Hội Đồng là một khối gồm nhiều quốc gia xung quanh rừng đại ngàn Jura.
Các đại biểu được bầu từ mỗi quốc gia, và hàng tháng đều có một cuộc họp tổ chức tại Vương Quốc Ingrasia.
Để mà miêu tả thì điều đầu tiên mà các đại biểu làm là điều phối lợi phần, còn thứ hai là kiểm soát tổ chức ở các quốc gia.
Ý tôi nói lợi phần tức là: điều phối thiệt hại và kiểm soát ma vật.
Cũng cần phải phân phối cân bằng trong giao thương đặc sản của các nước nữa, nhưng mà thường thì việc đầu cơ tích trữ và chính sách của các nước đều là cá mè một lứa nên mấy cái đó rất khó nói.
Thêm nữa, buổi nghị đàm hôm nay là về cứu trợ nạn đói và nạn nhân của ma vật.
Giao nhiệm vụ thanh trừng cho Hiệp hội Tự do đề phòng các mối nguy trong tương lai cũng là nhiệm vụ của Hội Đồng.
Chi phí đến từ các quốc gia thành viên, lượng phí ơhuj thuộc vào diện tích lãnh thổ.
Đi kèm với lượng phí cao hơn cũng là cơ hội tăng số lượng đại biểu. Nói cách khác, là có thêm nhiều tiếng nói trong Hội Đồng. Ví dụ, một quốc gia lớn phải đóng thuế cao gấp ba lần, nhưng lại được gửi đi số đại biểu cao gấp ba.
Việc này thì không tạo ra ảnh hưởng trực tiếp vào đất nước mà chủ yếu là để phô trương thanh thế.
Khi tiếng nói trong hội đồng được tăng lên thì quốc gia cũng được ưu đãi hơn. Như vậy, chỉ tham dự cuộc họp đã là có lợi rồi, nhưng mà vẫn còn tạo được thêm nhiều lợi ích nữa.
Cũng có cả mức phí tối thiểu, nếu không đạt đủ mức đó thì sẽ bị khai trừ.
Bị khai trừ thì trong các trường hợp khẩn cấp sẽ không có cứu trợ… chính là án tử cho các quốc gia nhỏ. Quyết định khai trừ một thành viên là do số đông biểu quyết, và đó chính là sự thể hiện cho sức mạnh của các nước lớn.
Phí thành viên cũng khá là chát, và quốc gia lớn nhất là Vương quốc Farmas thì gần đây lại mới tiêu vong.
Và lại còn hỗn loạn liên quan đến Hiệp hội Tự do nữa. Thế nên, cả cái hội đồng bát nháo lên tí tẹo cũng chẳng lạ gì.
Mà giờ lại có tin dữ đến.
Đế Quốc phía Đông đang có động thái!
Thế là quá đủ để Hội Đồng hoảng loạn cả lũ rồi.
Hội đồng, giữa lúc đang phải đối mặt với tình hình rối ren và nguy cơ tan rã lại phải đương đầu với mối hiểm họa đủ sức hủy diệt mọi quốc gia.
Người vừa tóm tắt tình hình xong là đại biểu của Vương quốc Ingrasia.
Các vương quốc đều loạn cả lên vì Đế Quốc bắt đầu hành động, đây hẳn là viễn cảnh tồi tệ nhất.
Với hoàng tộc và các nhà hành pháp thì đó là sự thật rành rành trước mắt.
Nếu có một quốc gia dù nhỏ tí nằm trong kế hoạch của Đế Quốc thì các nước khác cũng vừa vặn theo chân luôn thôi. Khi đó, việc các quốc gia còn lại thất trận là điều hiển nhiên.
Ba năm trước, các quốc gia khôn ngoan đã đi trước chuẩn bị đối phó với các động thái của Đế Quốc. Tuy vậy, đối chọi với sức mạnh của Đế Quốc chỉ với họ thì cũng vẫn không ổn.
Vì vậy, vấn đề chính của ngày hôm nay là về thành lập liên minh chống Đế Quốc.
Hội nghị này hôm đó coi bộ khá gay go.
Trong đó, chủ tọa thuộc Hiệp hội Phân xử Tự do là Sakaguchi Hinata.
Các nước lớn thì có thể duy trì được một lực lượng quân đội ổn định còn các nước nhỏ thì lại không thể làm thế trong thời bình được.
Thuê lính đánh thuê với họ thì thực tế hơn, nhưng mà giờ đây ai nấy đều đang tích lũy chiến lực nên đơn giản là chẳng còn ai cho họ thuê hết.
Vì thế, vài người đã đề xuất mỗi quốc gia sẽ gửi một phần quân lực của mình để thành lập một quân đội riêng dưới sự chỉ huy trực tiếp từ Hội Đồng
「Nói cách khác, ngoài mấy nhóm canh hội trường ra thì Hội Đồng cũng cần có quân đội riêng nữa!
Trong thời bình thì họ sẽ đi tuần tra và là phương cách chống lại các ma vật.
Giờ thì Hiệp hội Tự do đã không còn nữa, ta có thể thuê các mạo hiểm giả từ Hiệp hội Phán xử Tự do làm binh sĩ, mọi người nghĩ sao? 」
Đề nghị này cũng chính là vấn đề trọng tâm của cuộc thảo luận ngày hôm nay.
Sự im lặng bao trùm cả hội đồng. Ma vật từng được đối phó bằng cách chi tiền cho Hiệp hội Tự do. Tên của họ mới đổi, nhưng đó mới là vấn đề.
Đóng góp và viện trợ đã được đưa tới nhà thờ là từ quỹ của Hội Đồng.
Đổi với sự cứu trợ, hiệp hội đã lo phần ma vật và không khiến họ dựa giẫm quá nhiều vào ngoại bang. Như vậy, thiệt hại do ma vật đã giảm đáng kể so với lúc trước.
Như vậy, vị đại biểu đề nghị một đội quân tuần tra thường trực.
Hinata ngạc nhiên nhìn vị đại biểu, và thở dài.
「Thế, ngài đang nói rằng các mạo hiểm giả gia nhập Hiệp hội Phán sử Tự do sẽ bị ép đưa vào sự quản lí của Hội Đồng sao? 」
Cố giấu đi sự mệt mỏi, Hinata hỏi vị đại biểu.
Chắc chắn là Hội Đồng cũng có quỹ của họ. Nhưng cũng chẳng nhiều nhặn gì.
Ngày trước, Hội Đồng sẽ trả thù lao dựa vào rank của ma vật mà họ phải đối mặt. Nhưng với Hiệp hội Phán xử Tự do, ngược lại, họ coi trừ khử ma vật như trách nhiệm của mình và không đòi hỏi thù lao gì hết.
Nhưng mà với quỹ hiện tại của Hội Đồng, họ còn chẳng lo nổi cho mỗi người dân được một bữa ăn. Áp đặt nghĩa vụ như vậy lên đầu một người mà chỉ cho họ chỗ còm cõi ấy chẳng khác nào coi người như súc vật.
Hiệp hội Tự do không phụ thuộc vào bất kì quốc gia nào. Vì vậy, chỉ một nước cần trả một lượng thuế là sẽ có trụ sở đặt ở đó.
Tất nhiên, lập trường của họ là trung lập.
Khi có thiên tai như ma vật bùng phát, sẽ có đợt điều động tới các quốc gia đã thỏa thuận, và họ sẽ cùng hiệp sức với lực lượng chính quy.
Tuy nhiên, chiến tranh không phải là thiên tai. Chẳng có lý do gì để các mạo hiểm giả phải tham gia vào đó cả.
Đúng là đường lối đã được đổi mới và cũng có một vài thay đổi, nhưng mà kể từ thời của Hiệp hội Tự do thì điều đó vẫn thế. Ngoài ra, nhờ liên hiệp với nhà thờ mà bây giờ tiềm lực của họ có thể sánh ngang cả một quốc gia nữa.
Đề nghị để Hội Đồng kiểm soát hoàn toàn các mạo hiểm giả của vị đại biểu đó thật vớ vẩn.
Tuy nhiên, tình hình giờ lại khác.
Các quốc gia đều lo sợ rằng kể cả họ có hợp sức với Hiệp hội Phán sử Tự do đi chăng nữa thì cũng chẳng thể đánh đuổi được quân xâm lược.
Và Hinata biết điều này.
Khả năng tình báo của người đàn ông ở Vương quốc Burmund, Fuse, rất tốt. Tất cả động thái trong nước của các quốc gia đều được thông báo trước cho Hinata.
Vì vậy, cô sẽ ước định thái độ của bên kia trước.
Và như thác lũ, Hinata thấy đa phần đại biểu mạnh mẽ gật đầu, và
「Hay lắm. Như nghị viên Giaban đã nói, ta hợp tác để chống lại mối họa vô tiền khoán hậu này cũng là lẽ thường. Chúng tôi cho là Hiệp hội cũng đồng ý đúng không? 」
「Hay lắm, kế hoạch tuyệt vời. Là một tổ chức phán xử, mấy người không thể ngó lơ hiểm họa này nhỉ?
Người với người hợp tác là phải đạo rồi. Đồng ý không? 」
Cứ kiểu kiểu vậy.
Rõ ràng là có thỏa thuận ngầm nào đó rồi, tiếng lầm bầm tán đồng nổi lên.
Không phải ai cũng thế, chỉ là các đại biểu khác không ai phản đối gì thôi. Ngoài ra, vấn đề binh lực thời chiến thì ở nước nào cũng thế.
Vì thế, nhiều người cũng muốn nó bị phủi đi ngay, nhưng mà vẫn không thể không muốn kiếm ít quân qua việc này.
Tuy thế, tất cả đều đã như Hinata dự đoán dựa theo thông tin có được.
Giờ, làm gì đây? Hinata nghĩ. Hay đúng hơn là, trả lời thế nào.
Đồng ý hay từ chối.
Từ chối thì cũng dễ thôi. Ngay từ đầu thì tất cả đều bình đẳng—nên là họ cũng không thể bị ép đồng thuận được.
Đúng là có cần bảo vệ những người khác, nhưng đó là quan hệ cho-nhận. Hiệp hội không yếu thế đến mức phải bảo víu ai cả.
Và kể cả cô có từ chối đi chăng nữa, hiện tại chẳng có quốc gia nào ở đây đủ khả năng khai trừ một thành viên từ chối hỗ trợ binh lực. Hiện tại nếu Hội Đồng mất thêm một người đóng thuế nữa thì chắc chắn là họ sẽ không tồn tại nổi.
Thêm nữa, Hiệp hội là không thể thiếu với Hội Đồng—Hiệp hội ngăn chặn các hành động phi pháp và trấn áp tội phạm.
Chỉ có một nhóm có thể ép được các quốc gia trong Hội Đồng—từng được biết đến là Hiệp hội Tự do, và giờ đó lại là Hiệp hội Phán xử Tự do.
Tuy là vậy, nếu cô từ chối, quan hệ của Hiệp hội và Hội Đồng sẽ xấu đi rất nhiều.
Tôi từ chối! cô muốn nói vậy, nhưng mà họ sẽ không để yên đâu.
Thêm vào đó, Nếu Hiệp hội không hợp tác với Hội Đồng thì họ chẳng thể nào đọ lại được với Đế Quốc.
Tàn nhẫn mà bắt ép thì quá đáng khinh, nhưng mà muốn từ chối cũng khó. Đúng là tiến thoái lưỡng nan.
Vậy là họ phải đồng ý sao?
Nhưng mà thế sẽ khiến Hiệp hội hạ thấp vị trí của mình. Chẳng nghi ngờ gì là sau một năm thôi thì Hiệp hội sẽ phải quỳ xuống mà liếm giày cho Hội Đồng.
Chắc chắn là phải tránh chuyện đó. Xét tới quan hệ tương lai với các quốc gia thì cần phải duy trì một mối quan hệ ngang hàng.
Đúng là rất khó, nhưng mà Hiệp hội sẽ phải từ chối thôi.
Nhưng mà cô không thể nào cứ thế mà cho qua được.
Vì vậy, Hinata đã đề nghị.
Cô nói rằng họ nên…
−−−−−−−−−−−−−−−−−−−−−−−−−−
Đáp lại lời đề nghị của Hội Đồng, tôi đã đến Vương quốc Ingrasia.
Tôi được trao đặc quyền VIP cơ đấy, họ còn chuẩn bị cả khách sạn cao cấp nhất cho tôi nữa cơ. Còn giờ thì tôi đang đi lang thang trong thành.
Tôi đưa theo cả Benimaru và Souei. À còn Shuna nữa. Nếu mà đưa theo quá nhiều người thì phiền lắm, nhưng mà vậy chắc là ổn.
Shion thì đang bận huấn luyện cho thuộc hạ, còn Gerudo thì đang quản lý nhiều công trình lắm.
Diablo thì, cậu ta đang dọn nốt mấy thứ ở Farmas. Mấy bữa nay cậu ta còn nói gì đó về thu nạp thêm đồ đệ [note5434]nữa… tôi cũng chịu.
À dù sao nếu tôi gọi thì họ sẽ tới ngay thôi, nhưng mà cũng chẳng có gì để mấy người đó phải ở đây cả nên mấy người muốn làm gì thì cứ làm đi.
Và đó là lý do mà bốn người bọn tôi đến Vương quốc Ingrasia.
Chúng tôi có lượn qua tương đối cửa hàng, và Shuna thì đặc biệt thích dán mắt vào cửa kính mấy hàng quần áo và trang sức.
Benimaru thì lại thận trọng vì cậu ta là hộ vệ của tôi.
Souei thì lẩn đi và báo cáo cho tôi từ trong bóng.
Lại nói về bóng, giờ không có Ranga trong bóng nữa tôi cũng hơi cô đơn–cậu ta giờ đang ở với Gobuta.
Gobuta bị gọi ra để “rèn luyện” chung đợt với Karion, đột nhiên cậu ta bật khóc và la làng là sắp bị mần thịt tới nới rồi. Với biểu cảm kiểu “đánh chịu thôi”, Ranga phải đi cùng cậu ta, nhưng mà nhìn cái đuôi là đủ biết rồi: Ranga cũng suy sụp dữ lắm…
Oh, nhưng mà tôi chắc là Ranga cũng khá ưa Gobuta.
Họ mà ăn ý với nhau thì lả số dzách.
Trong khi đang thưởng thức một bữa ăn ở Vương quốc Ingrasia, chúng tôi trao đổi ý kiến về cuộc hợp sắp tới.
Shuna vui vẻ ôm đống quần áo tôi mua cho và nó khá nhiều. So sánh với điển hình của thư-kí-đáng-buồn Shion thì cũng khá vui.
Có vẻ là cô ấy cũng chẳng nghe bọn tôi nói mấy đâu, nhưng mà tôi nghĩ chắc cũng chẳng sao.
Nói thật, tôi chẳng biết qué gì về hội đồng hội điếc chi cả. Tôi chỉ mang Benimaru với Shion ra đây vì họ xứng đáng được xả hơi chút thôi.
Không phải như kiểu Souei lúc nào cũng bận gì đó, tôi muốn cho họ thời gian nghỉ ngơi.
Và đó là lý do mà giờ tôi đang phải lạch bạch bàn luận về cái Hội Đồng đây.
「Thế, Souei. Tọa đàm ngày mai là về cái gì thế?」
Souei nói cho chúng tôi.
Trái với những gì chúng tôi đã dự đoán, có vẻ như là có con rồng nào đang làm loạn hay Chúa tể Quỷ nào đó xuất hiện… hoặc đại loại mấy tin mà thuộc hạ Souei kiếm được.[note5435]
Souei chắc thích làm việc lắm ha!
Ẩn mình vào màn đêm, gần đây đội của cậu ta liên tục thu thập thông tin. Vậy nên lý do bọn tội được mời tới đây Souei cũng đã biết rồi.
Và giờ thì ai cũng biết tôi phải dựa hết vào Souei về ba cái vụ tin tức này.
「Chúng tôi đã nắm được các ý chính rồi. Dựa vào sức mạnh quân đội của chúng ta hiện nay, giả thiết của tôi là…」
「Ah, tha tôi cái phần chi tiết đi mà. Thế, sao chúng ta lại được mời thế?
Hẳn là họ cần gì đó nên ta mới được đối xử theo kiểu quan khách thế này.
Chắc là vì vụ đường sắt à? Họ muốn nước nào cũng phải có cơ á?
Vì là còn phải xây cất đường ray nữa… Họ có đề nghị thì cũng chịu thôi」
「Có vẻ như họ muốn nhờ chúng ta giúp đỡ vì đang trên bờ vực chiến tranh chăng?
Quốc gia duy nhất là ta bắt buộc phải giúp chỉ có Vương Quốc Burmund thôi nhỉ?」
「Ah, lại Đế Quốc nữa rồi. Đó cũng vậy nữa. Đến lúc rồi hả?」
Benimaru và tôi nói về mấy cái sự trọng đại mà cứ như không ấy.
Shuna tạm thời chẳng còn trên cõi đời này nữa, nên là cũng chẳng còn ma nào cản bọn tôi phun từa lưa bí mật trong quán café nữa hết.
Nhưng mà may có kết giới bọn tôi dựng từ trước nên dù sao cũng chẳng ai nghe thấy đâu.
「Benimaru nói đúng đấy.
Nói là thế nhưng mà đường sắt cũng đang là chủ đề nóng đấy. Vấn đề chỉ là mấy gã không tưởng tượng ra nổi cái đó thôi. Có mấy ông thương nhân có liên hệ với Myormiles-dono, nhưng mà ông ta sẽ không bị mua chuộc dễ thế đâu.
Chủ đề chính vẫn là cuộc xâm lược của Đế Quốc và độ khả thi của phương án nhờ Tempest hỗ trợ.」
「Thật tiếc là họ muốn sức mạnh của chúng ta chứ không phải là về đường sắt nhỉ… Dù sao tôi cũng đang định nghiền nát Đế Quốc đây, nhưng mà liệu có lý do gì khiến ta không chấp nhận được không?」
「Thưa vâng. Thực ra, từ thông tin thu thập được, quân đội của Đế Quốc là vấn đề khá lớn.
Nói thẳng ra, về quốc lực, chúng ta đang ở thế bất lợi.
Nhưng nếu ta huy động toàn bộ các loài trong rừng Jura thì lại khác」
「Đúng là thế.
Ý tôi là, bọn chúng đã chuẩn bị cho chiến tranh mấy trăm năm rồi.
Tình huống xấu nhất thì ta sẽ cần đề nghị các quốc gia khác viện trợ」
Và cứ thế cuộc đàm luận của tôi và Benimaru vẫn tiếp tục.
Thực ra, tránh được nổ ra xung đột là tốt nhất vì Yuuki cũng trong Đế Quốc.
Lý do là tôi muốn giữ lại tiềm lực như Shion và Diablo, những người đang nỗ lực để mạnh hơn nữa.
Có vẻ như tôi vô ý đẩy mấy đầu lĩnh Tempest đi huấn luyện cả rồi. Gobuta giờ cũng đang đi để cố gắng mạnh hơn.
Thêm nữa, kể cả mấy nước kia không yêu cầu tôi giúp, thì tôi cũng chẳng thể nghĩ ra cách nào mà bọn tôi không bị vướng vào cùng rắc rối hết.
「Đã hiểu, vậy nghĩa là không có vấn đề gì hết ạ?
Trong tình thế hiện nay, quyền lực được chia đều giữa Hiệp hội và Hội Đồng
Hội Đồng thì phản ánh ý kiến của quý tộc, còn Hiệp hội thì là của thường dân……
Hội Đồng muốn ép kiểm soát các mạo hiểm giả và Hinata đề nghị mượn sức mạnh của Tempest thay thế.」
「Huh? Họ muốn lợi dụng chúng ta à?」
「Chính xác, lợi dụng chúng ta. Tuy nhiên, vì chúng ta đã được coi là một quốc gia, quân đội của ta vẫn sẽ do ta kiểm soát.
Nói cách khác……」
「Hohou. Hiểu rồi, thế không phải là tốt sao… à mà thế khác gì với chỉ bị lợi dụng vậy!?」
「Đúng là như vậy cũng hơi khó chịu……
Các nước khác cũng không định moi móc gì từ ta nhưng mà vậy vẫn không hay lắm. 」
Cả hai chúng tôi gật đầu và kết thúc cuộc thảo luận.
Người phục vụ tiến tới với món bánh kem tráng miệng.
Bánh ngọt.
Đúng là thứ đồ ăn hấp dẫn.
Mặc dù vị ngọt vẫn có thể có ở mức độ nào đó, nhưng mà đường vẫn là mặt hàng có giá trị.
Vì thế, bánh ngọt vẫn là thứ xa xỉ ở Tempest.
Ah, hương vị hoài niệm quá đi.
Dù bao ngày nay hôm nào tôi cũng ăn nhưng mà vẫn tuyệt thật.
Lý do thực sự tôi đưa Shuna đến đây là vì bánh ngọt đấy.
Thế sẽ cho Shuna nhớ được hương vị của bánh ngọt và làm lại được nó. Chỉ ký ức của tôi thì không đủ để tái hiện mùi vị nên mới phải thế.
「Shuna, cái này ngon cực luôn!
Ở đây thì cứ ăn bao nhiêu tùy thích. Và như thế, cứ cố hết mình mà nhớ mùi vị của nó đi nhé」
Shuna bị tôi làm cho lúng túng, ăn thử một miếng bánh.
Đầu tiên là bánh giòn. Chính quy là thế, nhưng mà cái này sẽ ảnh hưởng đến mấy cái còn lại. Nếu nó mà không ngon thì mấy cái còn lại cũng sẽ bị ảnh hưởng theo.
Shuna ăn thử một miếng.
Và cô ấy làm mặt nghiêm, quay lại nhìn tôi và gật đầu. Rồi cô ấy hoàn toàn chú tâm vào cái bánh.
Sớm thôi, bọn tôi sẽ chẳng cần nói gì với nhau nữa. Bọn tôi đã hiểu thêm về nhau ở một mức độ rất là sâu sắc rồi. Và vì cô ấy có thể làm cả kem thì làm bánh sẽ dễ như ăn bánh thôi.
Và như vậy, bọn tôi bỏ bẵng cuộc đàm luận lúc nãy và chìm vào bánh ngọt.
Ngày hôm sau, chúng tôi đến hội trường.
Nội dung thì đúng như dự đoán. Tối qua Hinata có đến thăm và cho tôi biết tình hình tổng quát.
Theo như tin tình báo của Souei, Hội Đồng muốn lợi dụng quân đội của chúng tôi trên danh nghĩa là hợp tác.
Nhưng mà, mọi người đều có chung cảm nhận thôi.
Và cuộc đấu trí giữa cáo và chồn bắt đầu.
CHƯƠNG 139: TOÀN VĂN CỦA BUỔI HỘI NGHỊ
Bánh hôm qua ngon tuyệt vời.
Thế nên chắc là tôi sẽ lại ghé qua để hồi phục lại cho tinh thần mệt nhoài sau một cuộc họp căng thẳng mới được.
Đúng như những gì tôi mong đợi từ thủ đô Vương quốc Ingrasia nơi đặt trụ sở của Hiệp hội Tự do.
Tên Yuuki đó cũng đã làm khá tốt đó chứ.
Hắn tìm những “Người du hành thế giới” và cho họ nơi nương tựa. Không chỉ những người với năng lực cao mà còn có cả những người có kiến thức tốt và hiểu biết về công nghệ nữa. Vì chủ yếu là tôi bị đồ ăn ám ảnh nên qua đây tôi cũng sẽ rút ra được chút kinh nghiệm.
Thành thực mà nói ấy, cũng chẳng thể nào mà đồ ăn ở chốn biên giới khỉ ho cò gáy lại đủ thỏa mãn được. Nhận Bản hiện đại quá là xa xỉ đi mà.
Chỉ có khoai tây luộc và nước súp vô vị nấu từ cỏ đắng. Đó là một bữa ăn thường ngày nơi ấy.
Vì muối là mặt hàng cao cấp nên đồ ăn có vị rất là quý.
Đến cả bánh mì, vì được ăn khi còn đang cứng nên chẳng khác nào đày đọa cả. Cố cải thiện bữa ăn là đương nhiên, nhưng mà có được hay không lại là chuyện khác.
Cũng như tôi thôi, những hình ảnh cũng như ký ức từ thế giới có thể không truyền đạt chính xác được tới những người khác. Nên chắc chắn sẽ có những định kiến sai lầm giữa những “Người du hành thế giới” với thường thức ở đây là với những người khác.
Tôi cũng đoán chắc được kha khá là vậy.
Nhưng cũng nhờ nỗ lức của họ, mà giờ đây tôi có thể được ăn bánh kem, dù là đang ở thế giới này.
Dù lý do chính để tôi đến Vương quốc Ingrasia là để tham dự cuộc họp nhưng tôi tin vấn đề này có khi còn quan trọng hơn ấy. [note5494]
Mục tiêu hôm nay là đàm phán với ông chủ xem ông ấy có đồng ý chia sẻ công thức với chúng tôi không.
Shuna nói em ấy có thể làm ra một cái bánh tương tự như vậy, nhưng mà sẽ mất vài tháng nghiên cứu để đạt được trình độ như thế.
Tôi chào hỏi Kirsch-san, ông chủ quán. Tôi muốn nhờ ông ấy dạy Shuna cách làm nó.
Công thức là bí mật, và dù biết là vô ích nhưng mà tôi vẫn cố hỏi cho bằng được.
「Aah? Mấy cô cậu muốn tôi dạy công thức à?
Mấy cô cậu nghĩ cái công thức đáng quý đó mà lại đem đi dạy lung tung được hả?!
Tôi mừng là mấy người thích bánh của tôi, nhưng nó được làm ra bởi công sức của rất nhiều người.
Thế nên tôi sẽ không dạy đơn giản như thế đâu.」
Ây chà, phản ứng tự nhiên thôi.
Cũng có mấy của hàng như thế này trong thị trấn, nhưng mà sau khi tôi đi la liếm đủ chỗ và so sánh thì tôi thấy chỗ này là chất nhất.
Rõ ràng là mấy chỗ khác đang cố bắt chước cửa hàng này. Chủ quán này có khi là “người du hành thế giới” cũng nên.
「Xin hãy làm ơn được không ạ?」
Shuna lịch sự hỏi trong khi hạ thấp đầu.
Đó là một cử chỉ tinh tế với đôi bàn tay đặt vào nhau và vòng eo uốn cong một cách tuyệt đẹp, quyến rũ mọi ánh nhìn. [note5495]
Royal: Ta đã dịch lại cho ngọt hơn rồi đấy!)
「......guu. T, ta sẽ không bị cô quyến rũ đâu!
Nhưng mà, ta sẽ suy nghĩ lại, nếu cô có thể nấu được một món mà hợp ý ta thì sao cũng được.」
Ối cha.
Có vẻ như là Shuna đã dàn xếp được rồi. trong hoàn cảnh xấu nhất thì tôi định đi phân tích công thức, nhưng mà món Shuna nấu thì là số dzách rồi.
Rồi sẽ ổn thôi.
「Shuna-san. Hãy nấu bằng cả tấm lòng để hoàn thành việc này đi nhé!
Hãy để ông chủ phải khóc thét lên vì món ăn của cô nhá!」
「Vâng. Em hiểu ạ!」
Shuna đã có động lực rồi.
Bánh kem đã nhóm lên ngọn lửa trong tinh thần em ấy.
Shuna mượn nhà bếp và chuẩn bị món ăn tuyệt hảo.
Đó là Tamagoyaki [note5496].
Một món ăn thượng đẳng, người ta nói rằng có thể biết tay nghề của người đầu bếp qua món Tamagoyaki của người đó.
Kirsch-san ngó chằm chằm vào dĩa và ực, ông ấy nuốt nước miếng. Không nói gì hết, cầm cái nĩa lên, ông ấy tọng đầy một miệng luôn.
「Ngon tuyệt vời!!」
Và đó là một hit.
Nhờ sức mạnh tuyệt đối đến từ món ăn của Shuna, Kirsch-san đã thừa nhận em ấy rồi.
「Cảm ơn ông rất nhiều」
Một nụ cười quyến rũ nở trên môi Shuna.
Xong luôn rồi. nụ cười ấy như xuyên qua trái tim ông, Kirsch-san hoàn toàn gục ngã.
「Tchi. Đành vậy thôi! Đây là dịp đặc biệt đấy, nhé?」
Và ông chú đô con đó lại e thẹn cười lại với Shuna.
Thực lòng mà nói ấy, Tất cả những gì mà tôi thấy là cái lão này chuyển qua dere-dere[note5497] rồi . Dù sao thì, cũng phải thôi, Mái tóc phớt hồng hợp với em ấy quá mà, mà em ấy còn là một cô gái dễ thương nữa chứ.
Kirsch đang bắt đầu dạy Shuna làm bánh trong bếp.
Benimaru và tôi gọi bồi bàn đem ra một thứ đồ uống na ná café và nghĩ về cuộc hội thảo vừa xong trong lúc đợi Shuna.
………
……
…
Khi tôi tới đại sảnh tổ chức, vài thành viên Hội Đồng tới chào tôi.
Tôi cũng nghe từ nhiều người đến xem giải đấu rồi, rằng mấy người này muốn thành lập mối quan hệ ngoại giao với chúng tôi.
Tôi sẽ xem xét về các yêu cầu trong tương lai và quan hệ thân thiện với họ.
「Ahahahaha. Rimuru-dono, dù nhóc là Chúa tể Quỷ mà cũng dễ gần gớm nhỉ!」
「Trời đất, ngài nói cũng đúng đấy. Từ giờ nhóc cứ gọi tôi thế nào nhóc thấy hợp là được rồi.
Tiện đây, tôi nghe rằng chỗ nhóc đang sản xuất mấy mặt hàng tốt lắm phải không?
Bán cho chúng tôi một ít không vấn đề gì chứ?」
「Oh, về cái đó ấy mà. Bọn ta cũng đang nghĩ hệt vậy luôn. Ta cũng mong nhóc hợp tác lắm.
Tất nhiên, giá cả thích đáng thì――mà cứ nói thêm về cái này thì cũng vô vị lắm, hả」
Ah, đúng thế đấy.
Người ta gọi cái này là gì nhỉ... cái cảm giác cạn lời này ấy? [note5500]
Cái này còn chẳng phải là thô lỗ nữa!
Tôi chắc cái ông bên kia là quý tộc, có vẻ như tôi hành động khiêm nhường là sai lầm rồi. Có vẻ bên kia đã hiểu sai thái độ của tôi.
Dù sao, nó cũng phiền lắm. Kể cả tôi không đặc biệt phân phối hàng cho mấy gã này, thì cũng sẽ được thương hội phân phối cho thôi――vẫn là nhóm dưới quyền ủy ban phán xử[note5501] mà.
「Ah, vậy sao. Thế hôm nay mong ngài giúp đỡ tôi vậy」
Thôi thì cứ chơi trò tung hứng cho qua truyện đi nào.
Đây là cuộc nói chuyện của người lớn. Là kiểu “Thích gì tự đi mà lấy đê cha nội!”
Tôi từ chối lão thành viên Hội Đồng bất lịch sự đó bằng một nụ cười rồi rời khu đó sau khi đi chào hỏi qua một chút.
Cứ giữa cuộc nói chuyện đang dài, rất dai và dở, là cứ thêm ông Hội Đồng nữa lại đến.
Dù là hứng thú của tôi nó cụt từ sáng sớm rồi, nhưng mà tôi cũng vẫn cố nhịn vì có hy vọng đề xuất được gì đó ở đây, thế nên tôi mới đi vào chỗ họp hành họp hẹ này.
.
default.jpg [/images/images/image-24.jpeg]
Và thế là hội nghị cũng bắt đầu...và từ đó trở đi thì mới là địa ngục thật sự cơ.
Buổi họp lần trước, cái buổi mà Hinata đề nghị xin cứu trợ từ chúng tôi ấy. Cô ấy kể tôi nghe rồi.
Việc phòng thủ sẽ được giao lại cho chúng tôi, bù lại bọn tôi sẽ được liên tục bơm tiền. Tức là bọn họ sẽ dùng chúng tôi, cùng lúc bọn tôi cũng được lợi từ họ.
À thì, tính ra thế là cũng bình đẳng đấy. Đằng nào thì bọn tôi cũng nằm ngay trên đường xâm lược của Đế Quốc mà. Nếu chiến tranh nổ ra thì tất nhiên là hậu phương phải liền với tiền tuyến rồi.
Thêm nữa, nếu mà họ chịu trả phí thì tất nhiên là tôi sẽ chấp nhận rồi. Chẳng có lý do gì để tôi từ chối cả.
Mà đó mới là phần chính.
Đề nghị tham dự cái hội nghị này chẳng qua cũng chỉ để cho họ mượn lực lượng thừa mứa của bọn tôi thôi.
Nói cách khác, tôi sẽ được thể hiện sức mạnh của các ma vật và đội quân hùng hậu tôi nắm giữ.
Mỗi quốc gia đều phải trả cho bọn tôi ngân sách quốc phòng, và chúng tôi sẽ giúp họ. Tuy nhiên, thực tế thì mỗi quốc gia đều có một lực lượng quân đội lớn, xét về số lượng thì họ thừa sức bỏ xa Tempest.
Tempest đã được công nhận là một quốc gia. Và vì chúng tôi hướng đến mục tiêu cùng hợp tác cùng phát triển với xã hội nhân loại nên chúng tôi cũng ko nên ngại mà nắm vai trò làm lực lượng phòng vệ cho liên minh.
Bên cạnh đó, giúp đỡ sẽ dễ chứng minh cho các quốc gia khác thấy được chiến lực của Tempest. Một hòn đá ném chết hai con chim.
Hinata nói là như vậy.
Lính trực tiếp dưới quyền Hội Đồng cũng chỉ có vài Thánh Hiệp Sĩ. Thế nên bằng cách dựng trụ sở cho chúng tôi thì họ có thể tin tưởng mà giao phó những phản hồi cấp bách.
Tôi tán đồng ý kiến đó, dù là bị lợi dụng nhưng tôi cũng đang có ý định kiếm lời từ họ đây.
Mà sao lại thành ra vầy rồi?
Cái bàn bị tôi đạp bay vèo lên rồi khi rơi xuống thì vụn thành cám dưới gót chân tôi.
Tôi bắt chéo chân lại, ngạo nghễ ngồi trên ghế, và lườm vào mặt mấy lão già Hội Đồng mặt cắt không còn hột máu. Họ hết hồn nhìn tôi còn tôi thì thở dài trong lòng.
Không, tôi cũng cố nhịn lắm rồi.
Kể cả trong số những người trưởng thành thì tôi được kêu là có trái tim bao la như biển cả đấy. Tôi còn có thể đi huyên hoang khắp nơi rằng đây là truyện nổi nhất trong mấy việc gần đây của tôi rồi cơ.
Là hiện thân của sự kiên nhẫn[note5498], xử lý tính ích kỉ của Milim là trách nhiệm của tôi. Và bởi trái tim tôi nó rộng lớn, bao la, tôi mới có thể cười mà bỏ qua cho cái sự ích kỉ của cô ấy.
Nhưng mà...
Mấy thằng già Hội Đồng này và cái thói tham lam ích kỉ vô độ của chúng thì sao ấy hả?
Câu trả lời là cái bàn bị nghiền vụn trước mặt bọn họ kia kìa.
「Ah, mấy người. Đang lôi ta ra làm trò đùa đấy hả?
Thích gì nói đấy, ta là người hầu của mấy ông đấy phỏng?
Aah? Ta không nói gì không phải là ta không biết đâu!」
Trong phòng họp lặng thinh, giọng tôi nhẹ nhàng dội lại.
Tôi chẳng hò hét gì cả, nhưng giọng tôi vẫn khắc nỗi sợ vào tâm trí của mấy lão già Hội Đồng.
Và tôi cũng chẳng thèm dùng『Haki Chúa tể Quỷ』nữa.
Vì nếu tôi dùng cái đó lên người thường thì trường hợp tốt nhất là họ sẽ lên cơn hoảng loạn, còn xấu nhất thì phát điên và chết trong cơn dại.
Tẩy não thì cũng được thôi, nhưng mà cơ hội giao hảo với con người sẽ bốc hơi hết nếu tôi làm thế. Tôi cũng chẳng hứng thú gì với đám búp bê chỉ biết VÂNG đến hết đời.
Nói cách khác, lần này tôi chỉ là giận quá rồi đập bàn đe dọa thế thôi.
Nhưng mà, hiệu quả ghê thật đấy.
「Không, không, Rimuru-dono bọn ta không có ý như vậy...」
Ngay từ đầu đã là thế rồi.
Gọi người trên, VUA của một quốc gia bằng “Dono”. [note5499]
Kể cả bọn tôi là một quốc gia, họ chỉ coi tôi là vua của một nước chư hầu, không phải một quốc gia ngang hàng.
Chắc hẳn mấy gã này đang coi thường ma vật bọn tôi.
Và nội dung của đoạn tranh luận lúc nãy là...
Èo, nào là chia sẻ bản thiết kế tàu, chia quyền kiểm soát mê cung, không đánh thuế những người sống ở các thị trấn vệ tinh chứ không phải ở Tempest…
Đó toàn là những yêu cầu ích kỉ của bọn chúng thôi.
Tôi là một Chúa tể Quỷ đấy, trời ạ! Thế nên, tôi muốn được đối xử cho phải phép, nhưng họ lại đang có thái độ cực kì vô lý.
Kể cả họ có là quý tộc quý tiếc gì đại diện cho quốc gia trời đánh nào thì tấm lòng bao dung như biển cả của tôi nó cũng khô queo rồi.
Không, phải nói là Yuuki đúng là một con cáo ranh ma khi mà có thể dắt mũi được đám chồn béo ục ịch này. Tôi chẳng đời nào làm nổi đâu.
《Báo cáo. Vì vậy, tôi mới nói tôi sẽ là người trình bày cơ mà》
Có vẻ là Raphael mới nói gì đó nhưng chắc là tôi tưởng tượng thôi.
Raphael-san chỉ là một kỹ năng thì không thể xâm phạm nhiều như thế được.
Chắc tôi giận quá nên mới nghe ra mấy cái vớ vẩn thế. Nhưng ít ra nó khiến tôi bình tĩnh lại chút ít.
「Eh? Vậy, mấy người có ý gì hả?
Hay là định kêu ta hục mặt ra kéo xe ngựa cho mấy người như nô lệ sao?」
「K, không! Hiểu nhầm thôi! Bọn ta không có ý như vậy...」
Tôi tập trung vào cái lão đang điên cuồng bào chữa, và đột nhiên tôi cảm thấy có gì đó là lạ.
Ánh mắt của lão đang nhìn về phía kia của cửa phòng họp.
Khi tôi lắng nghe kĩ, có mấy tiếng bước chân. Rõ ràng lão đã cho gọi hộ vệ rồi.
Khi tôi để ý việc đó, cánh cửa bật tung ra và vài người lính cùng một người đô con xông vào.
「Oh oh, sung thế. Nhóc là thằng ngốc tự xưng là Chúa tể Quỷ đấy hả?
Nhưng ngươi chỉ mang theo ba người, kiêu quá nhỉ?
Ngu lắm!
Ta sẽ xử lý ngươi rồi đạp lên ngươi, lũ quái vật chúng bay sẽ phải cầu xin sự nhân từ của ta!」
Gã đô con sủa lớn.
Hả? Gì chứ?
Định đập ta rồi biến ta thành thuộc hạ của ngươi ấy hả?
Thằng đó vừa nói cái gì cơ? Mình mới bị ngu đi à? Chẳng hiểu thằng đó nói cái gì hết luôn ý.
《Giải đáp. Người đàn ông đô con [ngu ngốc] này nói rằng hắn sẽ đánh bại chủ nhân và biến ngài thành thuộc hạ》
Cái đó thì tôi hiểu!
Nếu như đang mặt đối mặt mà còn phải nghe giải thích thế, chắc tôi ngu thật.
「Oi..... Cả nhóm cùng nhất trí việc này hả?」
Đáp lại câu hỏi từ cái thằng tôi đang mệt lắm rồi này,
「Ngươi bị ngốc sao? Hẳn là thế rồi! Hay là, ngươi đang hoảng loạn sao?
Nếu ngươi nằm xuống và liếm giày cho ta thì ta sẽ khiến ngươi không phải đau đớn.」
Gã đô con trả lời cùng với tràng cười thô thiển.
Nhưng giữa những thành viên Hội Đồng vẫn còn choáng váng và sợ hãi,
「Tôi không chưa từng nghe đến việc này. Thế này là sao đây?」
「Ai đầu têu thế?」
「Người lính đó đang mặc giáp có biểu tượng của Vương Quốc Ingrasia. Tức là do Vương Quốc Ingrasia sao?」
Tôi có thể nghe thấy thế từ một người đang lúng túng, rõ ràng là ông ta không liên quan và một người đang bình tĩnh đánh giá tình hình.
Có nghĩa đó không phải là quyết định chung của Hội Đồng mà chỉ là liều mạng để huênh hoang sức mạnh à? Mà, có vẻ Hinata không biết gì về chuyện này, mà chắc đây cũng không phải quyết định của chung.
Tôi cho là vậy.
「Oi, đừng vào khi chưa được cho phép chứ.
Hội Đồng đang họp đấy.
Mấy người, đây không thể nào chấp nhận là hành động của một người lính được」
Hinata bình tĩnh đề nghị gã đô con và người của hắn rút đi.
「Hahaha, Hinata-dono. Không sao đâu.
Là lão phu[note5502] gọi họ tới. phải dạy cho lũ vô phép kia một bài học mới được」
「Gavan-dono, ông mất trí rồi sao?
Tôi chưa từng được nói về việc này.......
Hơn nữa, không phải mấy người đã giao quyền quyết định của Hội Đồng cho tôi sao?」
Giọng Hinata trầm và lạnh hẳn đi.
Ah, có vẻ cô ấy giận thật rồi. Tôi nghĩ chắc chắn đó là vì phán đoán của lão ngốc kia rồi.
「Nữ nhân, im mồm. Ah?
Ta không cần biết cô là cựu Thánh Hiệp Sĩ hay gì, nhưng ta là đội trưởng đội hiệp sĩ Ingrasia, Reiner-sama này không phải kẻ địch của cô.
Không phải là cô són ra quần vì bị tên Chúa tể Quỷ èo uột này đánh bại đấy chứ? Hả, cô Đội trưởng Thánh Hiệp Sĩ-sama.
Dù sao, vị trí đó cô đạt được là do quyến rũ được thằng Hồng Y tà dâm đó thôi.
Bọn tiểu tốt có đánh đấm với cô vì cũng là trò nhàm chán thôi. Chẳng thể giết nổi một Chúa tể Quỷ, kì cục!
Nhưng mà...cô cũng không phải là xấu xí gì đâu hả. Nếu muốn thành người của ta thì ta cũng không ngại coi cô là ái thiếp đâu.」
Ah, thằng này tận số rồi.
Biểu cảm của Hinata vẫn không đổi. Gương mặt lạnh lùng và xinh đẹp của cô ấy vẫn vậy.
Thế nhưng, đối lập với vẻ ngoài lạnh lùng, chắc giờ trong cô ấy đang sôi ùng ục như nham thạch ấy chứ.
「Ây chà, Reiner-kyou. Không phải thế là hơi thô lỗ sao?
Dù sao, ta cũng có chút hứng thú với tên Chúa tể Quỷ đó. Độc chiếm hắn thì cũng không hay đâu.
Đúng rồi.
Ta quên nói, nhưng Sir Reiner đây là một mạo hiểm giả hạng A, có thể đánh bại được cả Anh Hùng. [note5503]
Ngài ấy mạnh hơn tất cả các ngươi, bao nhiêu người gộp lại cũng thế thôi.
Đừng kiêu căng khi mà ngươi mới có chút xíu sức mạnh.」
Đột nhiên, khi câu đó được tuyên bố tướng lên, một cơn ớn lạnh khó tả chạy dọc sống lưng tôi.
Khiếp quá đi. Ông chú này chọc tức được tôi-một thằng rất khó bị chọc tức. Tài năng đáng kinh tởm quá đê.
「――Oi, mấy người... Đó, là quyết định của Vương Quốc Ingrasia sao?」
Hinata hỏi với một giọng bình tĩnh không để người khác thấy được cơn giận của cô.
「Fufu, đúng thế. Bởi vì, Hội Đồng cũng đã thông qua quyết đinh này rồi.
Giờ, bắt đầu bỏ phiếu thôi.」
Một gã trai trẻ tóc vàng đứng dậy.
Cả phòng họp ngập trong sự phấn khích.
「Elric-ouji [note5504]――. Đây là ý của người sao?」
「Đúng, Hinata. Cô nên ngồi xuống đi」
Hoàng tử cơ á.....?
Thằng ngốc, không, cái cậu hoàng tử này là chủ mưu ấy hả?
Có vẻ cậu ta là hoàng tử của Vương Quốc Ingrasia, nhưng chắc là thanh niên này cũng có bôi trơn cho vài ông trong Hội Đồng rồi.
「Giờ, hãy bỏ phiếu nào.
Ta sẽ đánh bại Chúa tể Quỷ này ngay tại đây và biến hắn thành thuộc hạ.
Ai đồng ý, mời đúng dậy!」
Gã hoàng tử hô vang, và rồi đa phần các thành viên Hội Đồng đứng dậy, treo trên mặt một nụ cười kinh tởm.
Hẳn là mấy lão này cũng có ngấm ngầm trao đổi với tranh luận hết rồi.
Tình hình tài chính mỗi quốc gia, phản ứng của hoàng tộc, cũng như công văn giấy tờ hội họp kiểu vậy, tôi đều đã cho Souei điều tra ra ngọn ra ngành hết cả.
Tuy nhiên, tôi không nghĩ Hội đồng lại dễ bị đút lót thế này. Không lường được tiến triển thế này đúng là thất bại của tôi mà.
《Thông báo. Không có vấn đề gì. Mọi thứ đều nằm trong dự tính.》
Ể? Trong dự tính sao?
Tôi thấy như hiện ra ảo cảnh Raphael đang nở một nụ cười gian vậy.
「Rimuru-sama, đây ạ!」
Souei đưa tôi vài quyển sổ kê khai.
Ah........là kê khai mật đấy. Có thực là cái này cũng trong dự tính không?
Trước khi có ai kịp nhận ra, tôi rà trong sổ những kẻ ăn hối lộ và thế là lộ ra hết những gã thông đồng với nhau.
Quả là một màn diễn không chút kẽ hở.
Số lượng trong sổ cũng khớp với số người theo phe hoàng tử Elric.
Nhưng mà giờ thì chẳng có gì hơn một trò cười cả, vì tôi đã nắm chắc bằng chứng không thể chối cãi trong tay rồi.
Những người còn lại trong hội đồng không đứng lên thì bối rối quay qua hỏi những người khác,
「Tôi chưa nghe gì về cái này hết!」
「Dù là Rimuru bệ hạ đã đích thân tới đây, đối đãi kiểu này sẽ thành vấn đề to đấy!」
「Những việc thế này đáng nhẽ phải không được chấp thuận mới đúng. Nếu mấy ông vô lý thế này thì có Hội Đồng để làm gì!」
Họ đều phẫn nộ và cảm thấy bị xúc phạm.
Còn giờ, những thành viên còn ngồi thì cũng không phải do họ linh động hay thuần tính gì đâu.
Tôi biết là thế vì họ gọi tôi bằng kính ngữ phù hợp.
Không chắc là quốc gia của mấy người đó có trong sạch hay không, nhưng mà tôi sẽ tin tưởng họ hơn nhiều mấy nước gửi đi vài ông đại biểu bất hảo thô lỗ kia.
Dù sao, vì mỗi thành viên trong Hội Đồng đều đại diện cho quốc gia của họ, thế nên họ cũng là tiêu biểu thôi.
「Biểu quyết đã xong. Đa số tán đồng, Hội Đồng thông qua vấn đề này!」
Nở mũi vì thành công này hoàng tử Elric hô to.
Những đại biểu đồng thuận thì vỗ tay.
Những thành viên còn ngồi thì gục đầu xuống, trong khi đó Hinata vẫn lạnh lùng nhìn tấn hài kịch.
Vì đem vũ khí bị cấm nên giờ cô ấy ta không tấc sắt, nhưng nếu bây giờ cô mà có một cây trong tay thì hắn đang siết chặt cán ghê lắm rồi.
「Giờ đã được cho phép rồi đấy, chọn liếm giày cho ta hoặc là nhận lấy thống khổ đi!」
Gã hề tên Reiner đứng trước mặt tôi pha trò thế đấy.
Hinata nhìn qua tôi. Có vẻ cô ấy định quyết định hành động dựa trên phản ứng của tôi.
Vậy thì.
「Đấu tiên, ta muốn xác nhận chút chuyện. Được không?」
「Aah? Gì hả? 」
「Không, chỉ là quyết định của mấy người thôi. Xem đây là quyết định mang tầm quốc gia của mấy người có được không?」
「Hha! Mày bị ngu à? Bây giờ còn nói thế, vậy cò――」
Shuna bật dậy, lôi một cái quạt gấp ra và vung mạnh.
Và chỉ vậy, Reiner đang nói dở bị cho tập bay. Hắn đang co rúm ró sau khi làm bay tung chỗ bàn ghế trên đường bay và cho hôn tường.
「Ta nhịn đủ rồi, từ nãy đến giờ nghe những thứ bẩn tai như vậy....
Tê, tên khốn nhà ngươi, với Rimuru-sama mà chúng ta kính mến, th-thật hỗn xược...」
default.jpg [/images/images/image-25.jpeg]
Shuna chậm rãi tiến về phía Reiner.
Ây cha, hình như chẳng phải mình tôi nổi nóng nhỉ.
Hay đúng hơn là có người khác bùng cháy rồi nên tôi cũng nguội mất.
Tôi ngó quanh và bắt gặp ánh nhìn của Hinata, cô ấy cũng đã bình tĩnh lại rồi nhỉ? Tôi cảm giác như chúng tôi có thể trò chuyện chỉ qua ánh mắt vậy.
「Tên rác rưởi. Ta sẽ không giết ngươi nhanh vậy đâu. Ta nhớ không nhầm, ngươi nói ngươi là rank A hả.
Ta cho phép ngươi đánh nghiêm túc.
Giờ, đứng dậy rồi nhào vô mà kiếm ăn này」
Cô ấy chỉ cái quạt vào Reiner, và Shuna lườm hắn với ánh nhìn giết người.
「Re-Reiner! Ngươi đang làm gì vậy!? Mau làm ả đàn bà hỗn xược này ngậm mồm lại đi.
Ngươi còn phải đánh bại tên Chúa tể Quỷ kia nữa. Không có thời gian để làm trò đâu!」
Gã hoàng tử Elric không thể hiểu nổi tình huống này, ra lệnh cho Reiner đánh lại.
Nhưng, Reiner không dám động đậy.
「Không vào hả? Thế thì ta vào――」
Shuna chuẩn bị bước tới,
「Hi, hiiーー!!」
Reiner nằm thành một đống lôm côm, hai tay ôm đầu.
Từ dưới háng hắn, một dòng nước rỉ ra, bốc khói.
Whoa, hắn bậy ra quần luôn ấy hả? Tôi sốc quá nên cũng cạn cả lời luôn.
「Shuna, dừng tay!」
Shuna nghe lệnh tôi, gật đầu rồi lui về chỗ ở sau tôi.
Reiner bắt đầu khóc như con nít, dãi nhớt trộn với nước mắt nước mũi bò dưới đất.
Trận đánh có thế là kết thúc rồi. Đối thủ của hắn ở mức độ ngớ ngẩn quá mà.
「Giờ thì, Elric phải không nhỉ?
Nhà ngươi gây sự với ta, nhưng mà từ giờ ngươi sẽ làm gì đây?
Cả mấy người nữa, quốc gia của các ngươi có vẻ cũng tán đồng truyện này nhỉ?
Tất cả đều muốn chiến, đúng chứ?」
Mặt chúng trắng bệch đi và mặt cúi gằm xuống sau khi tôi nở một nụ cười và hỏi.
Kết quả đã định đoạt. Lý do mấy gã ngu đần này thua là vì chúng nghĩ chỉ một tên vô danh tiểu tốt cũng đòi đánh với một Chúa tể Quỷ.
Không, Vương Quốc Ingrasia không giáp với Đại ngàn Jura. Thế nên chúng không thể biết được hiểm họa từ các ma vật.
Các thành viên Hội Đồng tán đồng lần này đều là từ các tiểu quốc cùng phường với Ingrasia. Ý định của các nước và ý định của các thành viên hội đồng có thể khác nhau, nhưng sự khinh thường của chúng với mà vật có lẽ là như nhau.
Sau tất cả, lũ quý tộc là thể loại chỉ biết thân mình thôi. Dù sao, cũng có vài kẻ đổi ý cũng như là quốc gia của chúng. Để mà hợp tác với những nước như thế thì tôi còn phải cẩn thận nghĩ đi nghĩ lại đã.
Vì tôi chỉ lướt qua đám tài liệu rồi xử lý qua loa, tốt hơn hết là sau này tôi phải để ý xem lại nữa.
Cuối cùng, các thỏa thuận quan trọng đã được Hội Đồng thông qua và chấp thuận sau khi tôi dọa dẫm họ chút đỉnh.
1. Hợp tác về mặt quân sự với Tempest.
2. Cấp quyền đi lại cho quân đội Tempest.
3. Tempest chính thức gia nhập Hội Đồng Liên Minh.
4. Trụ sở Hội Đồng Liên Minh phải dời đến Tempest.
5. Trụ sở Hiệp hội Phán xử Tự do phải dời đến Tempest.
Ép chúng phải ký vào, thế là qua êm hết.
Tất cả đều đồng tình nhất trí.
Ranh ma hơn chúng rồi dùng tiểu xảo thì không hợp với tôi.
Thế nên, tôi chỉ việc kiểm soát chúng bằng sức mạnh thuần túy thôi, còn lại đâu sẽ vào đấy. Tôi không phải là người gây sự, thế nên tôi cũng khá hài lòng.
Như vậy, hội nghị kết thúc mà chẳng có gì hết, rồi chúng tôi rời phòng họp.
………
……
…
Và, đó là toàn bộ câu truyện.
Hoàng tử Elric, lão già tên Gavan là Bộ Trưởng ở Ingrasia và cũng là một thành viên Hội Đồng.
Chúng phải điếng người toàn tập, có vẻ là chúng phát hoảng khi biết được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nhưng mà gieo gì gặt nấy thôi.
Tất nhiên, tôi đã ra lệnh cho Souei sau khi buổi họp kết thúc. Tôi bảo cậu ta gửi cuốn sổ tới mỗi quốc gia. Như vậy, mẫy gã ngu ngốc thô thiển đó sẽ bị thanh trừng thôi.
Kể cả có được tha mạng thì cũng mất chức, có thể xem là bọn chúng tàn rồi.
Và thêm nữa, Vương Quốc Ingrasi.
Vì giao thông hạ tầng, quốc gia này đã là trung tâm của sự yên bình đối với nhiều quốc gia.
Công nghệ cũng khá đáng kể, nhưng mà không có nghĩa là năng suất của họ cũng cao.
Đời sống tinh thần cũng tốt, nhưng mà chẳng là gì hơn những sao chép của Yuuki để những “người du hành thế giới” được sống thoải mái cả.
Vì trụ sở của một cơ quan quan trọng như Hội Đồng và cả Hiệp hội bị dời đi, vai trò làm trung tâm của quốc gia này cũng chấm hết.
Nếu họ không làm gì cả mà để nguyên như bây giờ, chắc chắn là quốc gia đó sẽ lụi tàn.
Dù gì thì đó là hệ quả tất yếu, chẳng có lý do gì mà tôi phải ăn năn cả.
「Ôi chà, Tempest trở thành trung tâm mới, cả tôi cũng tán đồng việc này!」
Đó là những gì Hinata nói.
Nếu cô ấy đã nói vậy, thì những gì sẽ xảy đến với Vương Quốc Ingrasia là rõ mồn một rồi. Hinata không nói gì cả.
Về vấn đề này, quyết định của Hinata nắm vấn đề then chốt. Cô ấy đã nhanh chóng trở về để chuẩn bị rời đi. Có khi, Hinata lúc đó còn giận hơn cả tôi ấy chứ.
Tôi nghĩ trong khi uống cái-thứ-giống-cafe.
「Đúng ra mà nói, lần này ta cũng thu được nhiều kinh nghiệm quý báu」
「Hả?」
「Không phải thế, tôi cũng thấy phẫn nộ lắm, tôi có khi đã cả giận mất khôn ấy chứ.
Nếu Shuna hành động chậm hơn một xíu thôi có khi mấy lão ở trong đó cháy thành hư không rồi ấy!」
Phụtttt! Tôi phun ra hết chỗ cafe mới uống.
Vậy mà tôi còn đang ngưỡng mộ Benimaru vì đã trưởng thành hơn. Cứ tưởng cậu ta đã trầm tính đi ít nhiều, thế mà suýt nữa mất kiểm soát vì giận ấy hả.
Hình như cái sự ngưỡng mộ của tôi theo gió bay mất rồi. Đúng hơn là... nguy hiểm vãi nồi! Có khi tôi thành kẻ thù của toàn nhân loại vì cuộc thảm sát ở đó cũng nên.
「Oioi, cậu tuyệt đối phải tránh việc đó đi đấy nhé!?」
「Hahaha, đùa thôi. Tôi không nghiêm túc đâu mà!」
Dù cậu Benimaru này đang cố lừa tôi bằng một nụ cười thoải mái, nhưng mà tôi không bị lừa đâu nhá.
Cậu này đang nghiêm túc vật vã ra ấy.
Trong hội nghị lần tới có khi tôi phải cân nhắc cẩn thận người tôi đưa cùng mới được.
Sau đó,
「Rimuru-sama, em làm được rồi!
Ông chủ Kirsch đã quyết định sẽ đến Tempest rồi!」
Shuna quay lại, và tươi cười báo cho tôi.
「Vì em nghe rằng ông ấy chuẩn bị đóng cửa hàng và nghỉ việc――,
Ông ấy có vẻ rất sẵn lòng khi em mời ông ấy!」
「Thật sao?」
「Vâng!」
Tuyệt vời.
Thế này, chỉ cần tôi chuẩn bị được đường thì mỗi ngày đều có bánh để ăn không còn là truyện trong mơ nữa.
Không, chỉ cần có nguyên liệu thôi, không phải tôi có thể làm được mọi loại bánh sao?!
「Tuyệt vời, đúng là Shuna!」
Khi tôi khen em ấy, Shuna cúi đầu mỉm cười.
Lần này Shuna đã rất tích cực rồi.
Hoàn toàn đối lập với cái cô thư ký đáng thất vọng kia luôn. Nếu là cô thư ký kia, có khi nương tay rồi lão Reiner vẫn thăng ấy chứ.
Và sau đó mà chèn thêm mấy câu nói dối “điêu luyện”, chắc chắn là nát. Mà, không phải chỉ mình Shion dính, mà tôi cũng liên lụy theo.
Lần này, may nhờ Shuna, cuộc đàm phán mới êm xuôi được.
Nhưng, thành tựu lớn nhất của em ấy vẫn là thuyết phục được Oyaji cứng đầu kia.[note5505]
Tôi đã thành khẩn đề nghị ống ấy một lần rồi, nhưng mà chẳng sơ múi gì cả.
Em ấy đã làm rất tốt.
Như vậy là hội nghị đã thành công tốt đẹp và chúng tôi trở về Tempest.
Nhiều truyện đã xảy ra, nhưng mà kết quả thì rất tốt, Không cần nói cũng biết, từ nay về sau bánh ngọt sẽ được thêm vào thực đơn tráng miệng rồi.
CHƯƠNG 140: KẾT QUẢ NGHIÊN CỨU
Chế độ ăn uống của tôi đã trở nên phong phú hơn.
Trước đây, với mỗi bữa ăn, các món tráng miệng có trái cây, nhưng bây giờ cũng có thêm bánh.
Ah, Sống như này thật tuyệt mà. Nhưng tôi đã quyết định món tráng miệng sẽ chỉ có trong ngày CHỦ NHẬT và CÁC NGÀY LỄ ĐẶC BIỆT KHÁC vì tôi sẽ phát ngán nếu ăn quá nhiều chúng mỗi ngày.
Thật là một cuộc sống thỏa mãn. Khi tôi mới hồi sinh thành Slime, tôi chưa bao giờ nghĩ đến lối sống sang chảnh như vậy.
Nếu không có vấn đề với Đế chế phía Đông, tôi đã có thể đắm mình trong những sở thích của mình rồi đấy nhưng ...........
Gần đây, Veldora đã suy nghĩ về vấn đề này và nó được một số người ủng hộ. tôi đã nghe và nghĩ ý kiến đó đại loại như: "Chúng ta có nên tấn công đồng thời với lúc tuyên chiến chứ?"
Mặc dù có một số người không đồng ý vì họ ủng hộ việc chờ đợi và xem động tĩnh ban đầu của giặc. Nhưng thử nghĩ mà xem, tấn công thì dễ dàng hơn phòng thủ mà nhỉ.
Việc phân bố rộng lực lượng phòng thủ có thể sẽ thiếu quân để bảo vệ dọc theo tuyến đường dự trù sẽ bị xâm lược. Mặt khác, chỉ nên triển khai đơn vị trinh sát để quyết định được tuyến đường có nguy cơ lớn sẽ xảy ra cuộc tấn công. Chính họ cũng không muốn bị nghi ngờ có ý đồ với lãnh thổ Vương quốc Dwargon.
Còn nước trung lập, quốc gia Vũ trang Dwargon, sở hữu một đội quân thường trực được trang bị vũ khí công nghệ cao.
Các cứ điểm cửa ngõ của cả nước cũng phù hợp hơn cho phòng thủ, không phải để cố gắng chiếm thành phố với một đội quân lớn đâu. Vì vậy, có thể nói rằng đất nước đó là một pháo đài tự nhiên.
Đường biển cũng không phải là một lựa chọn. Số lượng tàu có thể không đủ, và cũng có những con quái vật biển khổng lồ lớn đang xâm nhập vào các đại dương.
Rất khó để đáp ứng các yêu cầu quân sự và chiếm thế thương phong trong thủy chiến, nguy cơ quá cao và tuyến đường sẽ không được chọn. Nói một cách đơn giản là, nếu đi biển thì thuyền còn không rõ có an toàn không chứ chưa nói đến chiến đấu.
Tương tự, dãy núi mà loài rồng cư ngụ cũng không phải là một lựa chọn.
Cuối cùng, lựa chọn duy nhất còn lại là tuyến đường đi qua Rừng Đại Ngàn Jura.
Khi đó, có ba tuyến đường có thể được lựa chọn để huy động quân sự.
Tuy nhiên, một trong những tuyến đường đó nằm trong một khu vực kề cận với Vương quốc Dwarf. Tôi nghĩ rằng nó sẽ không bị địch dùng để tiến quân xâm lược, vì sẽ lâm vào thế gọng kìm từ hai cánh Tempest và Dwargon.
Cuối cùng, hai tuyến còn lại có khả năng bị xâm chiếm nhất. Quân đội, trên lý thuyết sẽ được chia thành hai để xử lý hai tuyến đường đó.
Tuy nhiên, liệu mọi thứ có thực sự đơn giản như vậy?!
Tôi không thể không nghĩ về nó. Nếu đế chế thực sự huy động chỉ được như dự kiến của tôi thì đế chế đã đánh giá thấp Tempest? Hay bởi vì họ đúng là có một đội quân lớn thật? Cái nào mới đúng?
Dù sao, đó là những suy nghĩ của tôi - kẻ chẳng rành rẽ gì về quân sự cho cam nên cuối cùng tôi sẽ chọn con đường xâm lược sẽ là tuyến ở giữa hai tuyến đường.
Một chuyên gia quân sự khi "hết đường" họ cũng sẽ không dễ dàng dự đoán một tuyến khác một cách đơn giản hơn.
Không, ngược lại nếu không có tuyến đường nào khác, tôi sẽ không di chuyển cho đến khi tôi thu thập được đủ lực lượng bảo vệ.
Nếu phải chiến đấu với một đội quân lớn thì phân tán lực lượng quân ta là một kế hoạch tồi tệ.
Không tốt chút nào!!
Tôi bị kích thích khi nghĩ về nó.
Như dự kiến, chúng ta nên tấn công, phải không?
Hay đúng hơn, khi đế chế tuyên bố lời tuyên chiến thì kết quả của họ sẽ hoàn toàn như một cuộc tự sát.
Câu trả lời đúng có thể sẽ không xảy ra ngay cả khi tôi nghĩ về nó một cách nghiêm túc. Tôi nên giải quyết nó bằng cách thích ứng với hoàn cảnh. (kiểu đến đâu thì tính tiếp)
'Phù hợp với hoàn cảnh.'
Cụm từ nghe thật tuyệt, nó tạo nên hình ảnh người đàn ông rất có năng lực.
Được rồi, đi thôi.
Tôi đã giao các nhiệm vụ trinh sát đến những nơi khác nhau, bao gồm cả tuyến đường biển, như là một biện pháp phòng ngừa và tôi đã thiết lập Vòng Phép Di Chuyển ở nhiều nơi khác nhau.
Sử dụng truyền thông đường dài, việc chuẩn bị cho huy động khẩn cấp là hoàn hảo. Nó đã từng được sử dụng cho việc cá nhân, nhưng giờ nó hoàn toàn có thể dùng để cung cấp các báo cáo.
Nếu có điều gì đó, thì một bản báo cáo sẽ đến ngay. Hãy suy nghĩ về điều đó sau vậy.
Với kết luận đạt được, tôi đứng dậy và đi đến phòng ăn.
Tôi cần đồ ngọt khi tôi dùng đầu óc quá nhiều. Mặc dù món tráng miệng được dành riêng cho những ngày đặc biệt và những ngày lễ, nhưng đồ ăn nhẹ thì khác.
Tôi định nói Shuna chuẩn bị một chiếc bánh cho tôi ngay và luôn.
Kẹo là điểm yếu của tôi. Phòng trường hợp tôi phát mệt vì ăn kẹo, tôi sẽ nghĩ kế hoạch để xử lý hậu quả.
Nhưng kế hoạch của tôi đã vỡ tan nát kể cả khi tôi thấy Shion đang ở trong phòng ăn.
Một nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên khuôn mặt của chị ta khi nhìn thấy tôi, và đưa cho tôi chiếc đĩa nằm trên tay chị ta.
Tôi tự hỏi cái gì thế này, cái cảm giác không lành này ......
「Em đang đợi ngài, Rimuru-sama!
Xin đừng ngại, Rimuru-sama.
Như ngài đã yêu cầu, chỉ cần nói một tiếng thôi, em đã chuẩn bị một cái bánh (cái gì đó tương tự) ......Nó đây ạ! Hương vị của nó giống hệt như do Shuna làm, nhưng nó lớn gấp nhiều lần. Hãy thưởng thức nó thật thỏa thích nha! 」
Chị ta mỉm cười khi đưa đĩa lên với một đống lớn cái gì đó dường như được làm từ konnyaku phía trên.
default.jpg [/images/images/image-26.jpeg]
Ể? Bánh ngọt……?!
Tôi nhìn chăm chăm vào vật trên đĩa tôi nhận theo phản xạ, và nhìn quanh để tìm kiếm sự giúp đỡ.
Nhưng không có ai, họ chạy trốn nhanh thế à?
Rõ ràng, thời khắc tồi tệ nhất của tôi đã đến.
「Này, đây có phải là bánh không? [note5673]」
「Vâng! Hương vị đã được mô phỏng lại một cách hoàn hảo đấy ạ! 」
Shion đầy tự tin.
Nhưng, linh cảm xấu trong tôi lại tăng lên.
Hương vị hoàn hảo? Vậy ngoài hương vị, phần còn lại không tốt phải không?
Tôi quyết định ăn một miếng bé trong khi vẫn than khóc kế hoạch đổ nát của mình.
Đây là điều tôi đã quyết định, để thưởng thức món tráng miệng sau bữa ăn.
Trước tiên, cái tình hình địa ngục này là tôi gây ra. Vì rõ ràng TÔI là một kẻ “Tham ăn” mặc dù thực tế là tôi không cần phải ăn.
Tôi ăn một thìa, và để nó trong miệng.
Tôi tưởng mình sẽ nôn rôi ấy chứ.
Cái bánh nó có sự nhất quán của konnyaku, nhưng vị lại quá ngọt. Bề ngoài nhìn nó có màu xám và có cấu trúc của konnyaku.
Ngay lúc này, tôi nhận ra một lần nữa: Đối với bánh, hình thức rất quan trọng. Không, không chỉ bánh, kể cả bất kỳ bữa ăn nào, hình thức cũng rất quan trọng.
Ngay cả khi các thành phần nguyên liệu dường như không thay đổi thì tôi cũng không nghĩ nó ngon.
「Nó thế nào? Nó ngon chứ ạ? 」
Dáng vẻ tự mãn của Shion như muốn nói, “hoàn hảo, phải không nà? “
Người này thật là vẫn chẳng thay đổi gì. Trước hết, nấu ăn là gì? Cô ấy có vẻ đã vấp ngã tại điểm căn bản của căn bản trong nấu ăn.
「Ngồi xuống. Ngay nào, ngồi xuống đó đi. Đã đến lúc cho cô một bài học rồi! [note5674] 」
「ế !? Tại sao ạ? 」
Nụ cười tự mãn của chị ta lập tức biến thành đôi mắt ngập nước. Shion rất bối rối, nhưng tôi đành mặc kệ.
Sau đó, trong khoảng 30 phút, tôi đã giảng dạy cho Shion một cách nghiêm túc về việc nấu ăn là gì.
Tôi đã kết thúc việc mắng Shion rồi cuối cùng hít sâu một hơi.
Để chị ta tự làm theo ý mình mà không cần giám sát là sai lầm của tôi. Shion ỷ lại tất cả mọi thứ cho Kỹ năng của bản thân và chỉ coi trọng hương vị của thành phẩm. Cả đời chị ta sẽ không tiến bộ nổi nếu cứ có thái độ này mất.
Bài giáo huấn của tôi có tác dụng không nhỉ? Shion đã hứa sẽ học nấu ăn từ Shuna.
Hay đúng hơn là chị ta đã được Shuna dạy chưa? Không, không, chắc tôi chỉ tưởng tương thôi nhỉ.
Tôi hơi lo lắng, nhưng như vậy thì tôi đã được an toàn trong thời gian sắp tới, tôi đã quyết phải nghĩ thế.
Khi tôi bước ra khỏi phòng ăn sau khi chỉnh lại suy nghỉ thì đột nhiên gặp Kurobee.
「Ô, Thần thì đang tìm kiếm ngài, Rimuru-sama. Ngài lại ở đây rồi. 」
「Hmm? Tìm ta? Anh cần gì thế? 」
「Vâng, yêu cầu trước đó về một loại vũ khí mới đã được hoàn thành rồi ạ!」
Kurobee vui vẻ nói.
Yêu cầu từ trước hả? Nhiều yêu cầu quá, tôi không nhớ nó là cái gì.
Dù vậy, tôi vẫn đi đến xưởng với Kurobee.
Xưởng làm việc sôi nổi như thường lệ. May là tôi không bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ nhé, dù vậy nhịp độ công việc bên trong có vẻ như rất tuyệt vời.
Số người trong xưởng - kể cả quái vật - đã tăng lên kể từ chuyến thăm trước đây của tôi.
「Số người tập sự dường như đã tăng lên.」
「Vâng, nhờ Ngài đấy ạ. Tuy nhiên, họ vẫn còn phải cố gắng nhiều hơn nữa. Số lượng thành phẩm không thể sử dụng lớn hơn số có thể sử dụng.」
Hai người chúng tôi bước vào xưởng trong khi nói chuyện, những người tập sự nhận thấy tiếng nói của chúng tôi và nhìn lên.
Và sau đó, khi nhận ra vị thế của tôi, tất cả đều đứng dậy và đồng loạt cúi chào. Tôi đã rất ngạc nhiên bởi nhiệt huyết của họ.
Khi Kurobee thấy điều đó,
「Mấy tên ngốc này! Quay lại làm việc mau! 」
Anh ấy gào to, và những tập sự viên lại tiếp tục công việc của họ. Tôi có thể hiểu cảm xúc của họ. Cảm giác khi chủ tịch công ty đến phòng làm việc của bạn, khiến bạn căng hết cả người lên.
Những người chức thấp hơn lại càng căng thẳng hơn
Tôi cũng không có nhiều thời gian rảnh mặc dù tôi là Vua của một nước. Có khi tôi cũng là người đáng thương như họ ấy chứ, vì có được tự do bay nhảy đâu.
Ngay cả khi tổng giám đốc viếng thăm nơi làm việc của tôi ở thế giới trước, tôi đã phải tổng vệ sinh từ hôm trước. Nếu đó là chủ tịch của công ty, sau đó chế độ tâm trạng thất bại không thể dung thứ sẽ xuất hiện.
Vì tôi hiểu rằng gia đình lớn của tôi đã mở rộng hơn, tôi cần phải chú ý hơn khi muốn đi lại thong dong.
Nhưng...
「Ta xin lỗi vì đã đến đây thật đột ngột, nhưng, vì ta nghĩ có lẽ ta sẽ xuống đây thường xuyên hơn nên đừng cảm thấy quá căng thẳng」
Tôi vội nói với họ.
Ai đó quá quen thuộc với tôi cũng là một vấn đề, nhưng không phải vì thế mà mọi người cứ gặp tôi lại phải căng thẳng.
Tôi thích giả vờ ra vẻ oai nghiêm một chút, nhưng nó không hề thú vị tí nào nếu họ quá căng thẳng và không có phản ứng.
Tôi thích phản ứng ngô ngố, giống như của Gobuta ấy. Miễn họ có TPO – có thái độ đúng lúc, đúng người, đúng hoàn cảnh – là tôi chấp nhận.
Từ ngữ của tôi đã làm vai của những tập sự viên thả lỏng xuống một tí. Sau xác nhận lại điều đó một lần nữa, tôi gật đầu và đi vào phòng sau.
- Tiện đây nói luôn, tôi không biết rằng lý do những người học việc đã cảm thấy căng thẳng khi đó không chỉ bởi vì tôi là một vị chúa tể quỷ. Tôi đã được chọn là một trong ba thần tượng của Ma Đô Tempest mà tôi không hề hay biết. Đó là tôi, Shuna và Shion. Sự nổi tiếng thật đáng ngạc nhiên. Bên cạnh đó, nếu Ramiris và Milim được thêm vào, nó sẽ thành cuộc tranh giành sự nổi tiếng. Bảng xếp hạng bị cố ý bưng bít, nhưng tôi nghe rằng Milim và tôi là những người giỏi nhất. Quá đau khổ, khi nghe được điều đó tôi đã bị sốc, tôi sẽ phải làm mọi thứ để giấu bản thân đi đây - [note5675]
Sau đó, các văn kiện ghi lại yêu cầu trước đó đã được đưa ra.
Kurobee tự tin lấy chiếc hộp cất giữ thiết bị và mang nó trước mặt tôi.
Bên trong là một Kiếm Bản Bự đang tỏa ra cảm giác đầy sức mạnh. Nó được đặc trưng bởi một lỗ nhỏ, trống, tròn với kích thước của một viên đá cẩm thạch ở dưới thanh gươm. Có ba lỗ. Tất cả đều nằm trên thanh gươm.
Tất nhiên, thanh gươm có một hiệu suất khiêm tốn, nhưng nó không phải là một vũ khí áp đảo như những gì Kurobee hay rèn luyện công việc của người tập sự, nó đã ở một mức độ khác.
Nguyên liệu là Thép Quỷ tinh khiết, nó có giá trị nhưng dường như không phải là một chất liệu đặc biệt.
Trông có vẻ kỳ quặc, nhưng lại rất đỗi bình dị, vũ khí hạng độc nhất là đây.
Nó dường như không bị yểm bởi phép thuật đặc biệt nào cả......
「Đây là? So với tác phẩm khác của Kurobee, nó có vẻ không nổi bật? 」
Tôi hỏi anh ta vì tôi không hiểu.
Kurobee có thể rèn ra một thanh kiếm một ngày. Trung bình, các sản phẩm hoàn thiện sẽ là lớp độc nhất, và thậm chí khi anh ta mắc lỗi, sản phẩm cuối cùng sẽ vẫn là lớp quý hiếm vượt trội.
Nếu tôi sản xuất một cách cẩn thận, nó sẽ mất hai đến ba ngày, nhưng tôi chỉ có thể sản xuất ra lớp độc nhất có chất lượng kém nhất.
Tuy nhiên, việc sản xuất một vật phẩm huyền thoại vẫn còn là một giấc mơ xa. Tôi đã không thành công mặc dù tôi đã sử dụng các vật liệu phù hợp. Có vẻ như nếu một vũ khí lớp độc nhất đã được sử dụng bởi một chuyên gia trong nhiều năm, nó sẽ tiến triển thành lớp huyền thoại thông qua sự tiến hóa của vũ khí...
Vì thế, không thể tưởng tượng nổi việc Kurobee lại cho tôi thấy một loại vũ khí hạng độc nhất đơn thuần như vầy.
「Fư hư hư, Ngài đã không nhận ra nó ư? Đó là cơ chế mà Rimuru-sama đã mô tả trước đây đấy ạ.
Khi tôi đưa viên ngọc này vào lỗ của thanh kiếm này, thì-- 」
Trong khi giải thích Kurobee chèn một viên đá cẩm thạch màu vàng giống như đá quý được lấy từ hộp vào lỗ của thanh gươm.
Sau đó, thanh kiếm Kiếm Bản Bự đã trở thành sức mạnh ma thuật được chiếu sáng và biến thành một thanh Kiếm Phép.
Thế-Thế nghĩa nó đấy à!
「Nà, này, Kurobee! Kurobee-chan! Anh đã hoàn thành rồi sao? 」
Tôi hào hứng hỏi Kurobee.
Một nụ cười tự mãn xuất hiện trên khuôn mặt của Kurobee,
「Mufufufu. Tôi đã hoàn thành ạ! 」
Anh trả lời một cách tự mãn.
A, nó giống như vẻ ngoài tự mãn của Shion, nhưng tôi lại thực sự muốn ca ngợi anh ấy một phen.
Đột nhiên tôi nhớ lời yêu cầu: giả sử một loại vũ khí bằng Thép Quỷ Tinh Khiết thích ứng với sức mạnh phép thuật, vậy thì, nếu một viên ngọc phép thuật được gán bằng một thuộc tính rồi được nhét vào thanh kiếm, nó sẽ biến thành một thanh Kiếm Phép? Kurobee đã tư vấn cho Kaijin về điều này.
Kaijin cùng kết thúc nghiên cứu với anh ấy, và do đó dường như đây là kết quả của nghiên cứu hợp tác giữa Kurobee và Kaijin.
「Nó thế nào? Ngài còn nhớ không ạ?
Sau khi trực tiếp cô đọng sức mạnh phép thuật, cuối cùng chúng tôi đã thành công trong việc tinh chế một viên đá phép thuật có độ tinh khiết cao.
Theo thuộc tính của sức mạnh phép thuật, nó có thể được phân loại nó thành một trong bốn nguyên tố,
Thổ · Thủy · Hỏa · Phong.
Hãy gọi tên viên ngọc phép cấp các thuộc tính là Lõi Nguyên tố hoặc Lõi.
Có thể thay đổi thuộc tính, bằng cách thay đổi thứ tự kết hợp.
Đương nhiên, ta chỉ có thể kết hợp một thuộc tính cho mỗi lỗ.
Nó vẫn còn ở trong giai đoạn thử nghiệm để hoàn thiện, nhưng có một số kết hợp khá nguy hiểm.
Ngoài ra, dù có cố gắng như thế nào đi chăng thì số lỗ tối đa cũng chỉ có ba lỗ.
Hơn thế nữa thật đáng ngờ khi chúng ta thậm chí có thể tạo nên một lỗ cho mỗi 100 lần gõ.
Nếu sử dụng cách dùng búa thông thường, rất khó để tạo ra độ rộng chính xác cho đá quý ...
Thật xấu hổ khi phải nói về điều này, nhưng nó đã từng là chuyện không tưởng cho các tập sự viên để đục một cái lỗ trên vũ khí.
Ngay cả bốn học viên tốt nhất của tôi đã không thành công trong việc tạo ra một lỗ duy nhất.
Vâng, nếu họ từ bỏ họ sẽ không cải thiện, và nếu họ có thể tạo ra 3 lỗ thì họ sẽ sở hữu những kỹ năng xứng đáng với mức huyền thoại.
Đó là những gì tôi tin. 」
Kurobee tự giải thích một cách đầy tự hào.
Tuyệt vời, thật là tuyệt vời!
Mặc dù một thanh kiếm phép là đã có giá trị, một thanh kiếm phép có thể thay đổi thuộc tính của nó thì chưa bao giờ xuất hiện.
Thật là một sáng tạo lạ thường.
Mặc dù tôi hoàn toàn quên rằng, điều này có thể rất hữu ích để chống lại đế quốc.
Ngẫu nhiên, kể từ khi sự hiếm có của vũ khí thay đổi do số lỗ có thể tạo đc lên vũ khí, tôi nghĩ rằng nó sẽ rất thú vị để thiết lập nó như báu vật rơi ra sau khi hạ quái ở trong mê cung.
Nếu tập sự viên có thể tạo lỗ trên một thanh kiếm bình thường, sản phẩm thành công sẽ được đặt như là phần tưởng rơi ra từ Trùm ở mỗi tầng. Tôi muốn làm nên những Trùm khủng ở mỗi mười tầng và thả một lõi với các thuộc tính ngẫu nhiên.
Vâng, đó là chỉ khi nhà thám hiểm vượt qua tầng 30. Tôi có nên đặt nó cho tầng 40?
「Thế anh nghĩ sao? Anh có thể chuẩn bị một số giống như chúng được ư? 」
「Đúng vậy, vì chúng ta sẽ sản xuất lô hàng sẽ được chuyển giao cho lớp Tư lệnh từ giờ trở đi, các sản phẩm thất bại sẽ được luân chuyển trong mê cung.
Chúng tôi không có thời gian hay nguồn lực để sản xuất chúng cho các cấp bậc và tập binh sĩ, nhưng do sản phẩm được sản suất hàng loạt với chất lượng cao nên có đủ cho họ.
Có thể không có vấn đề 」
Tôi đã nhận được sự chấp thuận của Kurobee và kế hoạch đã được quyết định.
Vâng, mê cung sau tầng 30 sẽ trở thành một nỗi đau thực sự.
Boss của tầng thứ 50 là Gozurl người thiếu kiềm chế. Hắn là mục tiêu tiếp theo của tụi tui.
Tôi không thể chơi vui vẻ nếu không hạ đế chế một cách nhanh chóng. Tôi cũng muốn mang Chloe về nữa và “buông tha” cho đầu óc mình một thời gian.
Tuy nhiên, vấn đề là Yuuki lại là sức mạnh của đế quốc.
Tôi muốn nhanh chóng giải quyết vấn đề.
「Nhân tiện, Thép Quỷ mà ngài đưa vào cơ thể với sức mạnh phép thuật của Rimuru-sama lúc trước ấy, tình trạng của nó bây giờ như thế nào rồi ạ?
Nó có sớm thích ứng hoàn toàn không ạ? 」
Kurobee hỏi đột ngột.
Ể? Nhắc mới nhớ, mặc dù tôi đã quên béng nó, vì mục tiêu cho việc tạo ra vũ khí độc quyền của mình, tôi đã để cho các thỏi Thép Quỷ nâng cấp bên trong cơ thể.
「À đúng. Nó vẫn ổn. Anh vẫn nhớ nó ư? 」
「Vâng. 」
「Chờ một chút, ta sẽ mang nó ra ngay bây giờ đây.」
Tôi hơi bối rối, nhưng tôi tự điều chỉnh bản thân mình nên anh ấy sẽ không nhận ra rằng tôi đã quên nó. Thép Quỷ chiếu sáng với màu cầu vồng khi đc lấy ra.
Mặc dù tôi không pha trộn nó với vàng, nó phát sáng rực rỡ hơn Orichalum.
Ừm? Nó tỏa cảm giác rằng nó đã lên cấp theo chiều hướng rất tuyệt vời.
「Nó thế nào? Nó có vẻ tốt không? 」
「Đây, đây là-- !!」
Kurobee đã rất ngạc nhiên và vui mừng khi không nói nên lời.
Tôi nhìn nó và đánh giá nó một chút.
《Kết quả. Thép Thần: Hiiirokane (Kim loại Tối thượng)》
Kết quả như này đây.
Đó là một phiên bản cao cấp của Orichalcum.
Nó có một hiệu suất cao hơn so với Orichalcum tôi đã tinh chế trước đó; chắc chắn nó có thể được gọi là kim loại hoàn hảo.
「Hi-hiirokane, thật là tuyệt vời. Đó là loại vật liệu lớp thần thoại vĩnh hằng .」
Khi đã quen với sức mạnh phép thuật của chủ sở hữu, mọi sức mạnh phép thuật khác đều bị đẩy lùi.
Nó dường như là một loại kim loại tối thượng có thể chuyển thành vũ khí mạnh nhất hoặc áo giáp.
Thật không may, bởi vì nó phải được truyền với sức mạnh phép thuật cô đặc, nên chỉ có chút ít. Chỉ đủ để tạo ra một món vũ khí.
Và với số lượng này, nó chỉ có thể đủ để tạo ra một vũ khí cho tôi.
Vậy, thanh Katana độc quyền của tôi cuối cùng đã có thể được tạo ra nhờ thứ này.
Trước đây, vũ khí thông thường không thể chịu đựng sức mạnh của tôi và sẽ bị phá hủy. Tôi phải tái tạo lại vũ khí nhiều lần trong khi đang ở giữa trận đấu. Đó là một tình huống vô lý.
Nếu vũ khí tôi đang dùng bị phá vỡ trong một thời điểm quan trọng, thì sau đó tôi sẽ không còn bất cứ vũ khí hay thứ gì phù hợp để bảo vệ bản thân mình nữa
Tôi đưa Thép Thần, lấp lánh với màu sắc cầu vồng, cho Kurobee, và yêu cầu ông làm một katana với nó.
Đôi mắt của Kurobee nhìn nó một cách tôn kính và phát ra một tia sáng kỳ lạ của sự căng thẳng phi thường và hứng thú khiến tôi thực sự mong đợi vào thanh kiếm này.
Tôi để lại phần còn lại trong tay Kurobee và rời khỏi xưởng trong khi suy nghĩ về thanh katana ( còn đang chưa thành hình) của mình.
Trong một tuần, báo cáo đã tới. Và Kurobee đã hoàn tất việc rèn nên thanh katana đó.
Cuối cùng, một vũ khí dành riêng cho tôi đã được hoàn mãn.
CHƯƠNG 141: MỘT VỊ KHÁCH BẤT NGỜ
Tôi nhìn thanh kiếm và bị nó cuốn hút.
Nó không phải là một thanh Tachi bất thường, không quá nhỏ hay quá lớn.
Nó cũng không đủ lớn để được coi là một thanh Ōdachi, bề ngoài trông chỉ là một thanh gươm rất thông thường thôi
Lưỡi cong hơn dòng kiếm Uchigatana, và toát lên cảm giác thật thanh lịch.
default.jpg [/images/images/image-27.jpeg]
Đây quả là kiệt tác vĩ đại nhất của Kurobee.
Nó thậm chí có thể được gọi là Thần Kiếm, một công cụ tuyệt vời để phân loại lớp Thần Thoại.
Đây là thanh katana được rèn thành công nhất với những nguyên liệu thuộc hàng thần thoại vĩnh hằng. Mặc dù mới được sinh ra――mới được tạo ra, mà hiệu suất của nó vẫn thật tuyệt.
Vì có vẻ tính tương thích của nó với tôi là tuyệt vời ông mặt trời nên dường như tôi có thể sử dụng toàn bộ sức mạnh ngay lập tức vậy.
Dù tính chất của nó là vĩnh hằng nhưng không có nghĩa là nó không thể tiến hóa thêm nữa. Nó có thể tự sửa chữa khi bị sứt mẻ hoặc bị hư hỏng.
Ngay cả khi nó ở trong trạng thái thuần nhất, mà chưa có thuộc tính nào thì nó vẫn là một trang bị lớp huyền thoại. Và việc thiếu thuộc tính cũng chẳng sao cả vì tôi có thể cung cấp cho nó cơ mà. Nói đơn giản là tôi đã có được một vũ khí của lớp Thần Thoại rồi đấy.
「A, quả đúng như mong đợi, thanh kiếm này thật hết sẩy-」
Tôi lẩm bẩm trong khi nhìn chằm chằm vào lưỡi dao xinh đẹp của nó [note5738] và liền nổi lên cái cảm giác muốn đứng ngắm mãi không thôi.
Ngay lúc đó, tôi nghe tiếng gõ cửa.
Đây là lúc tôi thư giãn, nghỉ ngơi trong phòng nên ít khi có người báo việc, nhưng hôm nay hình như là có khách.
Tôi liền biến lại hình người.
「Vào đi」
Tôi gọi vọng ra.
Cánh cửa mở và Shuna bước vào. Em ấy cúi chào nói:
「Rimuru-sama, có khách ạ. Anh ấy tự giới thiệu mình là Dino, có phải người quen của ngài không? 」
「Dino? À, anh ta là một trong những Chúa tể Quỷ. Mà anh ta đến đây làm gì nhỉ?! 」
「Chúa tể Quỷ? Em có nên gọi anh trai và tập hợp quân lính không ạ? 」
「Không, không cần đâu. Phòng khi tình huống có dẫn đến ẩu đả, thì làm ơn chỉ gọi Benimaru và Shion đến thôi nhé.
Ừ thì, có lẽ không phải lo lắng quá đâu. Ta nghĩ anh ta chỉ đến chơi thôi 」
Tôi nói và rời khỏi ghế ngồi của mình.
Tôi nghĩ rằng không cần phải lo lắng, vì có mang máng nhớ rằng trước đó Dino đã từng bảo rằng anh ấy muốn đến chơi hay gì đó mà.
「Đã rõ ạ, mời ngài đi hướng này」
Shuna gật khẽ và dẫn tôi đến phòng khách.
Có nhiều phòng khách cũng là một vấn đề đấy.
Chúng tôi phải phân loại phòng khách theo tính chất của vị khách sử dụng.
Ví dụ như một căn phòng sang trọng dành cho thương gia và quý tộc.
Còn một căn phòng đơn giản và vững chắc là dành cho những con quái vật mạnh mẽ và những con người đáng ngờ.
Bằng không thì sẽ có thiệt hại lớn về tài sản khi hành động ẩu đả và phá hoại trong căn phòng sang trọng này mất.
Theo chân Shuna, tôi bước vào phòng và bóng dáng bù xù của Dino hiện ra.
Anh ta đang thư giãn trên ghế sofa.
default.png [/images/images/image-13.png]
「Yo, đã lâu không gặp nhỉ? Mọi chuyện vẫn ổn chứ? 」
Anh ta chú ý và chào tôi trong khi nằm ườn ra đấy.
Shuna giận dữ vì câu trả lời đó và liếc qua, nhưng vẫn cúi đầu trong im lặng và rời khỏi phòng.
Chắc là em ấy đi chuẩn bị trà.
「À vâng, ta vẫn ổn, nhưng.... vẫn chưa thong thả được vì một số vấn đề.」
Tôi trả lời trong khi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Lần này gặp lại tôi thấy anh ấy vẫn chẳng thay đổi kể từ lần cuối cùng tôi gặp, anh ta vẫn trông vô tư nhàn hạ như vậy.
「Cái gì, có vấn đề gì sao? Có vẻ rắc rối nhỉ」
「Ừ, nó không dễ dàng lắm đâu. Vậy, hôm nay sao anh lại mò đến đây thế? 」
「Ể? Tôi đã nói rồi mà, tôi đến chơi thôi」
Shuna mang vào phòng phần trà và bánh em ấy vừa chuẩn bị. Căn phòng rất tĩnh lặng và Shuna đặt nhẹ nhàng mọi thứ đâu vào đấy.
Khi xong việc lại cúi chào và rời đi nhẹ nhàng. Em ý chuyên nghiệp quá.
Tôi nhấp một ngụm trà và nhìn Dino đầy “thâm ý”.
Liệu anh ta có nhận thấy chăng ...
「Không phải đâu, thực ra là, tôi đã bị đuổi ra khỏi chỗ của Dagruel.
Vì vậy, khi phải cân nhắc nên đi về đâu, tôi đã nhớ ra chỗ này (Tempest), nơi các con trai của Dagruel được chăm sóc cẩn thận.
Thế nên, tôi thực sự mong cậu có thể “chăm sóc” luôn cả tôi nữa! 」
「Không, thế không hay đâu à nha!」
「- Ơ? 」
「Ơ? 」
Căn phòng lại lần nữa chìm trong yên lặng.
Ở đâu thì không vấn đề gì cả vì chúng tôi có quen biết nhau, tuy nhiên tôi không nghĩ việc hỗ trợ một cậu chàng đáng ngờ như anh ta là ý hay. Tôi chắc chắn rằng anh chàng này là kiểu người sẽ nói những câu đại loại như 「Tôi không muốn làm việc đâu -degozaru! 」 [note5739].
「Kh-Khoan đã nào. Sau đó thì sao? “Chết sấp mặt ở cái xó nào đó đi!” đó hả?」
「Không, là đi làm việc ấy」
「Đừng nói những chuyện vô lý như thế chứ! Ngồi không thảnh thơi là nét đẹp tôi theo đuổi đấy nhé (mỹ học của lười việc). Đã vài trăm năm rồi, tôi chưa bao giờ tự mình kiếm tiền, vì vậy tôi cũng không có tiền ăn uống đâu!」
「Ồ, thật sao ... Hay quá ta. Vậy anh ăn xong rồi đi về nhé」
Bỏ qua những lời của Dino, tôi với tay ra lấy cái bánh.
Món ăn vặt phục vụ kèm với trà là bánh Su kem. Ngon tuyệt. Sao có thể chán với sự kết hợp tuyệt vời này đây?
Dino cũng lấy bánh Su kem và ăn nó.
「Tôi biết rồi. Nên hãy làm ơn cho tôi thành công dân của nước này đi.
Ngày nào cũng được ăn những món ngon như này thì còn gì là hối tiếc nữa.
Rimuru, à không Rimuru-sama, hãy cứ ra lệnh cho tôi đi, chuyện gì cũng được, nhé nhé 」
Anh ta lại bắt đầu phun ra những câu vô nghĩa rồi đó.
Tôi không có ý định thuê anh đâu ...
「Thực sự thì, mặc dù chúng ta là người quen, nhưng tôi cũng mới chỉ gặp anh có một lần. Rốt cục anh có mục đích gì vậy hả?」
Tôi hỏi anh ta một cách nghiêm túc sau khi ăn xong bánh và bắt đầu uống trà.
Dino nhún vai, bầu không khí vui vẻ của anh biến mất, và rồi anh trả lời.
「Thực ra, Guy nói rằng tôi có thể được chăm sóc tử tế khi ở đất nước này.
Anh ta chẳng nói rõ lý do gì cả, bởi vì anh ta rất ích kỷ.
Nhưng nếu tôi không nghe lời anh ta thì sẽ rất phiền phức, và đúng thật là tôi đã bị đuổi ra khỏi chỗ của Dagruel mà.
Chỉ nghĩ thôi tôi đã thấy rắc rối rồi, vậy nên tôi cứ tới luôn chỗ cậu」
「Guy, có phải thanh niên Tóc Đỏ, đã nói như vậy?」
「Đúng rồi đó-chính là anh chàng Tóc Đỏ đó đấy」
Hừmmm.
Không khí bao quanh anh ta có vẻ rất chân thành.
Nó hẳn là nghiêm túc như những lời Guy đã nói.
「A, nhớ rồi , tôi có một bức thư của Guy này」
Nói xong, Dino lấy ra một bức thư và đưa cho tôi.
Con dấu và sắc khí.
Chắc chắn, tôi cảm thấy sắc khí của Guy Crimson.
Bức thư chỉ chứa một vài từ 『Hãy chăm sóc Dino』.
「Thế nào? 」
Vậy là, tôi gật đầu với Dino và suy nghĩ một chút.
Thật là rắc rối, nhưng còn rắc rối hơn nếu tôi gây thù chuốc oán với Guy.
Chưa giải quyết xong vấn đề với Đế quốc và Yuuki thì hai tay tôi vẫn bị trói buộc.
Cũng không phải việc lớn gì nếu chỉ có một mình Dino. Nhận anh ta cũng tốt đấy chứ.
Tuy nhiên, nếu anh ấy chỉ ở đây để chơi thì tôi không muốn rước về 1 người như thế đâu.
Sau đó, tôi chợt nhớ một điều.
Người này dường như không có thù oán khúc mắc gì với Ramiris.
Ramiris đang ở đây để nghiên cứu và phát triển một cái gì đó bằng cách sử dụng cơ sở tôi chuẩn bị cho trong một căn phòng bên trong mê cung của cô ấy. Thi thoảng tôi cũng ngó vào phòng phát triển chung và trao đổi ý kiến với họ. Cho nên bây giờ tôi nổi tiếng lắm, trở thành thần tượng của phòng phát triển chung luôn cơ mà.
Ramiris muốn có thêm một trợ lý. Cứ có việc, Beretta bị điều đi xử lý thì có vẻ bên cô ấy lại thiếu người.
Giờ đưa Dino lên làm trợ lý cho Ramiria là vừa khéo luôn.
「Được rồi, tôi hiểu rồi, nhưng anh có nhận việc này không nào? 」
「Cậu nói việc gì cơ? 」
「Tôi muốn anh trở thành trợ lý của Ramiris.
Làm trợ lý cô ấy thì khá là vui đấy, nếu có thể tôi cũng muốn làm ấy chứ.
Khi nào rảnh thì tôi sẽ giúp 1 tay, nhưng vì giờ tôi bận lắm ...
Chậc, không phải nghĩ nhiều đâu. Công việc đó làm đảm bảo rất ổn. 」
「Mm, mmm, tôi hiểu, nói cụ thể xem nào? 」
「Ừm, À, khá đơn giản, tôi nghĩ anh chỉ cần làm theo hướng dẫn của Ramiris là được. 」
Ài… thực ra tôi không nghĩ một người nghiệp dư có thể trợ giúp nhiều cho việc nghiên cứu và phát triển đâu.
Làm tất cả việc vặt, và giúp đỡ thu thập dữ liệu mới là mức độ phù hợp hơn cho một trợ lý.
Kế hoạch tu sửa cho Baretta thì tôi phải so sánh và sửa lại cùng Ramiris. Sau đó tôi nhận được yêu cầu từ Ramiris về việc áp dụng thiết bị vậy nên tôi đã chuẩn bị một lượng lớn Bể Chứa Duy Trì [note5740] và cài đặt chúng. Tôi đã sử dụng nó khi tôi sửa lại Beretta, đây là một bình chứa phép thuật với mật độ cao cho phép nuôi cấy những con quái vật và những con khác trong đó.
Với cổng Bơm Pháp Năng được cài đặt, hoàn toàn có thể điều chỉnh nồng độ của sức mạnh phép thuật đã được tiêm vào nó. Đầy trong bình chứa là Pháp Thủy――nước lấy từ nguồn dự trữ to lớn trong dạ dày tôi, nó đã được biến đổi nhờ vào sự tập trung sức mạnh phép thuật ――Hệ thống này sẽ lấp đầy năng lượng phép thuật vào bình trong điều kiện nồng độ thấp và giữ nó ở một mức độ không đổi.
Lẽ dĩ nhiên là mối quan hệ giữa Ramiris và tôi đã thân thiết hơn rất nhiều, nên việc này cũng ổn thôi.
Vì thế mà thời gian qua tôi đã bị yêu cầu chuẩn bị 1.000 cái Bể Chứa Duy Trì và cài đặt chúng.
Khi tôi hỏi nguyên nhân của việc đặt số lượng lớn thế này thì cô ấy không nói mà chỉ bảo rằng:
「Cậu biết là tôi rất muốn làm việc này mà, làm ơn đi, tôi đảm bảo rằng nó sẽ có ích!」
Cô ấy nói với đôi mắt cầu khẩn ngập lệ, thế thì tôi từ chối làm sao được cơ chứ.
Nếu có muốn ý kiến gì thì cũng chỉ là ý muốn giúp Ramiris mà thôi.
Tuy Ramiris là một con ngốc, nhưng trí tuệ của cô ấy rất tuyệt vời. Cô ấy là hình tượng hoàn mỹ trong Kỹ thuật Linh hồn, và cô ấy đã nghiên cứu về Kỹ thuật Thuật pháp rất nhiều lần khi tôi đến thăm.
Vì sống quá là lâu nên có lẽ cô ấy đã học hỏi về các định luật của Vật Lý. Thật bất ngờ nhưng cũng dể hiểu khi cô ấy có bằng cấp của nhà nghiên cứu.
Nói là nói vậy thôi, chứ tôi tin kiến thức của Ramiris sẽ rất hữu ích và không phải nghi ngờ gì về điều đó cả.
Hệ lụy kéo theo là tôi bị yêu cầu hết việc nọ tới việc kia, nhưng mà không vấn đề gì, vì kết quả của chúng rất đáng mong đợi mà.
Gần đây tôi cũng khá bận nên đã không đi thăm cô ấy được, bây giờ thì đúng lúc rồi đây.
Tôi có thể biết chút tình hình của cô ấy trong khi hướng dẫn cho Dino vậy.
Khi tôi vượt qua cửa vào phòng của Veldora, cuối cùng tôi đã đến cơ sở nghiên cứu của Ramiris.
Ô? Không thấy Veldora đâu. Cậu ta đã đi đâu nhỉ?
「Này, tại sao phép thuật ở đây có nồng độ cao quá vậy? 」
「À, đó là vì đây là phòng của Veldora-san mà.
Cậu ta sẽ nổi giận đùng đùng nếu anh tùy tiện đụng vào đồ đạc trong phòng, vì vậy làm ơn đừng đụng vào cái gì nếu không có sự cho phép của cậu ta nhé. 」
「Haa? Veldora đã sống ở đây phải không?
Tôi đã biết hai người không phải là mối quan hệ sơ sài rồi mà, nhưng mà sống ở đây luôn như này thì … Bảo sao thi thoảng nguồn sức mạnh lại biến mất một cách đột ngột 」
「À. phản ứng đã biến mất ư… Tôi nghĩ là do cậu ta đã học được cách kiểm soát sức mạnh của mình đấy thôi.
Trước đây cậu ta rò rỉ dòng khí chất đầy hỗn loạn như kiểu giải phóng sức mạnh phép thuật ấy.
Mà áp lực từ sức mạnh đấy khiến cư dân nơi mà chúng tôi lên kế hoạch xây dựng và sống tại đó lo sợ nên cậu ta đã luyện tập để có thể kiểm soát nó.」
「Haaa? Veldora đó ư? Chính là Veldora - kẻ luôn luôn ích kỷ với lợi ích của bản thân và được xưng là người cai quản rừng đại ngàn Jura ư?
Hay đúng hơn, tôi thậm chí còn không thể cảm nhận được khí chất bởi vì anh ta đã đè ép nó sao?」
「Hể? À, cậu ta không có ích kỷ đâu, anh biết không, nếu anh đề nghị thì Veldora-san sẽ giúp mọi việc đấy.
Vụ khí chất, thì để nén “khí” tuyệt vời đến thế có lẽ cậu ta đã rất cố gắng.
Mặc dù vậy… nếu nói về những người ích kỷ, thì anh biết không, chúng ta phải nói về Milim mới đúng. 」
Bởi vì Milim đã không ở đây nên tôi phải nói hết suy nghĩ thực của tôi mới được.
Cô ta không thèm hạ mình với bất cứ ai. Thậm chí với Frey nên dù với ai đi nữa thì Millim cũng vô cùng khó đối phó.
Dù sao, Dino dường như đang sốc, và trong khi tôi đang kể lể mớ rắc rối mà chúng tôi nhận được từ Milim gần đây thì cả hai bước vào phòng thí nghiệm. Dường như anh ta chỉ nghe được nửa câu chuyện, nhưng vì đây cũng chỉ là những câu càu nhàu thôi nên tôi cũng chẳng kể lại làm gì.
Nhìn một vòng vào bên trong, Veldora đang giúp đỡ Ramiris.
Như thường lệ, một đám người đang đứng quanh Ramiris, Thật là một con rồng chăm chỉ.
Miệng phàn nàn khó chịu đấy nhưng Veldora lại giúp đỡ Ramiris. Cậu ta đối xử mềm mỏng một cách bất ngờ với cổ. Đây có phải là một ảnh hưởng xấu từ việc cổ gọi cậu ta là Sư Phụ không?
Ngay cả Bester, người đã tham gia vào nghiên cứu chung sau khi ông ấy ủy thác hết mấy công việc liên quan đến hiệu quả thuốc phục hồi cho người học việc của mình, cũng có ở đây.
Ramiris và Veldora thì dường như vui vẻ với một nụ cười tà ác, còn Bester thì không hưởng ứng cho lắm. Ông ấy trông như đã hoàn toàn kiệt sức.
Ông ta ổn không nhỉ? Tôi hơi lo.
「Chee—see. Hai người thế nào rồi? Nghiên cứu có tiến bộ gì không? 」
Tôi chào họ nhẹ nhàng và tiến vào phòng.
Bester vẫn để nguyên tay đang viết trên cuốn sổ, nhìn theo hướng của chúng tôi, và sau đó đứng lên.
「Ô, đã lâu lắm rồi, Rimuru-sama」
「À, vẫn bình thường thôi mà. Nhân tiện, ông ổn chứ? Diều gì đã khiến ông trông ốm yếu thế này? 」
「Tôi ổn mà, tôi muốn nói vậy…nhưng ngay lúc này, tôi đã nghiên cứu được một điều thật đau tim…」
Nn, ông ta trông như sắp sửa nói điều gì đó,
Veldora dường như đã nhận ra tôi, không ngạc nhiên, cậu ta lại gần.
「Oh, lâu rồi không thấy cậu đấy. Tôi cũng đang giúp đỡ đây này. Tại Ramiris đã năn nỉ ỉ ôi quá, rốt cục thì cũng không thể không giúp được. 」
「Anh giúp đỡ rất nhiều cho cô ấy đấy. Nó khó khăn đến độ cô ấy không thể kham hết việc cơ mà ………….
Đáp ứng lại yêu cầu của cô ấy, hôm nay tôi đã đưa đến cho cô ấy một trợ lý đây.
Mặc dù anh ta có thể không có kiến thức học thuật, nhưng tôi nghĩ làm lao động chân tay cũng rất ổn đấy nhé!」
「Yahoo! Rimuru, tôi đang đợi cậu đấy!
Tôi có Sư Phụ hỗ trợ và anh ấy giúp đỡ tôi nhiều lắm.
Nghiên cứu cũng đã tiến triển rất nhiều nữa! 」
「Ồ hổ? Nghe tuyệt quá.
Ramiris, có thể cô cũng biết người này đấy?
Bắt đầu từ hôm nay, Dino-san sẽ là trợ lý của cô nhé.
Cô có thể để anh ấy giúp bằng nhiều cách khác nhau」
Sau đó, tôi giới thiệu Dino với Veldora và Bester.
Dino nhìn xung quanh một cách tò mò nhưng anh ta vẫn chào hỏi rất đàng hoàng:
「Tôi tên là Dino, Dù gì thì tôi cũng là một trong những Chúa tể Quỷ trụ cột, tuy tôi không muốn làm việc đâu, nhưng tôi sẽ cố gắng giúp đỡ mọi người. Mong được mọi người quan tâm」
Tôi nên làm gì đây ... lời chào gì mà chẳng có một chút thành ý nào cả.
Nhưng không sao hết, anh ta vẫn sẽ trở thành trợ lý của Ramiris.
Sau khi kết thúc màn chào hỏi, tôi hỏi tại sao Bester lại ở đây và về các chi tiết của nghiên cứu tính đến hiện nay.
Và hóa ra lý do Bester đã ở đây là vì ông ta bị Ramiris bắt cóc.
Khi xác nhận Bester là người đã nghiên cứu những thứ tôi đã yêu cầu cung cấp cho phòng nghiên cứu chung, Ramiris tha thiết mong mỏi sự giúp đỡ của ông ta và đưa ông tới đây vì cô ấy làm không hết việc nổi.
Cô ấy cần một người làm công việc ghi chép và xử lý dữ liệu. Veldora hình như không giúp cô vụ này nên cô đã giao nó cho Bester.
「Ông đã vất vả rồi, Bester」
Tôi nói với ông ta, và một nụ cười của sự thất bại vương vấn trên mặt ông khi trả lời:
「Không, không đâu, nó cũng có hiệu quả nữa mà」
Mới một lát về trước, Dino-người được biết đến là Chúa tể Quỷ, lại có những biểu cảm kinh ngạc, nhưng vẻ mặt của anh ta nhanh chóng trở lại bình tĩnh.
Dường như anh ta đã rất ngạc nhiên quá nhiều nên giờ đây anh ta có thể đã làm chủ được nghệ thuật của một trái tim rắn rỏi.
Bester là người có năng lực, ban đầu tôi chỉ mong ông ấy có thể hòa nhập vào phòng thí nghiệm Nghiên cứu chung, chứ không phải để nghiên cứu như bây giờ, nhưng có vẻ như mọi thứ khác so với dự kiến.
Còn nguyên nhân khiến ông ta mệt mỏi như vậy là do chính việc nghiên cứu.
Sau đó, ông nói,
「Bằng mọi giá, xin hãy cho tôi được tiếp tục việc nghiên cứu. Ý tưởng của Ramiris-sama thật tuyệt vời, nó thú vị không tưởng.
Ngày nào chúng tôi cũng cần thu thập dữ liệu, ngủ nghỉ thì lãng phí thời gian quá!」
Ông viện cớ cho việc mất ngủ mà không che giấu sự phấn khích của mình.
Hóa ra nguyên nhân của vẻ mệt mỏi của ông chỉ đơn giản là thiếu ngủ thôi.
Cũng có phép thuật như Làm mới (Phục hồi Thể trạng Vật chất), nhưng điều đó không có nghĩa là ông không nghỉ ngơi.
Cần phải bắt ông ta nghỉ ngơi thôi.
Dino đến đúng thật đúng lúc, giao nhiệm vụ bình thường cho Dino trong khi Bester ngủ ngon vậy.
Và như vậy, tôi để Bester giải thích chi tiết về công việc cho Dino. Sẽ tốt nếu họ hòa hợp tốt.
Mặc dù bên kia là Chúa tể Quỷ, nhưng Bester đã không ngần ngại và giải thích mọi thứ một cách khéo léo.
Tôi chú ý ông ta một chút, nhưng dường như ông ta vẫn ổn. Tôi quyết định để mặc kệ cho họ thoải mái.
Vâng, kết quả nghiên cứu làm tôi lo lắng mặc dù ――
Tôi đã được dẫn tới sảnh nơi đã được đặt Bể Chứa Duy Trì.
Và rồi, tôi gần như hét lên khi thấy những thứ trôi nổi bên trong.
Cái slime gì thế này!! [note5741] Hoặc, trong nội tâm tôi đã hét lên thế.
Trước mặt tôi là một Golem Xương, được làm bằng Thép Quỷ, có thể nói là đang canh giữ nơi này bằng cách nào đó.
Những bộ xương làm bằng Thép Quỷ, vì vậy nó có một cấu trúc hỗn hợp, theo đúng nghĩa đen thì đó là hàng giả đấy ... Đó là loại golem xương đang trôi bên trong mỗi Bể Chứa Duy Trì.
Thay vì có một trái tim trong phần trung tâm, một Lõi Thuật Pháp Linh Hồn lại đang đập. Nó lớn như nắm tay, tuy nhiên về cốt lõi là chất lượng vượt trội.
Tôi không thể không nhận thấy được khái niệm thiết kế Golem không khác gì thiết kế đồ chơi của Ramiris.
Đây có thể coi như quá trinh sinh sản nhân tạo để tạo nên một con quái vật. Bảo sao Bester nói rằng nếu ngủ thì rất uổng phí thời gian.
Mỗi khớp được nhúng với một viên Ngọc Linh Hồn, nhưng dường như không có sự sống trong đó.
Tóm lại, nó là một chiến binh phiên bản nhân tạo, là một sự kết hợp của quái vật và linh hồn? Điều này thật thú vị.
「Điều này thật thú vị, ý tưởng này của Ramiris hả? 」
「Tất nhiên, thấy nó thế nào hả?! 」
Ramiris khoe khoang và lại ưỡn bộ ngực (phẳng lỳ) của cô lên.
Ừ thì, cô ấy hoàn toàn có quyền tự hào về công trình này mà.
「Thật tuyệt vời, tất cả đây hả?? 」
「Đoán vậy, tôi chắc chắn nó sẽ thành công, nhưng tôi hơi lo lắng, không biết có thể đặt ý thức vào trong chúng hay không. Tuy nhiên, trong trường hợp xấu nhất, nếu không có ý thức, tôi có thể liên kết chúng với Beretta và đặt tất cả chúng dưới sự kiểm soát! 」
Wow, cô ấy thận chí còn nghĩ đến vấn đề đấy nữa cơ.
Không giống như Ramiris ngốc ngốc thường ngày, cô ấy quan tâm và xử lý vấn đề khá chu đáo và khéo léo.
Tôi nhìn chằm chằm vào một Golem Xương trong Bể Chứa Duy Trì trong khi dự đoán sức mạnh của nó, nhưng khi nó được sinh ra, nó hoàn toàn có thể đạt được thứ hạng cao trong bảng xếp hạng quái vật.
Có 1.000 con ở đây, chúng được tạo ra để phát triển cùng lúc sao?
「Chỉ cần hoàn hảo, có vẻ như chúng sẽ rất hữu ích đấy」
「Phải, phải!
Ý tưởng này đã được sinh ra khi tôi nhìn thấy sự xuất hiện của Beretta - quái vật mà anh tạo ra cho tôi trước đó đấy. 」
Ramiris vui vẻ nói trong khi đang bay lòng vòng quanh tôi.
Có vẻ như chúng ta sẽ có một lực lượng chiến đấu lớn hơn tôi tưởng rất nhiều đấy.
「Nhưng hiện tại tôi lại đang bí,
Dù tui có chèn linh hồn vào, mà không hợp với thuộc tính, thì sẽ bị đào thải ngay lập tức…
Nhưng năng lượng mà không có thuộc tính thì không thể gọi phép thuật được.
Beretta cũng là Thánh và Quỷ, mặc dù vậy cậu ta vẫn có thể làm việc với năng lượng trực tiếp, không có thuộc tính... 」
Sức mạnh phép thuật sẽ được tập hợp trong Lõi Thuật Pháp Linh Hồn.
Năng lượng của sức mạnh phép thuật sau đó sẽ biến thành năng lượng để gọi Phép thuật Linh hồn.
Tuy nhiên, nếu linh hồn với các thuộc tính khác nhau cư ngụ xung quanh Ngọc Linh Hồn, kết quả là các linh hồn đẩy lùi nhau và cuối cũng sẽ trở thành phi thuộc tính, điều đó đẫn đến việc phép thuật không thể gọi ra được nữa.
「Thế rồi, cô có thể lấy nó ra làm thành dạng năng lượng không? 」
「Có, nhưng, nó chỉ bung ra trong không khí thôi. Cậu biết đấy, như thế thật vô nghĩa mà…」
Ramiris có vẻ thất vọng.
Vì vậy ý cổ có nghĩa là, rằng không có ý nghĩa gì nếu ngay cả khi nó có sức mạnh phép thuật, nó không thể triển khai được phép thuật.
N? Chờ ...
「Này, làm thế nào cậu chèn vào được như này? 」
Tôi vừa mang trưng ra cái lõi Ngọc Phép Thuật mà Kurobee đã trao cho tôi trước đây.
Lõi Đỏ (Hỏa Pháp Cầu).
Trên thực tế, bên trong của lõi này là một cấu trúc được nạp năng lượng để thu thập được sức mạnh phép thuật xung quanh và thay đổi nó thành thuộc tính của sức mạnh phép thuật
Như vậy, việc thu thập được rất nhiều năng lượng phép thuật là lý do cho sự tăng của sức mạnh của thanh kiếm, chứ không phải do sức mạnh của chủ nhân.
Tôi nghĩ rằng nếu tôi chèn vào khe thích hợp, ta có thể sử dụng bất kỳ thuộc tính mà không có bất kỳ vấn đề.
「Có thể hiệu quả ! 」
Mặt Ramiris lấp lánh đáp lại lời giải thích của tôi.
Cô ấy vui sướng nhận cái Lõi và nói rằng sẽ hỏi Kurobee làm thế nào để sản xuất thêm Lõi phù hợp cho họ.
Tôi cũng có thể làm được những cái Lõi ấy, nhưng tôi không thể giải thích nguyên tắc hình thành của nó. Dù sao thì tôi cũng chỉ là sao chép lại thôi.
Kurobee mới đúng là cha đẻ.
Ramiris ngay lập tức vui vẻ bắt đầu lại công việc của mình.
Mặc dù Veldora nói rằng cậu ta không cam tâm tình nghuyện giúp đâu, nhưng sao khuôn mặt của anh ấy lại trông vui thích thế cơ chứ.
Bester và Dino có vẻ như đã thân thiện hơn với nhau nhiều rồi đấy, thôi cứ để phần tiếp theo cho họ thôi…
Nhưng mà, hình như mọi người đều đang cặm cui làm công việc của họ, những việc mà tôi không biết rõ lắm, điều đó khiến tôi hơi lo một chút.
Tôi cũng rất lo lắng về Diablo khi cậu ấy vẫn đang trên chuyến đi của mình, và về công tác rèn luyện mà Shion đang trải qua.
Có vẻ có khá nhiều ứng viên cho đội quân sắp tới, và tốt hơn hết là tôi thành lập một đội chính thức ngay bây giờ đi. Kể từ sau khi tôi thông báo khai hội, và tất cả các công tác bảo vệ đã được ủy thác cho tôi, các nhà thám hiểm và các thương gia đã dần dần tập trung vào nơi này.
Họ ở lại trong khu vực của thành phố mê cung và xây dựng nhà ở của họ, nhưng dường như có một số người muốn vào Quân đội Tempest. Tôi sẽ suy nghĩ về việc tổ chức lại quân đội để đưa họ vào.
Tôi rời khỏi căn cứ nghiên cứu của Ramiris trong khi nghĩ về những điều đó. Có vẻ công việc sắp tới ngập đầu đây.