nghe tôi nói.

Cứ giới thiệu cô ta luôn đi. Giả sử như cô ấy thấy Chibikko đó, cô ấy sẽ tỉnh ngộ. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ tin được rằng Ramiris đó lại là một ai đó quan trọng như vậy.

Tôi sẽ không nản chí.

Trong lòng quyết tâm, tôi quyết định để cho Học–viên–san gặp mặt Ramiris.

Kết quả.

Học–viên–san Ấn tượng khóc sướt mướt.

THIỆT CHỨ HẢ? Ramiris là chuyển kiếp của HOÀNG HẬU Fairy…

「Ah, vẻ đẹp bất diệt đó, dáng vẻ thanh lịch…」(Học–viên–san)

Học–viên–san bày tỏ lòng ngưỡng mộ trong tiếng nấc nghẹn vì những giọt nước mắt đầy ân tình.

Cô nói tới ai vậy hả? Tôi không hiểu cái gì hết.

Đặc biệt nhất, cái phần thanh lịch đó… nếu như bạn dò từ trên xuống dưới bạn sẽ KHÔNG tìm thấy được thứ gì hợp cái chỉ dẫn đó hết…

「Cậu nghe thấy gì chưa!? Này, cậu lúc nãy vừa có nghe đúng chứ?! Cậu, mới nhận được quan điểm tốt về tôi đấy hử, đúng hông?」(Ramiris)

Lòng đầy tự hào, Ramiris bay tới và bắt đầu lượn lờ quanh tôi.

Phiền quá.

Cô ta bay lòng vòng và phát tiếng vo ve liên hồi.

「Sao~dợ!」(Ramiris)

Cảm giác như cô ta thực sự tận hưởng cảm giác ấy.

Nhìn mặt tôi có giống như đang quan tâm không? À mà thôi.

May mắn gặp được đồng chí là một điều hạnh phúc.

Cạnh đây, có được niềm hân hoan đoàn viên mới chỉ là phần một, nên tôi nói lại một lần nữa

「Mà nè, chuyển tới Mê cung sống thì sao?

Cô thấy đó, từ khi nơi đó gần với Tempest và cũng gần với lãnh địa của Ramiris nữa đó?」(Rimuru)

「Ah! Vậy thì tốt quá…

Nền tầng có thể dễ dàng mở rộng ra, cũng có rất nhiều tầng đang trống, cũng có tầng Rừng nữa!」(Ramiris)

Ramiris đồng ý với đề xuất của tôi.

Hơn hết, bên trong mê cung thuộc hạ của Ramiris sẽ trở nên bất tử. Bởi vì họ sẽ kết thúc việc phục vụ trên cương vị của họ nên tôi đã quyết định đề xuất ý kiến này.

「Tuy nhiên… Như thể một người sống trong Rừng Đại ngàn Jura, không phải chúng ta sẽ trực thuộc dưới trướng của Rimuru-sama sao…?」 (Học–viên–san)

Học–viên–san thực sự rất lo lắng về điều đó.

Trên thực tế, khi tôi chấp thuận cho Ramiris thành lập nên mê cung, tôi cũng ban cho cô ấy quyền ngoại trị ở chỗ đó.

Ở bên trong mê cung được đặt song song dưới quyền kiểm soát của tôi lẫn Ramiris, đó là một khu vực đặc biệt nằm dưới quyền quản trị của một chủ quản chung.[note1510]

Như tôi giải thích điều đấy và tôi cũng thêm vào rằng vào lúc này nhập cư sẽ không phải thành vấn đề.

Mặc dù Học–viên–san vẫn còn do dự, cô ấy nhanh chóng phục hồi và quyết định bàn bạc vấn đề này với các bậc trưởng lão Treant.

Ngay sau đó cô ấy rời đi bằng cách dùng dịch chuyển tức thời.

Thật đúng với những ai có khả năng vận dụng sức mạnh phép thuật của tự nhiên, cô ấy có kỹ năng thật tiện lợi.

Dù cho nó trông cũng giống với dịch chuyển không gian nhưng phần khấn gọi lại rất nhanh.

Nhưng nếu như tôi sử dụng khả năng phân tích, tôi có lẽ sẽ sớm học được.

Sau khoảng ba ngày, phần bàn bạc giữa các trưởng lão đã được hoàn tất một cách mĩ mãn và Học–viên–san một lần nữa quay trở lại.

Sau đó cô ấy ngay lập tức đề nghị được yết kiến, và điều đầu tiên mà cô ấy nói ra là,

「Chúng tôi, tộc Treant và Dryad, mong muốn được tái xác định dưới sự bảo vệ của Ramiris-sama.

Ngài có chấp thuận cho chúng tôi không, Rimuru-sama?」 (Học–viên–san )

Lời đề nghị được cô ấy nói ra.

Tôi cho đi lời chấp thuận cho cô ấy thật tự nhiên.

「Đội ơn ngài!」(Học–viên–san )

Sau khi tôi bằng lòng, Học–viên–san đã rất đỗi vui mừng.

Tuy nhiên, có một vấn đề, thế quái nào mà họ có thể đổi vị trí của mấy cái cây khổng lồ kia? Câu hỏi đó.

Tuy vậy, ngay cả giải pháp không ngờ cũng dễ quá chừng.

Ramiris sẽ mở cổng mê cung ngay tại đó, và di chuyển chỗ họ đang ở sang Mê cung.

Bởi, tôi không có nghĩ rằng các Treant có thể tự đổi chỗ.

Tuy nhiên, khi mà những thuộc hạ của Ramiris sẽ ngày càng tăng lên, điều đó sẽ làm cho mê cung ổn định hơn vào những tuần kế tiếp.

Tăng khả năng điều khiển năng lượng phép thuật và điều chỉnh khí lưu sẽ làm cho việc vận hành Mê cung cực dễ dàng.

Và, dù cho số lượng Dryad chỉ thuộc thiểu số, họ rất thích hợp làm hướng dẫn viên ở trong mê cung này.

Tầng thứ 95 được thiết lập như là nơi để các Treant cư trú, họ có thể thay Ramiris và Veldora để thiết lập tầng đó.

Đó sẽ trở thành một tầng mà cây xanh rợp bóng trời.

Tầng đó là tầng rộng nhất, với đường kính 5 km.

Và, chung quanh cánh cửa dẫn xuống tầng thứ 96 là Điểm Lưu[note1511] và nơi đó cũng sẽ được thiết lập như là Lữ Quán và nhiều thứ khác trước khi đập Boss.

Họ cũng có thể mở thêm tiệm như Tiệm Trang Thiết Bị mà chào hàng với những vũ khí và giáp trụ chất lượng cao ngay trước mặt tiền, chỗ trông bắt mắt và khiến khách hàng muốn mua ngay.

Nhưng mà khách hàng đến thăm sẽ cực kỳ hiếm, tôi không có ý định mở cái cửa tiệm đó ra chỉ để cho vui.

Khu vực xung quanh hoàn toàn là Làng của Treant.

Nhờ vào mật độ năng lượng phép thuật đậm đặc, tất cả bọn họ có thể sống thoải mái.

Tôi cũng có được sự đồng thuận từ các Dryad để giúp quản lý Mê cung. Cũng có những tổ đội khác mong muốn được hữu dụng.

Tôi tin rằng tôi đã chiêu một được một nhóm nhân công trung thành và đoàn kết.

Mai sau, trên chính Tầng này, một thành phố dạng rừng sẽ được thành lập.

Một thành phố đem lại niềm an ủi cho những ai đấu tranh trong gian khổ để đến được Khu rừng.

Nó được biết đến như là “Thành Phố Mê Cung”, Thủ Phủ của sự Ảo Mộng đầy thịnh vượng.

Một thành phố sẽ không ban phước lành cho bất cứ ai ngoại trừ những người có thể thành công tới được đây.

Dẫu vậy… Đó là một câu chuyện dài ở tương lai, thứ thậm chí bản thân tôi còn chẳng hình dung được.

−−−−−−−−−−−−−−−−−−−−−−−−−−

Sau đó, nhóm thứ hai gồm những người quan sát tôi.

Đó là những người thuộc nhóm chủng tộc hạng cao trong Rừng Đại Ngàn Jura.

Là hiện thân cho sự đổ vỡ, họ là người đại diện đến từ tộc Tengu[[note1512], Gozu[note1513], và Mezu[note1514].

Tộc Tengu cư trú ở rặng núi gần nơi mà bộ lạc High Orc núi định cư. Hơn nữa, họ đã thành lập ngôi làng của họ trước lối vào trước cửa đến những lãnh thổ khác trên rặng núi cao không thể tiếp cận.

Dù cho nơi đó được tương truyền rằng chẳng có ai có thể sống ở nơi như vậy, mà có vẻ như rằng những chủng tộc cấp cao chẳng bận tâm nhiều về môi trường sống.

Là đại diện cho bậc trưởng lão của họ, cháu đích tôn, một cô gái trẻ tuổi có tên Momiji, mang đến lời chúc tốt lành từ những người đó.

default.jpg [/images/images/image-19.jpeg]

Mặc dù mũi của phái nam cũng dài thượt như cái tên[note1515], phái nữ lại có phần bình thường hơn.

Điểm nổi bật là làn da hơi đỏ của họ… hoặc có lẽ cái mũi của mấy tên nam ấy không dài như tôi tưởng. Mà, tôi giả sử rằng chúng quá dài đi, sẽ khó khăn với bất tiện lắm, bởi vậy nên dài như vậy là đủ.

Vậy mà… cái tộc này. Niềm kiêu hãnh nó cao ngút trời.

Điều đầu tiên mà cô ta thốt ra với tôi là,

「Hừm. Nghĩ tới cái ngày mà bọn ta phải bị thống trị bởi một con slime hạ cấp. Thật là thú vị.

Mắc cười dễ sợ, ta lại không muốn cười ở đây.... À mà thôi, cái gì qua rồi thì cho qua.

Bọn ta sẽ ghi nhận quyền thống trị của ngươi trong khu rừng này. Tuy nhiên, bọn ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn nếu như động tới việc của bọn ta.」(Momiji)

Cô ấy tuyên bố rõ ràng như thế trước ban lãnh đạo các cấp.

Shion đã bắt đầu muốn bùng nổ với cử chỉ co giật liên hồi. Nhưng, ngạc nhiên thay là cô ấy có thể tự kiềm chế được bản thân.

Điều gì đi chăng nữa mà thay đổi được tâm ý bên trong cô gái đó, cô ấy không đánh mất sự kiềm chế khỏi cơn giận đang chực chờ bởi đó chỉ là chuyện nhỏ không đáng lưu tâm.

Dù chiều hướng đó cũng tốt, nó… đồng thời cũng có gì đó sai sai.

Tuy nhiên, để ức chế tích tụ lâu ngày rồi cũng sẽ vỡ tung.

Tôi ngừng quan sát những thay đổi hành vi của Shion.

「Tôi biết, tôi có thể hiểu được ý định của tộc Tengu.

Về vấn đề không can thiệp vào công việc nội bộ, chúng tôi cũng sẽ không trợ giúp bên bạn luôn. Sắp xếp như vậy bạn có hài lòng không?」(Benimaru)

Benimaru giữ vai trò như một người đại diện để hỏi cô ta.

Như những gì đã được nói ra, nếu bạn không muốn chấp nhận được trị vì bởi Chúa Quỷ, thế thì bạn sẽ không bị trị vì. Nếu như có một Chúa Quỷ khác xuất hiện, cô hay anh đó có lẽ sẽ đồ sát hết vì cái tội hỗn xược.

Nhưng tôi là người rộng lượng nên không quan tâm mấy thứ đó.

Hay hơn thế… nó phiền phức quá hà.

Mà hơn hết, tôi đã từng nói với mọi người rằng cứ làm những gì mà họ nghĩ là đúng đắn nhất nên mới ra cơ sự này.

Khi Benimaru nghe được những lời đó, anh ấy chỉ có thể tái xác nhận lại.

「Vâng, như thế cũng được.」(Momiji)

Khi cô ta đáp lại, tôi cũng gật đầu ưng thuận.

Và thế là Benimaru tiếp quản cuộc đối thoại.

「Tôi biết. Thế thì, chúng ta hãy quy định rằng không đụng chạm với nhau.

Tuy vậy, xin hãy biết rằng vùng đặc quyền của High Orc được đặt ở dưới chân núi.

Vậy bạn có muốn thiết lập trao đổi với những thứ đại loại như đồ ăn và vật dụng?」(Benimaru)

「Đúng thật là vậy. Phước lành của ngọn núi không hoàn toàn dành cho mỗi chúng tôi.

Với những thứ như là các quặng thạch, nó là thứ hoàn toàn vô dựng với chúng tôi.

Về phần những tên High Orc sinh sống ở trên núi, chúng tôi sẽ để chúng sống yên ổn.

Chúng tôi không muốn có những nhóm tới quấy rầy công việc của chúng tôi.

Miễn là chúng tôi không bị triệu gọi vì mục đích quân sự thì sao cũng được.」(Momiji)

「Chúng tôi đã hiểu. Không có vấn đề gì về thỏa thuận này. Về phần quân sự, bạn không cần thiết phải lăn tăn về nó.

Tôi nghĩ tốt hơn hết là dùng hệ thống quân tình nguyện.

Kết thúc đối thoại.

Vậy đây, bởi bạn đã gắng sức để tới được quốc gia xa xôi như thế này, thì tại sao bạn không nghỉ ngơi hồi sức trước khi quay về?

Đúng rồi, chiến binh của quốc gia này đang chuẩn bị cho giải đấu.

Đó là một trận so tài, hoặc có lẽ tôi nên nói là buổi trình diễn. Tôi nghĩ đây là một cảnh tượng hiếm thấy.

Tôi chắc chắn rằng bạn sẽ cảm thấy hài lòng.」(Benimaru)

Cuộc đối thoại kết thúc với lưu ý như thế.

Tôi chả biết gì về hệ thống quân tình nguyện, tôi có đôi chút ngạc nhiên pha lẫn với ấn tượng. Nhằm tạo mối quan hệ láng giềng thân thiết, cũng tại cô ta đã tự gắng sức để đến được đây, và sau đó thưởng ngoạn giải đấu. Tôi nghĩ cô ta sẽ trở về sau khi tận hưởng hết mình tại đấy nước này.

Nhưng, cháu đích tôn của trưởng lão tộc Tengu, Momiji lại,

「Phư Phư. Ta muốn xem coi thuộc hạ của con slime kia đến cấp độ nào.

Tiện đây, ta nghĩ rằng phải cực kỳ hên lắm nên nó mới trở thành Chúa Quỷ chứ nhỉ? [note1516]」(Momiji)

Cô ta phát ngôn vài điều, và sau đó quay lưng bỏ đi.

Nhưng, để nói ra ý định thực sự của bản thân và hỏi thử xem tôi có đồng ý với cô ta không, bản tính của cô ta thiệt không phải hiền đâu.

Sau lúc Momiji rời đi,

「Dù tui cố chịu rồi, như thế không phải quá mức sao?」(Shion)

Shion bắt đầu càm ràm.

「Thật vậy. Tôi cũng có phần kích động.」(Benimaru)

Thậm chí Benimaru cũng thế luôn.

Mà, có lẽ bởi vì cô ấy xuất thân từ Thượng Tộc, được xếp vào thứ hạng là Rank A.

Chắc chắn là họ mạnh. Ngay cả khi họ muốn có sự bất can thiệp, thì chẳng cần phải khiến họ phải tự bất tán đồng một cách vô lý như vậy.

Đó là những gì tôi suy nghĩ,

「Cái kiểu cư xử gì vậy? Đâu phải như chúng ta đòi hỏi họ trở thành thuộc hạ đâu, cái kiểu thù địch không kiểm soát gì đây chứ hả?

Hay đúng hơn, tôi nghĩ rằng tốt hơn hết là họ nên gửi bản yêu sách này lên Núi ấy.

Làm như chúng ta có thể thực lòng đủ khả năng ngăn chặn việc khai thác vô vàn nguồn tài nguyên của núi. Nếu như chúng ta mà mở rộng ý định đến đó và dính phải rắc rối, khác nào là tiền đề để khơi mào chiến tranh.

Nếu như đối phương không cân xứng, họ cũng chẳng phải lo lắng về những phe khác đã làm gì và họ nên ứng xử sao cho xứng với tình hình, đúng chứ?」

Tôi muốn nhắc nhở cái cặp vô lo này.

Vấn đề là quyền khai khoáng. À mà, ngay từ đầu chẳng có ai sở hữu ngọn núi này cả.

Bây giờ, tôi chính thức sẽ đi tuyên truyền và làm cho bản thân nổi tiếng, do đó nếu như có bất kỳ chủng tộc nào mà phản đối quy tắc của tôi hoặc người của tôi, họ chắc chắn sẽ cho thấy sự thù địch trong cách ứng xử.

Mà, bất can thiệp cũng được.

Mặc dù tôi có thể dễ dàng nghiền nát bọn họ, tôi muốn nuôi dưỡng mối quan hệ tốt đẹp với bọn họ được chừng nào hay chừng ấy.

Đáp lại những hành vi khiếm nhã dù nhiều hay ít, cứ nhắm mắt cho qua.

Tiếp tực sau đó là hai bộ tộc.

Đó là tộc Gozu và tộc Mezu.

Cả hai tộc có hiềm khích với nhau, tôi nghe được rằng họ đấu đầu với nhau hơn một thế kỷ rồi.

Dẫu vậy, họ đến cùng nhau khi mà vẫn còn đấu đá lẫn nhau.

Bầu không khí căng thẳng đến mức mà hai đại diện kia muốn lao vào đập nhau ngay cho nóng. Mặc dù trong khoảng thời gian đó bọn họ tự kiềm chế bản thân khi tôi còn hiện diện.

Và,

「Yo, Demon Lord-sama. Chúng tôi, tộc Gozu, rất hữu dụng trong chiến tranh, người biết đấy?

Liệu người có thể giúp một tay nghiền nát tộc Mezu hèn kém chứ?」(Đại diện tộc Gozu)

「Hừm, Đừng có mà ngu! Mắt của Chúa Quỷ rất sắc sảo.

Xin đừng do dự mà hãy lập liên minh với tộc Mezu chúng tôi.

Bỏ tộc Gozu đi, chúng tôi sẽ tàn sát tất cả quái vật nào dám bất tuân!」 (Đại diện tộc Mezu)

Một chùm rắc rối hơn là đam mê, đã tới đây.

Tuy nhiên. Vào khoảng khắc tôi trông thấy những tên này, một ý tưởng lóe lên.

Đúng rồi! Khi nói đến mê cung thì phải có Nhân Ngưu!

Đại loại như, không phải Gozu thực rất giống với nhân vật trùm sò hay sao?

Tôi muốn họ. Tôi muốn có bọn họ dù bất cứ giá nào, như một đơn vị trùm, tôi muốn thả họ xuống quanh tầng thứ 30.

Những cảm giác như ý tưởng túa ra trong đầu tôi.

Tuy nhiên, trái với những xúc đó, những có quái vật này có độ trung thành thấp với tôi.

Một nhà tuyển dụng tốt phải dùng đến điều này.

Và điều đó thực sự rất rõ ràng rằng bọn họ có động cơ thầm kín là dùng tôi để tiêu diệt đối phương.

Tôi nháy mắt với Shion.

Shion phản ứng lại kiểu “Hể? Vậy cũng được sao?” sau khi cô ấy thể hiện cảm xúc như vậy, ngay tức thì một nụ cười tà ác kéo lên trên khuôn mặt của cô…

「LŨ CÁC NGƯƠI đang đứng trước đức vua của ta ! CÁI GÌ CŨNG CÓ GIỚI HẠN CỦA NÓ, NẾU CÒN TỎ RA THIẾU TÔN TRỌNG!

Hoặc nếu bọn ngươi không tìm cách ứng xử lịch sự hơn, thì TỐT NHẤT TỰ CHUẨN BỊ NHẬN HÌNH PHẠT THÍCH ĐÁNG ĐI.」(Shion)

Để tóm tắt những gì xảy ra, cả hai tên đều bị đập cho ra bã.

Không tốn đến một phút.

Những người trẻ của cả hai tộc đi cùng họ chả có đủ thời gian để can thiệp. Nhanh gọn.

Với một cái nháy mắt, những thuộc cấp của cả hai đều nín thinh, Shion cúi đầu chào tôi.

Bằng cách này, mọi thứ đều ổn.

Những tên này khác với tên Tengu trước đó, tôi có thể dùng chúng được.

Hay đúng hơn, tôi có thể dùng chúng mà không có bất kỳ hạn chế nào.

Ngay từ đầu, trong khoảng một thế kỷ chiến tranh, bọn họ lặp đi lặp lại việc cướp bóc lẫn nhau, đúng, một cặp rắc rối và phiền nhiễu của các chủng tộc.

Thực ra, dựa trên sức chiến đấu của bọn họ, họ có thể trên cơ với tộc Ogre[note1517].

Trong trận đấu đơn giản, một trong số chúng có thể được gọi là chủng tộc mạnh nhất trong Rừng Đại Ngàn Jura. Tôi không biết có bao nhiêu người trong số chúng đạt chuẩn A không nữa.

Tuy nhiên, xung đột chủng tộc đó đã diễn ra trong một thế kỷ dẫn đến những rắc rối liên tục cho môi trường xung quanh.

Trước khi những chủng tộc khác đến khiếu nại, tôi nghĩ chả có vấn đề gì khi phạt tụi này cả.

「Các ngươi có vẻ như dư thừa năng lượng, vậy ta sẽ chuẩn bị sân khấu cho các ngươi thỏa sức vẫy vùng.

Nếu như các ngươi phản đối, thứ đợi các ngươi trước mắt sẽ chỉ là tuyệt diệt.

Tuy nhiên, nếu các ngươi mang về vinh quang của sự chiến thắng, cái đó rất hữu dụng để thu hút sự chú ý của ta, nghĩ cho kỹ đi.

Tốt nhất là các ngươi nên nỗ lực hết sức mình để đạt lấy chiến thắng.」(Rimuru)

Tôi phóng đại tuyên bố trong khi không cho phép họ ho he tiếng phản đối nào.

Đồng thời, tôi xóa đi sự hiện hữu của bản thân cùng với việc tung ra 『Haki của Chúa Quỷ』nhằm mục đích đe dọa bọn họ.

Nhận thức được sự hiện hữu đó, Gozu và Mezu ngã quỵ xuống.

Họ bắt đầu run rẩy trong sợ hãi, chẳng còn tí thái độ bất bình nào mà họ có trước đó nữa.

Hể? Tôi nên tung 『Haki của Chúa Quỷ』 ngay từ đầu mới phải…

Không, không cần phải làm quá lên. Cạnh đây, tôi khá chắc rằng phát ra đúng thời điểm sẽ hiệu quả hơn rất nhiều.

Dù gì đi nữa, tôi sẽ khiến hai tên này tham dự Giải Đấu.

Và sau đó, tôi đưa chúng vào làm việc tại mê cung. Hợp lý.

Trong đầu tôi chỉ còn niềm vui bởi tôi đã thu về được những nguyên liệu Trùm tuyệt thế này cơ mà.

『Chúng tôi nguyện sẽ cố gắng hết sức nhằm đáp lại mong muốn của người! Vì vậy, xin người hãy tha thứ cho sự thô lỗ mà chúng tôi đã gây ra!! 』 (Cặp đôi | Gozu và Mezu)

Thế là mọi sự thành ra như vậy, mặc dù tôi không có thèm chú ý đến hai tên đó và tiếng van nài, cầu xin của chúng.

Thuộc cấp tội nghiệp của cả hai tên rời đi với vẻ mặt nhợt nhạt, những chủng tộc ở bên ngoài chỉ có thể đoán những gì đã xảy ra.

Sau đó, cuộc yết kiến khác diễn ra trôi chảy.

Mặc dù cũng có vài tộc khá ích kỷ, chẳng có bất cứ ai muốn đẩy vận may của họ đi quá xa như hai tên Gozu và Mezu vừa làm.

Với cảm giác như vậy, tôi kết thúc buổi yết kiến…

Nhưng, những người đến yết kiến sau cùng lại đem đến rắc rối.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!